Hòa dẫn đầu nhóm, các thành viên theo sát phía sau, lòng đầy quyết tâm. Họ đã nghe tin đồn về một kho chứa thực phẩm và nước sạch gần đây bị bỏ hoang, một cơ hội hiếm hoi trong thời điểm khan hiếm này. Ánh sáng le lói từ những khe hở giữa các tòa nhà đổ nát, nhưng bầu không khí vẫn nặng nề với nỗi lo sợ.
“Chúng ta phải cẩn thận,” Hòa lên tiếng, đôi mắt sắc lạnh quét xung quanh. “Có thể có băng nhóm khác đang tìm kiếm tài nguyên này.”
“Đúng vậy,” Châu đồng tình, giọng nói có phần lo lắng. “Nếu không có gì bất ngờ, chúng ta sẽ phải nhanh chóng thu gom và rút lui.”
Cường gật đầu, đưa tay chỉ về phía một con hẻm tối tăm. “Có vẻ như đường vào kho nằm ở đó. Tôi sẽ đi trước.”
“Để tôi đi cùng,” Lan nói, mặc dù giọng nói của cô hơi run rẩy. “Chúng ta không thể để ai tách ra.”
Hòa cảm thấy sự quyết tâm trong mắt cô gái nhỏ nhắn. Anh gật đầu, cảm thấy rằng tất cả đều cần phải có trách nhiệm trong tình huống này. Họ tiến vào con hẻm, những bước chân nhẹ nhàng, cẩn thận.
Đột nhiên, một tiếng động lớn vang lên, làm cho tất cả dừng lại. Hòa ra hiệu cho mọi người im lặng. Tiếng động xuất hiện từ phía kho, như thể có ai đó đang di chuyển bên trong.
“Chúng ta nên rút lui,” Hoàng đề nghị, nhưng ánh mắt của Hòa đã quyết định.
“Không, chúng ta cần xác nhận tình hình,” anh nói, kiên quyết. “Chúng ta không thể để bất cứ ai chiếm đoạt tài nguyên này.”
Họ tiến gần hơn, Hòa dẫn đầu, và khi đến gần cửa kho, ánh sáng từ bên trong hắt ra, cho thấy những bóng người đang di chuyển. Hòa cúi xuống, nhìn qua khe hở. Một nhóm người khác đang tụ tập quanh một đống hàng hóa, rõ ràng là đang phân chia tài nguyên.
“Băng nhóm của Đạt,” Hòa thì thầm, nhận ra kẻ thù. “Chúng ta không thể để họ biết chúng ta ở đây.”
“Chúng ta cần một kế hoạch,” Châu nói, ánh mắt sáng lên với ý tưởng. “Có thể tạo ra một phân tán để họ không chú ý.”
“Cách nào?” Cường hỏi.
“Chúng ta có thể tạo ra tiếng động ở phía bên kia kho, thu hút sự chú ý của họ. Trong khi đó, nhóm còn lại sẽ vào lấy đồ,” Châu đề xuất, sự nhạy bén của cô thể hiện rõ.
“Nghe có vẻ hợp lý,” Hòa đồng ý. “Tôi sẽ đi cùng Châu, Cường, bạn và Lan sẽ tạo ra tiếng động.”
Cường gật đầu, rồi cùng Lan lùi lại một chút, chuẩn bị cho kế hoạch. Hòa và Châu nắm tay nhau, tiến vào trong kho. Họ phải nhanh chóng nếu không muốn bỏ lỡ cơ hội.
“Chúng ta vào thôi,” Hòa nói, đưa tay lên ngăn Châu lại. “Chờ tôi tính toán.”
Những âm thanh từ phía băng nhóm Đạt ngày càng rõ ràng. Hòa cảm thấy tim mình đập mạnh. Anh lén lút tiến vào bên trong, còn Châu theo sát, đôi mắt không rời khỏi những kẻ đang chia phần.
“Bây giờ!” Cường hét lên từ xa, tiếng vang vọng khắp không gian.
Cả nhóm băng Đạt quay lại, ánh mắt hoang mang. Hòa và Châu nhanh chóng lao vào hành động. Hòa nắm lấy một thùng hàng, trong khi Châu nhanh chóng tìm kiếm những gì có thể mang đi. Họ chỉ có vài giây.
“Lấy nhanh lên!” Hòa thúc giục, cảm nhận được sự căng thẳng. Nhưng đột nhiên, một tiếng la lớn vang lên, và một tên trong băng Đạt nhận ra họ.“Có người lạ!” Hắn gào lên, lập tức khiến mọi người trong kho rối loạn. Hòa nhìn thấy ánh mắt của Đạt, kẻ cầm đầu, lóe lên sự tàn bạo.
“Chạy!” Hòa quát, đẩy Châu về phía lối ra. Họ không thể ở lại đây lâu hơn nữa.
Chạy ra khỏi kho, Hòa cảm thấy như có hàng trăm ánh mắt đuổi theo. Những viên đạn vù vù xung quanh, tiếng gầm gừ của kẻ thù vang vọng. Hòa và Châu lao ra ngoài, thở hổn hển nhưng không dám quay đầu lại.
“Cường! Lan!” Hòa hét lên, thấy hai người kia đang ở phía xa, cố gắng chạy về phía họ. Nhưng một tên trong băng Đạt đã chặn đường, khẩu súng trong tay hắn chĩa thẳng vào họ.
“Đứng lại!” Hắn gào lên, nhưng Cường đã nhanh chóng nhảy lên, tạo ra một cú đá mạnh vào hắn. Hắn lảo đảo nhưng vẫn chưa ngã.
“Đi đi!” Cường quát, nắm tay Lan và kéo cô chạy.
Hòa cảm thấy lòng mình nặng trĩu. Họ không thể để mất thêm ai nữa. Đạt và băng nhóm của hắn đang dần tiến lại gần. Hòa biết rằng họ cần phải tìm ra cách thoát khỏi tình huống này.
“Châu!” Hòa gọi, “Sử dụng khả năng của em!”
Châu gật đầu, tập trung vào không gian xung quanh. Ánh sáng từ năng lực của cô bắt đầu lan tỏa, tạo ra một lớp bảo vệ cho nhóm. Nhưng Hòa biết rằng sức mạnh của cô không phải vô hạn.
“Chúng ta cần phải rút lui!” Hòa khẩn trương nói, cảm giác áp lực đè nặng lên họ.
“Em đang cố gắng!” Châu đáp, mồ hôi lấm tấm trên trán. “Nhưng cần thêm thời gian!”
“Đừng để họ chiếm ưu thế!” Hòa la lên, quyết tâm không cho phép bất kỳ ai bị tổn thương thêm nữa. Trong lòng anh, nỗi đau về những gì đã mất đang dâng trào.
Bỗng nhiên, một tiếng nổ vang lên, làm cho tất cả đều giật mình. Hòa quay lại, thấy một tên trong băng Đạt đã bắn vào không khí, tạo ra một cảnh hỗn loạn. Hắn cười lớn, như thể đang thưởng thức cuộc chiến này.
“Chạy thôi!” Hòa hô lớn, đẩy Châu về phía trước. Họ không còn nhiều thời gian nữa.
“Châu!” Hòa quay lại, “Em phải tập trung!”
“Em biết!” Châu hét lên, ánh mắt đầy quyết tâm. “Em sẽ tạo ra không gian an toàn!”
Nhưng Hòa cảm thấy sự lo lắng trong lòng. Liệu họ có thể thoát khỏi băng nhóm này? Ánh sáng từ năng lực của Châu bắt đầu lan tỏa, tạo ra một lớp bảo vệ, nhưng Hòa biết rằng không thể kéo dài mãi. Họ phải tìm cách thoát ra nhanh chóng.
“Chúng ta không thể ở đây lâu hơn!” Hòa nhấn mạnh. “Châu, hãy chuẩn bị!”
Châu gật đầu, ánh sáng xung quanh họ ngày càng mạnh mẽ. Bầu không khí căng thẳng, nhưng Hòa cảm nhận được sức mạnh từ Châu, và quyết tâm trong lòng anh lại dâng lên.
“Chúng ta sẽ không bỏ cuộc!” Hòa thét lên, và trong lòng anh, anh đã sẵn sàng cho cuộc chiến tiếp theo. Họ sẽ không để bất cứ ai cướp đi những gì họ đã cố gắng giành lấy.