Chiếc Mercedes màu đen mà tôi tưởng tượng không hề xuất hiện. Thay vào đó, trong video lại là một cái “đầu” màu hồng phấn.
Không phải chiếc xe địa hình Mercedes G của anh, mà là… “chiếc G” thật sự thuộc về anh.
Anh gửi tin nhắn thoại, giọng trầm khàn:
“Xem xong ảnh đôi chân em vừa gửi, tự nó dựng đứng lên rồi.”
Nhận ra đó là thứ gì, tôi sợ đến mức lập tức khóa màn hình điện thoại.
Suýt chút nữa thì không giữ nổi vai diễn.
OMG, nhất định phải hy sinh đến mức này sao?
Dù trước đó tôi đã gửi cho anh rất nhiều ảnh và video để quyến rũ, nhưng dù táo bạo đến đâu cũng chưa từng để lộ điểm nhạy cảm.
Kết quả, vừa đến lượt anh thì anh chơi hẳn một cú cực mạnh!
Tôi không thể tin nổi, lại mở ra xem thêm một lần nữa.
Quá chấn động!
À không, là quá chấn động tâm lý tôi.
Không ngờ Tống Kiêu lại là kiểu người như vậy.
Ngay giây sau, cuộc gọi thoại của anh liên tục gọi tới đeo bám như hồn ma.
Tôi hít sâu một hơi rồi bấm nghe.
Tôi cố tình nén giọng, nói điệu đà hết mức, sợ anh nhận ra giọng thật của mình. “Anh ơi~”
Tôi vốn tưởng mình đã chuẩn bị tâm lý đầy đủ nhưng rõ ràng vẫn chưa đủ.
Ở đầu dây bên kia, Tống Kiêu như chẳng còn biết trời đất là gì nữa. “Ừm, gọi thêm vài tiếng nữa đi.”
Không cần nghĩ cũng biết lúc đó anh đang làm gì.
Tôi lập tức nhập vai người yêu hẹn hò qua mạng, xấu hổ giả vờ thở dốc vài tiếng: “Bạn trai anh đâu rồi?”
“Nếu bạn trai anh biết chuyện này thì có giận không?”
Tống Kiêu thản nhiên đáp: “Chia tay rồi.”
Tôi giả vờ tiếc nuối: “Á, anh ơi, em không đến để chia rẽ hai người. Em đến để gia nhập hai người.”
Vừa làm việc riêng, anh vừa cảnh cáo tôi: “Em còn thật sự muốn có hai người à? Làm gì có chuyện tốt như thế.”
Tôi cười: “Thế mà cũng bị anh phát hiện rồi, anh ơi~”
Hai chúng tôi gọi thoại suốt cả đêm. dựa vào tần số và mức độ u mê đến phát cuồng của anh dành cho tôi.
Quan trọng hơn là trong lúc mất bình tĩnh, chính miệng anh thừa nhận rằng anh đã chia tay cậu bạn trai kia.
Tôi quả là có sức hút, đến nỗi anh không còn hứng thú với đàn ông nữa.
Xem ra tôi đã “bẻ thẳng” được anh rồi.
Mọi việc đã thành công.
Đã đến lúc tôi rút lui.
Sáng sớm hôm sau, tôi chặn và xóa anh, đồng thời hủy vĩnh viễn tất cả các tài khoản phụ.
Tôi vốn tưởng mọi chuyện đã kết thúc tốt đẹp và có thể rút lui trong yên ổn. Không ngờ chiều thứ Sáu tan làm, vừa về nhà họ Tống,
Tôi lại bắt gặp Tống Kiêu đang cãi nhau với chú Tống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tống Kiêu đến đòi người.
Tiểu Mỹ của anh đã biến mất.
Tiểu Mỹ từng nói cô ấy là đối tượng xem mắt do Tống Quốc Hoa sắp xếp.
Tống Quốc Hoa ngơ ngác: “Người nào cơ?”
Dạo này ông bị con trai chọc tức đến mức u uất, lấy đâu ra tâm trí mà tìm đối tượng xem mắt cho anh nữa. Huống hồ anh còn công khai mình là gay, chẳng phải sẽ làm lỡ dở con gái nhà người ta sao?
Tống Kiêu lạnh lùng nói: “Đừng giả vờ nữa, lão Tống. Chẳng phải để ép con chia tay bạn trai nên bố mới cố ý tìm một cô gái đến tiếp cận con sao?”
“Bây giờ mục đích đạt được rồi, bố hài lòng chưa? Bảo cô ấy ra đây. Đừng để cô ấy nói mấy lời vô căn cứ rồi lại biến mất.”
Không khí căng thẳng như chỉ cần một mồi lửa là bùng nổ.
Mẹ tôi cũng bước ra hòa giải: “Tiểu Tống, có phải cháu hiểu lầm gì không? Cô có thể làm chứng, lần này bố cháu thật sự không tìm ai cho cháu cả…”
Bởi vì mọi người đều đã quyết định buông xuôi Tống Kiêu. Ai cũng nghĩ anh hết cứu rồi.
Sau khi nhận ra họ thật sự không hề biết Tiểu Mỹ là ai, cả người Tống Kiêu như mất hồn.
Anh nhốt mình trong phòng.
Suốt cả ngày không ra ăn uống gì.
Tôi ngồi dưới phòng khách mà như ngồi trên đống lửa.
Buổi tối, tôi lén lên tầng xem, nhẹ nhàng hé cửa phòng ra một khe nhỏ, nhìn thấy anh cúi đầu ủ rũ, đau khổ đến rơi nước mắt.
Tống Kiêu còn lẩm bẩm: “Tiểu Mỹ, anh không thể sống thiếu em.”
“Nếu em đi rồi, trái tim anh cũng sẽ c h ế t theo.”
“Em yên tâm, cả đời này anh chỉ có một người phụ nữ là em…”
Tôi chợt nhớ, trước khi xóa tài khoản, tôi đã để lại cho anh ba câu:【Tống Kiêu, nói thật với anh, em không còn sống được bao lâu nữa. Không ngờ trước lúc ra đi lại còn có thể gặp được người mình yêu. Có lẽ đây là sự dịu dàng cuối cùng mà ông trời dành cho em.】
【Chúc anh sẽ tìm được một người phụ nữ thật sự có thể sinh con cho anh. Nhất định anh phải hạnh phúc nhé. Em sẽ ở trên đó dõi theo anh.】
【Đã từng yêu, xin đừng vương vấn.】
Ban đầu Tống Kiêu còn tưởng đó chỉ là một trò đùa, hoàn toàn không tin. Nhưng sau khi anh đến chất vấn Tống Quốc Hoa, anh buộc phải tin.
Tất cả đều là thật.
Vừa nói, anh vừa cầm lấy chiếc tông-đơ cạo đầu không biết kiếm ở đâu ra rồi “xoẹt” một cái. Anh cạo trọc luôn mái tóc của mình.
Tôi vội bịt miệng, trợn tròn mắt vì kinh ngạc.
OMG! Tống Kiêu, anh làm tôi hết hồn!
Không phải chứ, công khai là gay xong giờ lại định xuất gia luôn sao?!
Ban đầu tôi chỉ đơn thuần muốn hẹn hò qua mạng để “bẻ thẳng” anh. Sao bây giờ cảm giác mọi chuyện còn nghiêm trọng hơn trước nữa?
Không ngờ tình cảm Tống Kiêu dành cho Tiểu Mỹ lại sâu đậm đến vậy.
Tôi trằn trọc cả đêm không ngủ được.
Không phải chiếc xe địa hình Mercedes G của anh, mà là… “chiếc G” thật sự thuộc về anh.
Anh gửi tin nhắn thoại, giọng trầm khàn:
“Xem xong ảnh đôi chân em vừa gửi, tự nó dựng đứng lên rồi.”
Nhận ra đó là thứ gì, tôi sợ đến mức lập tức khóa màn hình điện thoại.
Suýt chút nữa thì không giữ nổi vai diễn.
OMG, nhất định phải hy sinh đến mức này sao?
Dù trước đó tôi đã gửi cho anh rất nhiều ảnh và video để quyến rũ, nhưng dù táo bạo đến đâu cũng chưa từng để lộ điểm nhạy cảm.
Kết quả, vừa đến lượt anh thì anh chơi hẳn một cú cực mạnh!
Tôi không thể tin nổi, lại mở ra xem thêm một lần nữa.
Quá chấn động!
À không, là quá chấn động tâm lý tôi.
Không ngờ Tống Kiêu lại là kiểu người như vậy.
Ngay giây sau, cuộc gọi thoại của anh liên tục gọi tới đeo bám như hồn ma.
Tôi hít sâu một hơi rồi bấm nghe.
Tôi cố tình nén giọng, nói điệu đà hết mức, sợ anh nhận ra giọng thật của mình. “Anh ơi~”
Tôi vốn tưởng mình đã chuẩn bị tâm lý đầy đủ nhưng rõ ràng vẫn chưa đủ.
Ở đầu dây bên kia, Tống Kiêu như chẳng còn biết trời đất là gì nữa. “Ừm, gọi thêm vài tiếng nữa đi.”
Không cần nghĩ cũng biết lúc đó anh đang làm gì.
Tôi lập tức nhập vai người yêu hẹn hò qua mạng, xấu hổ giả vờ thở dốc vài tiếng: “Bạn trai anh đâu rồi?”
“Nếu bạn trai anh biết chuyện này thì có giận không?”
Tống Kiêu thản nhiên đáp: “Chia tay rồi.”
Tôi giả vờ tiếc nuối: “Á, anh ơi, em không đến để chia rẽ hai người. Em đến để gia nhập hai người.”
Vừa làm việc riêng, anh vừa cảnh cáo tôi: “Em còn thật sự muốn có hai người à? Làm gì có chuyện tốt như thế.”
Tôi cười: “Thế mà cũng bị anh phát hiện rồi, anh ơi~”
Hai chúng tôi gọi thoại suốt cả đêm. dựa vào tần số và mức độ u mê đến phát cuồng của anh dành cho tôi.
Quan trọng hơn là trong lúc mất bình tĩnh, chính miệng anh thừa nhận rằng anh đã chia tay cậu bạn trai kia.
Tôi quả là có sức hút, đến nỗi anh không còn hứng thú với đàn ông nữa.
Xem ra tôi đã “bẻ thẳng” được anh rồi.
Mọi việc đã thành công.
Đã đến lúc tôi rút lui.
Sáng sớm hôm sau, tôi chặn và xóa anh, đồng thời hủy vĩnh viễn tất cả các tài khoản phụ.
Tôi vốn tưởng mọi chuyện đã kết thúc tốt đẹp và có thể rút lui trong yên ổn. Không ngờ chiều thứ Sáu tan làm, vừa về nhà họ Tống,
Tôi lại bắt gặp Tống Kiêu đang cãi nhau với chú Tống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tống Kiêu đến đòi người.
Tiểu Mỹ của anh đã biến mất.
Tiểu Mỹ từng nói cô ấy là đối tượng xem mắt do Tống Quốc Hoa sắp xếp.
Tống Quốc Hoa ngơ ngác: “Người nào cơ?”
Dạo này ông bị con trai chọc tức đến mức u uất, lấy đâu ra tâm trí mà tìm đối tượng xem mắt cho anh nữa. Huống hồ anh còn công khai mình là gay, chẳng phải sẽ làm lỡ dở con gái nhà người ta sao?
Tống Kiêu lạnh lùng nói: “Đừng giả vờ nữa, lão Tống. Chẳng phải để ép con chia tay bạn trai nên bố mới cố ý tìm một cô gái đến tiếp cận con sao?”
“Bây giờ mục đích đạt được rồi, bố hài lòng chưa? Bảo cô ấy ra đây. Đừng để cô ấy nói mấy lời vô căn cứ rồi lại biến mất.”
Không khí căng thẳng như chỉ cần một mồi lửa là bùng nổ.
Mẹ tôi cũng bước ra hòa giải: “Tiểu Tống, có phải cháu hiểu lầm gì không? Cô có thể làm chứng, lần này bố cháu thật sự không tìm ai cho cháu cả…”
Bởi vì mọi người đều đã quyết định buông xuôi Tống Kiêu. Ai cũng nghĩ anh hết cứu rồi.
Sau khi nhận ra họ thật sự không hề biết Tiểu Mỹ là ai, cả người Tống Kiêu như mất hồn.
Anh nhốt mình trong phòng.
Suốt cả ngày không ra ăn uống gì.
Tôi ngồi dưới phòng khách mà như ngồi trên đống lửa.
Buổi tối, tôi lén lên tầng xem, nhẹ nhàng hé cửa phòng ra một khe nhỏ, nhìn thấy anh cúi đầu ủ rũ, đau khổ đến rơi nước mắt.
Tống Kiêu còn lẩm bẩm: “Tiểu Mỹ, anh không thể sống thiếu em.”
“Nếu em đi rồi, trái tim anh cũng sẽ c h ế t theo.”
“Em yên tâm, cả đời này anh chỉ có một người phụ nữ là em…”
Tôi chợt nhớ, trước khi xóa tài khoản, tôi đã để lại cho anh ba câu:【Tống Kiêu, nói thật với anh, em không còn sống được bao lâu nữa. Không ngờ trước lúc ra đi lại còn có thể gặp được người mình yêu. Có lẽ đây là sự dịu dàng cuối cùng mà ông trời dành cho em.】
【Chúc anh sẽ tìm được một người phụ nữ thật sự có thể sinh con cho anh. Nhất định anh phải hạnh phúc nhé. Em sẽ ở trên đó dõi theo anh.】
【Đã từng yêu, xin đừng vương vấn.】
Ban đầu Tống Kiêu còn tưởng đó chỉ là một trò đùa, hoàn toàn không tin. Nhưng sau khi anh đến chất vấn Tống Quốc Hoa, anh buộc phải tin.
Tất cả đều là thật.
Vừa nói, anh vừa cầm lấy chiếc tông-đơ cạo đầu không biết kiếm ở đâu ra rồi “xoẹt” một cái. Anh cạo trọc luôn mái tóc của mình.
Tôi vội bịt miệng, trợn tròn mắt vì kinh ngạc.
OMG! Tống Kiêu, anh làm tôi hết hồn!
Không phải chứ, công khai là gay xong giờ lại định xuất gia luôn sao?!
Ban đầu tôi chỉ đơn thuần muốn hẹn hò qua mạng để “bẻ thẳng” anh. Sao bây giờ cảm giác mọi chuyện còn nghiêm trọng hơn trước nữa?
Không ngờ tình cảm Tống Kiêu dành cho Tiểu Mỹ lại sâu đậm đến vậy.
Tôi trằn trọc cả đêm không ngủ được.