Châu đứng giữa đống đổ nát, lòng hồi hộp như bị giam giữ trong một chiếc hộp chật chội. Hòa bên cạnh cô, vẻ mặt lạnh lùng nhưng đầy quyết tâm. Họ đã chuẩn bị cho cuộc chiến này, nhưng không ai có thể dự đoán được những gì đang chờ đợi phía trước.
“Đội hình sẵn sàng chưa?” Hòa hỏi, giọng anh chắc chắn.
“Chúng ta đã sẵn sàng,” Cường đáp, ánh mắt anh rực lửa. “Đừng quên, chúng ta cần phải hành động nhanh chóng.”
Châu gật đầu, nhưng trong lòng vẫn dấy lên nỗi lo. Họ đã nghe nhiều về băng nhóm của Đạt, những kẻ khát máu không từ thủ đoạn nào để chiếm đoạt tài nguyên. Hòa nắm chặt tay, như thể muốn truyền sức mạnh cho cô.
“Bắt đầu nào,” Hòa nói, và họ bắt đầu di chuyển về phía khu vực mà băng nhóm Đạt thường xuất hiện.
Cảnh vật xung quanh vẫn im ắng, như thể đang chờ đợi một cơn bão. Đến nơi, Hòa ra hiệu dừng lại. Từ xa, họ có thể thấy bóng dáng của những kẻ lạ mặt, đang tụ tập quanh một đống lửa. Hòa quét mắt qua nhóm, tìm kiếm điểm yếu.
“Chúng ta sẽ tấn công từ hai phía,” Hòa chỉ huy. “Cường, bạn dẫn đầu. Châu, bạn và tôi sẽ bao phủ từ bên trái.”
Cường gật đầu, rồi lặng lẽ tiến lên. Hòa và Châu theo sau, từng bước chân nhẹ nhàng nhưng chắc chắn. Khi đã đến gần, Cường thả một quả bom tự chế, tạo ra tiếng nổ vang dội. Ngọn lửa bùng lên, ánh sáng xua tan bóng tối. Lập tức, băng nhóm Đạt hoảng hốt, mắt họ lộ rõ sự sợ hãi.
“Lao vào!” Hòa hô lớn, và cuộc chiến chính thức bắt đầu.
Cường xông lên như một con hổ, tay cầm vũ khí tự chế. Hòa cũng không chậm trễ, anh lướt qua đám đông kẻ thù, đôi mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào Đạt. Châu đứng bên cạnh, sử dụng khả năng "Định hình" của mình để tạo ra một lớp bảo vệ cho nhóm.
“Giữ vững!” Châu hét, khi những kẻ thù lao tới như một cơn sóng dữ. Cô tập trung, tạo ra một bức tường vô hình giữa nhóm và kẻ thù. Những cú đánh mạnh mẽ từ hai bên khiến không khí căng thẳng hơn bao giờ hết.
Hòa chiến đấu như một cựu chiến binh, từng cú đấm, từng phát súng đều chính xác. Anh cảm nhận được sự hồi hộp trong lòng, nhưng không cho phép mình lùi bước. Cường đang gầm lên, chiến đấu như thể cuộc sống của anh phụ thuộc vào từng đòn đánh.
“Chúng ta không thể để Đạt chiếm ưu thế!” Hòa quát.
Cường gật đầu, quyết tâm không lùi bước. Nhưng bỗng dưng, một kẻ thù từ phía sau lao tới, đâm vào Cường. Châu hét lên, “Cẩn thận!” nhưng đã quá muộn. Cường ngã xuống đất, tay ôm lấy vết thương.
“Cường!” Hòa gào lên, nhưng không thể bỏ rơi đồng đội. Anh phải tiếp tục chiến đấu, nhưng nỗi lo lắng đè nặng trong lòng. Châu nhanh chóng đến bên Cường, sử dụng thảo dược để băng bó vết thương.
“Cố gắng lên, Cường,” cô động viên, nhưng mắt vẫn hướng về phía trận chiến. Hòa, trong khi chiến đấu, vẫn không quên kiểm soát tình hình, tìm kiếm cơ hội để cứu Cường.
“Đi tiếp, tôi sẽ ổn,” Cường nói, giọng yếu ớt nhưng đầy nghị lực. Hòa gật đầu, rồi quay lại chiến đấu.
Trận chiến diễn ra ác liệt, những âm thanh của sự va chạm, tiếng la hét vang vọng khắp không gian. Hòa cảm thấy mồ hôi chảy ròng ròng, nhưng anh không cho phép mình chùn bước. Mỗi cú đánh đều mang theo quyết tâm giành lại tự do cho chính mình và những người xung quanh.“Chúng ta cần phải rút lui!” Hòa hét lên, nhưng Cường vẫn tiếp tục chiến đấu, như thể đang trong cơn say chiến đấu.
“Cường, không!” Châu la lên, nhưng anh đã bị cuốn vào cuộc chiến, không còn nghe thấy gì xung quanh.
Hòa lướt qua đám đông, mắt tìm kiếm Đạt. Hắn đứng ở một góc, vết sẹo trên mặt lấp lánh trong ánh sáng, ánh mắt tàn nhẫn, như một con thú săn mồi. Hòa cảm nhận được mối nguy hiểm, và quyết định phải đối mặt với hắn.
“Đạt!” Hòa quát, tiếng gọi như tiếng sét đánh giữa bầu trời u ám.
Đạt quay lại, cười khẩy. “Ngươi nghĩ mình có thể thắng sao, Hòa?”
“Đúng vậy,” Hòa đáp, lòng kiên quyết. “Tôi không thể để kẻ như ngươi tiếp tục hoành hành.”
Cuộc chiến giữa họ bắt đầu. Hòa lao tới, nhưng Đạt đã chuẩn bị sẵn sàng. Hắn tránh được cú đấm của Hòa, rồi phản công bằng một cú đá mạnh. Hòa bị đẩy lùi, nhưng ngay lập tức đứng vững lại. Anh nhận ra rằng mình không thể chỉ dựa vào sức mạnh, mà còn phải dùng đến trí tuệ.
Trong khi đó, Châu đã hoàn thành việc băng bó cho Cường. “Cường, anh có thể đứng dậy không?” cô hỏi, lo lắng.
“Tôi sẽ không bỏ cuộc,” Cường đáp, cố gắng đứng dậy dù chân vẫn đau nhức.
Hòa cảm nhận được sự hỗ trợ từ Châu và Cường. Anh quay lại chiến đấu, quyết tâm không để bất kỳ ai rời khỏi đây mà không có chiến thắng. Cuộc chiến trở nên tàn khốc hơn, những cú đấm, cú đá, và tiếng la hét hòa vào nhau.
“Hòa, nhanh lên!” Cường kêu lên, khi một nhóm kẻ thù lao về phía họ.
“Đến đây!” Hòa hô, và cả nhóm lao vào chiến đấu cùng nhau. Họ như một cỗ máy chiến đấu, phối hợp nhịp nhàng giữa các đòn đánh.
Châu tạo ra lớp bảo vệ vững chắc, giúp họ tránh khỏi đòn tấn công từ những kẻ thù xung quanh. Hòa dẫn đầu, từng bước tiến lên, lòng quyết tâm mãnh liệt. Cuối cùng, họ đã đẩy lùi được băng nhóm Đạt, nhưng không phải mà không phải chịu tổn thất.
Khi trận chiến kết thúc, bầu không khí lắng lại. Hòa nhìn quanh, thấy Cường gục xuống, còn Châu đang vội vàng kiểm tra tình hình. “Chúng ta đã làm được,” Hòa thở phào, nhưng nỗi lo lắng vẫn chưa dứt.
“Nhưng Cường…” Châu nói, giọng cô trĩu nặng.
“Anh sẽ ổn thôi,” Hòa trấn an, nhưng trong lòng anh biết rằng họ cần phải tìm cách chữa trị cho Cường nhanh chóng.
Khi họ rời khỏi hiện trường, Hòa cảm thấy như một gánh nặng vừa được gỡ bỏ. Nhưng trong lòng anh biết rằng đây chỉ mới là khởi đầu. Băng nhóm Đạt sẽ không dừng lại ở đây, và họ sẽ phải chuẩn bị cho những cuộc chiến tiếp theo. Cơn bão chỉ mới bắt đầu.