Bên Cạnh Nhau

Chương 7: Bí mật về Hạ Băng

Hạ Băng đứng giữa không gian tĩnh lặng của căn phòng, ánh mắt cô có gì đó xa xăm, như thể đang nhìn vào một tương lai mờ mịt. Lâm Nguyệt và Tố Quyên cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, những giấc mơ của Hạ Băng không bao giờ đơn giản.

“Tôi không chỉ thấy cơn bão. Nó còn mang theo những bí mật,” Hạ Băng nói, giọng cô nhẹ nhàng nhưng lại chứa đựng sức nặng. “Một bí mật về sức mạnh của tôi.”

“Bí mật?” Tố Quyên nhướng mày, sự tò mò ánh lên trong đôi mắt nâu sẫm. “Cậu có thể nói cho bọn mình biết không?”

Hạ Băng hít một hơi sâu, như thể đang chuẩn bị cho một cuộc chiến. “Tôi không phải chỉ là một người có khả năng dự đoán. Nguồn gốc sức mạnh của tôi đến từ một nơi khác, một nơi mà tôi chưa bao giờ muốn nhắc đến.”

“Cậu không cần phải nói nếu không muốn,” Lâm Nguyệt nhanh chóng nói, cô không muốn ép Hạ Băng phải chia sẻ điều gì mà cô không thoải mái.

“Không, tôi phải nói,” Hạ Băng quyết tâm. “Tôi có một chị gái, và chị ấy là Khánh Linh.”

Câu nói ấy như một cú sốc, khiến không gian trở nên đặc quánh. Tố Quyên và Lâm Nguyệt nhìn nhau, không biết phản ứng thế nào.

“Khánh Linh?” Tố Quyên lặp lại, đôi mắt mở to. “Cô ấy là…”

“Là người đang đứng ở phía bên kia,” Hạ Băng cắt ngang. “Chị ấy đã từng là một phần của tôi, nhưng giờ đây, chị ấy đã chọn con đường khác. Một con đường tối tăm.”

“Cậu đang nói rằng sức mạnh của cậu có liên quan đến chị ấy?” Lâm Nguyệt hỏi, giọng cô nhẹ nhàng nhưng tràn đầy nghi ngờ.

“Đúng. Khánh Linh có sức mạnh thao túng tâm trí, và tôi có thể dự đoán tương lai. Chúng tôi là hai mảnh ghép của cùng một câu chuyện,” Hạ Băng thừa nhận, ánh mắt cô giờ đã đầy kiên định.

Tố Quyên chớp mắt, cảm giác như mọi thứ đang chao đảo. “Vậy nếu chúng ta phải đối đầu với Khánh Linh, cậu có thể giúp chúng ta?”

“Câu hỏi là liệu tôi có đủ sức mạnh để làm điều đó hay không,” Hạ Băng nói, giọng cô trở nên chùng xuống. “Tôi luôn cảm thấy mình đang sống trong bóng tối của chị ấy. Tôi không biết sức mạnh của mình có thể giúp gì cho các bạn.”

“Đừng nghĩ như vậy,” Lâm Nguyệt nói, kiên quyết. “Cậu có sức mạnh của riêng mình. Chúng ta cần cậu. Không chỉ vì sức mạnh, mà vì tình bạn.”

Hạ Băng nhìn Lâm Nguyệt, sự ấm áp trong ánh mắt cô khiến Hạ Băng cảm thấy như có một tia hy vọng. “Tôi đã luôn cảm thấy cô đơn. Nhưng giờ đây… có thể tôi không cần phải chiến đấu một mình nữa.”

Tố Quyên tiến lại gần, nắm tay Hạ Băng. “Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua. Không ai bị bỏ lại phía sau.”“Đúng vậy,” Lâm Nguyệt nói, ánh mắt cô rực rỡ. “Chúng ta sẽ là một đội. Một đội mạnh mẽ.”

Khi họ đứng đó, tay trong tay, sức mạnh từ tình bạn và sự gắn bó như lan tỏa xung quanh. Cảm giác hồi hộp tràn ngập, không chỉ từ những bí mật được tiết lộ mà còn từ quyết tâm mạnh mẽ để đối mặt với những gì sắp đến.

“Nhưng còn Khánh Linh?” Tố Quyên hỏi, một nỗi lo lắng lướt qua tâm trí cô. “Cô ấy sẽ không dừng lại đâu.”

“Chị ấy sẽ không dừng lại,” Hạ Băng thừa nhận, giọng nói đầy nghiêm trọng. “Nhưng chúng ta có thể chuẩn bị. Tôi sẽ giúp các bạn hiểu hơn về sức mạnh của chị ấy, và cả những điểm yếu.”

“Chúng ta cần một kế hoạch,” Lâm Nguyệt nói, giọng điệu quyết đoán. “Một kế hoạch để đánh bại Khánh Linh.”

Hạ Băng gật đầu, đôi mắt xám của cô trở nên sáng hơn. “Tôi sẽ cùng các bạn. Chúng ta sẽ tìm hiểu về sức mạnh của chị ấy, và từ đó, tìm ra cách khắc chế.”

“Vậy thì, bắt đầu từ đâu?” Tố Quyên hỏi, lòng tràn đầy sự phấn khích.

“Hãy tìm hiểu những gì chúng ta biết về Khánh Linh,” Hạ Băng nói. “Mỗi thông tin nhỏ đều có thể giúp ích.”

“Đúng,” Lâm Nguyệt đồng ý, cảm thấy sự căng thẳng trong không khí dần chuyển thành quyết tâm. “Chúng ta sẽ không để bất kỳ điều gì ngăn cản chúng ta nữa.”

Khi họ bắt đầu thảo luận về kế hoạch, một luồng gió lạnh lẽo bất ngờ ập đến, khiến họ rùng mình. Tố Quyên nhìn quanh, cảm thấy có điều gì đó không ổn. “Cậu có cảm thấy không? Có điều gì đó đang đến gần…”

“Phải, tôi cũng cảm thấy,” Hạ Băng đáp, đôi mắt cô lại trở nên nghiêm trọng. “Cơn bão mà tôi đã thấy trong giấc mơ…”

“Chúng ta phải chuẩn bị,” Lâm Nguyệt nói, lòng cô không ngừng thúc giục. “Có thể cơn bão không chỉ là một hình ảnh ẩn dụ.”

“Điều đó có nghĩa là gì?” Tố Quyên hỏi, cảm giác lo lắng dâng trào.

“Hãy cẩn thận với những quyết định của mình,” Hạ Băng nói, giọng cô trở nên trầm lắng. “Bão đã đến, và nó sẽ không chỉ mang theo thử thách mà còn là những bí mật mà các bạn chưa sẵn sàng để đối mặt.”

Khi họ tiếp tục thảo luận, một cảm giác hồi hộp bao trùm lấy họ. Những bí mật chưa được tiết lộ, những quyết định sắp phải đưa ra. Họ biết rằng cuộc chiến không chỉ là bên ngoài mà còn là cuộc chiến bên trong chính bản thân mình. Mỗi giây trôi qua như một thử thách, và mỗi quyết định sẽ định hình tương lai của họ.

Tối đó, khi ánh đèn mờ dần, một cảm giác không yên tâm lan tỏa trong lòng mỗi người. Cơn bão đang đến, và không ai biết điều gì sẽ xảy ra tiếp theo. Chỉ có một điều chắc chắn: họ sẽ phải cùng nhau đối mặt với mọi thứ, không chỉ là những kẻ thù bên ngoài, mà cả những nỗi sợ hãi bên trong chính mình.