Bé Con Omega Duy Nhất Của Gia Đình Phản Diện Toàn Alpha

Chương 205: Anh trai, anh xem, em vẫn ổn mà.

Bên kia vừa nói chuyện công việc xong, mọi người lại bắt đầu mỗi người một câu cảm thán về tư duy khó hiểu của đám ngu xuẩn kia. May mà chưa gây ra hậu quả nghiêm trọng hơn.

“Bọn chúng thật sự dám thả mấy trăm con rắn độc gần trường thi luôn đấy.”

“Lúc nãy tôi còn muốn nhân cơ hội đá bọn chúng hai cái, đúng là chẳng làm chuyện con người.”

“Nhưng Nặc Nặc thật sự lợi hại. Đập bàn cái là nói hết những điều nên nói luôn. Thằng bé mới mười tuổi thôi đúng không? Giỏi thật đấy. Loại phàm phu tục tử như tôi hoàn toàn không hiểu đầu óc thiên tài nhỏ này phát triển kiểu gì.”

“Ha ha ha, cậu không bằng hỏi thử anh Diệp… Ủa? Anh Diệp, biểu cảm gì thế kia?”

Cuối cùng, đám người đang trò chuyện cũng chú ý tới vẻ mặt vi diệu kỳ quái của Bạch Diệp.

Trông như sắp co giật tới nơi.

Bạch Diệp:……

“Tôi chỉ đang nghi ngờ gen di truyền của chính mình thôi.” Bạch Diệp siết điện thoại, mặt không cảm xúc quay đầu nhìn sang, giọng âm trầm.

Y thật sự rất khó tiếp nhận chuyện mình và Bạch Thánh có quan hệ huyết thống. Cố tình, chỉ cần nhắc tới Bạch Nặc thì tuyệt đối không thể tách khỏi Bạch Thánh.

Phiền chết đi được.

Mọi người xung quanh: ?

Bạch Diệp buông điện thoại xuống.

“Đám đó mau chóng định vị rồi xử lý đi. Đã tìm ra tuyến trên của chúng chưa?”

“Một phần vẫn đang điều tra, nhưng cũng đã tìm được một phần rồi. Có vài công ty nước ngoài trong nước hỗ trợ khá nhiều, bên họ hành động ở nước ngoài thuận tiện hơn, không cần chờ chúng ta trao đổi với phía quốc tế. Nhưng làm vậy chẳng phải nguy hiểm với chính họ sao?”

“Không biết đối phương nghĩ gì nữa.”

“Chắc cũng không sao đâu? Tôi nhớ công ty nước ngoài kia có cổ phần lớn nhất nằm trong tay một đại gia tộc ở M quốc. Gia tộc đó cũng xem như thế lực ngầm nổi tiếng bên đó mà? Nếu thật sự đối đầu, đám gây loạn này chắc không đấu lại nổi đâu. Dù sao bọn chúng chủ yếu hoạt động ở nước D và nước L, ngược lại ở M quốc lại chẳng có động tĩnh gì. Đối phương trao đổi lợi ích thị trường với bên chúng ta, nhìn kiểu gì cũng thấy có lời.”

“Thì nói là vậy, nhưng bình thường ai lại tự chuốc phiền phức lên đầu chứ? Cũng chẳng hiểu họ nghĩ gì.”

“Còn nghĩ gì được nữa.”

Bạch Diệp lạnh lùng mở miệng. Dù sao hôm nay y cũng đã tận mắt xác nhận qua rồi, nên cũng không quá lo lắng.

“Hối hận tới chết rồi, còn phải giữ sĩ diện thôi.”

Người của Bộ Quốc phòng đồng loạt quay sang nhìn Bạch Diệp.

Cái gì cơ?

*

Một thành phố nào đó của z quốc.

Leon vừa kết thúc một cuộc họp, đang ngồi trong xe. Cậu ta cầm điện thoại, chống tay lên mặt, nhắm mắt nghỉ ngơi, trông hơi mệt mỏi.

Phía sau cậu ta, Nordon đang nói cực nhanh qua thiết bị liên lạc để ra lệnh cho người khác.

Tiếng M quốc phát âm rõ ràng, tao nhã, cho dù tốc độ rất nhanh cũng không hề có vẻ gấp gáp.

Leon nghiêng đầu nghe một lúc, rồi đột nhiên mở mắt, giọng điệu cao ngạo kỳ quái: “Tìm được đám ngu xuẩn kia đang ở đâu chưa?”

So với thiếu niên vừa trưởng thành vài năm trước, Lợi Ngang giờ đã cao hơn nhiều, hoàn toàn rũ bỏ vẻ non nớt. Gương mặt mang nét phương Đông hiện lên vẻ kiêu ngạo tự phụ, đôi mắt màu hổ phách đẹp đến kinh người, lại khiến người khác hoàn toàn không nhìn thấu cảm xúc nơi đáy mắt. Tóc cậu ta đã dài hơn một chút, phía sau buộc lỏng bằng dây ruy băng. Ở đuôi dây ruy băng còn đính viên đá quý đỏ tạo hình huy hiệu gia tộc Lôi Nhĩ cổ xưa.

“Đã xác định bọn chúng đang ở lãnh thổ nước D.” Nordon lập tức trả lời: “Nhưng đối phương có vẻ rất khó hiểu vì sao chúng ta lại nhúng tay vào chuyện này.”

Nordon cười khẽ, hơi cúi người từ phía bên cạnh sang, chỉnh lại góc áo không ngay ngắn cho Leon: “Đối phương muốn trực tiếp đối thoại với ngài.”

Leon khẽ nâng mắt nhìn hắn.

“Đương nhiên rồi, thiếu gia. Chúng không đủ tư cách nói chuyện với ngài đâu. Tôi chỉ kể làm trò cười cho ngài nghe thôi. Nhưng chọc giận toàn bộ thế lực địa phương bên này đúng là không phải chuyện tốt gì, đôi lúc sẽ khá phiền phức.” Nordon mỉm cười tiếp tục nói.

Dù ngoài miệng bảo phiền phức, nhưng biểu cảm của hắn vẫn chẳng thay đổi chút nào.

“Loại trò cười này tôi chẳng thấy buồn cười chút nào. Ngay từ lúc ra tay, bọn chúng nên nghĩ tới sẽ có người nhìn chúng chướng mắt rồi.” Leon giơ tay, tùy ý gạt tay Nordon ra, sắc mặt âm trầm, rõ ràng tâm trạng cực kỳ tệ.

Dù sao thân là anh họ ruột. Không chỉ không thể nói cho đối phương biết thân phận của mình, cũng không thể có quá nhiều liên hệ với đối phương. Như vậy đã đủ khó chịu rồi. Cố tình người kia còn có thể bị thương ở nơi cậu ta không nhìn thấy.

Bị rắn độc cắn sao? Loại giả thiết này chẳng vui chút nào.

Leon tức đến muốn phát điên.

Nordon đương nhiên hiểu rõ.

Dù sao mỗi lần hắn gặp tiểu thiếu gia đều chụp vô số ảnh lưu niệm, chuyện đó sớm đã bị Leon phát hiện rồi.

Chỉ là so với kiểu kiêu ngạo thích đem cảm xúc viết hết lên mặt của Leon. Nordon che giấu cảm xúc giỏi hơn nhiều.

Leon cầm điện thoại, nhìn thoáng qua thời gian rồi lại nhìn Nordon: “Được rồi, Nordonn, yên lặng đi.”

Nordon cười, nhìn Leon gọi điện cho Bạch Thánh.

Bên kia, Bạch Thánh chỉ nói vài câu đã đưa điện thoại cho Bạch Nặc.

Mà Leon còn nghe được tiếng nền phía bên kia.

“Nặc Nặc, anh đã đem con sâu kia sang phòng anh rồi, em không cần sợ nữa. Nếu nó chạy ra ngoài, anh sẽ bảo vệ em. Trong lọ anh cũng bố trí xong rồi, tối tới bệnh viện chỉ cần đem lọ trả lại là được.”

“Vâng ạ, cảm ơn anh trai.”

Leon: … 

Là giọng của tên anh trai hoang dã kia.

Không bao lâu sau, cậu ta đã nghe thấy giọng Bạch Nặc từ đầu dây bên kia.

“Anh trai? Anh tới thành phố Áng rồi sao? Anh có ăn cơm đàng hoàng, nghỉ ngơi tử tế không?”

Leon vốn là kiểu người tuyệt đối không bạc đãi bản thân. Cho nên đôi lúc nhìn khá kén chọn và khó chiều. Có lần cậu ta tới z quốc, không thích nghi được với mùa mưa đột ngột nơi này, khiến trạng thái suốt khoảng thời gian đó rất tệ. Bạch Nặc đã nhận ra, rồi ghi nhớ chuyện ấy trong lòng.

Nordon đứng bên cạnh, tận mắt nhìn thấy vẻ mặt Leon mềm xuống rõ rệt sau khi nghe giọng Bạch Nặc.

Hắn đang nghĩ quả nhiên tiểu thiếu gia đúng là khắc tinh của thiếu gia nhà mình.

Thì ngay giây tiếp theo lại nghe Bạch Nặc nói thêm: “Còn quản gia Nordon nữa, chú có ăn cơm và nghỉ ngơi đầy đủ không?”

Dù gọi là chú hay gọi là anh trai thì với Nordon đều thấy hơi kỳ quái. Cho nên tuy hoàn toàn chiều theo ý tiểu thiếu gia, hắn vẫn từng nhắc rằng thật ra có thể trực tiếp gọi hắn là quản gia là được rồi.

Bạch Nặc đã nhớ kỹ chuyện đó, mà đây cũng gần như là cách xưng hô riêng dành cho Nordon.

“Đương nhiên rồi, tiểu thiếu gia, ngài không cần lo lắng.” Nordon cũng lập tức bật cười.

Giọng Bạch Nặc bên kia điện thoại hơi méo đi vì tín hiệu, nhưng nghe vẫn khiến lòng người vui vẻ.

“Thi đấu của em kết thúc rồi, sau đó còn mấy ngày nghỉ nữa. Em có thể dẫn mọi người đi mấy chỗ em thấy rất thú vị với mấy tiệm nhỏ rất ngon. Năm nay thành phố Áng có nhiều vị kem mới lắm, trước đó vì phải thi nên người nhà không cho em ăn. Bây giờ thi xong rồi, em muốn ăn thêm vài cây.”

Hoàn toàn là tâm tính trẻ con.

Leon từ trước tới nay vốn rất chiều trẻ con. Cậu ta tuyệt đối không thể trở thành kiểu phụ huynh tốt theo nghĩa truyền thống, bởi cậu ta thuộc loại mặc kệ đúng sai, đã cưng là cưng tới cùng. Cho nên cậu ta không hề nghĩ ngợi đã đồng ý ngay.

Nordon bất đắc dĩ nhìn cậu ta một cái, nghĩ lát nữa mình vẫn nên để ý một chút, rồi nghe thấy giọng Bạch Thánh bên kia vang lên.

“Bây giờ có thể ăn, nhưng không được ăn quá nhiều một lúc. Có làm nũng cũng vô ích. Quên năm ngoái con với Bạch Tấn ra ngoài ăn kem, ăn mấy cây liền rồi về đau bụng à?”

Đương nhiên, người không chống nổi sự năn nỉ của trẻ con là Bạch Tấn cũng đã nhận báo ứng tương ứng.

“Nhưng đó là hồi tiểu học mà, giờ con lớn rồi, con học cấp hai rồi đó ba ba. Con sẽ không ăn nhiều như vậy nữa đâu.”

Ba ba đừng bóc lịch sử đen tối của con nữa mà!!

“Anh trai, giờ em là người lớn rồi, em biết nhiều nhất chỉ ăn mấy cây thôi.” Leon bên này cũng bật cười.

Dù xảy ra chuyện như vậy, nhưng xem ra Bạch Nặc không bị dọa.

Thế thì thật sự quá tốt rồi.

Leon lại trò chuyện với Bạch Nặc thêm một lúc, hẹn gặp nhau ở thành phố Áng, rồi mới kết thúc cuộc gọi.

Trong xe lại yên tĩnh trở lại. Leon cầm chiếc điện thoại mỏng trong tay, tùy ý xoay vài vòng.

“Nordon.”

“Vâng.”

“Bạch gia ở đất nước như Z quốc này vẫn quá bó tay bó chân.”

Nordon ngẩng đầu.

Leon cười khẽ. Cậu ta vẫn nhìn điện thoại, nụ cười dịu dàng đến lạ, nhưng chiếc nhẫn gia chủ trên tay lại phản chiếu ánh sáng vụn lạnh lẽo, còn giọng nói thì như nhỏ ra chất độc.

Ai nói chỉ người Bạch gia mới thù dai?

“Giết sạch bọn chúng đi.”

“Đương nhiên rồi, gia chủ.”

*

Sau bữa tối, mọi người lại tới bệnh viện thăm Tạ Dược.

Tạ Dược vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo, nhưng đã có phản ứng rõ ràng.

Trẻ con cân nặng nhỏ, độc tố lưu thông trong máu nhanh hơn người lớn nên nguy hiểm hơn, nhưng hiện giờ cậu đã được chuyển khỏi phòng giám sát đặc biệt sang phòng bệnh thường. Chỉ là chưa biết bao giờ mới tỉnh hẳn, bác sĩ nói chậm nhất khoảng hai ngày nữa.

Lúc Bạch Nặc và Dụ Sơ Diễm đẩy cửa bước vào, Tạ Khanh đang ăn cơm.

Các phụ huynh đứng ngoài cửa trò chuyện, còn bốn đứa nhỏ lại tụ tập với nhau.

Dụ Sơ Diễm lấy chiếc lọ nhỏ từ trong túi ra đưa cho Tạ Khanh.

Tạ Khanh cầm lên nhìn. Đom đóm bên trong vẫn còn sống, trời lại vừa tối, nên trong lọ phát ra ánh sáng nhàn nhạt.

Nhưng vừa nhận ra Bạch Nặc theo bản năng né sang bên cạnh, Tạ Khanh lập tức giấu cái lọ ra phía sau, nhìn về phía Bạch Nặc: “Anh để xa một chút.”

Bạch Nặc gật đầu.

Nhìn Tạ Khanh đặt cái lọ lên bệ cửa sổ, rồi lại nhìn Dụ Sơ Diễm.

“Anh trai.”

“Ừ?” Dụ Sơ Diễm cao hơn Bạch Nặc nửa cái đầu, lúc này rất tự nhiên cúi người nghiêng tai sang.

Bạch Nặc cũng tự nhiên ghé sát lại thì thầm: “Anh Tạ Khanh hôm nay yên lặng hơn hẳn, em có chút không quen.”

Rõ ràng cặp song sinh này bình thường tụ lại với nhau là ồn ào nhất.

Dụ Sơ Diễm nhìn sang một cái rồi nghiêm túc gật đầu.

“…Sao đom đóm còn chưa thả đi?” Giọng nói đột nhiên vang lên làm Bạch Nặc và Dụ Sơ Diễm đồng loạt quay đầu nhìn về phía giường bệnh.

Sau đó cả hai mắt to trừng mắt nhỏ với Tạ Dược, người không biết đã mở mắt từ lúc nào.

Bên cửa sổ, Tạ Khanh suýt nữa làm rơi cái lọ. Cậu lập tức quay trở lại, ôm chặt lấy tên vừa tỉnh đã không an phận định ngồi dậy kia.

Bạch Nặc: “Ba, ba ba!”

Thời gian Tạ Dược tỉnh lại còn sớm hơn dự đoán.

Trẻ con hồi phục rất nhanh. Sau khi kiểm tra xong, Tạ Dược đã đói tới bụng réo liên tục, vừa than đồ ăn bệnh viện nhạt nhẽo vừa ăn cực kỳ ngon miệng.

Chỉ cần quan sát thêm một đêm nữa là sáng mai có thể xuất viện.

Đối với Tạ Dược mà nói, đây thật sự là trải nghiệm khá mới lạ.

“Cho nên anh Tạ Dược có thể nghe thấy mọi người nói gì, nhưng bản thân lại không phản ứng được sao?” Bạch Nặc ôm miếng dưa hấu nhỏ gặm từng miếng, tò mò hỏi.

“Ừm, ba mẹ nói gì anh đều nghe thấy hết, còn cả ——” Tạ Dược nhìn sang Tạ Khanh đang ngồi bên cạnh với vẻ mặt cực kỳ vi diệu.

Vừa rồi cậu ấy mới được anh trai ôm, hiện tại đang là lúc cảm thấy địa vị bản thân cực cao, lập tức đắc ý nói: “Anh còn nghe thấy Tạ Khanh nói sẽ chia cho anh một nửa chocolate, một nửa phần kẹo sau này, còn nói sau này sẽ không mắng anh ngu nữa…”

Tạ Dược đếm từng chuyện một.

Bạch Nặc và Dụ Sơ Diễm ngồi xếp hàng nghe chăm chú. Hai đứa nhìn sắc mặt Tạ Khanh tuy không phản bác nhưng ngày càng kỳ quái hơn.

Cho tới khi Tạ Dược buột miệng: “Còn có chuyện anh đồng ý gọi em là anh trai nữa.”

Tạ Khanh theo phản xạ lập tức đập tay lên mặt Tạ Dược: …

“Đủ rồi đó!”

Mấy câu trước còn tạm nghe được. Mấy câu trước còn tạm được, giờ là nằm mơ thấy gì nói nấy luôn đúng không? Em đang tranh thủ thực hiện ước mơ đấy à?

Tạ Dược vừa bịt mũi vừa thút thít cự nự, nhưng khi nhìn về phía Tạ Khanh, cậu ấy lại nở nụ cười: "Anh." 

Cậu ấy chưa từng nghe thấy giọng nói nào như thế của Tạ Khanh bao giờ.

Anh xem, giờ em vẫn ổn đấy thôi.

Tạ Khanh đứng ở Tạ Dược bên giường bệnh, hai người giống nhau như đúc, là thiếu niên đối diện. Sau đó, Tạ Khanh thở dài một hơi trong lòng bất đắc dĩ, rồi lại giang hai tay ra.

Tạ Dược nhẹ nhàng đứng dậy, mắt nhìn Tạ Khanh ôm chặt Bạch Nặc cùng Dụ Sơ Diễm.

Tạ Dược: ?

Ồ, chờ một khoảnh khắc, không phải là em sao?

“Thêm em một cái đi, đừng quên ôm em đó!”

Hiện tại Tạ Dược vẫn còn mang theo công cụ theo dõi, còn treo thủy, không thể nổi lên.

Nhưng nhìn qua đã rất tỉnh táo.

Trong tiếng động nền khe khẽ của đối phương, ba đứa nhỏ chen chúc ngồi sát bên nhau.

Bạch Nặc ngẩng đầu lên, nghe Tạ Khanh cất giọng: “Cảm ơn.”

Bởi vì từng trải còn ít, trẻ con luôn dễ hoảng hốt hơn người lớn khi gặp chuyện.

Cho đến tận lúc này, Tạ Khanh mới hoàn toàn thả lỏng.

Bạch Nặc biết hai ngày nay Tạ Khanh cũng không nghỉ ngơi tử tế, còn cảm ơn gì chứ? Đương nhiên là không cần rồi.

“Bởi vì chúng ta là bạn thân nhất.”

Các phụ huynh đứng ngoài cửa kính quan sát nhìn vào bên trong.

Tạ Dược ở cạnh giường bất lực phất tay: “Các cậu có thể quan tâm tới bệnh nhân một chút được không? Mau tới đầu giường ôm tớ một cái đi chứ?!”

Tác giả có lời muốn nói:

Nặc: Lại ăn một miếng nữa thôi, thêm một miếng nữa thôi mà~ [ cầu xin ]

Chú út: [ đang nạp thêm ][ đang nạp thêm ][ đang nạp thêm ]

Tạ Dược: Chẳng lẽ tôi không phải nhân vật chính à? [ đang nạp thêm ] Lúc tôi hôn mê cậu đâu có nói vậy với tôi, tôi cũng muốn ôm em trai một cái cơ!! [ hề hước ]

Leon: 【Nhìn Dụ Sơ Diễm 】 Đúng là anh trai hoang dã. [ chê bai ]

Dụ Sơ Diễm: 【Nhìn Leon 】 Đúng là anh trai hoang dã. [ chê bai ]

Cha: Hai đứa bây đều hoang hết.