Beta Bình Thường Ký Hợp Đồng Kết Hôn Với Enigma Cố Chấp

Chương 3

Việc trọng đại nhất đời của Thẩm Thư Ý đã bị Thẩm phụ và người đàn ông trước mắt này quyết định một cách vội vàng như vậy.

Thẩm Thư Ý không thể từ chối.

Trong Thẩm gia, cậu vốn chẳng có tiếng nói gì, cũng không thể tự ý đưa ra quan điểm của mình.

Cũng vì cậu là một Beta.

Người đàn ông trước mặt hoàn toàn không phải kiểu lý tưởng của Thẩm Thư Ý, quá mạnh mẽ, Thẩm Thư Ý chắc chắn sẽ không hợp.

Sau khi bữa tiệc hôm đó kết thúc, Thẩm Thư Ý đã bắt đầu nghĩ cách trốn tránh hôn sự.

Ai ngờ sáng hôm sau, vừa trở lại trường, Thẩm Thư Ý đã bị một người mặc vest, ăn mặc giống thư ký chặn lại ở cổng trường.

Ở tầng trên cùng của tòa nhà tập đoàn Tạ Thành, trong phòng làm việc sang trọng, Tạ Trầm Chu đang ngồi trên ghế sofa nghỉ ngơi, nhắm mắt thư giãn.

Cánh cửa phòng nghỉ bị gõ.

Tạ Trầm Chu xoa xoa đôi mắt mệt mỏi, chỉnh lại tư thế, gọn gàng lại tà áo vest đã hơi nhăn nhúm: "Vào đi."

Trong phòng nghỉ này, chỉ có thư ký Tạ Trầm Chu - Triệu Giản mới dám bước vào.

Triệu Giản ôm tập hồ sơ tiến vào, mắt nhanh chóng quét quanh phòng, xác nhận không có gì bất thường, rồi mới nói với Tạ Trầm Chu: "Tạ tổng, việc ngài nhờ tôi đã hoàn tất rồi."

Sắc mặt vốn trầm mặc của Tạ Trầm Chu dịu đi vài phần, nếp nhăn trên khóe mày cũng lặng lẽ phai bớt: "Cậu ấy nói sao?"

"Tôi đã phân tích cho Thẩm tiên sinh toàn bộ lợi hại sau khi kết hôn với ngài, và đặc biệt nói rõ rằng đây chỉ là hôn nhân hợp đồng, sau cưới sẽ không có quan hệ vợ chồng thật sự, nếu cậu ấy muốn ly hôn, có thể chủ động đề xuất trước, và nếu Thẩm tiên sinh không đề cập, ngài sẽ không tự đề cập chuyện ly hôn, mọi việc đều theo ý cậu ấy. Cậu ấy đã đồng ý."

"Hợp đồng đâu?" Tạ Trầm Chu hỏi.

"Hợp đồng cũng đã ký rồi." Triệu Giản mở tập hồ sơ đặt trước mặt ông.

Tạ Trầm Chu đưa tay nhận, ánh mắt lướt qua ba chữ "Thẩm Thư Ý" được viết ở cuối tài liệu, cứng cáp và kiên định.

Thật kỳ lạ, trông cậu ấy có vẻ tính tình hiền hòa, dễ nói chuyện, nhưng nét chữ lại cứng đầu như vậy.

Tay Tạ Trầm Chu nhẹ nhàng vuốt qua ba chữ này, cuối cùng nói: "Giúp tôi sắp xếp lịch trình cho tháng tới, tôi phải chuẩn bị cho đám cưới."

"Vâng." Triệu Giản thu hồ sơ lại, quay người định ra cửa, nhưng bị Tạ Trầm Chu ngồi trên sofa gọi lại.

"Đợi đã," Tạ Trầm Chu suy nghĩ một lúc, hỏi: "Cậu nghĩ... tình yêu nên bắt đầu như thế nào?"

Buổi chiều, Thẩm Thư Ý học xong môn chuyên ngành, bước ra khỏi lớp.

Một vài bạn cùng chuyên ngành đi qua, rủ cậu cùng ra sân chơi bóng, Thẩm Thư Ý mỉm cười từ chối, rồi một mình thong thả đi dọc con đường rợp bóng cây trong khuôn viên, chuẩn bị về ký túc xá.

Cậu sắp thực tập năm cuối, nhưng vẫn chưa tìm được nơi thực tập phù hợp, gửi hồ sơ ứng tuyển vài bệnh viện và phòng khám tư mà mình quan tâm, nhưng đều không nhận được phản hồi, hồ sơ như chìm xuống đáy biển.

Thực ra, đến năm cuối, nhà trường cũng sẽ sắp xếp cho sinh viên thực tập, nhưng chỉ là hình thức, không thực sự học được gì. Hiện nay, xã hội vẫn chưa chú trọng đủ đến các vấn đề tâm lý phát sinh từ sự khác biệt giới tính, phần lớn chỉ uống thuốc hoặc tiêm thuốc ức chế, đến khi tin tuwcs tố hoàn toàn mất kiểm soát, bạo lực, tinh thần sụp đổ thành kẻ điên, lúc đó gia đình mới quan tâm đưa vào bệnh viện tâm thần, nhưng khi đó thì đã không thể cứu vãn gì nữa.

Tình trạng mất kiểm soát của tin tức tố gây tổn thương não là không thể hồi phục, không thể chữa bằng thuốc, những người này sẽ vĩnh viễn trở thành kẻ điên.

Chuyên ngành đại học của Thẩm Thư Ý là Nghiên cứu xã hội và Tâm lý giới tính, do chính cậu chọn, và chuyên ngành này chỉ dành cho Beta.

Thẩm Thư Ý từng thấy một số trường hợp Omega và Alpha vì tin tức tố bạo loạn mà hoàn toàn mất lý trí, trở thành kẻ điên. Dù với bản thân họ hay gia đình họ, những việc này đều trở thành vết thương không thể xóa nhòa, chính vì vậy Thẩm Thư Ý rất muốn làm gì đó để giúp đỡ họ.

Khi vòng qua sân vận động dưới bóng cây, Thẩm Thư Ý chợt nhìn thấy một bóng người phía bên kia sân.

Người đó dáng người cao ráo, gần 1m9, cộng với khuôn mặt xuất sắc, khí chất cô độc nổi bật giữa đám sinh viên còn ngây ngô, cùng trang phục và phong cách đắt tiền, khiến Thẩm Thư Ý ngay lập tức chú ý.

Đó là Tạ Trầm Chu, người sắp kết hôn với cậu.

Sáng nay, thư ký của anh ta vừa đến, tìm Thẩm Thư Ý ký một bản hôn ước trước hôn lễ có điều khoản rất hấp dẫn, dường như trong cuộc hôn nhân này, Tạ Trầm Chu mới là bên thiệt thòi hoàn toàn. Buổi trưa, Thẩm Thư Ý còn nhờ một luật sư kiểm tra, gửi bản sao có mã hóa các thông tin quan trọng cho đối phương xem, anh ta nói rằng bản hợp đồng này không có điều khoản ẩn, hoàn toàn có lợi cho Thẩm Thư Ý, vì vậy giờ này, cậu không thể không nhận ra đối phương.

Thực ra, dù không gặp nhau hôm qua, chưa bàn về hôn sự, Thẩm Thư Ý vẫn không thể quên ấn tượng về anh ta ngay sau lần gặp đầu tiên.

Trong đám đông, anh ta quá nổi bật.

"Người đó là ai vậy?"

Thẩm Thư Ý nghe thấy vài học sinh trên sân đang thì thầm.

"Chắc là Alpha, cao thế, khí chất cũng khác thường."

"Chắc chắn rồi, Beta không thể cao và khí chất như vậy."

"Anh ta đến tìm ai vậy?"

"Hình như là hướng kia, bên đó có ai?"

Thẩm Thư Ý bước qua sân, cúi đầu đến trước mặt anh ta, cắn răng hỏi: "Anh... anh đến tìm tôi à? Đến làm gì?"

Ánh mắt Tạ Trầm Chu như có thực thể, từng chút quét qua làn da trên khuôn mặt Thẩm Thư Ý, cuối cùng dừng lại trên đôi môi hồng hào, căng tròn của cậu.

"Bàn về hôn lễ." Anh ta trả lời.

"À... à..." Thẩm Thư Ý không biết nói gì, nhưng cậu đã đồng ý kết hôn, chuyện đám cưới là không tránh được. Trước đây cậu từng tham dự đám cưới người khác, biết những việc này rắc rối thế nào, lại thêm Thẩm phụ vội vàng, muốn tổ chức sớm.

Thẩm Thư Ý ngẩng đầu, nhìn Tạ Trầm Chu đứng trước mặt, tự hỏi, liệu có phải trong chuyện này, anh ta cũng đang thúc đẩy sự việc?

Nhưng Thẩm Thư Ý không hiểu nhiều về kinh doanh, có lẽ Tạ Trầm Chu đang gặp khó khăn trong công việc nên cần sự trợ giúp từ Thẩm phụ.

Cậu giơ tay xem giờ: "Ừ... sắp đến giờ ăn tối rồi, lát nữa căng tin sẽ mở cửa, anh có muốn đi ăn cùng tôi không?"

Thực ra mới hơn bốn giờ, căng tin chỉ mở lúc 4:45, ăn tối lúc này còn quá sớm, nhưng Thẩm Thư Ý không biết nên mời anh ta đi đâu, nếu không được thì chỉ còn cách dẫn anh ta ra quán cà phê gần cổng trường.

Tiền tiêu vặt của Thẩm Thư Ý không nhiều, không như em trai thứ năm Thẩm Tinh Dao, mỗi tháng có thừa để xài, các anh trai và chị hai đã đi làm, không cần gia đình hỗ trợ thêm, Thẩm Thư Ý không muốn đặc cách, cũng không xin tiền nhà, dù cậu biết nếu xin cha, cha vẫn sẽ đưa.

Cậu muốn tự mình kiếm và tiêu tiền của bản thân.

"Được," đối phương gật đầu, không kén chọn, "dẫn đường đi."

Thẩm Thư Ý cảm thấy anh ta ít nói hơn bất cứ ai mà cậu từng gặp.

Có phải Alpha đều vậy không?

Thực ra anh cả cậu cũng ít nói.

Nhưng chị hai không phải kiểu ít nói, dù phong thái mạnh mẽ, nhưng khi quở trách, từ ngữ phong phú, nghe nói cả viện nghiên cứu của chị đều sợ.

Chắc đó không phải đặc trưng của Alpha.

Có thể là đặc trưng của người lãnh đạo?

Thẩm phụ khi trẻ cũng ít nói, đến gần nghỉ hưu mới bắt đầu nói nhiều.

Cũng có thể chính vì vậy mà Tạ Trầm Chu trông uy nghiêm hơn người thường.

Người thực sự mạnh mẽ và tài năng không cần nổi giận cũng khiến người khác sợ.

Đi qua gian hàng nhỏ bên sân vận động dẫn Tạ Trầm Chu tới căng tin, Thẩm Thư Ý bắt đầu có cái nhìn khác về anh ta.

Anh ta ít nói, nghiêm nghị, nhưng dường như không kén chọn gì cả. Thẩm Thư Ý thấy nóng, lấy một chai nước trong tủ lạnh ở gian hàng, hỏi anh ta muốn uống gì, nhận câu trả lời "tùy" rồi cũng lấy một chai cho anh ta.

Là cola có ga.

Chai nước trên tay Tạ Trầm Chu có vẻ không hợp lắm, nhưng anh ta dường như không bận tâm, các ngón tay dài nhẹ nhấc nắp lon, "xì" một tiếng, mở ra dễ dàng.

Anh ta đưa cola đã mở cho Thẩm Thư Ý, cầm chai của cậu mở lại, nhưng không uống ngay.

Thấy Thẩm Thư Ý đứng dưới mái hiên uống một ngụm cola mà anh ta mở, mặt lộ vẻ thán phục, hơi ợ một tiếng nhỏ, rồi lặng lẽ rời mắt, uống một ngụm.

Thẩm Thư Ý cảm thấy cảm giác thật kỳ lạ.

Một người vừa mới quen, lại dùng cách này nhẹ nhàng phá vỡ ấn tượng ban đầu của cậu.

Nhưng Thẩm Thư Ý không biết, trên người cậu đã dính đầy tin tức tố tỏa ra âm thầm từ anh ta.

Thẩm Thư Ý dẫn Tạ Trầm Chu tới căng tin.

Bất ngờ là hôm nay căng tin mở sớm, một số quầy đã hoạt động.

Thẩm Thư Ý nhìn quanh, hỏi: "Anh muốn ăn gì? Thử lẩu xào cay không? Đây là đặc sản của chúng tôi... Ồ đúng rồi, anh ăn cay được chứ? Có kiêng gì không?"

Đối phương không trả lời, chỉ rút điện thoại ra: "Thanh toán thế nào?"

"Không cần, ở đây không dùng tiền mặt, chỉ dùng thẻ sinh viên. Tôi đi gọi món, anh ngồi, chỉ cần nói muốn ăn gì là được."

Tạ Trầm Chu dừng, nói: "Rau dền."

Thẩm Thư Ý ngạc nhiên nhìn anh.

Rau dền là loại đặc sản, người thành phố H không thích lắm, nhưng các vùng xung quanh, đặc biệt là nông thôn, lại rất thích, vì dễ trồng, sinh trưởng nhanh, bán rẻ.

Vị cũng ổn, đặc biệt để lẩu hay làm lẩu xào cay.

Thẩm Thư Ý gọi hai phần lẩu xào cay, nhưng đầu bếp căng tin không hiểu sao, lại trộn hai phần thành một.

Điều đó có nghĩa là hai người phải dùng chung một nồi.

Thẩm Thư Ý thấy không ổn, nói với cô chủ quầy: "Làm ơn làm lại một phần nữa."

Hai phần bị nhầm này chỉ cậu chịu tiền thôi.

"Không sao," một giọng trầm vang lên sát tai phía sau, "ăn được, nếu cậu không ngại."

Thẩm Thư Ý quay lại, ánh mắt vừa vặn nhìn thấy cằm anh.

Quá gần.

Thẩm Thư Ý ngửi thấy mùi thơm nhẹ trên vest anh.

Hình như là hương cao cấp hoặc nước hoa?

Cậu không chắc, cũng có thể là dầu gội hoặc sữa tắm, mùi nhẹ, dễ chịu.

Cậu biết Alpha và Omega thường không dùng nước hoa, vì mùi nước hoa có thể lẫn với tin tức tố, giảm sức hấp dẫn tự nhiên.

Cũng có thể nước hoa pha lẫn mùi tin tức tố, khiến mùi tin tức tố khó chịu.

Nói chung, hương hay nước hoa là vật dụng của Beta.

Ngay cả dầu gội và sữa tắm cũng có loại dành riêng cho Omega và Alpha, đặc trưng là không mùi.

Tất nhiên, một số Omega và Alpha cũng đặt riêng dầu gội, sữa tắm, thậm chí nước hoa hoặc hương có mùi giống tin tức tố của mình, để tăng sức hấp dẫn, nhưng rất đắt, chỉ người giàu mới dùng.

Và chỉ Omega hoặc Alpha có cấp độ tin tức tố thấp mới dùng.

Họ không quan tâm Beta có ngửi thấy mùi không, họ chỉ quan tâm trước mắt Omega hoặc Alpha khác giới, mình có thể hấp dẫn hay không.

Trong mắt họ không có Beta.

Beta vốn bình thường, không hấp dẫn, sao còn nói đến việc thể hiện sức quyến rũ.

Chính vì vậy, khi Tạ Trầm Chu chọn Thẩm Thư Ý làm đối tượng hôn nhân, cậu mới thấy bất ngờ và lúng túng.

Có lẽ anh ta muốn tiện cho mình?

Hôn ước hợp đồng, không cần tình cảm, sớm muộn cũng ly hôn.

Dù anh ta nói sẽ không chủ động ly hôn, Thẩm Thư Ý hiểu chuyện, sẽ chọn thời điểm thích hợp để đề xuất trước khi anh ta tìm được người ưng ý.

Nhưng khoảng cách giữa hai người hiện tại, có hơi gần quá không?

Và tại sao anh ta lại dùng đồ có mùi thơm?

Thẩm Thư Ý nhớ Thẩm Thư Hoàn từng nói, ngửi mùi tin tức tố của đối phương là mùi hoa bạch ngọc lan, nhưng bây giờ, cậu ngửi thấy trên người anh ta, hình như không phải mùi mộc lan.

Cậu tự hỏi, chẳng lẽ anh ta không sợ làm giảm sức hấp dẫn trước Omega khác sao?