Bên Rìa Tận Thế

Chương 11: Đặng Minh Hoàng (Nhân vật phụ)

Châu đứng gần lửa, ánh sáng le lói chiếu lên gương mặt đầy lo âu. Cô nhìn Hòa, thấy sự căng thẳng trong đôi mắt anh. “Chúng ta cần phải hành động sớm,” cô nói, giọng kiên quyết.

“Nhưng làm thế nào để tin tưởng một kẻ đã phản bội?” Hòa đáp, gương mặt anh lạnh lùng. “Hoàng có thể chỉ đang chờ cơ hội để đâm sau lưng chúng ta.”

“Có thể, nhưng thông tin của anh ta có thể cứu mạng chúng ta,” Châu khăng khăng. “Nếu anh ta thực sự biết về kế hoạch của Đạt, chúng ta có thể chuẩn bị tốt hơn.”

“Chỉ là một cơ hội,” Hòa thở dài. “Tôi không thể để mạo hiểm. Nếu cậu ta phản bội một lần nữa, tôi sẽ không để yên đâu.”

“Thì hãy theo dõi cậu ta,” Châu đề nghị, ánh mắt sáng lên. “Đừng để lòng tin mù quáng khiến chúng ta bỏ lỡ cơ hội.”

Hòa gật đầu, nhưng sự nghi ngờ vẫn hiện hữu trong tâm trí anh. Hoàng, với vẻ ngoài lạnh lùng nhưng đôi mắt đầy bất an, đang là mối đe dọa tiềm tàng. Anh ta đã từng là một thương nhân khôn ngoan trước khi tận thế xảy ra, và giờ đây, sự sống còn khiến con người ta thay đổi.

“Được rồi,” Hòa nói, “chúng ta sẽ cho Hoàng một cơ hội. Nhưng tôi sẽ theo dõi cậu ta từng bước.”

Châu cảm thấy nhẹ nhõm. “Cảm ơn, Hòa. Chúng ta cần mọi sự giúp đỡ có thể.”

***

Hoàng ngồi bên đống lửa, ánh mắt thận trọng. “Tôi biết Đạt đang có kế hoạch lớn. Hắn muốn chiếm lĩnh toàn bộ khu vực này,” anh ta nói, giọng thấp và khẩn trương.

“Và sao cậu lại biết điều đó?” Hòa hỏi, ánh mắt anh sắc bén như lưỡi dao.

“Tôi có nguồn tin,” Hoàng trả lời, hơi nhún vai. “Chúng ta cần phải hành động trước khi hắn kịp thực hiện.”

Châu quan sát Hoàng, cảm thấy giữa những lời nói của anh ta có một thứ gì đó không ổn. “Nếu cậu thực sự muốn giúp đỡ, hãy cho chúng tôi biết cụ thể,” cô nói, cố gắng giữ giọng điệu nhẹ nhàng.

“Tôi không thể tiết lộ quá nhiều. Đạt có tai mắt khắp nơi,” Hoàng đáp, vẻ mặt nghiêm túc. “Nhưng nếu các bạn đồng ý, tôi có thể dẫn các bạn đến nơi ẩn náu của hắn.”

“Có lẽ cậu nên bắt đầu bằng việc cho chúng tôi biết hắn có gì trong tay,” Hòa nói, giọng điệu không thể hiện sự tin tưởng.

“Được,” Hoàng gật đầu, “hắn đang thu thập vũ khí và thực phẩm. Hắn đã có một kho hàng lớn ở phía Bắc, nơi mà chúng ta thường không đến.”

“Kho hàng đó có bao nhiêu người bảo vệ?” Châu hỏi, sự lo lắng hiện rõ trên gương mặt.

“Không nhiều lắm, nhưng Đạt có những kẻ trung thành sẵn sàng hy sinh mọi thứ cho hắn,” Hoàng trả lời. “Nếu chúng ta tấn công, phải có kế hoạch.”

Hòa nhìn Châu, cả hai đều hiểu rằng đây là một cơ hội nhưng cũng tiềm ẩn nguy hiểm. “Cậu có thể dẫn đường không?” Hòa hỏi.

“Có, nhưng chúng ta cần chuẩn bị kỹ lưỡng,” Hoàng khẳng định. “Tôi sẽ giúp các bạn lên kế hoạch.”

“Được, nhưng cậu phải nhớ,” Hòa nói, “một lần nữa nếu cậu phản bội, tôi sẽ không cho cậu cơ hội nào.”“Chúng ta sẽ không thất vọng,” Hoàng đáp, sự quyết tâm trong ánh mắt anh ta khiến Châu cảm thấy có chút hy vọng.

***

Nhóm sống sót bắt đầu chuẩn bị cho kế hoạch. Hòa và Châu cùng nhau vạch ra chiến lược, trong khi Hoàng đứng bên cạnh, lắng nghe từng chi tiết. Cảm giác căng thẳng bao trùm, nhưng cũng có sự hứa hẹn cho một cơ hội mới.

“Chúng ta sẽ cần vũ khí,” Cường, một thành viên khác trong nhóm, lên tiếng. “Nếu không, chúng ta sẽ không thể chống lại Đạt.”

“Có thể tìm thấy một số đồ cũ ở những khu vực bỏ hoang,” Tâm gợi ý, ánh mắt lờ đờ nhưng đầy hy vọng. “Chúng ta có thể tìm kiếm trong đống đổ nát.”

“Đúng, nhưng phải cẩn thận,” Hòa nhấn mạnh. “Chúng ta không thể để mình bị bất ngờ.”

Kế hoạch được thiết lập, từng bước một. Châu cảm thấy hồi hộp và lo lắng, nhưng cũng có chút háo hức. Đây là cơ hội để họ không chỉ cứu sống mình mà còn có thể đánh bại kẻ thù.

“Chúng ta sẽ xuất phát vào sáng mai,” Hòa quyết định. “Mọi người chuẩn bị đi.”

Khi đêm buông xuống, Châu nằm trong túp lều, suy nghĩ về những gì sắp diễn ra. Cô biết rằng cuộc chiến này có thể thay đổi mọi thứ. Nhưng một điều khiến cô không yên lòng là Hoàng. Liệu anh ta có thực sự trung thành hay chỉ đang chờ thời cơ để lật đổ họ?

Khi những giấc mơ về tương lai đen tối ùa về, Châu quyết định không để sự nghi ngờ chiếm lấy tâm trí. Họ đã từng vượt qua nhiều khó khăn, và lần này cũng sẽ không khác. Cô sẽ chiến đấu vì những người mình yêu thương.

***

Sáng hôm sau, cả nhóm bắt đầu lên đường, lòng đầy quyết tâm. Hòa dẫn đầu, theo sau là Châu và những thành viên khác. Hoàng đi phía sau, ánh mắt đầy bí ẩn. Hòa cảm thấy sự căng thẳng trong không khí, như thể mọi thứ đang chờ đợi một cú sốc lớn.

Khi họ tiến sâu vào khu vực hoang tàn, những âm thanh lạ lẫm vang lên xung quanh. Châu cảm thấy nhịp tim đập nhanh, trong khi Hòa luôn cảnh giác. Họ đã từng đối mặt với nhiều nguy hiểm, nhưng lần này có gì đó khác lạ.

“Chúng ta sắp đến nơi chưa?” Hòa quay lại hỏi Hoàng.

“Gần rồi,” Hoàng đáp, nhưng giọng anh ta không chắc chắn như trước.

Châu cảm thấy một làn sóng nghi ngờ lại trỗi dậy trong lòng. “Cậu có chắc không?” cô hỏi, ánh mắt chờ đợi sự xác nhận.

“Chắc chắn,” Hoàng khẳng định, nhưng ánh mắt anh ta lấp lánh điều gì đó mà cô không thể hiểu.

Khi họ tiến đến gần kho hàng mà Hoàng đã chỉ dẫn, sự hồi hộp trong lòng mỗi người đều tăng lên. Bầu không khí trở nên ngột ngạt, như thể mọi thứ đang chờ đợi một trận chiến không thể tránh khỏi.

Khi họ đến gần, một tiếng động bất ngờ vang lên. Hòa lập tức ra hiệu cho mọi người dừng lại. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía trước, nơi bóng dáng của những kẻ bảo vệ hiện ra.

“Đến giờ rồi,” Hòa thì thầm, sự quyết tâm trong ánh mắt anh như ngọn lửa đang bùng cháy. “Chuẩn bị!”

Châu cảm thấy tim mình đập mạnh. Cuộc chiến đã bắt đầu, nhưng liệu họ có thể vượt qua được thử thách này? Họ phải đối mặt với kẻ thù không chỉ bên ngoài mà cả trong lòng mình.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn