Tôi chịu hết nổi, đành phá vỡ sự im lặng này: “Anh… anh cả, con người rồi cũng phải chia ly. Có những người vốn chỉ được định sẵn đồng hành với anh một đoạn đường.”
“Giữa người với người, từng có những khoảnh khắc đẹp đẽ bên nhau là đủ rồi.”
“Có khi người anh cố nắm giữ bằng mọi giá lại chính là người số phận đã định phải buông tay.”
“Có lẽ đây là ý trời, sao anh cứ mãi chấp niệm như vậy?”
Mẹ tôi cũng nói: “Đúng đó, Tiểu Tống. Có lẽ cháu và cô gái ấy vốn có duyên mà không có phận.”
Tôi gật đầu lia lịa: “Anh nhất định đừng nghĩ quẩn nhé., chắc cô ấy cũng mong anh sống thật tốt.”
“Chú Tống chẳng phải có rất nhiều đối tượng để giới thiệu sao?”
“Đợi anh nghĩ thông rồi sẽ nhận ra phía trước còn rất nhiều người đang chờ anh.”
Tống Kiêu không trả lời tôi, ngược lại quay sang nhìn bố mình rồi nói: “Sau khi mẹ sinh con khó mà m ấ t, bao nhiêu năm nay bố cũng đâu có tái hôn.”
Một câu nói chốt hạ cả cuộc tranh luận.
Tống Quốc Hoa im lặng. Đúng là bao nhiêu năm nay ông không còn tâm trí lấy vợ nữa. Ngay cả việc công khai ở cùng mẹ tôi năm xưa cũng chỉ để giúp hai mẹ con chúng tôi. Thực ra ông và mẹ tôi chưa từng đăng ký kết hôn, cũng chưa từng thật sự là vợ chồng.
Tống Kiêu tiếp tục bồi thêm một nhát d.a.o: “Đối với con, Tiểu Mỹ cũng quan trọng như mẹ đối với bố năm xưa.”
“Bố sẽ hiểu cho con, đúng không?”
“Sau khi mẹ m ấ t, bố cũng từng đau khổ, tuyệt vọng phải không? Trong lòng trống rỗng, khó chịu phải không?”
“Cảm giác giống như có một bàn tay vô hình bóp c.h.ặ.t lấy tim, ngột ngạt đến không thở nổi.”
“Cả con người như rơi xuống vực sâu vô tận, xung quanh tối đen, cuộc đời chẳng còn chút ánh sáng nào. Đầu óc trống rỗng, chỉ còn lại sự bất lực và tuyệt vọng vô biên, như thể bị cả thế giới bỏ rơi…”
Dường như những lời ấy đã kéo Tống Quốc Hoa trở về ký ức đau khổ năm xưa.
Trên gương mặt ông thoáng hiện vẻ tê dại, trống rỗng giống hệt con trai.
Không ổn rồi, sức chiến đấu phe mình đang bị tấn công tinh thần.
Tôi vội chen vào can thiệp cứu nguy: “Nhưng chú Tống chẳng phải vẫn sống tốt, nuôi anh khôn lớn đó sao?”
Tống Kiêu lạnh lùng liếc tôi: “Anh có nói là anh muốn c h ế t sao?”
Tôi: “…”
Anh lạnh nhạt nhìn cả ba chúng tôi rồi tuyên bố: “Tiểu Mỹ là người không ai có thể thay thế trong lòng con.”
“Mọi người không cần phí công giới thiệu người khác cho con nữa.”
“Tiểu Mỹ đi rồi thì trái tim con cũng đi theo cô ấy. Một người có trái tim đã c h ế t thì không thể yêu, kết hôn hay sinh con với người phụ nữ khác được. Con cũng không muốn làm lỡ dở người ta.”
“Mọi người yên tâm, con sẽ sống thật tốt. Vì Tiểu Mỹ mong con sống thật tốt.”
Nhưng Tiểu Mỹ cũng mong anh lấy vợ sinh con mà? Sao điều đó anh lại không nghe?
Tống Kiêu: “Tiểu Mỹ là người yêu duy nhất của con. Không ai có thể thay thế vị trí của cô ấy. Con sẽ mãi chờ cô ấy, đến tận kiếp sau.”
Ý anh là cả đời này sẽ không kết hôn, không sinh con, giữ mình vì Tiểu Mỹ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Còn muốn chờ đến kiếp sau nối lại tình duyên kiếp trước?
Mọi chuyện đã lên đến mức này rồi sao?
Không phải chứ, mấy lời tôi để lại vốn chỉ mong anh tìm một người vợ, sống t.ử tế về sau.
Lẽ nào tôi dùng sức quá tay rồi?
Tống Kiêu đã hạ quyết tâm, nhất quyết sống một mình cả đời.
Thậm chí sau khi Tiểu Mỹ “q u a đ ờ i”, anh còn định ăn chay niệm Phật ba năm để cầu siêu cho linh hồn cô ấy.
Sau màn tuyên bố như sấm sét khiến cả ba chúng tôi c h ế t lặng, anh quay người trở về phòng, không hề ngoảnh lại.
“Rầm!”Cửa phòng đóng sầm lại. Tống Quốc Hoa cũng hoàn hồn, rồi lập tức đứng dậy.
Chỉ là ông vội vã đi thẳng ra cửa lớn.
Mẹ tôi: “Lão Tống, anh đi đâu thế?”
Tống Quốc Hoa: “Đi chùa, lần trước thắp hương cầu Phật, chắc Phật Tổ hiểu sai ý của anh rồi…”
Mẹ tôi vội cầm túi xách chạy theo sau.
Chỉ còn mình tôi ở nhà, hoàn toàn rối bời.
Chuyện Tống Kiêu muốn đi tu khiến tôi sốt ruột hơn bất kỳ ai. Tôi bèn hiến kế cho chú Tống.
Bảo chú mau ch.óng sắp xếp xem mắt cho Tống Kiêu.
Đừng tin mấy lời quỷ quái mà anh nói ra.
Dù sao trước đây, lúc Tống Kiêu còn nói muốn kết hôn với bạn trai, chỉ cần tôi hơi quyến rũ một chút là anh đã ngoan ngoãn đầu hàng rồi.
Cho nên theo tôi thấy, chẳng qua hiện giờ anh yêu quá sâu mà thôi, chứ thật ra vẫn không chịu nổi thử thách và cám dỗ.
Chỉ cần xuất hiện thêm một người nữa, anh sẽ nhanh ch.óng có tình mới và quên đi tình cũ.
Nhưng người đến trước bà mối lại là… bà đồng.
Nửa tháng sau, mẹ tôi gọi điện bảo tôi về nhà họ Tống.
Bình thường tôi ở ký túc xá dạng căn hộ do tập đoàn tống Thị cung cấp.
Công việc bận rộn, ở gần công ty tiện hơn, nên chỉ khi rảnh rỗi tôi mới thỉnh thoảng về nhà họ Tống.
Chỉ là gần đây vì chuyện của Tống Kiêu nên mỗi cuối tuần nghỉ tôi đều về xem tình hình.
Dù trên danh nghĩa tôi và Tống Kiêu là anh em, nhưng thực ra rất ít tiếp xúc. Anh hơn tôi ba tuổi, là CEO của tập đoàn, còn tôi chỉ là một nhân viên bình thường. Trong công việc hầu như chẳng có chuyện gì để nói, mối liên hệ duy nhất giữa chúng tôi chỉ là nhà họ Tống.
À đúng rồi. Gần đây còn có thêm một mối ràng buộc nữa. Đó là chuyện tôi lén lút hẹn hò qua mạng với anh để “bẻ thẳng” anh.
“Giữa người với người, từng có những khoảnh khắc đẹp đẽ bên nhau là đủ rồi.”
“Có khi người anh cố nắm giữ bằng mọi giá lại chính là người số phận đã định phải buông tay.”
“Có lẽ đây là ý trời, sao anh cứ mãi chấp niệm như vậy?”
Mẹ tôi cũng nói: “Đúng đó, Tiểu Tống. Có lẽ cháu và cô gái ấy vốn có duyên mà không có phận.”
Tôi gật đầu lia lịa: “Anh nhất định đừng nghĩ quẩn nhé., chắc cô ấy cũng mong anh sống thật tốt.”
“Chú Tống chẳng phải có rất nhiều đối tượng để giới thiệu sao?”
“Đợi anh nghĩ thông rồi sẽ nhận ra phía trước còn rất nhiều người đang chờ anh.”
Tống Kiêu không trả lời tôi, ngược lại quay sang nhìn bố mình rồi nói: “Sau khi mẹ sinh con khó mà m ấ t, bao nhiêu năm nay bố cũng đâu có tái hôn.”
Một câu nói chốt hạ cả cuộc tranh luận.
Tống Quốc Hoa im lặng. Đúng là bao nhiêu năm nay ông không còn tâm trí lấy vợ nữa. Ngay cả việc công khai ở cùng mẹ tôi năm xưa cũng chỉ để giúp hai mẹ con chúng tôi. Thực ra ông và mẹ tôi chưa từng đăng ký kết hôn, cũng chưa từng thật sự là vợ chồng.
Tống Kiêu tiếp tục bồi thêm một nhát d.a.o: “Đối với con, Tiểu Mỹ cũng quan trọng như mẹ đối với bố năm xưa.”
“Bố sẽ hiểu cho con, đúng không?”
“Sau khi mẹ m ấ t, bố cũng từng đau khổ, tuyệt vọng phải không? Trong lòng trống rỗng, khó chịu phải không?”
“Cảm giác giống như có một bàn tay vô hình bóp c.h.ặ.t lấy tim, ngột ngạt đến không thở nổi.”
“Cả con người như rơi xuống vực sâu vô tận, xung quanh tối đen, cuộc đời chẳng còn chút ánh sáng nào. Đầu óc trống rỗng, chỉ còn lại sự bất lực và tuyệt vọng vô biên, như thể bị cả thế giới bỏ rơi…”
Dường như những lời ấy đã kéo Tống Quốc Hoa trở về ký ức đau khổ năm xưa.
Trên gương mặt ông thoáng hiện vẻ tê dại, trống rỗng giống hệt con trai.
Không ổn rồi, sức chiến đấu phe mình đang bị tấn công tinh thần.
Tôi vội chen vào can thiệp cứu nguy: “Nhưng chú Tống chẳng phải vẫn sống tốt, nuôi anh khôn lớn đó sao?”
Tống Kiêu lạnh lùng liếc tôi: “Anh có nói là anh muốn c h ế t sao?”
Tôi: “…”
Anh lạnh nhạt nhìn cả ba chúng tôi rồi tuyên bố: “Tiểu Mỹ là người không ai có thể thay thế trong lòng con.”
“Mọi người không cần phí công giới thiệu người khác cho con nữa.”
“Tiểu Mỹ đi rồi thì trái tim con cũng đi theo cô ấy. Một người có trái tim đã c h ế t thì không thể yêu, kết hôn hay sinh con với người phụ nữ khác được. Con cũng không muốn làm lỡ dở người ta.”
“Mọi người yên tâm, con sẽ sống thật tốt. Vì Tiểu Mỹ mong con sống thật tốt.”
Nhưng Tiểu Mỹ cũng mong anh lấy vợ sinh con mà? Sao điều đó anh lại không nghe?
Tống Kiêu: “Tiểu Mỹ là người yêu duy nhất của con. Không ai có thể thay thế vị trí của cô ấy. Con sẽ mãi chờ cô ấy, đến tận kiếp sau.”
Ý anh là cả đời này sẽ không kết hôn, không sinh con, giữ mình vì Tiểu Mỹ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Còn muốn chờ đến kiếp sau nối lại tình duyên kiếp trước?
Mọi chuyện đã lên đến mức này rồi sao?
Không phải chứ, mấy lời tôi để lại vốn chỉ mong anh tìm một người vợ, sống t.ử tế về sau.
Lẽ nào tôi dùng sức quá tay rồi?
Tống Kiêu đã hạ quyết tâm, nhất quyết sống một mình cả đời.
Thậm chí sau khi Tiểu Mỹ “q u a đ ờ i”, anh còn định ăn chay niệm Phật ba năm để cầu siêu cho linh hồn cô ấy.
Sau màn tuyên bố như sấm sét khiến cả ba chúng tôi c h ế t lặng, anh quay người trở về phòng, không hề ngoảnh lại.
“Rầm!”Cửa phòng đóng sầm lại. Tống Quốc Hoa cũng hoàn hồn, rồi lập tức đứng dậy.
Chỉ là ông vội vã đi thẳng ra cửa lớn.
Mẹ tôi: “Lão Tống, anh đi đâu thế?”
Tống Quốc Hoa: “Đi chùa, lần trước thắp hương cầu Phật, chắc Phật Tổ hiểu sai ý của anh rồi…”
Mẹ tôi vội cầm túi xách chạy theo sau.
Chỉ còn mình tôi ở nhà, hoàn toàn rối bời.
Chuyện Tống Kiêu muốn đi tu khiến tôi sốt ruột hơn bất kỳ ai. Tôi bèn hiến kế cho chú Tống.
Bảo chú mau ch.óng sắp xếp xem mắt cho Tống Kiêu.
Đừng tin mấy lời quỷ quái mà anh nói ra.
Dù sao trước đây, lúc Tống Kiêu còn nói muốn kết hôn với bạn trai, chỉ cần tôi hơi quyến rũ một chút là anh đã ngoan ngoãn đầu hàng rồi.
Cho nên theo tôi thấy, chẳng qua hiện giờ anh yêu quá sâu mà thôi, chứ thật ra vẫn không chịu nổi thử thách và cám dỗ.
Chỉ cần xuất hiện thêm một người nữa, anh sẽ nhanh ch.óng có tình mới và quên đi tình cũ.
Nhưng người đến trước bà mối lại là… bà đồng.
Nửa tháng sau, mẹ tôi gọi điện bảo tôi về nhà họ Tống.
Bình thường tôi ở ký túc xá dạng căn hộ do tập đoàn tống Thị cung cấp.
Công việc bận rộn, ở gần công ty tiện hơn, nên chỉ khi rảnh rỗi tôi mới thỉnh thoảng về nhà họ Tống.
Chỉ là gần đây vì chuyện của Tống Kiêu nên mỗi cuối tuần nghỉ tôi đều về xem tình hình.
Dù trên danh nghĩa tôi và Tống Kiêu là anh em, nhưng thực ra rất ít tiếp xúc. Anh hơn tôi ba tuổi, là CEO của tập đoàn, còn tôi chỉ là một nhân viên bình thường. Trong công việc hầu như chẳng có chuyện gì để nói, mối liên hệ duy nhất giữa chúng tôi chỉ là nhà họ Tống.
À đúng rồi. Gần đây còn có thêm một mối ràng buộc nữa. Đó là chuyện tôi lén lút hẹn hò qua mạng với anh để “bẻ thẳng” anh.