Bên Cạnh Nhau

Chương 2: Giấc mơ kỳ lạ

Lâm Nguyệt và Tố Quyên ngồi bên bàn, ánh sáng từ ngọn đèn lồng vàng ấm áp chiếu sáng khuôn mặt họ. Bữa ăn đã kết thúc, nhưng không khí vẫn tràn ngập sự gần gũi. Tố Quyên cầm chiếc bút màu, vẽ những hình thù ngộ nghĩnh trên mặt giấy, trong khi Lâm Nguyệt lặng lẽ ngắm nhìn bạn mình, cảm nhận từng nét vui tươi trên gương mặt ấy.

“Nguyệt, cậu nghĩ sao về bùa chú mình tạo ra hôm nay?” Tố Quyên hỏi, ánh mắt cô lấp lánh hào hứng.

“Rất tuyệt! Nhưng mình cảm thấy có điều gì đó không ổn,” Lâm Nguyệt đáp, giọng có phần trầm lại. Cô không thể lý giải nổi cảm giác nặng nề đang dâng lên trong lòng.

Chưa kịp suy nghĩ thêm, một tiếng gõ cửa vang lên, khiến cả hai giật mình. Tố Quyên đặt bút xuống, ánh mắt lo lắng nhìn về phía cửa. “Ai vậy?”

“Có lẽ chỉ là người hàng xóm,” Lâm Nguyệt nói, nhưng sự hồi hộp trong lòng cô không thể che giấu. Khi mở cửa, Hạ Băng đứng đó, gương mặt lạnh lùng nhưng đôi mắt xám như chứa đựng những bí mật sâu thẳm.

“Xin lỗi đã làm phiền,” Hạ Băng nói, giọng điệu không có chút cảm xúc. “Mình cần nói chuyện với các cậu.”

“Có chuyện gì vậy?” Tố Quyên hỏi, đôi mắt mở to, sự tò mò trỗi dậy.

“Giấc mơ,” Hạ Băng đáp, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Lâm Nguyệt. “Mình đã thấy những điều không thể tưởng tượng nổi. Nó liên quan đến các cậu.”

Lâm Nguyệt cảm thấy tim mình đập nhanh hơn. “Liên quan đến chúng mình? Thế nào?”

“Chúng ta có thể vào trong không?” Hạ Băng hỏi, ánh mắt vẫn không rời khỏi Lâm Nguyệt. Cô gật đầu, nhường chỗ cho Hạ Băng bước vào.

Ngồi xuống ghế, Hạ Băng bắt đầu kể về giấc mơ kỳ lạ của mình. “Mình thấy một cơn bão lớn, nó cuốn đi mọi thứ. Có một bóng người đứng giữa, và mình cảm thấy rất quen thuộc. Nhưng mình không thể nhớ rõ.”

“Bóng người đó là ai?” Tố Quyên hỏi, giọng có chút hồi hộp.“Mình không biết,” Hạ Băng thở dài. “Nhưng mình cảm nhận được sự nguy hiểm. Các cậu cần phải cẩn thận.”

Lâm Nguyệt chợt nhớ đến cảm giác kỳ lạ mà cô đã có từ trước, nó như một dấu hiệu. “Có thể nào… điều đó là thật không?”

Hạ Băng nhìn sâu vào mắt Lâm Nguyệt, như thể tìm kiếm câu trả lời. “Mình không thể nói chắc chắn. Nhưng những giấc mơ này không phải là ngẫu nhiên.”

Cả ba cô gái ngồi im lặng, không khí trở nên nặng nề. Một sự lo lắng hiện hữu trong lòng họ. Tố Quyên phá vỡ sự im lặng: “Có cách nào để biết không? Chúng ta không thể chỉ ngồi đây chờ đợi.”

“Mình sẽ cố gắng tìm hiểu thêm,” Hạ Băng nói, giọng quyết tâm. “Nhưng các cậu cũng cần phải chuẩn bị tinh thần.”

Khi trời tối hơn, ánh đèn lồng dần nhòe đi, Lâm Nguyệt cảm thấy lo lắng dâng cao. Những giấc mơ, những dấu hiệu… tất cả như đang dẫn dắt họ đến một điều gì đó không thể tránh khỏi. Cô nắm chặt tay Tố Quyên, cảm nhận sự ấm áp từ bạn mình. “Dù có chuyện gì xảy ra, chúng ta sẽ đối mặt cùng nhau.”

“Đúng vậy,” Tố Quyên đáp, ánh mắt kiên định. “Chúng ta không thể để bất kỳ điều gì làm chúng ta sợ hãi.”

Hạ Băng gật đầu, nhưng trong ánh mắt của cô vẫn có gì đó u ám. “Cẩn thận với những gì các cậu mong muốn.”

Câu nói ấy vang lên như một lời cảnh báo, khiến không khí càng thêm nặng nề. Lâm Nguyệt cảm thấy những bóng ma của sự bất an đang hiện hữu xung quanh. Họ đang đứng trước ngưỡng cửa của những điều bí ẩn, và có thể không có đường lui.

“Chúng ta sẽ không để những giấc mơ đó định hình số phận của mình,” Lâm Nguyệt nói, lòng tràn đầy quyết tâm. “Bằng mọi giá, chúng ta sẽ tìm ra sự thật.”

Khi đêm buông xuống, gió lạnh bắt đầu lùa qua cửa sổ, mang theo những âm thanh kỳ lạ từ bên ngoài. Lâm Nguyệt quay lại nhìn Hạ Băng, cảm thấy rằng cuộc sống bình thường của họ đã biến mất, và một hành trình mới đang chờ đón họ. Những giấc mơ kỳ lạ không chỉ là dự đoán, mà có thể còn là lời nhắc nhở về những điều tăm tối đang chực chờ.

Họ sẽ phải cùng nhau khám phá, chiến đấu và vượt qua những thử thách phía trước. Nhưng trong lòng Lâm Nguyệt, một cảm giác mơ hồ dâng lên: liệu họ có thể đối mặt với tất cả hay không? Câu hỏi ấy sẽ dẫn dắt họ đến những điều bất ngờ trong những chương tiếp theo.