Vi đang ngồi trong văn phòng thì nghe tiếng đồng nghiệp kinh ngạc.
"Chị Vi!"
"Cái này có phải chị không?"
Cô nhận lấy điện thoại, đập vào mắt là chính gương mặt mình.
Phía dưới là hàng nghìn bình luận.
"Ngưỡng mộ quá."
"Đúng chuẩn truyện tổng tài."
"Nghe nói Chủ tịch Minh yêu vợ lắm."
"Mang t.h.a.i còn đưa sang nước ngoài an thai."
"Số hưởng thật."
"Đúng là lấy đúng người."
"Nhìn là biết được cưng chiều."
"Mẹ bầu xinh quá."
"Chúc hai người hạnh phúc."
Vi nhìn màn hình rất lâu.
Đồng nghiệp còn cười trêu:
"Giờ em hiểu vì sao ngày nào cũng có người giao đồ ăn tới rồi nhé."
"Chồng chị đỉnh thật đấy."
"Người ta còn bảo chị là người thắng cuộc của đời người."
Cả văn phòng cười ầm lên.
Chỉ có Vi ngồi im, trong lòng bỗng dâng lên cảm giác khó tả.
Ngày trước, khi tên cô xuất hiện trên mạng, đều là những lời mỉa mai, nói cô bám lấy Minh, cô không xứng với anh, cô thực dụng bất chấp. Nhưng hôm nay, người ta nhìn cô bằng ánh mắt ngưỡng mộ.
Khóe môi vô thức cong lên, thật là một tấn trò cười!
Kể từ khi những bài báo về Vi và Minh xuất hiện trên mạng, Ngọc Bích gần như phát điên.Cô ta đọc từng bình luận, từng lời chúc phúc, từng câu ngưỡng mộ dành cho Vi. Mỗi chữ đều như một cái tát vào mặt cô ta. Đặc biệt là khi nhìn thấy bức ảnh Minh bế Vi trước bệnh viện.
Người đàn ông từng lạnh lùng tàn nhẫn xử lý cô ta lại nâng niu Vi như báu vật. Ghen ghét và không cam lòng trong lòng Ngọc Bích ngày càng lớn.
"Tại sao..."
"Tại sao người có tất cả luôn là cô ta?"
Một chiều khi Vi đang đi dạo trong công viên gần nhà, Ngọc Bích đột ngột xuất hiện. Mọi chuyện xảy ra quá nhanh. Cô ta lao về phía Vi như một cơn lốc.
“Đồ khốn! Mày hủy hoại cuộc đời tao!”
Vi theo phản xạ lùi lại. Gót giày trượt trên nền đá trơn, cả người cô mất thăng bằng, ngã ngửa về phía sau.Ngay dưới nền đất, một thanh sắt dùng để cố định biển quảng cáo bị gãy, đầu nhọn hoắt chĩa thẳng lên trời. Đồng t.ử Vi co rút.Cô chỉ kịp ôm bụng theo bản năng.
Đúng lúc ấy…
“Vi!”
Một bóng người lao tới. Minh ôm c.h.ặ.t lấy cô, xoay người đổi vị trí.
Phập!
Đầu thanh sắt xuyên qua vai anh.Máu lập tức nhuộm đỏ chiếc áo sơ mi trắng.
“Minh!”
Vi hét thất thanh. Ngọc Bích thấy Minh liền sợ hãi quay đầu chạy thì lập tức bị mấy vệ sĩ áo đên túm c.h.ặ.t lấy.
Cơ thể Minh khẽ run lên vì đau, nhưng hai cánh tay vẫn ôm c.h.ặ.t lấy Vi, không để cô va chạm dù chỉ một chút.
“Vi có sao không?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Giọng anh khàn đi.
Vi nhìn dòng m.á.u không ngừng chảy xuống cánh tay anh, cả người cứng đờ.
“Cậu… cậu chảy nhiều m.á.u quá…”
Minh cúi đầu nhìn vết thương, chỉ khẽ cười.
“Không sao. Chỉ là vết thương ngoài da.”
Anh quay sang trợ lý vừa chạy tới.
“Đưa cô ấy đến bệnh viện, kiểm tra xem em bé có bị ảnh hưởng không.”
“Nhanh.”
“Nhưng cậu đang chảy m.á.u, để tôi cầm m.á.u cho cậu trước đã…”
“Đi thôi! Đến bệnh viện rồi xử lý!”
Giọng anh vẫn bình tĩnh như thường.
Trong phòng cấp cứu, bác sĩ liếc nhìn vết thương.
“Bệnh nhân mất m.á.u nhiều. Cần truyền m.á.u!”
Một y tá lật hồ sơ rồi giật mình.
“Bác sĩ…Bệnh nhân thuộc nhóm Rh âm.”
Không khí trong phòng lập tức căng thẳng. Bác sĩ cau mày nhìn gương mặt trắng bệch của Minh.
“Cậu đúng là liều mạng. Nhóm m.á.u này mà dám để mình bị thương nặng như vậy.”
“Nhanh liên hệ ngân hàng m.á.u, nếu không truyền kịp sẽ rất nguy hiểm.”
Minh nằm trên giường, nghe rõ từng câu nhưng chỉ khẽ nhắm mắt. Khóe môi còn thấp thoáng một nụ cười rất nhạt.
May là người nằm ở đây là anh, không phải cô.
Trong khi đó, Vi đã được trợ lý đưa về nhà sau khi kiểm tra tình trạng ổn định không có vấn đề gì. Cô gọi điện cho Minh, Minh không bắt máy. Một lát sau, cô nhận được tin nhắn.
“Tôi ổn. Bác sĩ bảo chỉ khâu vài mũi. Chị nghỉ ngơi đi.”
Vi nhìn dòng tin nhắn, cuối cùng cũng thở phào. Cô hoàn toàn không biết. Lúc ấy, Minh vẫn còn đang nằm trong phòng chờ tìm nguồn m.á.u, sau tin nhắn ấy, anh đã chìm vào hôn mê vì mất m.á.u quá nhiều.
Một tuần sau đó, Minh không xuất hiện. Người trợ lý vẫn đều đặn chuẩn bị đồ ăn cho Vi. Cô hỏi thì anh ta chỉ nói Minh bận công tác nên tạm đi vắng. Nghĩ Minh đã khỏe, Vi cũng không hỏi thêm nữa, nhỡ đâu anh ta lại mộng tưởng cô nhớ nhung cảm động gì đó.
Một tối tại bệnh viện,Trợ lý nhìn Minh đang thay băng. Anh không nhịn được.
“Minh à, hay cậu nói thật với Vi đi.”
Minh lắc đầu.
“Nói để làm gì?”
“Ít nhất cô ấy sẽ…”
“Áy náy?”
Minh cắt ngang, khóe môi nhếch lên một nụ cười rất nhẹ.
“Tôi cứu cô ấy không phải để đổi lấy sự áy náy.”
Trợ lý im lặng. Minh cúi đầu nhìn vết thương, giọng rất khẽ.
“Nếu một ngày cô ấy quay lại. Tôi muốn là vì, cô ấy còn yêu tôi, không phải vì mắc nợ tôi.”
Thời gian thấm thoắt trôi, dự án của Minh đã trúng thầu thêm một phần khu bãi biển làng cổ hoang sơ. Anh lại càng bận rộn họp hành liên miên.
Sáng thứ Bảy hôm ấy, khi Vi đang chưa biết làm gì thì Lâm đột ngột nhắn tin rủ Vi đi chơi. Quan hệ hai người từ sau khi Minh xuất hiện và Vi có t.h.a.i giờ chỉ giống như hai người bạn đồng hương.
Lâm lái xe đưa Vi về một thị trấn ven biển cách thành phố hơn một giờ. Đó là quê ngoại của một người bạn anh, nổi tiếng với những cánh đồng hoa oải hương và hồ nước trong xanh.Vi hiếm khi được thư giãn như vậy. Cô mỉm cười nhiều hơn hẳn. Đúng lúc ấy, điện thoại Minh rung lên. Một tin nhắn từ số lạ, chỉ có duy nhất một bức ảnh. Trong ảnh là Vi, cô đang đứng trước cánh đồng hoa, hoàn toàn không biết mình bị chụp lén. Phía dưới là một dòng chữ.
“Muốn cô ấy và đứa bé bình an thì rút khỏi dự án làng cổ Laon trước 5 giờ chiều. Đừng thử báo cảnh sát!”
"Chị Vi!"
"Cái này có phải chị không?"
Cô nhận lấy điện thoại, đập vào mắt là chính gương mặt mình.
Phía dưới là hàng nghìn bình luận.
"Ngưỡng mộ quá."
"Đúng chuẩn truyện tổng tài."
"Nghe nói Chủ tịch Minh yêu vợ lắm."
"Mang t.h.a.i còn đưa sang nước ngoài an thai."
"Số hưởng thật."
"Đúng là lấy đúng người."
"Nhìn là biết được cưng chiều."
"Mẹ bầu xinh quá."
"Chúc hai người hạnh phúc."
Vi nhìn màn hình rất lâu.
Đồng nghiệp còn cười trêu:
"Giờ em hiểu vì sao ngày nào cũng có người giao đồ ăn tới rồi nhé."
"Chồng chị đỉnh thật đấy."
"Người ta còn bảo chị là người thắng cuộc của đời người."
Cả văn phòng cười ầm lên.
Chỉ có Vi ngồi im, trong lòng bỗng dâng lên cảm giác khó tả.
Ngày trước, khi tên cô xuất hiện trên mạng, đều là những lời mỉa mai, nói cô bám lấy Minh, cô không xứng với anh, cô thực dụng bất chấp. Nhưng hôm nay, người ta nhìn cô bằng ánh mắt ngưỡng mộ.
Khóe môi vô thức cong lên, thật là một tấn trò cười!
Kể từ khi những bài báo về Vi và Minh xuất hiện trên mạng, Ngọc Bích gần như phát điên.Cô ta đọc từng bình luận, từng lời chúc phúc, từng câu ngưỡng mộ dành cho Vi. Mỗi chữ đều như một cái tát vào mặt cô ta. Đặc biệt là khi nhìn thấy bức ảnh Minh bế Vi trước bệnh viện.
Người đàn ông từng lạnh lùng tàn nhẫn xử lý cô ta lại nâng niu Vi như báu vật. Ghen ghét và không cam lòng trong lòng Ngọc Bích ngày càng lớn.
"Tại sao..."
"Tại sao người có tất cả luôn là cô ta?"
Một chiều khi Vi đang đi dạo trong công viên gần nhà, Ngọc Bích đột ngột xuất hiện. Mọi chuyện xảy ra quá nhanh. Cô ta lao về phía Vi như một cơn lốc.
“Đồ khốn! Mày hủy hoại cuộc đời tao!”
Vi theo phản xạ lùi lại. Gót giày trượt trên nền đá trơn, cả người cô mất thăng bằng, ngã ngửa về phía sau.Ngay dưới nền đất, một thanh sắt dùng để cố định biển quảng cáo bị gãy, đầu nhọn hoắt chĩa thẳng lên trời. Đồng t.ử Vi co rút.Cô chỉ kịp ôm bụng theo bản năng.
Đúng lúc ấy…
“Vi!”
Một bóng người lao tới. Minh ôm c.h.ặ.t lấy cô, xoay người đổi vị trí.
Phập!
Đầu thanh sắt xuyên qua vai anh.Máu lập tức nhuộm đỏ chiếc áo sơ mi trắng.
“Minh!”
Vi hét thất thanh. Ngọc Bích thấy Minh liền sợ hãi quay đầu chạy thì lập tức bị mấy vệ sĩ áo đên túm c.h.ặ.t lấy.
Cơ thể Minh khẽ run lên vì đau, nhưng hai cánh tay vẫn ôm c.h.ặ.t lấy Vi, không để cô va chạm dù chỉ một chút.
“Vi có sao không?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Giọng anh khàn đi.
Vi nhìn dòng m.á.u không ngừng chảy xuống cánh tay anh, cả người cứng đờ.
“Cậu… cậu chảy nhiều m.á.u quá…”
Minh cúi đầu nhìn vết thương, chỉ khẽ cười.
“Không sao. Chỉ là vết thương ngoài da.”
Anh quay sang trợ lý vừa chạy tới.
“Đưa cô ấy đến bệnh viện, kiểm tra xem em bé có bị ảnh hưởng không.”
“Nhanh.”
“Nhưng cậu đang chảy m.á.u, để tôi cầm m.á.u cho cậu trước đã…”
“Đi thôi! Đến bệnh viện rồi xử lý!”
Giọng anh vẫn bình tĩnh như thường.
Trong phòng cấp cứu, bác sĩ liếc nhìn vết thương.
“Bệnh nhân mất m.á.u nhiều. Cần truyền m.á.u!”
Một y tá lật hồ sơ rồi giật mình.
“Bác sĩ…Bệnh nhân thuộc nhóm Rh âm.”
Không khí trong phòng lập tức căng thẳng. Bác sĩ cau mày nhìn gương mặt trắng bệch của Minh.
“Cậu đúng là liều mạng. Nhóm m.á.u này mà dám để mình bị thương nặng như vậy.”
“Nhanh liên hệ ngân hàng m.á.u, nếu không truyền kịp sẽ rất nguy hiểm.”
Minh nằm trên giường, nghe rõ từng câu nhưng chỉ khẽ nhắm mắt. Khóe môi còn thấp thoáng một nụ cười rất nhạt.
May là người nằm ở đây là anh, không phải cô.
Trong khi đó, Vi đã được trợ lý đưa về nhà sau khi kiểm tra tình trạng ổn định không có vấn đề gì. Cô gọi điện cho Minh, Minh không bắt máy. Một lát sau, cô nhận được tin nhắn.
“Tôi ổn. Bác sĩ bảo chỉ khâu vài mũi. Chị nghỉ ngơi đi.”
Vi nhìn dòng tin nhắn, cuối cùng cũng thở phào. Cô hoàn toàn không biết. Lúc ấy, Minh vẫn còn đang nằm trong phòng chờ tìm nguồn m.á.u, sau tin nhắn ấy, anh đã chìm vào hôn mê vì mất m.á.u quá nhiều.
Một tuần sau đó, Minh không xuất hiện. Người trợ lý vẫn đều đặn chuẩn bị đồ ăn cho Vi. Cô hỏi thì anh ta chỉ nói Minh bận công tác nên tạm đi vắng. Nghĩ Minh đã khỏe, Vi cũng không hỏi thêm nữa, nhỡ đâu anh ta lại mộng tưởng cô nhớ nhung cảm động gì đó.
Một tối tại bệnh viện,Trợ lý nhìn Minh đang thay băng. Anh không nhịn được.
“Minh à, hay cậu nói thật với Vi đi.”
Minh lắc đầu.
“Nói để làm gì?”
“Ít nhất cô ấy sẽ…”
“Áy náy?”
Minh cắt ngang, khóe môi nhếch lên một nụ cười rất nhẹ.
“Tôi cứu cô ấy không phải để đổi lấy sự áy náy.”
Trợ lý im lặng. Minh cúi đầu nhìn vết thương, giọng rất khẽ.
“Nếu một ngày cô ấy quay lại. Tôi muốn là vì, cô ấy còn yêu tôi, không phải vì mắc nợ tôi.”
Thời gian thấm thoắt trôi, dự án của Minh đã trúng thầu thêm một phần khu bãi biển làng cổ hoang sơ. Anh lại càng bận rộn họp hành liên miên.
Sáng thứ Bảy hôm ấy, khi Vi đang chưa biết làm gì thì Lâm đột ngột nhắn tin rủ Vi đi chơi. Quan hệ hai người từ sau khi Minh xuất hiện và Vi có t.h.a.i giờ chỉ giống như hai người bạn đồng hương.
Lâm lái xe đưa Vi về một thị trấn ven biển cách thành phố hơn một giờ. Đó là quê ngoại của một người bạn anh, nổi tiếng với những cánh đồng hoa oải hương và hồ nước trong xanh.Vi hiếm khi được thư giãn như vậy. Cô mỉm cười nhiều hơn hẳn. Đúng lúc ấy, điện thoại Minh rung lên. Một tin nhắn từ số lạ, chỉ có duy nhất một bức ảnh. Trong ảnh là Vi, cô đang đứng trước cánh đồng hoa, hoàn toàn không biết mình bị chụp lén. Phía dưới là một dòng chữ.
“Muốn cô ấy và đứa bé bình an thì rút khỏi dự án làng cổ Laon trước 5 giờ chiều. Đừng thử báo cảnh sát!”