Cuối cùng cũng chọn xong trang phục, Thẩm Thư Ý bắt đầu mong chờ buổi dạ hội của trường.
Trong khoảng thời gian này, Kiều Uyển có nhắn riêng cho cậu.
Kiều Uyển: "Dạ hội tránh nóng cậu sẽ tham gia chứ? Tớ nhớ cậu còn phải lên sân khấu phát biểu mà?"
Thẩm Thư Ý: "Ừ."
Kiều Uyển: "Vậy còn vũ hội sau khi kết thúc, cậu cũng tham gia à?"
Thẩm Thư Ý: "Có, đi cùng bạn đời của mình."
Kiều Uyển: "Là người lần trước tớ gặp ở trường à?"
Thẩm Thư Ý: "Đúng."
Kiều Uyển không trả lời thêm.
Thẩm Thư Ý hiểu dụng ý của Kiều Uyển, nhưng thì sao chứ? Cậu sẽ không thích Lâm Thâm, hơn nữa cậu đã kết hôn rồi.
Ngày dạ hội, lượng sinh viên ra vào hội trường trường học quả nhiên đông hơn hẳn. Rất nhiều sinh viên trong trường còn dẫn theo người nhà, dưới khán đài là từng cặp từng cặp ngồi cạnh nhau, đủ mọi giới tính.
Tạ Trầm Chu bận công việc, Thẩm Thư Ý không mời anh tới xem phần dạ hội, chỉ mời anh tham gia vũ hội buổi tối.
Chủ yếu là vì chỗ ngồi của khán đài đều sát nhau, Thẩm Thư Ý lo Tạ Trầm Chu sẽ không quen.
Nhưng không ngờ, sau khi cậu kết thúc bài phát biểu trên sân khấu, liếc mắt một cái đã thấy Tạ Trầm Chu đứng ở cuối khán đài.
Anh biểu cảm nhàn nhạt, cùng mọi người trong khán phòng vỗ tay cho bài phát biểu vừa rồi của cậu.
Hai má Thẩm Thư Ý ửng hồng, vừa xuống sân khấu liền men theo lối đi bên khán đài, chạy nhanh về phía Tạ Trầm Chu đang đứng ở cửa vào.
"Tạ tiên sinh đến từ lúc nào vậy?" Thẩm Thư Ý đỏ mặt hỏi.
"Vừa tới." Tạ Trầm Chu cúi đầu nhìn cậu, tiện thể bước lên trước một bước, từ hàng ghế cuối cùng ở khán đài phía trước nhấc lên một bó hoa tươi kiều diễm, đưa cho Thẩm Thư Ý.
"Cái này... là cho em sao?" Thẩm Thư Ý vui mừng trợn to mắt, hàng mi cong cong theo nhịp chớp mắt khẽ rung.
"Ừ." Ánh mắt Tạ Trầm Chu nhìn cậu vô cùng tập trung.
Thẩm Thư Ý cúi đầu nhìn bó hoa trong tay, được bó rất đẹp, đủ thấy người chọn hoa có gu thẩm mỹ rất tốt. Dĩ nhiên nó không thể so với loại hoa "thu hồi" mà nhà trường sắp xếp cho sinh viên lên sân khấu cho có không khí.
Trong bó hoa lớn, từng đóa hoa tươi rực rỡ, tông màu trang nhã mà phong phú, hương thơm ngào ngạt. Thẩm Thư Ý vô thức tìm kiếm, không thấy ngọc lan trắng, ngược lại lại thấy mấy bông hắc baccara làm hoa phụ.
Cậu có chút thất vọng. Thực ra cậu rất muốn thử ngửi thấy mùi bạch ngọc lan trên người Tạ Trầm Chu, hoặc trên bất kỳ vật gì liên quan đến anh, nhưng Tạ Trầm Chu dường như đang cố ý né tránh.
Nhưng cũng không sao, chỉ cần hôm nay Tạ Trầm Chu có mặt ở đây, cậu đã rất vui rồi.
Cậu ôm bó hoa, sánh vai cùng Tạ Trầm Chu bước ra khỏi hội trường dạ hội.
Bộ lễ phục trên người cậu, cúc áo là buổi sáng nhờ Tạ Trầm Chu giúp cài, chiếc ghim cài hoa diên vĩ trước ngực cũng là Tạ Trầm Chu tiện tay giúp cài lên.
Có lẽ do vừa rồi đứng trên sân khấu phát biểu đã khuấy động cảm xúc của Thẩm Thư Ý, lúc này cậu trông có phần phấn khích và kích động hơn ngày thường.
Thẩm Thư Ý nói với Tạ Trầm Chu: "À... trước đây em luôn cảm thấy mình rất vô dụng..." Cậu ngượng ngùng gãi đầu, "Cảm giác làm gì cũng chẳng được khen ngợi, không ngờ lần này trường lại để em làm đại diện sinh viên xuất sắc lên phát biểu."
"Ai..." Thẩm Thư Ý thở dài, "Thực ra em biết thành tích học tập của mình vốn không tốt đến thế, chỉ là có lẽ... đôi khi em chịu khó hơn người khác một chút..."
Ví dụ như những bài tập nhóm mà mọi người tụ lại với nhau nhưng cuối cùng vẫn rất khó hoàn thành, chỉ có mình cậu sẵn sàng cắn răng thức trắng đêm, giẫm deadline để giúp mọi người làm xong.
Cậu thực sự phải bỏ ra rất nhiều nỗ lực mới đổi lấy được những thứ mà có người thậm chí còn chẳng buồn để vào mắt.
"Không phải," Tạ Trầm Chu dừng bước, nói, "Em rất ưu tú, ít nhất là trong lòng anh."
"Xem giới thiệu luật chơi vũ hội tối nay đi—đi ngang qua đừng bỏ lỡ nhé!" Trên con đường nhỏ dẫn tới lễ đường vũ hội phía trước, có sinh viên phụ trách tổ chức đang phát tờ rơi.
Thẩm Thư Ý ôm hoa bước nhanh tới, nhận một tờ từ tay đối phương.
Dưới ánh đèn đường sáng rõ, cậu lướt mắt đọc nhanh nội dung trên tờ rơi.
Dòng đầu tiên in đậm chữ nghệ thuật: 【Thật hay Thách — Ba mươi phút cực ám】
Sinh viên bên cạnh giải thích: "Vũ hội tối nay kéo dài một tiếng rưỡi, trong đó có nửa tiếng là hoạt động trò chơi, các bạn có thể xem thử nhé..."
"Ba mươi phút cực ám nghĩa là mọi người đều đeo mặt nạ, trong hội trường tối đen chọn bạn nhảy mình yêu thích. Trong ba mươi phút này, mọi người bắt buộc phải nói dối... phần lớn thời gian đều phải nói dối đó! Dĩ nhiên cũng không loại trừ có người muốn nói thật giả lẫn lộn, vậy thì xem bạn có phân biệt được không nhé!"
"Tức là... ba mươi phút này mọi người phải mò mẫm trong bóng tối mà nói dối?" Thẩm Thư Ý quay đầu nhìn Tạ Trầm Chu, "Tạ tiên sinh, anh còn muốn tham gia không?" Cậu lo anh sẽ thấy trò này quá trẻ con.
Nói dối? Nói ngược?
Chẳng phải là trò thường thấy trong mấy chương trình giải trí ồn ào trên TV sao?
Tam ca chắc là rất giỏi mấy trò này.
Tạ Trầm Chu không để ý, anh nói hôm nay tới là để chơi cùng Thẩm Thư Ý.
Anh nói là tới chơi cùng cậu.
Mặt Thẩm Thư Ý lại bắt đầu nóng lên.
Tạ tiên sinh đúng là người trưởng thành, chững chạc mà còn rất chu đáo.
Hai người đi tới cửa lễ đường vũ hội.
Có người bày sạp bán miếng dán ngụy trang tuyến thể.
Loại miếng dán này có thể giúp bất kỳ ai ngụy trang thành bất kỳ giới tính nào.
Ví dụ như để một Beta dán miếng Beta, thì người đó chính là một "Beta ngụy trang thành Beta".
Đa phần mọi người, đặc biệt là Beta không ngửi được tin tức tố, đều phải dựa vào việc quan sát tuyến thể để xác định giới tính của một người, chỉ khi lộ tuyến thể ra mới chứng minh được giới tính.
Có Omega cao lớn vạm vỡ, cũng có Alpha thấp bé gầy gò. Dù những trường hợp này khá ít, nhưng không phải là không tồn tại.
Dĩ nhiên, miếng dán ngụy trang chỉ dùng để giải trí. Dù sao thì miếng dán cũng khá thô, nhìn là biết giả, nhưng dùng cho loại trò chơi này thì hoàn toàn đủ.
Thẩm Thư Ý chọn một miếng dán Beta: "Em dùng cái này nhé, Tạ tiên sinh? Em nhìn là biết Beta rồi, cũng chẳng giả được giới khác."
Tạ Trầm Chu theo sau nhìn một chút, cũng chọn một miếng dán Beta.
"Anh cũng giả làm Beta sao?" Thẩm Thư Ý nói, "Tạ tiên sinh trông không giống Beta."
"Định kiến," Tạ Trầm Chu hiếm khi lên giọng dạy bảo, "Ai nói anh không thể giả làm Beta?"
"Cũng đúng ha..." Thẩm Thư Ý lại do dự, "Vậy em giả làm Alpha thì sao?"
Tay cậu lướt qua những miếng dán đủ màu sắc, cuối cùng chọn một chiếc hộp mù: "Hay để ông trời quyết định em giả làm gì đi."
Tạ Trầm Chu trả tiền.
Hai người lại sang sạp bên cạnh chọn hai chiếc mặt nạ.
"Chúng ta đều biết đối phương giả làm gì, có phải sẽ không còn bất ngờ không?" Thẩm Thư Ý cầm chiếc mặt nạ thỏ nhỏ do Tạ Trầm Chu trả tiền mua, lật qua lật lại xem, "Nhưng nếu Tạ tiên sinh không nói cho em biết mình giả làm gì, có lẽ em vẫn có thể liếc một cái là nhận ra anh giữa đám đông."
Tạ Trầm Chu cầm chiếc mặt nạ cáo kiểu dáng gần giống, thờ ơ hỏi: "Ngay cả trong bóng tối, khi em mất đi hai giác quan, em cũng có thể lập tức nhận ra anh sao?"
Không biết nghĩ tới điều gì, Thẩm Thư Ý đột ngột cứng người lại.
Tạ Trầm Chu theo cậu dừng bước.
"Kh... xin lỗi..." Thẩm Thư Ý nói, "Em nhớ tới hôm đó ở hội quán... trải nghiệm không mấy vui vẻ..."
Tạ Trầm Chu vội nói lời xin lỗi: "Xin lỗi, là anh nghĩ không chu toàn..."
"Không sao, không sao..." Thẩm Thư Ý lẩm bẩm, "Là em lựa chọn không tiếp tục truy cứu chuyện đó..."
Cậu nhanh chóng điều chỉnh lại: "Đi thôi, chúng ta vào trong."
Trước khi vào lễ đường, Thẩm Thư Ý mở hộp mù, không ngờ lại là miếng dán Omega.
Cậu từng nghĩ mình sẽ giả làm Beta, cũng nghĩ đến Alpha, thật sự không ngờ lại giả thành Omega. Nhưng đã mua rồi, lại là Tạ Trầm Chu trả tiền, cậu đành phải dán lên.
Bây giờ, cậu là "Omega", còn người bên cạnh — Tạ Trầm Chu — là "Beta".
Trên miếng dán ngụy trang đã xịt một lớp chất cách ly tin tức tố nhàn nhạt, công dụng giống miếng dán ức chế tin tức tố. Sau khi dán lên, tin tức tố sẽ tạm thời không thể tỏa ra.
Người khác dĩ nhiên cũng không thể dựa vào tin tức tố để phân biệt giới tính.
Bên rìa sàn nhảy, Thẩm Thư Ý tháo chiếc ghim cài hoa diên vĩ trước ngực, để bản thân trông khác với dáng vẻ vừa rồi trên sân khấu.
Đã ngụy trang thì phải làm cho đàng hoàng.
Ít nhất đừng để ngoài Tạ Trầm Chu ra, còn có người khác vừa nhìn đã nhận ra cậu chứ?
Vũ hội bắt đầu, ánh đèn trong sàn nhảy tối dần.
Thẩm Thư Ý lúc này mới phát hiện, trong bóng tối muốn lập tức nhận ra Tạ Trầm Chu, có lẽ thật sự không dễ.
Bởi vì mặt nạ của mọi người đều mua ở các sạp bên ngoài lễ đường.
Một bản nhạc chậm rãi trôi qua, người dẫn chương trình tuyên bố: "Trò chơi bắt đầu."
Ánh sáng vốn chỉ mờ mờ lập tức biến thành một mảng tối đen.
"Tạ tiên sinh..." Thẩm Thư Ý theo phản xạ đưa tay ra, nắm chặt vạt áo của Tạ Trầm Chu bên cạnh.
"Ừ," giọng Tạ Trầm Chu trầm thấp, tiến lại gần, vòng tay ôm lấy eo cậu, "Tôi ở đây."
Trong sàn nhảy, mọi người đều đang khiêu vũ. Còn Thẩm Thư Ý — đây gần như là lần đầu tiên trong ký ức... cậu có ý thức đứng gần Tạ Trầm Chu đến thế.
Tim cậu đập thình thịch như trống dồn, nhưng chẳng hiểu vì sao lại dâng lên một nỗi sợ mơ hồ.
Có lẽ là vì ngày hôm đó ở Thành Đỉnh, cái bóng mà tên đăng đồ tử* kia để lại trong lòng cậu quá sâu.
*d*m t*c háo sắc
Thẩm Thư Ý vô thức lại dựa sát vào Tạ Trầm Chu thêm một chút.
Cách lớp mặt nạ, cậu ngẩng đầu nhìn vào đôi mắt đen trầm mà sáng lên dưới chiếc mặt nạ hồ ly đối diện.
Trong bóng tối, Thẩm Thư Ý vậy mà chỉ có thể nhìn thấy một chút ánh sáng le lói nơi đôi mắt ấy.
"Trò chơi nói dối bắt đầu." Giọng người dẫn chương trình vang lên.
Tạ Trầm Chu cúi đầu, ghé sát tai Thẩm Thư Ý, thấp giọng nói: "Thẩm Thư Ý, em có biết không? Có đôi lúc tôi thật sự rất mong em là Omega."
Thẩm Thư Ý bị giọng nói trầm thấp ấy mê hoặc, theo bản năng quên mất mình cũng phải nói dối để tiếp lời, ngược lại còn hỏi hắn: "Vì sao?"
"Như vậy anh có thể đánh dấu em, ngày nào cũng đánh dấu em."
Giọng Tạ Trầm Chu rất khẽ, nói những lời lả lơi, nhưng lại không hề khiến Thẩm Thư Ý cảm thấy th* t*c.
Cậu chỉ cảm thấy như bị mê hoặc, hai chân mềm nhũn từng đợt, nhưng vẫn phải cố gắng giữ bình tĩnh:
"Em... Tạ tiên sinh, em là Omega, bây giờ ngài có thể đánh dấu em."
Không phải chỉ là nói dối thôi sao?
Trong nhận thức trước đây của Thẩm Thư Ý, nói dối tức là nói ngược lại sự thật. Không ngờ Tạ Trầm Chu lại trực tiếp đi một con đường khác, bịa ra một lời nói dối hoàn toàn.
Quả nhiên là cái đầu óc tốt nghiệp từ Học viện Alpha Đại học Hoa Đại, xoay chuyển nhanh thật.
So với kiểu nói ngược đơn giản, thô bạo và máy móc kia, cách này k*ch th*ch hơn nhiều.
Thẩm Thư Ý học đâu dùng đó, có chút khiêu khích mà nhìn về phía Tạ Trầm Chu.
Lúc này, kiểu lả lơi như vậy, cậu cũng làm được.
Chỉ là cậu không nhận ra rằng, sau khi nói xong câu ấy, hơi thở của mình đã bắt đầu trở nên dồn dập.
Cậu hơi ngửa đầu lên, cổ thon dài, giống như một con thiên nga xinh đẹp đang mong đợi điều gì đó sắp xảy ra.
Nơi yếu ớt nhất nơi cổ họng ấy, không chút che giấu mà bộc lộ và mở ra trước mặt Tạ Trầm Chu.
Cậu thậm chí còn không biết rằng, khả năng nhìn đêm của Alpha vốn đã mạnh hơn Beta rất nhiều — huống chi Tạ Trầm Chu còn là Enigma.
Trong mắt Tạ Trầm Chu, đại sảnh tối tăm, cùng với Thẩm Thư Ý đang ngửa cổ chờ đợi mình đánh dấu, đều hiện rõ mồn một.
Tạ Trầm Chu tiến sát về phía Thẩm Thư Ý.
Hơi thở của hắn đã ở ngay trong gang tấc.
Thẩm Thư Ý chợt nhớ tới ngày hôm đó ở Thành Đỉnh.
Vì sao Tạ Trầm Chu trong bóng tối... lại mang đến cho cậu cảm giác giống tên "đăng đồ tử" kia đến thế?
Sống mũi cao thẳng như dao khắc của hắn đang từng chút, từng chút một lướt qua sau gáy Thẩm Thư Ý.
Cặp răng nanh sắc bén dừng lại phía trên miếng dán ngụy trang Omega kia.
Khác với lần đó, lần này Thẩm Thư Ý ngửi thấy mùi hương nhàn nhạt, độc nhất vô nhị, chỉ thuộc về Tạ Trầm Chu.
"Có thể đánh dấu em không?" Cậu nghe Tạ Trầm Chu hỏi mình.
"Răng nanh của tôi sẽ đâm thủng tuyến thể của em, để lại trên đó lượng lớn tin tức tố. Trong trọn vẹn một tuần sau đó, trên người em đều sẽ mang mùi của tôi."
Thẩm Thư Ý gần như không đứng vững, cậu gắng siết chặt tay đang khoác trên vai Tạ Trầm Chu, gần như treo cả người lên hắn. Cậu cố hết sức để trấn an cảm xúc bất an của mình, rồi khẽ khàng, nhẹ giọng, đôi chân mềm nhũn, ghé sát tai hắn, từng chữ từng chữ chậm rãi nói:
"Có... thể."