Bẻ Thẳng Anh Trai Kế
Chương 1
Bố dượng tôi gần đây bị con trai mình là Tống Kiêu chọc tức đến mức phải nhập viện.
Mẹ tôi đang ở bệnh viện chăm sóc ông.
Tan làm, tôi cũng đến bệnh viện thăm: “Chú Tống, chú thấy đỡ hơn chút nào chưa ạ?”
“Chú cũng có tuổi rồi, đừng cãi nhau với anh ấy nữa.”
“Chuyện của công ty chẳng phải chú đã giao quyền cho…”
Tống Quốc Hoa cắt lời tôi: “Không phải chuyện công ty.”
Tôi và mẹ tôi nhìn nhau.
Cả hai chúng tôi đều không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Mẹ tôi kể rằng sau khi hai bố con cãi nhau kịch liệt trong phòng làm việc, Tống Kiêu đùng đùng bỏ đi. Bà vừa bước vào thì thấy mặt Tống Quốc Hoa trắng bệch vì tức giận, suýt nữa ngã quỵ xuống đất.
Mẹ tôi hoảng hốt, vội gọi cấp cứu 120 đưa ông vào bệnh viện.
Bà còn tưởng hai bố con bất đồng vì chuyện công ty nên mới cãi nhau.
Mẹ bảo tôi cũng nên khuyên nhủ ông một tiếng.
Kết quả, vừa khuyên mới biết hoàn toàn không phải chuyện đó.
Tống Quốc Hoa ôm n g ự c, khó nhọc thở hắt ra: “Tống Kiêu đang yêu đương.”
Mẹ tôi: “Đó chẳng phải là chuyện tốt sao?”
“Trước giờ anh cứ giục cưới suốt, khó khăn lắm Tiểu Tống mới chịu mở lòng…”
Mẹ tôi còn chưa nói hết, Tống Quốc Hoa đã bổ sung thêm một câu: “Nó tìm một người bạn trai.”
Tôi trợn tròn mắt, quả táo đang gọt dở trên tay rơi bộp xuống đất: “Cái gì?”
Mẹ tôi không dám tin: “Lão Tống, anh nhầm rồi phải không?”
“Tiểu Tống nó… nó…sao có thể chứ, ây da”
Ban đầu Tống Quốc Hoa cũng không tin, cho đến khi Tống Kiêu đưa cho ông xem vài tấm ảnh.
Chính những tấm ảnh đó đã khiến ông tức đến mức phải nhập viện.
Tống Quốc Hoa thở dài rồi đưa điện thoại cho tôi xem.
Tổng cộng có ba bức ảnh.
Ảnh nào cũng đủ sức làm đảo lộn tam quan.
Bức ảnh đầu tiên là chiếc Mercedes G màu đen yêu quý của Tống Kiêu bị sơn thành màu hồng. Phía trước xe là bức ảnh chụp chung đầy tình tứ thân mật của hai người đàn ông.
Một người trông còn khá bình thường là Tống Kiêu, còn người đang khoác vai anh là một chàng trai đáng yêu, đi tất trắng, mặc quần yếm màu hồng và còn nháy mắt tạo dáng.
Bức ảnh thứ hai là bộ ảnh phong cách gợi cảm pha lẫn sự ngây thơ của chàng trai đó.
Kinh khủng nhất là bức ảnh thứ ba, ảnh Tống Kiêu và chàng trai kia nằm ngủ chung trên một chiếc giường.
Ba bức ảnh này khiến tôi chấn động chẳng khác nào bà Lưu bước vào Đại Quan Viên. ( lần đầu được mở mang tầm mắt)
Tống Quốc Hoa: “Bao năm nay tôi giục nó tìm người yêu, sắp xếp bao nhiêu buổi xem mắt mà nó đều không ưng ý. Hóa ra là vì lý do này!”
Nói đến đây, tim ông lại đập nhanh hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Mẹ tôi vội trấn an: “Không sao đâu, Tống Kiêu còn trẻ, có khi chỉ là nhất thời thôi.”
Tống Quốc Hoa ôm n.g.ự.c, thở dốc dữ dội: “Nó nói qua đợt bận rộn này sẽ sang nước ngoài đăng ký kết hôn với người đàn ông đó.”
“Giờ phải làm sao đây? Rốt cuộc m ồ m ả tổ tiên nhà họ Tống đã phạm phải điều gì? Sau này tôi nhắm mắt xuôi tay (c h ế t rồi) thì xuống dưới còn mặt mũi nào mà đối diện với liệt tổ liệt tông đây?”
Thế hệ lớn tuổi như chú Tống vẫn còn khá truyền thống, không thể chấp nhận quan niệm tình yêu không phân biệt giới tính như bây giờ.
Ban đầu tôi không muốn xen vào chuyện người khác.
Nhưng chú Tống là người có ơn với tôi.
Là người giúp cả hai mẹ con tôi rất nhiều.
Bố ruột tôi nghiện c.ờ b.ạ.c. Mẹ tôi dẫn tôi bỏ trốn. Để kiếm sống nên chúng tôi đã đến nhà họ Tống, làm người nấu ăn cho Tống Quốc Hoa.
Sau này bố ruột tìm được chúng tôi, nói rằng ông ta đã thua bạc đến mức đem cả hai mẹ con đi gán nợ.
Chính Tống Quốc Hoa đã ra tay giúp đỡ chúng tôi. Ông còn tuyên bố với bên ngoài rằng đã kết hôn với mẹ tôi, còn tôi trở thành con gái riêng của ông.
Nhờ danh tiếng của gia tộc họ Tống trong giới thượng lưu, từ đó không ai dám bắt nạt hai mẹ con tôi nữa. Kể từ đó, bố ruột tôi cũng không bao giờ xuất hiện nữa.
Nghe nói ông ta đã c h ế t rồi.
Cơn ác mộng của hai mẹ con tôi cuối cùng cũng chấm dứt. Có thể nói Tống Quốc Hoa chính là người có ơn cứu mạng của chúng tôi.
Tiền đóng học và tiền sinh hoạt từ thời cấp ba đến đại học đều do chú Tống chu cấp. Sau này tôi tốt nghiệp đi làm, cũng chỉ nhờ một câu nói của ông mà tôi được vào làm tại khách sạn thuộc tập đoàn Tống thị.
Chú Tống có ơn tái sinh đối với tôi. (ngụ ý: đã cho nữ chính cuộc đời mới, cuộc sống mới)
Tôi không muốn nhìn thấy chú vì chuyện của Tống Kiêu mà đau khổ đến vậy.
Mang theo tâm nguyện báo đáp ân tình, tôi quyết định sẽ làm gì đó với Tống Kiêu.
Tôi lập một tài khoản WeChat phụ rồi kết bạn với Tống Kiêu.
Tôi giả làm một cô gái n.g.ự.c khủng, gợi cảm nhưng ngọt ngào, ngây thơ để trò chuyện với anh.
【Xin chào, em tên là Tiểu Mỹ.】
Tống Kiêu rất nhạy bén, vừa vào đã chất vấn tôi: 【Là ông già đó phái cô đến à?】
Hay thật, đỡ mất công tôi phải tìm lý do.
Tôi:【Vâng.】
Tống Kiêu:【Vậy thì cô đừng tốn công vô ích nữa, tôi là gay.】
Anh cũng khá thành thật.
Ngay sau đó anh gửi tấm ảnh nằm chung giường kia, chắc chắn rằng bất kì cô gái gái bình thường nào nhìn thấy sẽ đều biết điều mà rút lui.
Nhưng tôi không phải người bình thường.
Tôi không đi theo kịch bản: 【Vậy nếu hẹn hò với anh, chẳng phải em sẽ có hai người bạn trai sao?】
Tống Kiêu: 【?】
Mẹ tôi đang ở bệnh viện chăm sóc ông.
Tan làm, tôi cũng đến bệnh viện thăm: “Chú Tống, chú thấy đỡ hơn chút nào chưa ạ?”
“Chú cũng có tuổi rồi, đừng cãi nhau với anh ấy nữa.”
“Chuyện của công ty chẳng phải chú đã giao quyền cho…”
Tống Quốc Hoa cắt lời tôi: “Không phải chuyện công ty.”
Tôi và mẹ tôi nhìn nhau.
Cả hai chúng tôi đều không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Mẹ tôi kể rằng sau khi hai bố con cãi nhau kịch liệt trong phòng làm việc, Tống Kiêu đùng đùng bỏ đi. Bà vừa bước vào thì thấy mặt Tống Quốc Hoa trắng bệch vì tức giận, suýt nữa ngã quỵ xuống đất.
Mẹ tôi hoảng hốt, vội gọi cấp cứu 120 đưa ông vào bệnh viện.
Bà còn tưởng hai bố con bất đồng vì chuyện công ty nên mới cãi nhau.
Mẹ bảo tôi cũng nên khuyên nhủ ông một tiếng.
Kết quả, vừa khuyên mới biết hoàn toàn không phải chuyện đó.
Tống Quốc Hoa ôm n g ự c, khó nhọc thở hắt ra: “Tống Kiêu đang yêu đương.”
Mẹ tôi: “Đó chẳng phải là chuyện tốt sao?”
“Trước giờ anh cứ giục cưới suốt, khó khăn lắm Tiểu Tống mới chịu mở lòng…”
Mẹ tôi còn chưa nói hết, Tống Quốc Hoa đã bổ sung thêm một câu: “Nó tìm một người bạn trai.”
Tôi trợn tròn mắt, quả táo đang gọt dở trên tay rơi bộp xuống đất: “Cái gì?”
Mẹ tôi không dám tin: “Lão Tống, anh nhầm rồi phải không?”
“Tiểu Tống nó… nó…sao có thể chứ, ây da”
Ban đầu Tống Quốc Hoa cũng không tin, cho đến khi Tống Kiêu đưa cho ông xem vài tấm ảnh.
Chính những tấm ảnh đó đã khiến ông tức đến mức phải nhập viện.
Tống Quốc Hoa thở dài rồi đưa điện thoại cho tôi xem.
Tổng cộng có ba bức ảnh.
Ảnh nào cũng đủ sức làm đảo lộn tam quan.
Bức ảnh đầu tiên là chiếc Mercedes G màu đen yêu quý của Tống Kiêu bị sơn thành màu hồng. Phía trước xe là bức ảnh chụp chung đầy tình tứ thân mật của hai người đàn ông.
Một người trông còn khá bình thường là Tống Kiêu, còn người đang khoác vai anh là một chàng trai đáng yêu, đi tất trắng, mặc quần yếm màu hồng và còn nháy mắt tạo dáng.
Bức ảnh thứ hai là bộ ảnh phong cách gợi cảm pha lẫn sự ngây thơ của chàng trai đó.
Kinh khủng nhất là bức ảnh thứ ba, ảnh Tống Kiêu và chàng trai kia nằm ngủ chung trên một chiếc giường.
Ba bức ảnh này khiến tôi chấn động chẳng khác nào bà Lưu bước vào Đại Quan Viên. ( lần đầu được mở mang tầm mắt)
Tống Quốc Hoa: “Bao năm nay tôi giục nó tìm người yêu, sắp xếp bao nhiêu buổi xem mắt mà nó đều không ưng ý. Hóa ra là vì lý do này!”
Nói đến đây, tim ông lại đập nhanh hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Mẹ tôi vội trấn an: “Không sao đâu, Tống Kiêu còn trẻ, có khi chỉ là nhất thời thôi.”
Tống Quốc Hoa ôm n.g.ự.c, thở dốc dữ dội: “Nó nói qua đợt bận rộn này sẽ sang nước ngoài đăng ký kết hôn với người đàn ông đó.”
“Giờ phải làm sao đây? Rốt cuộc m ồ m ả tổ tiên nhà họ Tống đã phạm phải điều gì? Sau này tôi nhắm mắt xuôi tay (c h ế t rồi) thì xuống dưới còn mặt mũi nào mà đối diện với liệt tổ liệt tông đây?”
Thế hệ lớn tuổi như chú Tống vẫn còn khá truyền thống, không thể chấp nhận quan niệm tình yêu không phân biệt giới tính như bây giờ.
Ban đầu tôi không muốn xen vào chuyện người khác.
Nhưng chú Tống là người có ơn với tôi.
Là người giúp cả hai mẹ con tôi rất nhiều.
Bố ruột tôi nghiện c.ờ b.ạ.c. Mẹ tôi dẫn tôi bỏ trốn. Để kiếm sống nên chúng tôi đã đến nhà họ Tống, làm người nấu ăn cho Tống Quốc Hoa.
Sau này bố ruột tìm được chúng tôi, nói rằng ông ta đã thua bạc đến mức đem cả hai mẹ con đi gán nợ.
Chính Tống Quốc Hoa đã ra tay giúp đỡ chúng tôi. Ông còn tuyên bố với bên ngoài rằng đã kết hôn với mẹ tôi, còn tôi trở thành con gái riêng của ông.
Nhờ danh tiếng của gia tộc họ Tống trong giới thượng lưu, từ đó không ai dám bắt nạt hai mẹ con tôi nữa. Kể từ đó, bố ruột tôi cũng không bao giờ xuất hiện nữa.
Nghe nói ông ta đã c h ế t rồi.
Cơn ác mộng của hai mẹ con tôi cuối cùng cũng chấm dứt. Có thể nói Tống Quốc Hoa chính là người có ơn cứu mạng của chúng tôi.
Tiền đóng học và tiền sinh hoạt từ thời cấp ba đến đại học đều do chú Tống chu cấp. Sau này tôi tốt nghiệp đi làm, cũng chỉ nhờ một câu nói của ông mà tôi được vào làm tại khách sạn thuộc tập đoàn Tống thị.
Chú Tống có ơn tái sinh đối với tôi. (ngụ ý: đã cho nữ chính cuộc đời mới, cuộc sống mới)
Tôi không muốn nhìn thấy chú vì chuyện của Tống Kiêu mà đau khổ đến vậy.
Mang theo tâm nguyện báo đáp ân tình, tôi quyết định sẽ làm gì đó với Tống Kiêu.
Tôi lập một tài khoản WeChat phụ rồi kết bạn với Tống Kiêu.
Tôi giả làm một cô gái n.g.ự.c khủng, gợi cảm nhưng ngọt ngào, ngây thơ để trò chuyện với anh.
【Xin chào, em tên là Tiểu Mỹ.】
Tống Kiêu rất nhạy bén, vừa vào đã chất vấn tôi: 【Là ông già đó phái cô đến à?】
Hay thật, đỡ mất công tôi phải tìm lý do.
Tôi:【Vâng.】
Tống Kiêu:【Vậy thì cô đừng tốn công vô ích nữa, tôi là gay.】
Anh cũng khá thành thật.
Ngay sau đó anh gửi tấm ảnh nằm chung giường kia, chắc chắn rằng bất kì cô gái gái bình thường nào nhìn thấy sẽ đều biết điều mà rút lui.
Nhưng tôi không phải người bình thường.
Tôi không đi theo kịch bản: 【Vậy nếu hẹn hò với anh, chẳng phải em sẽ có hai người bạn trai sao?】
Tống Kiêu: 【?】