Bên Rìa Tận Thế

Chương 28: Cuộc Chiến Sinh Tử

Hòa và Châu lao ra khỏi vòng chiến, lồng ghép giữa tiếng thét gào của những tên cướp và âm thanh rầm rập của những bước chân đang đuổi theo. Họ không có thời gian để nghỉ ngơi, từng giây từng phút đều quý giá. Châu cảm nhận được sức mạnh của mình đang cạn kiệt, nhưng quyết tâm bảo vệ Hòa và tìm kiếm em gái anh khiến cô không thể dừng lại.

“Phải tìm một nơi an toàn!” Hòa quát, đôi mắt anh lướt nhanh qua những góc tối. Anh biết rằng không thể để cho Châu và những người còn lại rơi vào tay kẻ thù.

Một tên cướp chặn đường họ, tay cầm dao sáng loáng. “Không thể để chúng thoát!” Hắn gầm lên, lao về phía họ.

Hòa không chần chừ, ra đòn ngay lập tức. Một cú đấm mạnh mẽ vào mặt tên cướp khiến hắn lảo đảo. “Đi!” Hòa hét, kéo Châu chạy tiếp về phía một con hẻm hẹp.

Châu không ngừng nhìn lại, lòng đầy lo lắng. “Hòa, em gái anh có thể đang ở gần đây!” Giọng cô nghẹn lại, nỗi sợ hãi không thể che giấu.

“Chúng ta sẽ tìm thấy cô ấy!” Hòa khẳng định, mặc dù lòng anh cũng không chắc chắn. Hắn biết rằng thời gian đang chạy đua với họ.

Khi họ vừa lao vào con hẻm, Hòa cảm nhận được một mùi khói nồng nặc. Châu liếc nhìn qua vai, thấy một nhóm cướp khác đang đuổi theo họ. “Họ đến rồi!” Cô thở hổn hển, cảm giác hoang mang dâng lên.

“Chạy nhanh hơn!” Hòa quát, quyết không để cho bất kỳ ai bị bỏ lại. Anh lướt qua những đống đổ nát, tìm kiếm một lối thoát.

Châu thở gấp, đôi tay bắt đầu run rẩy. “Mình không thể... không thể tiếp tục như thế này!” Ánh mắt cô đầy lo âu.

“Cố lên, Châu! Hãy nghĩ đến những người cần chúng ta!” Hòa động viên, dù biết rằng sức mạnh của cô đã gần cạn kiệt.

Họ chạy xuyên qua những con phố hoang tàn, cảm giác như đang lạc vào một mê cung. Đột nhiên, một tiếng nổ lớn vang lên phía sau khiến họ quay lại. Một đám khói bốc lên, che khuất tầm nhìn. Những tên cướp không biết đã bị vướng vào bẫy nào.

“Chúng ta phải tận dụng cơ hội này!” Hòa hô lớn, cảm nhận được một tia hy vọng. “Đi nào!”

Hòa dẫn Châu vào một ngôi nhà hoang, nơi có vẻ như không còn ai sinh sống. Anh đóng chặt cửa, thở hổn hển. “Tạm thời an toàn rồi, nhưng không thể kéo dài.”

Châu dựa lưng vào tường, đầu óc quay cuồng. “Mình không biết mình có thể tiếp tục nữa không...” Cô ngồi bệt xuống đất, đôi mắt tràn đầy lo âu.

“Không được bỏ cuộc!” Hòa nói, cúi xuống nhìn cô. “Chúng ta phải tìm kiếm em gái anh. Cô ấy còn sống, mình cảm nhận được điều đó.”

“Nhưng nếu chúng ta không sống sót qua hôm nay thì sao?” Châu hỏi, giọng cô chùng xuống.

“Chúng ta sẽ tìm cách!” Hòa kiên quyết. “Chỉ cần có nhau, chúng ta có thể vượt qua bất cứ điều gì.”

Đột nhiên, một tiếng động mạnh từ bên ngoài làm cả hai giật mình. Hòa nhìn ra cửa sổ, thấy bóng dáng của những tên cướp đang tiếp cận ngôi nhà. “Họ không từ bỏ dễ dàng như vậy!” Hòa gầm lên.

“Chúng ta cần phải hành động ngay!” Châu nói, ánh mắt cô bừng sáng. “Nếu mình tạo ra một không gian an toàn, có thể chúng ta sẽ có thời gian để lên kế hoạch.”

“Làm đi!” Hòa hối thúc, nhưng lòng anh cũng không khỏi lo lắng. Châu nhắm mắt lại, tay giơ lên, ánh sáng từ lòng bàn tay cô tỏa ra. Một không gian bảo vệ bắt đầu hình thành xung quanh họ.

“Tôi không thể giữ lâu!” Châu nói, giọng cô run rẩy. “Họ sẽ không ngừng lại!”

Hòa cảm thấy sức mạnh của Châu đang dần cạn kiệt. “Châu, hãy tập trung! Chúng ta sẽ vượt qua!” Anh nắm chặt tay, lòng quyết tâm không ngừng dâng cao.

Nhưng không có thời gian để chờ đợi. Những tên cướp đã bắt đầu đập cửa, tiếng gỗ gãy vang lên. Hòa nhìn Châu, không thể để cô phải chịu đựng thêm nữa. “Hãy chuẩn bị!” Anh quát, sẵn sàng cho cuộc chiến sắp tới.

“Đừng để họ vào!” Châu thở hổn hển, ánh sáng từ tay cô yếu dần.Cánh cửa bắt đầu bị đẩy mạnh. Hòa lao về phía cửa, quyết tâm không để kẻ thù vào. “Chạy đi!” Anh hét lên, nhưng không thể rời bỏ Châu.

“Chúng ta phải chiến đấu!” Châu kêu lên, mồ hôi ướt đẫm trán.

Những tên cướp cuối cùng cũng phá được cửa, lao vào. Hòa và Châu đứng vững, lòng đầy quyết tâm. “Không có đường lùi!” Hòa thét lên, chuẩn bị cho cuộc chiến sinh tử.

Cuộc chiến diễn ra trong sự hỗn loạn. Hòa ra đòn mạnh mẽ, đánh bật những tên cướp lao vào. Châu cố gắng tạo ra những lớp bảo vệ, nhưng sức mạnh của cô không còn nhiều.

“Hòa, cẩn thận!” Châu kêu lên khi một tên cướp bất ngờ lao tới.

Hòa kịp thời né tránh, rồi phản công. “Đừng lo, mình sẽ bảo vệ em!” Anh thét lên, cảm thấy máu sôi sục trong huyết quản.

Nhưng sự áp đảo từ những tên cướp khiến họ dần bị dồn vào chân tường. Hòa cảm nhận được sức mạnh của mình cũng đang dần cạn kiệt. “Chúng ta phải tìm cách thoát!” Anh hét lên, cố gắng đánh bật tên cướp tiếp theo.

Một tên cướp lớn tuổi, có vết sẹo trên mặt, đứng giữa đám đông, ánh mắt đầy tàn nhẫn. “Đừng để bọn chúng chạy thoát!” Hắn ra lệnh, và những tên còn lại gật đầu.

“Mau lên!” Hòa quát, lòng cảm thấy áp lực. “Châu, hãy tạo một lối thoát!”

Châu gật đầu, tập trung sức mạnh. “Được rồi, mình sẽ thử!” Cô nhắm mắt, tay giơ lên, tạo ra một không gian an toàn. Một lớp ánh sáng bao quanh họ, nhưng chỉ trong chốc lát, sức mạnh của cô đã gần cạn kiệt.

“Hòa!” Châu hét lên, giọng cô vang lên đầy lo lắng. “Mình không thể giữ lâu hơn nữa!”

“Chạy đi!” Hòa quát, nhưng Châu vẫn đứng yên, ánh mắt cô như đang tìm kiếm một điều gì đó.

“Em gái anh...” Châu lẩm bẩm, ánh mắt tràn đầy quyết tâm. “Mình phải tìm thấy cô ấy!”

Hòa cảm thấy một nỗi đau xé lòng. “Chúng ta sẽ tìm thấy em ấy!” Anh thề, lòng quyết tâm như lửa cháy.

Một cú đấm mạnh từ tên cướp lớn tuổi khiến Hòa ngã xuống đất. “Hãy để cho hắn ta chết!” Hắn cười khẩy, ánh mắt tàn nhẫn.

“Không!” Châu kêu lên, nhưng không thể làm gì khi không còn sức mạnh. Hòa đứng dậy, tay nắm chặt, ánh mắt lộ rõ sự kiên cường.

“Châu, hãy giữ lấy!” Hòa hét lên, lao vào giữa vòng chiến, quyết tâm không để em gái rơi vào tay kẻ thù. Anh đánh bật một tên cướp khác, nhưng áp lực từ những kẻ khác vẫn dồn dập.

“Mau lên!” Châu kêu lên, cố gắng tạo thêm một lớp bảo vệ mới. Nhưng cô biết, sức mạnh của mình không còn nhiều.

“Hãy tìm lối thoát!” Hòa hô lớn, tìm kiếm cơ hội giữa cuộc chiến.

Một tên cướp khác lao tới, nhưng Hòa đã kịp thời né tránh, ra đòn chính xác. Hắn ngã xuống, nhưng không có thời gian để nghỉ ngơi. “Chạy!” Hòa quát, kéo Châu và người phụ nữ chạy về phía một lối thoát nhỏ.

“Chúng ta không thể ở đây lâu hơn nữa!” Châu kêu lên, lo lắng quét qua ánh mắt cô.

“Đúng vậy!” Hòa đáp, lòng tràn đầy quyết tâm. Họ lao ra khỏi vòng chiến, nhưng phía trước vẫn còn nhiều thử thách đang chờ đón. Hòa cảm thấy như mình đang đứng giữa bão tố, nhưng không thể lùi bước.

“Em gái tôi... tôi sẽ tìm thấy cô ấy!” Hòa thầm nghĩ, lòng tràn đầy quyết tâm. Cuộc chiến này không chỉ là cuộc chiến sinh tồn, mà còn là cuộc chiến để tìm lại những gì đã mất.

Hòa nắm chặt tay, không để cho nỗi sợ hãi len lỏi vào lòng. Họ phải tiếp tục, không gì có thể ngăn cản họ. Cuộc chiến vẫn đang chờ đón ở phía trước, và Hòa sẽ không bao giờ từ bỏ.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn