Bên Kia Cánh Cửa

Chương 18: Sự Hy Sinh

Đêm tối bao trùm, tiếng gió rít qua những con phố vắng vẻ. Nhóm bạn tụ tập tại một căn nhà bỏ hoang, nơi họ đã quyết định là địa điểm an toàn để thảo luận về kế hoạch tiếp theo. Ánh đèn yếu ớt từ một chiếc đèn pin làm tăng thêm sự hồi hộp trong không khí.

“Chúng ta cần hành động ngay bây giờ,” Minh Tâm nói, giọng đầy quyết tâm. “Càng chờ đợi, chúng ta càng gặp nguy hiểm.”

“Nhưng chúng ta cần phải cẩn thận. Hương Giang và Văn Tùng không phải là những đối thủ dễ đối phó,” Anh Tuấn nhấn mạnh, ánh mắt anh lướt qua từng người trong nhóm, cảm nhận sự lo lắng trong họ.

“Chúng ta đã có được một số thông tin từ Văn Tùng,” Quốc Huy nói, không giấu được sự phấn khích. “Hắn có thể biết nhiều hơn chúng ta tưởng.”

“Đúng, nhưng hắn cũng không phải là người dễ tin tưởng. Hắn có thể đang chơi trò hai mặt,” Phương Linh thêm vào, gương mặt cô nghiêm túc.

“Chúng ta phải tìm hiểu rõ hơn về Hương Giang. Cô ta chắc chắn đang có kế hoạch gì đó,” Minh Khánh nói, ánh mắt đầy quyết tâm. “Nếu chúng ta không ngăn chặn được cô ta, mọi thứ sẽ càng trở nên tồi tệ hơn.”

Trong lúc cuộc thảo luận diễn ra, tiếng bước chân vang lên bên ngoài. Nhóm bạn bỗng im lặng, mọi ánh mắt đều hướng về phía cửa. Một cảm giác hồi hộp dâng trào. “Ai đó?” Minh Tâm thì thầm.

“Chúng ta cần phải kiểm tra,” Anh Tuấn nói, đứng dậy, quyết tâm trong từng bước đi. Khi anh mở cửa, một bóng người xuất hiện, khiến tất cả đều giật mình.

“Đừng bắn!” Đỗ Minh Quân kêu lên, tay giơ cao. “Tôi chỉ muốn giúp.”

“Tại sao chúng ta nên tin anh?” Quốc Huy hỏi, vẫn giữ thái độ cảnh giác.

“Tôi đã nghe về kế hoạch của Hương Giang. Cô ấy đang tìm kiếm một cách để thao túng các cánh cửa, và tôi không muốn bị cuốn vào đó,” Minh Quân giải thích, giọng điệu thành khẩn.

“Thật không?” Minh Tâm nhướng mày, không khỏi nghi ngờ.

“Chúng ta cần những thông tin đó. Nếu anh có thể giúp, hãy nói đi,” Anh Tuấn nói, ánh mắt dần dịu lại.

Minh Quân hít một hơi sâu, rồi nói: “Hương Giang đã lên kế hoạch cho một cuộc tấn công lớn. Cô ta muốn kiểm soát tất cả các cánh cửa, và cô ta đang sử dụng Văn Tùng như một con cờ.”

“Chúng ta cần phải ngăn chặn kế hoạch này,” Phương Linh quyết đoán.

“Nhưng làm thế nào?” Minh Khánh hỏi, vẻ lo lắng hiện lên trong mắt.

“Chúng ta sẽ phải tìm cách tiếp cận Văn Tùng một lần nữa. Nhưng lần này, chúng ta sẽ không chỉ đơn giản là hỏi. Chúng ta cần phải có một chiến lược,” Minh Quân nói, ánh mắt sáng lên với một ý tưởng.

“Đúng vậy. Nhưng ai sẽ là người thực hiện?” Quốc Huy hỏi.

“Chúng ta cần phải phân công nhiệm vụ. Ai có thể tiếp cận Văn Tùng mà không gây nghi ngờ?” Anh Tuấn nhìn quanh, cố gắng tìm ra giải pháp.“Tôi có thể làm,” Minh Tâm lên tiếng, quyết tâm trong giọng nói. “Tôi có thể giả vờ như một người bạn cũ. Hắn sẽ không nghi ngờ.”

“Nhưng điều đó rất nguy hiểm,” Anh Tuấn lo lắng.

“Không còn cách nào khác. Chúng ta không thể để Hương Giang đạt được mục đích của mình,” Minh Tâm kiên quyết.

Cuộc thảo luận tiếp tục, kế hoạch dần dần hình thành. Mỗi người một nhiệm vụ, nhưng tất cả đều hướng về một mục tiêu duy nhất: bảo vệ nhau và ngăn chặn kế hoạch của Hương Giang.

Khi mọi thứ đã được sắp xếp, một cảm giác nặng nề bao trùm không gian. Tất cả đều biết rằng, lần này, họ không chỉ đối mặt với những kẻ thù bên ngoài mà còn phải chiến đấu với những nỗi sợ hãi bên trong. Minh Tâm cảm nhận được sự hồi hộp trong lòng, nhưng cũng có một sức mạnh mới trỗi dậy.

“Chúng ta sẽ làm được,” Minh Tâm nói, nhìn vào mắt từng người bạn. “Chúng ta phải tin tưởng vào nhau.”

Đêm càng về khuya, không khí trong căn nhà bỏ hoang trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết. Khi mọi người chuẩn bị rời đi, một tiếng nổ vang lên từ bên ngoài. Cả nhóm lập tức quay lại, ánh mắt hoảng loạn.

“Chuyện gì xảy ra vậy?” Minh Khánh hỏi, giọng run rẩy.

“Chúng ta phải đi kiểm tra,” Quốc Huy nói, không do dự.

Khi họ bước ra ngoài, cảnh tượng trước mắt làm tất cả chết lặng. Một chiếc xe hơi bốc cháy, và từ trong bóng tối, một nhóm người lạ xuất hiện, tiến về phía họ. Ánh đèn flash từ xe ô tô chiếu sáng lên từng gương mặt, và họ nhận ra đó chính là những kẻ mà họ từng nghe đến - những tay sai của Hương Giang.

“Chạy!” Minh Tâm hét lên, nhưng chưa kịp hành động, một tiếng súng vang lên. Tất cả đều ngã xuống, và trong khoảnh khắc hỗn loạn, Minh Quân lao vào che chắn cho Minh Tâm và Anh Tuấn.

“Chạy đi!” Anh hét lên, nhưng ngay sau đó, một tiếng nổ lớn vang lên và mọi thứ chìm trong bóng tối.

Khi ánh sáng trở lại, Minh Tâm mở mắt ra, và cảnh tượng trước mắt khiến cô choáng váng. Minh Quân nằm bất động trên mặt đất, máu chảy ra từ vết thương. Cô gào lên trong tuyệt vọng.

“Minh Quân! Không!” Cô chạy tới bên anh, nhưng trái tim như thắt lại khi thấy ánh mắt anh mờ đi.

“Cứu… mọi người…” Minh Quân thều thào, giọng yếu ớt. “Đừng… để họ… thắng…”

Những giọt nước mắt rơi xuống, Minh Tâm cảm thấy như cả thế giới sụp đổ. Cô không thể tin rằng một người bạn lại phải trả giá bằng mạng sống chỉ để cứu cô và Anh Tuấn.

“Chúng ta không thể để điều này xảy ra nữa,” Anh Tuấn nói, nắm chặt tay Minh Tâm, ánh mắt quyết tâm tràn đầy. “Chúng ta phải trả thù cho Minh Quân. Chúng ta sẽ không dừng lại cho đến khi Hương Giang phải trả giá.”

Ánh sáng của ngọn lửa bốc lên, làm nổi bật quyết tâm trong mắt họ. Những gì đã xảy ra sẽ không bao giờ bị lãng quên. Cuộc chiến chỉ mới bắt đầu.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn