Bé Con Omega Duy Nhất Của Gia Đình Phản Diện Toàn Alpha

Chương 230: Anh Diễm sao? —— Anh nóng nảy rồi

Bạch Diệp chưa từng bị chú ý nhiều đến thế bao giờ. Đặc biệt là với tính chất công việc hiện tại, anh ấy đã quen với việc ẩn mình trong bóng tối để quan sát người khác hơn.

Tóm lại, tuy rằng Bạch Diệp cực kỳ ghét cái gã người máy lai Husky kia, nhưng anh ấy cũng không thể không thừa nhận đôi khi lời tên đó nói vẫn có vài phần hợp lý, anh ấy thật sự không quá thích ứng được với việc trở thành tâm điểm của sự chú ý như thế này.

Làm một cây nấm cũng chẳng có gì không tốt…

Không, quả nhiên làm nấm vẫn là không ổn.

Anh ấy ghét cái gã Husky kia chết đi được.

Bạch Diệp vừa mới bước chân vào cửa đã có chút xúc động muốn lui ra ngoài.

Thế nhưng còn chưa kịp để Bạch Diệp quay bước, cửa lại có người đi vào.

“Tiểu Diệp? Cháu về rồi à? Sao không báo trước một tiếng để bác bảo tài xế nhà mình đi đón.” Sầm Chi từ ngoài cửa đi vào, vừa vặn chạm phải ánh mắt của Bạch Diệp, bà liền mỉm cười lên tiếng.

Hiện tại tính cách của Bạch Diệp tuy đã tốt lên rất nhiều, nhưng thực chất anh ấy vẫn giữ thái độ cự tuyệt người khác như nhau, ngoại trừ Bạch Nặc và ngoại trừ Sầm Chi.

Đối mặt với vị bác cả mẫu nhiệt tình này, Bạch Diệp rất dễ nhớ lại những chuyện hồi còn nhỏ. Tuy rằng sau này vì mối quan hệ của cha anh ấy mà hai bên gia đình không còn qua lại, nhưng đối với một đứa trẻ có một cặp cha mẹ như vậy, Sầm Chi thực sự là trưởng bối duy nhất trong tuổi thơ cho anh ấy cảm nhận được sự ôn nhu, ấm áp.

Thành ra, một Bạch Diệp vốn đối với ai cũng trưng ra bộ mặt ai chết mặc ai thì khi đối mặt với Sầm Chi lại không tránh khỏi có chút co quắp, lúng túng.

“Dạ không, không sao đâu ạ, lãnh đạo trong cục tiện đường đưa cháu đến tận cửa nhà rồi.” Bạch Diệp nhanh chóng trả lời, bước chân không tự chủ được lại lui về phía sau một chút, dáng vẻ trông mạc danh có chút ngoan ngoãn.

“Vậy cũng tốt. Quá mấy ngày nữa bác bảo dì giúp việc ở nhà nấu ít chè mát giải nhiệt, cháu mang đến cơ quan chia cho đồng nghiệp nhé. Bác nghe nói làm việc ở môi trường bên ngoài thì cần phải chú ý đến đối nhân xử thế một chút, đôi bên cùng giữ thể diện thì ai nấy đều thoải mái, sau này phối hợp làm việc mới thuận buồm xuôi gió được.”

Bạch Diệp có thể coi là người duy nhất trong Bạch gia tiến thân vào bộ máy nội bộ của nước Z. Những người khác đều không có kinh nghiệm liên quan, bao gồm cả Sầm Chi, bà chỉ có thể dựa vào những trải nghiệm thường ngày và những điều học hỏi được từ các nơi để đưa ra lời khuyên cho anh ấy.

“Thôi, đứng ở cửa làm gì thế? Mau vào nhà đi, cháu ăn sáng chưa? Mà tầm này chắc là chuẩn bị ăn bữa trưa sớm luôn rồi nhỉ?” Sầm Chi đon đả đón tiếp một Bạch Diệp còn đang lúng túng vào nhà.

Bà cũng không quên dặn người trong bếp làm chút đồ ăn cho anh ấy.

Thấy có Sầm Chi tiếp quản, những người khác của Bạch gia liền đồng loạt thu hồi tầm mắt. 

Chỉ có thái độ của Bạch Thánh là có chút vi diệu, anh cầm xấp bài trên tay, trên mặt hiếm hoi lắm mới bị dán một mẩu giấy phạt, trông tâm trạng không được tươi tỉnh cho lắm: “Một hai đứa mấy người cứ rảnh ra là lại chạy qua chỗ tôi làm cái gì?”

Đúng vậy, thậm chí hiện tại cả đám vẫn đang tụ tập ở nơi ở của Bạch Thánh.

Một băng ghế Bạch gia đồng loạt ngẩng đầu lên.

Bạch Kỳ chỉ liếc Bạch Thánh một cái, mấp máy môi định nói gì đó, nhưng ngay thẳng thì ngay thẳng thật, cô không muốn sáng sớm tinh mơ đã đi chọc giận Bạch Thánh, thế là lại cúi đầu im lặng.

Bạch Kính Vân cũng dửng dưng như không, bình thản đánh ra một quân bài trên tay.

Bạch Lương ngồi bên cạnh cười tủm tỉm, số giấy dán trên mặt y là ít nhất. Y một tay chống cằm xem bài, tuyệt nhiên không hé răng nửa lời.

Chỉ có mỗi Bạch Tấn là bị Bạch Nặc dán giấy che kín một bên mắt.

Một con mắt · Bạch Tấn xếp lại đống bài trong tay, tâm trí vẫn còn đang đắm chìm trong màn dán giấy trả đũa qua lại với Bạch Nặc vừa rồi, thuận miệng phun ra một câu: “Chợ đêm tối nay ấy mà, bọn họ đang bàn mưu tính kế xem làm sao nhân lúc anh không chú ý để bắt cóc Nặc Nặc đi chơi đấy.”

Dĩ nhiên, trong đó có cả anh ta nữa.

Mọi người trong Bạch gia: !

Tất cả ánh mắt lập tức găm thẳng vào người Bạch Tấn.

Bạch Tấn vừa xếp xong bài liền ngẩng đầu lên: ?

Anh ta nói có gì sai à?

Bạch Tấn vốn là kẻ có nhiều trò ác ý nhất trong số những người trẻ tuổi của Bạch gia, anh ta cực kỳ am hiểu việc gây chuyện thị phi, kéo thù hận để thu hút sự chú ý. Anh ta thích nhìn người khác hoảng loạn tuyệt vọng, nhưng cũng là kiểu người dù có phải lôi cả bản thân chịu trận cùng thì cũng quyết kéo mọi người xuống nước cho bằng được.

Bạch Thánh đưa mắt nhìn một vòng xung quanh.

Một người làm cha ngày nào cũng ở bên cạnh con trai thì đương nhiên sẽ không đặc biệt để tâm mấy ngày này có hoạt động gì đặc sắc diễn ra bên ngoài hay không.

Nhưng đến giờ phút này anh mới bừng tỉnh đại ngộ. Anh đã tự hỏi rồi mà, sao tự dưng cái lũ này đứa nào đứa nấy đều trùng hợp xin nghỉ phép vào đúng hai ngày này thế chứ.

Bạch Nặc dạo gần đây cũng bận rộn đủ thứ chuyện nên không chú ý đến các hoạt động ở thành phố Áng. Cậu liền cúi đầu lướt điện thoại để kiểm tra thông tin.

Còn Bạch Tấn thì ngay lập tức nhận về vô số những lời đe dọa kiểu như cứ đợi đấy từ các anh chị của mình.

Đến lúc Bạch Diệp đi theo Sầm Chi ăn trưa xong, thong dong từ nhà ăn bước ra ngoài.

Mọi người trong Bạch gia vẫn ngồi nguyên ở khu vực đó, nhưng vị Bạch Tấn vừa nãy trên mặt mới chỉ dán năm sáu mẩu giấy, thì giờ phút này trông chẳng khác nào một con quái vật giấy phạt.

Bạch Diệp nhìn mà suýt chút nữa không nhịn nổi cười.

Buồn cười chết mất.

Ở phía bên kia, Bạch Nặc sau khi dán chú út thành một con quái vật thì mới thỏa mãn đi lướt điện thoại tra cứu thông tin.

“Tối nay chợ đêm tổ chức ở ngay gần khu công viên giải trí trong nhà mà trước đây chúng ta từng đi qua đấy ạ. Trong đó có cả vòng quay ngựa gỗ, xe đụng với trò ly xoay đồ chơi nữa đúng không nhỉ?”

Bạch Nặc nhìn sang Bạch Thánh: “Ba ba, tối nay mình qua đó chơi được không ạ? Cả nhà cùng đi luôn.”

Bạch Thánh nhìn con trai cưng, chạm phải ánh mắt đầy mong đợi của thằng bé, anh liền nhanh chóng gật đầu: “Dĩ nhiên là được rồi.”

Bạch Nặc lại háo hức quay sang nhìn Bạch Diệp: “Bác họ, hôm nay bác được nghỉ đúng không ạ? Buổi tối bác cũng đi chơi chung với cả nhà cho vui nhé.”

Cặp song sinh Tạ gia thì bận tối mắt tối mũi vì sắp khai giảng, còn anh Diễm của cậu thì tối nào cũng phải vào viện thăm ông nội Dụ.

Hôm nay Bạch Nặc không hẹn được hội bạn thân, nhưng cả nhà cùng nhau ra ngoài đi dạo thì hoàn toàn khả thi.

Bạch Nặc cảm thấy mọi người đã sống với nhau ‘hòa thuận’ và ‘thân thiện’ một thời gian dài như vậy rồi, dắt nhau ra ngoài chơi thì kiểu gì cũng không đến mức lao vào đập nhau đâu nhỉ?

Bạch Diệp nhìn vào ánh mắt của Bạch Nặc.

Ai ấy trong nhà mà chẳng biết chứ.

Anh vốn không hề giỏi từ chối Bạch Nặc.

Vì thế, không nằm ngoài dự đoán, Bạch Diệp khẽ gật đầu đồng ý.

Thế nhưng anh ấy không thể ngờ được, cái gọi là đi dạo này lại đúng nghĩa là một trải nghiệm nhớ đời.

Ngồi trong chiếc ly xoay, đối diện với gã người máy lai Husky mắt xanh đang trưng ra bộ mặt không cảm xúc, Bạch Diệp thầm nghĩ như vậy.

Giờ phút này, chiếc ly xoay đang tự quay và chuyển động quanh trục với một tốc độ nhẹ nhàng, dễ chịu. Khu vực này tạm thời đã được người nhà Bạch gia bao trọn gói.

Hôm nay người của Bạch gia đến rất đông đủ, dĩ nhiên là còn có cả những đối tác có mối quan hệ tốt với gia đình đi cùng nữa.

Chẳng hạn như Tạ Vũ, người vừa mới cười ha hả ném hai đứa con trai ở lại phòng thí nghiệm của Đại học Thịnh Áng để dắt vợ ra ngoài chơi. Chiếc ly xoay của Tạ Vũ và Thi Lâm đang ở cách Bạch Diệp không xa lắm.

Cụ cố Bạch Nham cũng dẫn theo hội bạn già tới, có điều ở độ tuổi này các cụ không thể chơi trò cảm giác mạnh được. Thế là một đám ông bạn già, bạn câu cá lại tụ tập giữa con phố chợ đêm sầm uất, náo nhiệt, tìm một bàn trà ngoài trời, gọi vài ấm trà nóng rồi cùng nhau rôm rả thảo luận về dụng cụ câu cá và địa điểm buông cần mới.

Bạch Chi Trạch thì đang giữ vẻ mặt nghiêm nghị, rảo bước đi dạo quanh các gian hàng ẩm thực ở chợ đêm, quyết định sẽ đánh giá một cách nghiêm túc xem trình độ ẩm thực của chợ đêm thành phố Áng nằm ở mức nào.

Bạch Kính Vân thì dẫn theo cậu đàn em khóa dưới đi cùng.

Ánh mắt đầy tò mò của Lâm Nhâm cứ không tự chủ được mà liếc về phía Bạch Nặc. 

Lâm Nhâm dĩ nhiên là đã gặp Bạch Nặc rất nhiều lần rồi. 

Để nghiên cứu sở thích của Bạch Nặc, cậu ta cũng chẳng ít lần bận rộn lăn lộn. Thế nhưng, cái chuyện một thiếu niên mới mười lăm tuổi đã tốt nghiệp hệ tài năng thiếu niên của Đại học Thịnh Áng, nói thế nào thì nói, vẫn là quá mức vượt xa trí tưởng tượng của người bình thường đúng không??

Cái đầu nhỏ xinh đẹp thiên tài kia rốt cuộc là được nuôi dưỡng kiểu gì mà lớn l*n đ*nh như vậy chứ?  

Cách đó không xa, Bạch Càn và Sầm Chi đang ngồi cạnh nhau, vị trí của họ hơi xa Bạch Diệp một chút. 

Ngay bên cạnh hai người là Bạch Thánh và Bạch Nặc. 

Hai cha con ngồi chung một chiếc ly, trong mắt Bạch Nặc phản chiếu ánh đèn neon xung quanh, sáng lấp lánh như một dải ngân hà. Đúng lúc đó, có một chiếc ly xoay từ bên cạnh họ lao vút qua với tốc độ bàn thờ.

Bạch Diệp: ?

Cái thứ gì vừa vèo một phát bay qua thế kia?

Bạch Diệp theo bản năng nhìn theo.

Động tác của anh ấy đồng bộ hoàn toàn với Bạch Nặc.

Bạch Nặc cũng đặt tay lên vành ly xoay, kinh ngạc ngó sang.

Bên trong chiếc ly xoay có một cái vô lăng, hành khách có thể tự mình điều khiển tốc độ quay của chiếc ly.

Mà bên trong chiếc ly đó, Bạch Lương, Bạch Kỳ và Bạch Tấn đang ngồi chung với nhau, hiện tại chiếc ly của ba người họ đã quay nhanh tới mức sắp biến thành một tàn ảnh nhòe nhoẹt.

Bạch Nặc nhìn chằm chằm một lúc, rồi quay sang hỏi Bạch Thánh, người đang lười biếng ngáp một cái rồi liếc xéo mấy cái tên dở hơi bên kia: “Ba ba, bọn họ quay như vậy không thấy chóng mặt ạ?”

“Mấy đứa ngốc thì làm gì có cái dây thần kinh cảm giác đó.” Bạch Thánh vẫn giữ nguyên vẻ ngạo nghễ, vẫn bình đẳng khinh bỉ và chê bai tất cả mọi người như thường lệ, anh thản nhiên nói với Bạch Nặc như vậy.

Bạch Diệp:……

Bạch Diệp đang cạn lời định ngồi ngay ngắn trở lại, bỗng nhiên nghe thấy Bạch Loan ngồi đối diện đang lầm bầm lầu bầu, dường như là đang phân tích số liệu gì đó, rồi đột ngột thốt ra một câu: “Theo phán đoán, cơ thể hoàn toàn có thể chịu đựng được.”

Nói đoạn, tay của gã người máy đã đặt thẳng lên chiếc vô lăng điều khiển tốc độ.

Bạch Diệp: … 

Cho nên rốt cuộc là vì cái gì mà anh cứ nhất thiết phải ngồi chung một chiếc ly với cái gã người máy thiểu năng trí tuệ này cơ chứ?!

Bạch Diệp cười lạnh một tiếng, cũng đặt tay mình lên chiếc vô lăng điều khiển.

Đây chính là chiến tranh!

Thế là, Bạch Nặc rất nhanh đã phát hiện ra bên cạnh mình lại có thêm một chiếc ly xoay nữa lao vèo vèo vèo qua mặt.

Bạch Nặc:……

Bạch Nặc nhẹ nhàng thở hắt ra một hơi, rồi lại mỉm cười rạng rỡ.

Khi ba ba nhìn sang, Bạch Nặc liền nói nhỏ: “Bác họ có vẻ chơi với chú họ vui lắm ạ.”

Như vậy cũng thật tốt.

Vốn dĩ chú họ không phải là kiểu người thích nói chuyện, thế mà ở chung với bác họ lại tạo ra phản ứng hóa học vô cùng kỳ diệu.

Bạch Thánh: ?

Thật thế cơ à?

Chơi vui lắm sao?

Bạch Thánh nheo nheo mắt, nhìn sang hai kẻ đã xoay đến mức biến thành tàn ảnh bên kia.

Bạch Thánh: … 

Thôi được rồi, con trai anh đã bảo vui thì tức là bọn họ đang chơi rất vui đi.

Ít nhất thì nhóc con nhà anh cũng không cần suốt ngày phải lo nghĩ cho cái đám này nữa.

Chờ đến khi mấy vị cốt cán của Bạch gia chơi đến mức sức cùng lực kiệt, từng người một bước xuống với dáng vẻ có chút đứng không vững, nhưng vẫn cố sống cố chết gượng bài. 

Họ chỉ đưa tay vịn vào hàng rào, cả đám trưng ra bộ dạng quật cường khiến Sầm Chi nhìn mà không nhịn được cười.

Bạch Thánh dắt Bạch Nặc đi xuống, đang rảo bước về phía trước. Anh vốn cũng đang xem náo nhiệt, cho đến khi nhóc con nhà mình đột nhiên bị người bên cạnh lôi kéo một phát. 

Bạch Thánh gần như phản xạ có điều kiện, lập tức vươn tay tóm lấy cánh tay của Bạch Nặc, rồi quay phắt đầu nhìn sang bên cạnh.

Bạch Nặc cũng theo bản năng ngó qua: “Bác họ?”

Bạch Thánh vừa vặn chạm phải ánh mắt của Sầm Lưu, kẻ đang đội mũ ngụy trang kín mít, định chơi chiêu giương đông kích tây để bắt cóc Bạch Nặc đi chơi.

Sầm Lưu: … 

Bạch Thánh: … 

Sầm Lưu: … 

Bạch Thánh: …… 

Sầm Lưu: “Cậu nhận nhầm người rồi.”

Sầm Lưu lặng lẽ rụt tay về, chậm rãi lùi lại một bước, kéo thấp vành nón xuống, trưng ra bộ dạng băng thanh ngọc khiết vô tội.

Ở phía trên cao, một đám người Bạch gia vẫn đang vịn hàng rào bất động cũng phát hiện ra màn này.

Giữa mày Bạch Lương giật nảy liên hồi, nụ cười trên môi suýt chút nữa là không duy trì nổi, y liền đổ thêm dầu vào lửa: “Bịt tai trộm chuông.”

Bạch Kính Vân, người bình thường duy nhất trong thế hệ này còn đứng vững lập tức tiếp lời: “Bụng dạ khó lường.”

Bạch Kỳ nôn khan một tiếng, sắc mặt hơi trắng bệch, nhưng cô vẫn gượng chống uống một ngụm nước. 

Nhìn Bạch Tấn lúc này cơ hồ sắp quỵ ngã đến nơi, cô quật cường cười lạnh một tiếng, bổ sung thêm: “Lòng mang ý xấu.”

Bạch Tấn thì dựa hẳn cả người vào lan can, ngó đầu nhìn xuống dưới: “Anh họ, anh làm thế có hơi lộ liễu quá rồi đấy, chẳng phải đã bảo hôm nay bận việc không rảnh sao?”

Bạch Loan lập tức chen ngang: “Giương đông kích nặc.”

“…Đấy là từ của tôi.” Bạch Diệp cũng nhờ cái buổi phát sóng trực tiếp trước đây mà nghĩ tới từ này. 

Lần tuyên truyền khu du lịch của trường mầm non Bạch Nặc năm đó có ý nghĩa vô cùng đặc biệt với anh. 

Giờ phút này nhìn Bạch Loan ngó sang với thần sắc không cảm xúc nhưng lại mang theo chút khiêu khích, anh càng thấy ghét cái gã người máy lai Husky này hơn.

Sầm Chi và Bạch Càn đi ở phía sau. Sầm Chi khum tay trước miệng gọi lớn: “Tiểu Lưu, con không phải lại mang theo bao tải đến đây đấy chứ?”

Cũng chẳng trách Bạch Thánh lại không thích Sầm Lưu.

Dù sao thì có người đàng hoàng nào lại kiên trì bền bỉ thân mang theo bao tải như thế đâu chứ?

Ở phía xa, Bạch Nham đang trò chuyện vô cùng hào hứng với mấy ông bạn già, nghe thấy tiếng động liền ngoảnh lại nhìn. 

Bạch Chi Trạch thì đang ôm một hộp giấy đựng đầy đồ ăn vặt, chỉ liếc mắt về phía này một cái. 

Nhân lúc Bạch Loan còn đang váng đầu chóng mặt, cậu chàng đang tranh thủ nhét đủ thứ đồ ăn vào mồm.

Khu vực trò chơi ly xoay không chỉ có một chỗ này, có điều bản thân khu công viên giải trí trong nhà này vốn có liên quan đến Bạch gia bọn họ, cho nên sau khi bao trọn gói trường quay này, xung quanh không có người ngoài bén mảng tới, trông tương đối thanh tịnh.

Nhưng ở phía xa xa, bầu không khí vô cùng náo nhiệt, tiếng người ồn ào, tiếng cười nói rộn rã liên tục truyền lại.

Có người còn đang bàn tán, lát nữa thôi là sẽ có màn bắn pháo hoa để xem.

Bạch Nặc nhìn bác họ ngoại đang bị ba ba tóm sống ở bên cạnh.

“Lát nữa mình đi xem pháo hoa nha ba ba.”

Bạch Nặc nói xong liền ngẩng đầu gọi với lên đám các bác, các chú, các cô vẫn còn đang xây xẩm mặt mày ở phía trên: “Mọi người ổn cả chứ ạ?”

Nhận lại được những câu trả lời đầy quật cường kiểu như vẫn ổn, cũng thường thôi.

Giữa bọn họ có lẽ vẫn còn tồn tại những bất đồng, vẫn còn nhìn nhau không vừa mắt, và cũng còn những mục tiêu riêng chưa hoàn thành, những chuyện chưa thể buông bỏ.

Nhưng không sao cả, ở thế giới này, hiện tại mọi thứ đều có thể thong thả tiến hành. Tất cả mọi người đều ở đây, mọi chuyện rồi đều sẽ có cách giải quyết.

*

Đại học Thịnh Áng nhanh chóng bước vào học kỳ mới, Bạch Nặc và Dụ Sơ Diễm cũng thuận lợi thăng lên các cấp học cao hơn.

Còn những bằng sáng chế và đề tài nghiên cứu mà hệ tài năng thiếu niên làm ra cũng lần lượt đem về nguồn lợi nhuận ngày một lớn.

Hiện tại, họ đang tiến hành nghiên cứu một đề tài chuyên sâu hơn về lĩnh vực năng lượng. Dĩ nhiên đây mới chỉ là đề tài ở trong trường học, đặc biệt là Bạch Nặc, bởi vì cậu học song song chuyên ngành của nhiều học viện nên trong rất nhiều chuyện luôn đưa ra những ý tưởng vượt ngoài dự đoán của mọi người.

Nếu nói trước đây Tịch lão và Phó lão thu nhận Bạch Nặc làm học trò là vì thành tích xuất sắc của cậu, xuất phát từ tâm lý trân trọng nhân tài; thì hiện tại cảm giác đó chẳng khác nào các vị trưởng lão tông môn bắt gặp một bậc tuyệt thế thiên kiêu, hận không thể đem hết tất cả những gì học được trong đời truyền thụ lại cho cậu bằng sạch.

Trước khi chính thức thành niên, cái tên Bạch Nặc đã có chút tiếng tăm trong giới.

Nhưng dù sao cậu vẫn còn là học sinh, số lượng hoạt động trong giới tham gia cũng ít, bản thân Bạch Nặc lại rất điệu thấp, không mấy khi xuất hiện trước truyền thông. Cho nên phần lớn những người không thuộc tầng lớp trong giới này sẽ không tiếp xúc được với Bạch Nặc. 

Ngay cả những thiên tài thiếu niên có thực lực xuất chúng khác cũng cơ bản chưa có cơ hội chạm tới lĩnh vực liên quan của cậu.

Mãi cho đến khi Bạch Nặc và Dụ Sơ Diễm chuẩn bị tốt nghiệp nghiên cứu sinh. 

Bởi vì năm tốt nghiệp này hai người vừa vặn tròn 18 tuổi, có liên quan đến vấn đề phân hóa tuyến thể, cho nên một số đề tài đã được hoàn thành trước thời hạn. 

Khoảng thời gian trước khi nghỉ học còn ba tháng, các thủ tục liên quan đến tốt nghiệp của hai người đã cơ bản hoàn tất, chỉ còn chờ đến ngày thống nhất phát bằng tốt nghiệp mà thôi.

Sinh nhật tuổi 18 của Dụ Sơ Diễm mắt thấy cũng sắp sửa đến nơi rồi.

Trong ba năm qua, tình hình của các gia đình cũng không có biến động gì quá lớn.

Về phía Bạch gia, Bạch Càn, người ngày đêm tâm tâm niệm niệm muốn về hưu coi như đã được như ý nguyện. 

Rất nhiều chuyện từ ba năm trước đã được bàn giao hoàn toàn vào tay Bạch Thánh, hiện tại người bận rộn nhất Bạch gia không còn nghi ngờ gì chính là Bạch Thánh.

Còn chuyện trước đây thấy Bạch Kính Vân dẫn theo Lâm Nhâm, Sầm Chi còn tưởng là có tiến triển gì, kết quả ba năm trôi qua, Sầm Chi cũng chẳng thấy hai đứa có thêm động thái gì tiến xa hơn.

Không chỉ có Bạch Kính Vân, cái đám Alpha độc thân này của Bạch gia nếu không phải thuộc kiểu giống Bạch Thánh, có một đứa con là vạn sự mãn nguyện, thì chính là dồn hết tâm trí vào việc đối đầu với Bạch Thánh, máu sự nghiệp rực cháy, bằng không thì cũng lao đầu vào nghiên cứu.

Tuy Sầm Chi biết giới trẻ bây giờ kết hôn muộn, các công nghệ liên quan cũng phát triển cho họ có nhiều sự lựa chọn hơn, nhưng hồi bằng tuổi Bạch Kính Vân, bà đã nách ba đứa con rồi chứ chẳng chơi.

Sầm Chi tỏ vẻ cười nhạo trước việc người Bạch gia hoàn toàn không thông suốt trong chuyện tình cảm. Bà tuyên bố thẳng thừng rằng bọn họ muốn thế nào thì tùy, làm người mẹ như bà cũng chẳng thèm quản nữa.

Liên hôn ư? Nghĩ cũng đừng nghĩ, muốn liên hôn thì tự đi mà tìm đối tượng.

Bước vào tháng sáu, thành phố Áng đã trở nên vô cùng oi bức.

Dụ Sơ Diễm vẫn chưa đón sinh nhật của mình. Sinh nhật của anh và Bạch Nặc đứa tháng sáu đứa tháng bảy, lúc này quá trình phân hóa tuyến thể chính thức của hai người vẫn chưa bắt đầu. 

Bạch Nặc thỉnh thoảng có thể cảm nhận được sự khó chịu ở sau gáy. 

Vì liên quan đến việc tốt nghiệp, các giáo sư ở Đại học Thịnh Áng đã cho hai người nghỉ hè sớm. 

Đúng là họ vẫn còn rất nhiều công việc bận rộn cần xử lý, hơn nữa sau này còn phải tiếp tục học lên cao, nhưng vì để bảo đảm an toàn trong giai đoạn phân hóa nhạy cảm này, các giáo sư đều không sắp xếp quá nhiều lịch trình cho họ. 

Hai người vừa tốt nghiệp xong là được cho nghỉ luôn, bảo họ đợi đến tháng chín rồi tới trường lại.

Điều này khiến cặp song sinh Tạ gia, những kẻ cũng đang ở trong thời kỳ phân hóa nhưng ngày ngày vẫn phải cắm mặt ở phòng thí nghiệm vô cùng ghen tị.

Bản thân Tạ Dược vốn không phải kiểu người có tính cách ngồi yên một chỗ, học xong thạc sĩ chắc là cậu chàng sẽ không tiếp tục học chuyên sâu lên cao nữa. 

Cậu đã tìm được hướng đi cho riêng mình và chuẩn bị thử sức dưới sự hậu thuẫn của ông bố. 

Tạ Khanh thì ngược lại, vẫn chưa tìm thấy phương hướng rõ ràng, nhìn dáng vẻ có vẻ như vẫn muốn tiếp tục con đường học thuật hướng lên trên.

Trước khi kỳ nghỉ hè chính thức bắt đầu, có một bộ đề thi quy mô lớn do Hiệp hội Liên minh các Nhà khoa học Thế giới tổ chức, dịch sang ngôn ngữ nước Z gọi là chương trình giải đấu trí tuệ cạnh tranh 《Khoa học chi môn》 , năm nay được đăng cai tổ chức tại nước Z.

Vào những năm trước, chương trình được mệnh danh là biểu tượng cho đỉnh cao trí tuệ của thanh thiếu niên thế giới này chỉ diễn ra ở nước ngoài. 

Độ chú ý của các tầng lớp bên đó vô cùng cao, bởi vì trong tổ chức này có rất ít người nước Z tham gia, nội bộ của họ còn cài cắm rất nhiều điều kiện bất lợi cho các tuyển thủ nước Z. Chẳng hạn như năm ngoái và năm kia, cuộc thi lần lượt tổ chức ở nước F và nước Y, thành tích của nước Z đều không được lý tưởng cho lắm.

Nhưng trước đây lượng người chú ý đến giải đấu này không nhiều. Năm nay nhờ được tổ chức ngay tại nước Z, về cơ bản là cứ mỗi tập phát sóng lại leo lên hot search, tổng thời gian diễn ra kéo dài ba tháng. Đây là khoảnh khắc để phô diễn sức mạnh quốc gia cũng như trí tuệ tổng thể của toàn dân tộc. 

Thêm vào đó, năm nay chính phủ nước Z bản thân cũng tương đối coi trọng, lại giới hạn độ tuổi chỉ cho phép thanh thiếu niên từ mười bảy đến mười chín tuổi tham gia, mùi thuốc súng giữa các quốc gia vô cùng nồng nặc, vì vậy chương trình cũng thu hút được sự quan tâm của không ít người.

Giờ phút này chương trình vừa mới phát sóng được hai tập vòng tích điểm, biểu hiện tổng thể của nước Z chỉ ở mức tạm ổn. 

Có vài tuyển thủ vì biểu hiện không tốt, tâm lý có chút không chịu nổi áp lực, đơn xin rút lui khỏi giải đấu đã được gửi thẳng lên bàn làm việc của Bộ bồi dưỡng Nhân tài Liên bang nước Z.

Tại Bộ bồi dưỡng Nhân tài Liên bang nước Z.

"Có muốn hành sử quyền thay người không? Đội ngũ của mỗi quốc gia chỉ có vài cơ hội thay người ít ỏi, bây giờ dùng liệu có quá sớm không? Hay là bảo bọn nhỏ kiên trì thêm chút nữa đi? Bọn chúng cũng không phải là không có năng lực đó, chỉ là chưa thích ứng được với kiểu..."

"Dĩ nhiên, những điều ông nói tôi đều có thể thấu hiểu. Không thích ứng được với nhịp độ và bầu không khí của kiểu thi đấu này, dù sao thì nó cũng không giống với các kỳ thi truyền thống của chúng ta. Những tình huống đột xuất đó hoàn toàn là do ban tổ chức cố tình nhắm vào chúng ta. Chẳng hạn như ngay cả khi đã đến nước Z, những tuyển thủ vốn đã được huấn luyện từ sớm bên phía ban tổ chức của họ vẫn chiếm trọn ưu thế, ông nói những điều này tôi đều hiểu cả."

Giờ phút này, người đang ngồi ở vị trí Bộ trưởng Bộ Nhân tài nước Z chính là Diệp Cữu.

"Nhưng không có cách nào khác, mấy đứa trẻ đó vừa lên sàn đã bị mài mòn hết ý chí, còn có mấy đứa đã xuất hiện phản ứng suy nhược cơ thể rồi. Đây lại là thời kỳ đặc biệt cần sự ổn định sau khi tuyến thể phân hóa, chúng ta không thể lấy lý do đó để khiến những đứa trẻ này gặp chuyện không may được."

Vị Phó bộ trưởng vừa lên tiếng lúc nãy cũng không còn lời nào để phản bác, chỉ biết thở dài một tiếng, đôi lông mày không tự chủ được mà nhíu chặt lại.

"Nhưng tôi cảm thấy, có thay đội ngũ dự bị ban đầu của chúng ta vào thì cũng vô cùng chật vật. Hơn nữa hiện tại điểm số của chúng ta đang bị tụt lại phía sau, tâm trạng của cư dân mạng trên thị trường cũng không tốt lắm, ai nấy đều đang bảo nền giáo dục nước Z chúng ta không bằng nước ngoài. Lần trước tôi đi họp bị Bộ Giáo dục vách ngăn hỏi tới, tôi còn chẳng biết phải trả lời thế nào. Phải tìm được ai đó có thể vực dậy bầu không khí của toàn đội mới được, nhưng các lớp tài năng thiếu niên lớn trên cả nước chúng ta đều đã rà soát qua một lượt rồi..."

Các lớp tài năng thiếu niên trên cả nước...

Diệp Cữu suy nghĩ một chút, bỗng nhiên trong đầu lóe lên một tia linh cảm. Dù sao thì hắn là người chuyên đi tìm kiếm các tài năng nhí có thiên phú, đã lâu rồi không đi giao lưu rộng rãi.

"Lát nữa kết nối máy cho tôi gặp Tịch lão của Đại học Thịnh Áng, chỗ tôi vẫn còn vài nhân tuyển, tôi phải hỏi thăm một chút."

Vị Phó bộ trưởng theo bản năng nhìn sang.

"Ai cơ?" 

Sau đó ông phản ứng lại xem Tịch lão là ai.

"Ái đồ của Tịch lão ư? Người ta đến nghiên cứu sinh đều tốt nghiệp rồi... Khoan đã, Bạch Nặc năm nay bao nhiêu tuổi ấy nhỉ? Còn có cả Dụ Sơ Diễm nữa? Hai đứa Tạ gia có phải cũng cùng tuổi không?"

"Không nhiều không thiếu, năm nay đều vừa qua sinh nhật 18 tuổi. Có điều hai đứa Tạ gia vẫn chưa tốt nghiệp đâu, phỏng chừng người rảnh rỗi chỉ có Bạch Nặc và Dụ Sơ Diễm thôi." Diệp Cữu đứng dậy.

"Lát nữa tôi sẽ ghé qua Bạch gia một chuyến, tôi với Bạch Nặc cũng khá quen thuộc. Bên Thịnh Áng chắc là sẽ cho học sinh trong kỳ phân hóa nghỉ học hoặc giảm bớt lịch trình thực nghiệm, để tôi hỏi xem thằng bé có muốn qua đây chơi một chút không."

Cái gì gọi là phỏng chừng người rảnh rỗi chỉ có Bạch Nặc và Dụ Sơ Diễm?

Vị Phó bộ trưởng nghe xong mà bàng hoàng, ông theo bản năng lẩm bẩm: "Đây không phải là dùng dao mổ trâu để giết gà sao?"

Tuy rằng đối phương lợi dụng các loại quy tắc để chèn ép tuyển thủ của họ...

Diệp Cữu quay đầu nhìn thẳng vào ông: "Thế bằng không ông tìm cho tôi một người xem nào?"

Phó bộ trưởng: ……

Vị Phó bộ trưởng chậm rãi thở phào một hơi, thần sắc căng thẳng ban nãy cũng trở nên bình thản trở lại.

Đúng là phải tìm một người đến để làm trụ cột vững chắc cho cái đám đang bị chiến lược của các tuyển thủ nước ngoài làm cho hỗn loạn kia.

"Thế thì cứ dùng dao mổ trâu đi vậy."

……

Tại Đại học Thịnh Áng.

Tịch lão và Phó lão đúng là đã cho Bạch Nặc nghỉ, nhưng bởi vì đạo sư của Bạch Nặc và Dụ Sơ Diễm không giống nhau, phòng thí nghiệm của Dụ Sơ Diễm vẫn còn một số việc cần phải xử lý. 

Bạch Nặc ở nhà rảnh rỗi đến mức phát chán, giờ thì cậu đã hiểu vì sao năm đó vị chú út bánh quy giòn lại không chịu ngồi yên ở nhà rồi.

Cậu còn chưa chính thức phân hóa, đột nhiên rảnh rỗi sinh nông nổi liền có chút ngồi không yên. 

Nhắc đến chuyện phân hóa, Bạch Nặc đưa tay sờ sờ sau gáy, phía trên đã được dán sẵn miếng dán bảo vệ tuyến thể dành cho Omega từ sớm, nhưng bản thân cậu vẫn chưa có cảm giác gì quá chân thực.

Dụ Sơ Diễm vẫn đang ở phòng thí nghiệm làm các bước xử lý liên quan, cặp song sinh Tạ gia hôm nay cũng có mặt ở đó, buổi trưa họ hẹn nhau sẽ cùng ra ngoài ăn một bữa cơm.

Bạch Nặc tranh thủ khoảng thời gian này, xem qua một chút đề tài nghiên cứu của một số học sinh bên lớp tài năng thiếu niên ngành vật lý, sau đó vẫy vẫy tay với đám thiếu niên trông có vẻ như trạc tuổi mình kia. Cậu cầm lấy cây bút, mỉm cười rạng rỡ bảo họ lại gần nghe giảng.

Còn chưa tới chính ngọ, bức rèm che nửa khép, vài tia nắng ấm áp khẽ đậu trên bờ vai thiếu niên còn chưa bước qua sinh nhật tuổi 18.

Gương mặt trắng nõn xinh đẹp, bờ môi ửng hồng, đôi mắt to tròn khi cười lên ngập tràn cảm giác gần gũi, cùng với một mái tóc xoăn mềm mại. 

Bạch Nặc dạo này lại cao thêm không ít, nhưng chắc chắn là vẫn chưa chạm tới mức chiều cao trung bình của dàn Alpha đỉnh cấp Bạch gia.

Giờ phút này, một tay cậu đang xoay bút, động tác vô cùng linh hoạt, nhẹ nhàng và uyển chuyển, trông chẳng khác nào một nhân vật bước ra từ phim thần tượng, nhưng miệng lại đang giảng giải vô cùng chuẩn xác cho họ về những điều kiện phức tạp kia.

Bởi vì Bạch Nặc quanh năm suốt tháng cắm mặt ở phòng thí nghiệm, năm nay lại sắp sửa tốt nghiệp thạc sĩ, mà đám thiếu niên mười sáu mười bảy tuổi này cơ bản đều là người mới vào hệ tài năng thiếu niên, trước giờ chỉ mới nghe danh chứ chưa từng được gặp mặt Bạch Nặc bằng xương bằng thịt.

Trong đám đông, không biết có ai đó vừa nghe vừa nhìn đến mức mắt sáng rực lên. 

Người đó ngẩng đầu nhìn về phía Bạch Nặc, lắp ba lắp bắp nhưng giọng điệu lại vô cùng kích động: “Hóa ra là như thế này! Ơ... học trưởng?”

Bạch Nặc trông thực sự rất nhỏ tuổi, cho dù có sắp sửa thành niên phân hóa đi chăng nữa, thì diện mạo của cậu vẫn thiên về kiểu đáng yêu với những đường nét mềm mại, đầy đặn.

Nghe vậy, Bạch Nặc khựng lại một chút, rồi lại mỉm cười rạng rỡ: “Gọi học trưởng thì cũng không sai đâu.”

Đúng lúc đó, có tiếng bước chân dồn dập từ phía xa truyền đến, đi kèm một tiếng gọi: “Nặc Nặc.”

Thiếu niên vừa tới ăn mặc áo thun quần dài đơn giản, vóc dáng cao ráo, mày kiếm mắt sáng, gương mặt trông không có quá nhiều biểu cảm. 

Thế nhưng ngay trong khoảnh khắc xuất hiện, ánh mắt anh đã khóa chặt lên người Bạch Nặc.

Bạch Nặc ngẩng đầu, thuận tay gác cây bút xuống, đẩy cuốn sổ ghi chép trước mặt ra rồi đứng dậy: “Anh, anh Tạ Khanh với anh Tạ Dược đâu rồi ạ?”

Chẳng phải bảo là vẫn còn một lát nữa mới xong sao?

Sao lại vội vàng thế này? Với cả sao lại chỉ có một mình anh thế?

Tại khung cửa sổ trên tầng hai của tòa nhà bên cạnh.

Anh em Tạ gia đang đứng một trái một phải, bám vào bậu cửa sổ.

Tạ Dược híp mắt nhìn xuống dưới: “Vừa nãy cái thứ gì vừa vèo qua thế? Anh Diễm làm cái trò gì đấy?”

Anh có phải là trực tiếp từ chỗ này ‘bay’ thẳng ra ngoài luôn không?

Có đường đàng hoàng không đi, bị thần kinh à?

“Cậu ấy sắp phát nổ rồi chắc?” Tạ Dược nhìn cái dấu tay mà Dụ Sơ Diễm để lại trên bậu cửa sổ khi dùng lực chống người nhảy ra ngoài, nửa đùa nửa thật mở miệng.

Tạ Khanh liếc nhìn đứa em trai ngốc xít nhà mình một cái.

Rồi anh lại quay đầu nhìn sang phía bên kia, nơi Bạch Nặc đang được một đám Alpha, Beta xa lạ vây quanh ở chính giữa, nụ cười rạng rỡ như hoa mùa xuân, bình tĩnh mở miệng.

“Cậu ấy cuống lên rồi.”

Ừm, đúng chất thanh mai trúc mã, cuống cuồng lên rồi đấy.