Bên Rìa Tận Thế

Chương 15: Nguyễn Thị Ngọc (Phản diện)

Nguyễn Thị Ngọc đứng trước gương, ánh sáng mờ ảo của ngọn đèn vàng chiếu rọi lên gương mặt lạnh lùng của cô. Tóc dài, bóng mượt buông xõa qua vai, vẻ đẹp của cô như một bức tranh hoàn hảo nhưng lại toát lên sự bí ẩn, lạnh lẽo. Ngọc đã quen với việc dùng vẻ ngoài để thao túng người khác, và trong thế giới tàn ác này, đó là một vũ khí lợi hại.

Cô là một nhà tâm lý học, nhưng không phải để chữa trị cho người khác. Ngọc lợi dụng trí tuệ và khả năng đọc thấu tâm lý để đạt được mục đích của riêng mình. Mỗi người trong số họ đều có điểm yếu, và cô luôn sẵn sàng khai thác chúng. Đằng sau nụ cười, Ngọc âm thầm tính toán, lập kế hoạch cho những bước đi tiếp theo trong cuộc chơi sinh tồn.

“Hòa sẽ không dễ dàng từ bỏ đâu,” Ngọc thì thầm với chính mình, ánh mắt đầy tự tin. Cô đã theo dõi từng bước đi của Nguyễn Văn Hòa, biết rõ về nỗi đau và quyết tâm của anh. Một cựu chiến binh, một người đã mất mát nhiều và giờ đang tìm kiếm em gái. Ngọc nhận ra rằng, với Hòa, sự yếu đuối chính là sức mạnh. Cô chỉ cần khơi gợi nỗi sợ hãi trong anh, và mọi thứ sẽ nằm trong tay mình.

Khi Hòa và nhóm của anh xâm nhập vào khu vực mà Ngọc đang kiểm soát, cô đã chuẩn bị mọi thứ. Những bẫy được giăng sẵn, những kẻ lính đánh thuê trung thành với cô sẵn sàng ra tay. Ngọc đứng giữa những bức tường lạnh lẽo, chờ đợi sự xuất hiện của mục tiêu.

Và rồi, tiếng động vang lên, những bước chân nặng nề tiến lại gần. Ngọc không thể không cười, nụ cười chứa đầy sự hài lòng. Cô đã chờ đợi khoảnh khắc này.

“Hòa, tôi biết anh đang ở đây,” Ngọc gọi lớn, âm thanh vang vọng trong không gian tĩnh mịch. “Đừng trốn tránh, hãy đến gặp tôi.”

Hòa, với ánh mắt sắc lạnh, bước vào không gian mà Ngọc đã chuẩn bị. Anh nhận ra ngay sự sắp đặt của cô, nhưng không thể quay đầu lại. “Ngọc, cô không thể kiểm soát mọi thứ,” Hòa lên tiếng, giọng điệu không hề nao núng.

“Kiểm soát? Tôi chỉ giúp anh hiểu rõ hơn về bản thân mình thôi,” Ngọc đáp, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng đầy thách thức. “Hãy nhìn vào gương, Hòa. Anh thấy gì? Một người đàn ông đau khổ, luôn chạy theo những bóng ma của quá khứ.”

“Cô không biết gì về tôi,” Hòa phản bác, nhưng trong lòng anh chao đảo. Những lời của Ngọc như những mũi dao sắc nhọn đâm vào nỗi đau của anh.

“Thật sao? Tôi biết tất cả,” Ngọc tiến gần hơn, đôi mắt cô ánh lên sự sắc sảo. “Tôi biết anh muốn cứu em gái, nhưng liệu anh có đủ sức mạnh để làm điều đó không? Hay chỉ là một cựu chiến binh kiệt sức?”

Hòa cảm thấy ngọn lửa trong lòng mình dâng cao. “Tôi không cần sự giúp đỡ của cô. Tôi sẽ tìm em gái tôi bằng chính sức lực của mình.”

“Nhưng nếu anh thất bại?” Ngọc không từ bỏ, tiếp tục châm chọc. “Nếu mọi thứ sụp đổ, anh sẽ làm gì? Chạy trốn như những người khác? Hay sẽ tiếp tục sống trong đau khổ?”

Trong khoảnh khắc ấy, Hòa cảm nhận được sự tàn nhẫn của Ngọc, nhưng anh không thể để cô ta khuất phục mình. “Tôi không sợ cái chết,” anh cứng rắn. “Cái tôi sợ là không thể cứu được người mình yêu thương.”

Ngọc mỉm cười, sự thích thú hiện rõ trên gương mặt. “Vậy hãy cho tôi thấy sức mạnh của anh. Tôi sẽ cho anh cơ hội để chứng minh.”

Cô vẫy tay ra hiệu cho những kẻ lính đánh thuê xuất hiện. Họ từ những bóng tối bước ra, ánh mắt đầy thách thức. Hòa nhận ra tình thế đã trở nên nghiêm trọng hơn. Anh không chỉ phải đối mặt với Ngọc mà còn với những kẻ xung quanh.

“Đừng nghĩ rằng tôi sẽ để anh rời đi dễ dàng,” Ngọc nói, giọng điệu bình thản như thể cô đang xem một vở kịch. “Hãy chiến đấu, Hòa. Hãy cho tôi lý do để tôi giữ anh lại.”

Hòa chuẩn bị tinh thần, những kỹ năng chiến đấu của anh bộc lộ rõ ràng. Anh không thể để Ngọc thao túng mình thêm nữa. “Tôi sẽ không để cô kiểm soát tôi,” Hòa gầm lên, lao về phía những kẻ lính.Cuộc chiến bắt đầu. Hòa tấn công từng tên một, sử dụng mọi kỹ năng mà anh đã tích lũy qua những năm tháng chiến tranh. Những cú đấm mạnh mẽ, những đòn đánh chính xác khiến kẻ thù ngã xuống. Nhưng Ngọc vẫn đứng ở đó, ánh mắt lạnh lùng dõi theo, như thể cô đang thưởng thức một màn trình diễn.

“Đừng để sự tức giận làm mờ mắt anh, Hòa!” Ngọc gọi. “Hãy sử dụng trí óc của mình!”

Nhưng Hòa không thể lùi bước. Anh biết rằng chỉ có cách này mới có thể cứu em gái mình. Trong lòng anh, ý chí chiến đấu đang bùng cháy. Hòa quyết định rằng dù có phải trả giá bằng mạng sống, anh cũng sẽ không từ bỏ.

Một tên lính lao tới, Hòa nhanh chóng né tránh, rồi quay lại đấm mạnh vào mặt hắn. Nhưng Ngọc đã dự đoán trước, bước một bước ra ngoài, khiến Hòa không thể chạm tới cô.

“Ngọc!” Hòa gầm lên, “Cô không thể trốn mãi như vậy!”

“Trốn? Tôi không trốn,” cô đáp, giọng điệu vẫn điềm tĩnh. “Tôi chỉ đang quan sát. Anh có biết rằng những người như anh thường tự đánh mất chính mình trong cuộc chiến này không? Hãy nhìn xung quanh, Hòa. Cuộc sống không chỉ là chiến đấu.”

Hòa cảm thấy sự tức giận dâng lên, nhưng trong sâu thẳm, anh biết cô không sai. Anh đang mạo hiểm tất cả, nhưng vì cái gì? Không chỉ vì em gái mà còn vì những người sống sót khác. Anh muốn bảo vệ họ, nhưng liệu có đủ sức mạnh để làm điều đó?

“Tôi sẽ không để cô thao túng tôi!” Hòa quyết định, trở lại với cuộc chiến. Anh không thể cho phép bản thân bị phân tâm. Từng cú đấm của anh càng lúc càng mạnh mẽ, nhưng cũng không thể tránh khỏi những vết thương.

Ngọc quan sát, sự thích thú trong ánh mắt cô càng tăng lên. “Hãy cho tôi lý do để tôi không giết anh, Hòa,” cô nói, như thể chỉ đang thử thách.

Hòa không đáp, chỉ tập trung vào trận chiến. Mỗi bước đi của anh đều mang theo quyết tâm, và trong khoảnh khắc đó, anh nhận ra rằng không chỉ có mình anh chiến đấu. Những người bạn của anh, những người sống sót khác, đều đang dõi theo. Họ đang đặt niềm tin vào anh.

Cuối cùng, khi tất cả những tên lính đánh thuê đã ngã xuống, Hòa quay lại, ánh mắt hướng về phía Ngọc. Cô vẫn đứng đó, nụ cười bí hiểm trên môi.

“Thật ấn tượng, Hòa,” Ngọc nói, không hề tỏ ra lo sợ. “Nhưng anh có thực sự hiểu bản thân mình không?”

“Tôi không cần phải hiểu,” Hòa đáp, giọng điệu kiên quyết. “Tôi chỉ cần cứu em gái.”

Ngọc gật đầu, ánh mắt cô ánh lên sự thán phục. “Rất tốt. Nhưng đừng quên, trò chơi này chưa kết thúc. Anh sẽ còn phải đối mặt với nhiều thử thách hơn nữa.”

Hòa cảm nhận được sự lạnh lẽo trong lời nói của cô. “Tôi sẽ không từ bỏ,” anh khẳng định, nhưng trong lòng, anh biết rằng cuộc chiến này còn nhiều điều không thể lường trước.

“Chúng ta sẽ gặp lại, Hòa,” Ngọc nói, rồi biến mất vào bóng tối. Cô không cần phải chiến đấu nữa, vì cô đã gieo mầm cho những nỗi sợ hãi trong lòng Hòa. Anh biết, cuộc chiến không chỉ diễn ra bên ngoài mà còn trong chính tâm hồn mình.

Hòa đứng lại, cảm nhận sự mệt mỏi nhưng cũng đầy quyết tâm. Anh sẽ không cho phép mình gục ngã. Mọi thứ vẫn còn ở phía trước, và anh sẽ phải chuẩn bị cho những thử thách khắc nghiệt hơn.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn