Đầu tháng mười, không khí của thành phố Thanh đã thấm đẫm cái se lạnh của phương Bắc, khác biệt hoàn toàn với vẻ ấm áp của thị trấn nhỏ miền Nam.
Ôn Nùng đứng ở cửa phòng bếp đầy dầu mỡ của quán đồ nướng. Tóc mai bị mồ hôi thấm ướt, mấy lọn tóc dính vào cổ ngứa ngáy, nhưng cô chẳng có thời gian để gạt ra.
Đây là ngày đầu tiên cô đến thành phố Thanh, vừa ra khỏi nhà ga đã bị dẫn đến quán đồ nướng để phụ việc. Động tác của cô vụng về đến đáng sợ, xiên thịt thì làm rơi, rắc gia vị không đều, không biết cách điều chỉnh nhiệt độ lửa nướng. Tiếng quát tháo đầy thô lỗ của Ô Chí Quốc liên tục vang lên.
Nguyên nhân của mọi chuyện là do mẹ cô, Ôn Tuyết Bình, đã dùng một con dao gọt hoa quả để chấm dứt chuỗi ngày bạo lực gia đình kéo dài của bố cô, đồng thời cũng đặt dấu chấm hết cho cuộc sống tăm tối trước đây của Ôn Nùng. Mức án mười hai năm tù không chỉ là tờ phán quyết của một mình Ôn Tuyết Bình, mà còn là của cô nữa, cô buộc phải đến nhà dì ở thành phố Thanh, tiếp tục quãng đời học sinh cấp ba trôi dạt như lá khô hoa tàn.
Lúc này, cơ thể cô mệt mỏi đến cứng đờ, bụng đói cồn cào, ngặt nỗi mùi thơm của thịt nướng cứ len lỏi vào mũi. Cô ngước mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, vầng trăng lạnh lẽo treo lơ lửng nơi chân trời, một vầng trăng của đêm muộn.
Chẳng biết đến bao giờ mới được về.
Đúng lúc này, cửa tiệm lại được đẩy ra.
Một nhóm thiếu niên ồn ào ùa vào, không khí hơi se lạnh bên ngoài và hơi thở thanh xuân của họ lập tức cùng ùa vào theo.
Người đi đầu có vóc dáng rất cao, cậu ngậm ý cười, cất giọng trong trẻo gọi lớn: “Ông chủ, ghép giúp tụi cháu hai cái bàn ở bên ngoài với ạ!”
Ô Chí Quốc lập tức tươi cười, lớn tiếng đáp “Tới ngay”, đồng thời đưa mắt ra hiệu cho Ôn Nùng. Ôn Nùng cuống cuồng chạy ra ngoài, cùng dì phục vụ khiêng bàn.
Chân bàn nhựa ma sát với mặt đất phát ra âm thanh chói tai.
Cô cúi đầu, tay chân luống cuống, không cẩn thận giẫm phải một vỏ bia rỗng lăn đến dưới chân, chân trượt một cái, cả người loạng choạng ngã nhào về phía sau.
Cú ngã trong dự tính đã không xảy ra.
Một bàn tay với những khớp xương rõ ràng cực kỳ nhanh nhạy đỡ hờ sau eo cô, lực không nhẹ không nặng, nhưng vừa vặn giúp cô đứng vững.
Cảm giác tiếp xúc lướt qua trong nháy mắt, nhanh đến mức như một ảo giác.
Ôn Nùng vội vàng đặt bàn xuống, quay người lại định cảm ơn thì đột nhiên chạm phải ánh mắt ấy.
Đây là lần đầu tiên cô gặp Chu Tây Lẫm.
Cậu mặc nguyên một cây đen, chiếc áo mỏng cổ chữ V màu đen để lộ xương quai xanh, bên ngoài khoác chiếc áo khoác đen kéo khóa hờ hững, quần cũng màu đen nốt, tôn lên đôi chân vừa dài vừa thẳng.
Da cậu rất trắng, dưới sự tương phản cực hạn giữa hai màu đen và màu trắng này, cậu mang một vẻ lạnh lùng đến nghẹt thở. Trên đầu có một lọn tóc chĩa ra, mang theo chút ngang ngược của thiếu niên.
Đôi mắt cậu vô cùng đẹp, đồng tử là một màu đen thuần túy, lúc này đôi mắt ấy đang nhìn cô nhưng bên trong lại chẳng có chút nhiệt độ nào, một sự lạnh nhạt bất cần đời.
Cậu chỉ tùy ý đứng ở đó, vậy mà dường như đã hút hết mọi ánh sáng xung quanh, chỉ còn lại sự tồn tại rõ rệt và lạnh lùng của chính mình.
“Cảm ơn.” Giọng Ôn Nùng hơi căng thẳng, cô vô thức né tránh ánh mắt của cậu.
Cậu nhàn nhạt liếc nhìn một cái cất giọng trầm khàn có chút lười nhác: “Có gì ăn không?”
“Để tôi lấy thực đơn.” Ôn Nùng quay người vào trong tiệm, lấy cuốn thực đơn ép nhựa mang ra đưa cho cậu.
Chu Tây Lẫm đón lấy, ngón tay thon dài, móng tay cắt tỉa rất sạch sẽ.
Cậu lướt nhìn một lượt, không xem lâu mà lại ngước mắt nhìn cô: “Gợi ý vài món đi.”
Ôn Nùng ngẩn người.
Cô cũng mới đến ngày đầu tiên, làm sao biết món gì ngon, món gì là món tủ chứ.
Đầu ngón tay do dự lướt trên thực đơn, cuối cùng cô chỉ vào vài món mà bình thường bản thân có thể sẽ muốn ăn: “Món thịt cừu xiên này, còn cả sụn gà, nấm nướng nữa…”
Chu Tây Lẫm không có ý kiến gì, gật đầu nói: “Mỗi thứ cho hai mươi xiên trước đi.” Sau đó ném thực đơn cho người bạn bên cạnh đang kêu gào “đói chết mất”: “Mấy cậu gọi món đi.”
Một đám con trai mới lớn như lũ sói đói, gần như ai cũng phải giật lấy thực đơn nghiên cứu một hồi, ồn ào hỗn loạn, người này đòi thêm cay người kia đòi không bỏ hành, gọi xong một vòng cũng tốn không ít thời gian.
Trong suốt khoảng thời gian đó, Ôn Nùng cứ lặng lẽ đứng một bên chờ đợi, ánh mắt cô không tự chủ được mà hết lần này đến lần khác nhìn về phía Chu Tây Lẫm.
Cô nhìn lọn tóc chỉa lên trên đầu cậu, nhìn nốt ruồi cực nhỏ màu rất nhạt nơi hõm xương quai xanh, nhìn khớp xương cổ tay nhô lên và những mạch máu màu xanh kéo dài xuống khi cậu cầm điện thoại.
Đặc biệt là khi nhìn cậu lắng nghe bạn bè cười đùa, thỉnh thoảng khẽ nhếch môi, nhưng ý cười lại hiếm khi chạm đến đôi mắt lạnh nhạt kia.
“Em gái này sao thế, mê mẩn nhan sắc của anh Lẫm nhà anh rồi à?” Đột nhiên, một giọng nói đầy trêu chọc vang lên.
Ôn Nùng giật mình, hai má lập tức nóng bừng như lửa đốt.
Người nói là một nam sinh cắt tóc đầu đinh ngồi bên cạnh Chu Tây Lẫm, đang híp mắt cười nhìn cô, mấy nam sinh xung quanh cũng hùa theo cười rộ lên.
Ôn Nùng vội vàng cúi đầu, giọng nhỏ như muỗi kêu: “Xin lỗi, các cậu gọi món xong chưa?”
“Xong từ tám đời rồi, gọi em mấy lần mà chẳng nghe thấy gì hết vậy?” Nam sinh đầu đinh cười càng to hơn.
Chu Tây Lẫm cũng ngước mắt liếc cô một cái.
Cô gái nhỏ gầy gò, mặc chiếc áo thun cũ, bên ngoài khoác tạp dề của quán, trông càng thêm lọt thỏm trống trải.
Đường nét khuôn mặt lại trông rất dễ nhìn, không phải kiểu rực rỡ sắc sảo, mà nhàn nhạt như làn hơi nước mịt mù của vùng sông nước miền Nam, đôi mắt rất to, chứa đầy sự bất an và hoang mang đang ra sức che giấu.
Chu Tây Lẫm nói với đám bạn đang cười đùa bằng giọng không chút cảm xúc: “Được rồi, bớt nói nhảm đi.” Sau đó tầm mắt lại hướng về phía Ôn Nùng, khẽ hất cằm: “Cầm thực đơn đi rồi hối làm món nhanh giùm bọn tôi, đói chết đi được.”
Ôn Nùng vội vàng gật đầu, nhận lấy tờ thực đơn viết kín chữ, quay người chạy trối chết vào phòng bếp.
Cô đưa tờ đơn gọi món cho Ô Chí Quốc.
Ô Chí Quốc nhìn qua, thấy các món ăn và số lượng dày đặc trên đó thì sắc mặt hơi giãn ra, nhưng giọng điệu vẫn chẳng tốt lành gì, chỉ huy cô: “Đến tủ đông lấy hết thịt với rau được gọi trên này ra.”
Hơi lạnh từ tủ đông ập vào mặt, nhưng không xua tan được sự oi bức của phòng bếp.
Ôn Nùng ngồi xổm trên đất, nghiêm túc chọn lựa trong đống xiên thịt.
Khó khăn lắm mới nhặt xong một khay lớn, Ô Chí Quốc lại bảo cô đứng bên cạnh phụ để học cách nướng.
Lửa than rất lớn, khói dầu nồng nặc cay mắt, cô cầm xiên thịt cẩn thận đưa lên lò, mỡ nhỏ xuống phát ra tiếng xèo xèo làm bùng lên một ngọn lửa, dọa cô rụt tay lại.
“Ngu hết chỗ nói! Đưa ra xa một chút, lật mặt, rắc gia vị… đều tay vào! Mày làm ăn kiểu gì thế…” Tiếng hét của Ô Chí Quốc ngay sát bên tai, nước bọt suýt chút nữa bắn lên mặt cô.
Ôn Nùng cuống cuồng làm theo, mồ hôi trên trán chảy vào mắt, vừa xót vừa đau.
Càng vội càng sai, mấy xiên thịt vì động tác của cô chậm chạp nên các cạnh đã bị nướng cháy xém đen sì.
Đúng lúc này, Chu Tây Lẫm và nam sinh đầu đinh đi vào lấy bia ướp lạnh.
Nam sinh đầu đinh vẫn đang nói cười lớn tiếng, Chu Tây Lẫm thì không nói gì, ánh mắt lướt qua Ôn Nùng đang bị Ô Chí Quốc mắng chửi.
Cô cúi đầu, phần cổ trông mảnh khảnh đến kỳ lạ, góc nghiêng khuôn mặt mờ ảo dưới làn khói dầu và ánh lửa, chỉ có bờ môi mím chặt để lộ một chút quật cường.
Tầm mắt Chu Tây Lẫm chỉ dừng lại trong một khoảnh khắc cực ngắn, liền cụp mắt mở cửa tủ đông, lấy ra mấy chai bia, không nói lời nào liền quay người đi ra ngoài.
Nhưng Ôn Nùng đã sớm cảm nhận được sự hiện diện của ánh mắt ngắn ngủi đó ngay từ giây phút cậu bước tới, độ nóng trên mặt càng tăng lên, cảm giác nhục nhã như đàn kiến dày đặc gặm nhấm trái tim cô.
Càng như vậy, động tác trên tay cô càng thêm cứng đờ, Ô Chí Quốc lại càng mất kiên nhẫn mà mắng nhiếc cô nặng hơn.
Ngay vào lúc này, phía sau truyền đến một giọng nói: “Ông chủ.”
Ô Chí Quốc quay đầu, lập tức nở nụ cười: “Sao thế?”
Chu Tây Lẫm ngồi ở đó, người hơi dựa ra sau, một tay gác lên thành ghế, lông mày lạnh lùng nhìn về phía cửa phòng bếp, giơ tay chỉ về hướng Ôn Nùng: “Để cô ấy qua đây phục vụ bàn của bọn tôi đi.”
Ô Chí Quốc ngẩn ra, tròng mắt đảo quanh, dường như đang cân đo đong đếm số tiền tiêu dùng của bàn này, lập tức cười đáp: “Tới ngay.” Sau đó lại liếc Ôn Nùng một cái: “Mày đi đi, mấy cậu đẹp trai có yêu cầu gì thì nhanh nhẹn lên, biết nhìn sắc mặt một chút.”
Ôn Nùng ngơ ngác một lát rồi gật đầu, vô thức quẹt mồ hôi trên mặt, có lẽ đã quệt luôn cả tro than lên, đầu mũi lấm lem một vệt đen.
Cô cúi đầu đi qua, đứng bên cạnh bàn.
Chu Tây Lẫm đặt một chai bia chưa khui trong tay xuống bàn, phát ra âm thanh giòn giã: “Mở ra.”
Ôn Nùng gật đầu, cầm lấy đồ khui bia trên bàn.
Cô chật vật căn chuẩn nắp chai, cổ tay trông chẳng có chút lực nào, thử hai lần mới mở được chai đầu tiên, rồi chai thứ hai, chai thứ ba… Mở liền tù tì bốn chai, động tác mới thuần thục hơn một chút.
Chu Tây Lẫm nhìn màn hình điện thoại, đầu cũng chẳng buồn ngẩng lên, tùy miệng nói: “Rót đi.”
Một nam sinh bên cạnh cậu nhìn không nổi nữa, lên tiếng nói đỡ: “Được rồi đấy cậu Chu, từ bao giờ cậu lại sai bảo một con bé thế này? Mấy anh em bọn tôi hầu hạ cậu còn chưa đủ à?”
Cả đám cười rộ lên.
Một nam sinh khác cũng xua tay với Ôn Nùng: “Được rồi được rồi, em gái đi bận việc đi, ở đây không cần em nữa đâu.”
Ôn Nùng liếc nhìn Chu Tây Lẫm, chuẩn bị quay đi.
“Chờ đã.” Chu Tây Lẫm gọi cô lại. Cậu rốt cuộc cũng ngẩng mắt lên khỏi điện thoại, ánh mắt rơi trên đầu mũi lem luốc tro xám của cô, giữa đôi lông mày mang theo chút chơi bời: “Cậu cứ đứng đây rót rượu cho tôi.”
Ôn Nùng khựng lại một giây, nhìn Ô Chí Quốc ở cách đó không xa, Ô Chí Quốc đang bận rộn nướng xiên, không nhìn về phía này.
Cô lại nhìn Chu Tây Lẫm, ánh mắt cậu không có chút gợn sóng nào nhưng lại mang một ý vị không thể chối từ, thế là cô im lặng cầm lấy chiếc cốc nhựa dùng một lần trống không trước mặt cậu, rót đầy bia cho cậu.
Người anh em bên cạnh cười mắng: “Được lắm, Chu Tây Lẫm cậu thật sự không phải con người mà.” Nhưng cũng đẩy chiếc cốc rỗng của mình lên phía trước: “Vậy em gái cũng rót đầy cho anh với nhé, lát nữa anh cho tiền tip.”
Ôn Nùng mặt không biểu cảm gì, chỉ bình thản nói câu “cảm ơn”, sau đó lần lượt rót đầy rượu cho bọn họ.
Làm xong tất cả những việc này, dường như không còn việc gì cần cô làm nữa, cô im lặng đứng ở vị trí hơi chếch phía sau Chu Tây Lẫm, nghe họ trò chuyện.
Trung tâm của chủ đề đương nhiên là Chu Tây Lẫm.
“Anh Lẫm, kể nghe xem chuyện với Trương Hân lớp bên cạnh là thế nào đấy? Con nhà người ta ngày nào cũng bám bậu cửa sổ nhìn cậu.”
Chu Tây Lẫm cười, ngửa đầu nốc một ngụm rượu, yết hầu chuyển động: “Thế nào là thế nào?”
“Còn giả vờ nữa, thì là người mua bữa sáng cho cậu đấy.”
“Người tặng bữa sáng nhiều lắm, sao mà tôi nhớ hết được.” Cậu hoàn toàn chẳng bận tâm.
“Thế còn Hứa Trí Tuyết?” Một người khác hùa theo: “Người đó thì thật sự xinh đẹp, có tiếng trong khối luôn đấy.”
“Ồ, cô ta à.” Chu Tây Lẫm nhếch môi: “Thì cô ta theo đuổi tôi, phiền chết đi được.”
“Xạo! Người ta còn chẳng thèm nói với cậu mấy câu.”
“Tôi còn chẳng nhìn rõ cô ta mặt mũi ra sao nữa là.” Giọng điệu cậu lười nhác.
Có người không cam lòng, lại hỏi dồn: “Thế còn Cơ Ngọc? Người này thì cậu hết đường chối nhé, ngồi trên cậu một bàn đó.”
Chu Tây Lẫm dường như hơi khựng lại, ngay sau đó cười mắng: “Cút đi, sao ai các cậu cũng lôi vào ghép với tôi được thế.”
Ôn Nùng yên lặng lắng nghe, trong lòng âm thầm nghĩ đây quả nhiên là một thiếu gia được nuông chiều sinh hư, vừa ph*ng đ*ng lại vừa bạc tình. Ngoại hình thu hút người ta như vậy, gia cảnh chắc cũng có tiền, cho nên mới có thể làm càn vô tội vạ, xem tình cảm của người khác như chuyện phiếm và trò cười như thế.
Đúng lúc này, Ôn Tinh Phương bưng hai khay lớn thịt xiên vừa nướng xong đi lên: “Đến rồi đây, vừa nướng xong nóng hổi đây, các cháu ăn từ từ nhé.”
Bà ta đặt khay xuống, nhìn thấy Ôn Nùng đang chôn chân một bên, lông mày lập tức nhíu chặt lại: “Mày đứng đực mặt ra đây làm gì, không thấy bên kia bận tối mắt tối mũi à, mau qua giúp đi.”
Ôn Nùng mở miệng, còn chưa kịp nói gì thì Chu Tây Lẫm đã lên tiếng trước, giọng nói mang theo chút ngang ngược lười nhác: “Cô ấy ở lại đây rót rượu cho bọn tôi, phục vụ bàn này.”
Gương mặt Ôn Tinh Phương lộ vẻ khó xử: “Chuyện này… Cậu đẹp trai ơi, cái tiệm này của dì kinh doanh nhỏ lẻ, không có quy định phục vụ riêng cho một bàn thế này đâu.”
Chu Tây Lẫm đến mí mắt cũng chẳng thèm nhấc lên, ngón tay gõ gõ xuống mặt bàn: “Bàn của bọn tôi gọi biết bao nhiêu đồ, trong lòng dì tự biết rõ. Cần một người chuyên phục vụ thì không phải chuyện quá đáng gì chứ?”
Ôn Tinh Phương nghĩ ngợi, lại nhìn dáng vẻ không dễ chọc vào của đám người Chu Tây Lẫm, cân nhắc một hồi, trên mặt lập tức lại nở nụ cười: “Không quá đáng, không quá đáng, nên như vậy mới phải.”
Bà ta lại liếc Ôn Nùng: “Vậy mày ở đây chăm sóc các cậu ấy cho tốt.” Bà ta lén cấu vào tay Ôn Nùng một cái, trầm giọng thúc giục: “Nhanh tay nhanh chân lên.”
Ôn Nùng đau điếng, cúi đầu: “Con biết rồi dì út.”
Danh xưng này khiến ngón tay đang gõ mặt bàn của Chu Tây Lẫm khựng lại một cách khó lòng phát hiện, cậu hơi nâng mí mắt, liếc nhìn cô một cái.
Không lâu sau, nam sinh đầu đinh kia có lẽ là đã ngấm men rượu, ngoắc ngón tay về phía Ôn Nùng, miệng ngậm điếu thuốc, nói ú ớ: “Bé phục vụ ơi, qua đây châm lửa cho anh cái.”
Ôn Nùng do dự một chút, vô thức nhìn về phía Chu Tây Lẫm.
Chu Tây Lẫm đang cúi đầu xem điện thoại, không có phản ứng gì.
Cô đành phải chậm rãi đi qua, cầm lấy bật lửa trên bàn.
Vừa mới tiến lại gần, người nọ đột nhiên đưa tay ra, không phải để đón lửa mà là muốn sờ vào bàn tay đang cầm bật lửa của cô, trên mặt nở nụ cười xấu xa: “Tay em gái trắng trẻo ghê nhỉ…”
Ôn Nùng sợ hãi rụt mạnh tay lại, chiếc bật lửa rơi cạch xuống bàn.
Gần như ngay đồng thời, một tiếng “chát” vang lên.
Chu Tây Lẫm ném thẳng đôi đũa trong tay vào mặt người nọ, lực không hề nhẹ.
Sắc mặt cậu lạnh xuống, giọng nói không còn vẻ lười nhác lúc trước mà mang theo sự hung dữ rõ rệt: “Hổ Tử, quá trớn rồi đấy.”
Hổ Tử bị đánh cho ngơ ngác, ôm mặt, vừa có chút thẹn quá hóa giận lại vừa biết lỗi: “Anh Lẫm làm gì vậy? Chẳng phải chính cậu giữ cô ấy lại sao…”
Nam sinh bên cạnh Chu Tây Lẫm cũng lên tiếng: “Hổ Tử cậu cái gì cũng tốt, chỉ riêng cái máu dê này là không chừa được, người ta là phục vụ chứ không phải làm gái, đến lượt cậu động tay động chân à?”
“Tôi chỉ đùa chút thôi mà…” Hổ Tử lầm bầm.
Ánh mắt Chu Tây Lẫm lạnh tanh: “Cậu cũng biết là tôi giữ cô ấy lại cơ à?” Giọng cậu trầm xuống nhưng càng thêm áp lực: “Cậu bớt sai bảo người của tôi đi, cũng đừng có động tay động chân.”
Cậu nói xong, hất cằm về phía Ôn Nùng: “Qua đây.”
Tim Ôn Nùng vẫn còn đập thình thịch, nghe vậy liền lập tức bước nhanh qua, đứng trở lại vị trí bên cạnh cậu, cô cụp mắt xuống, cố gắng thu nhỏ sự tồn tại của bản thân.
Cô lén ngước mắt lên, nhanh chóng nhìn cậu một cái.
Đường nét góc nghiêng của cậu đang căng ra, có vẻ vẫn còn chút không vui.
Trái tim của cô liền âm thầm bình yên trở lại.
…
Một trận sóng gió nhỏ qua đi, bầu không khí trên bàn lại từ từ náo nhiệt trở lại, mùi thơm của thịt nướng hòa quyện với mùi men của bia, các thiếu niên ồn ào bàn luận về trò chơi, bóng rổ và những chuyện ở trường học.
Ôn Nùng lặng lẽ đứng đó, bụng đói cồn cào, một cơn đau co thắt đột ngột ập đến, vào khoảnh khắc tương đối yên tĩnh, bụng cô phát ra một tiếng “ùng ục” tuy nhỏ nhưng rất rõ ràng.
Chu Tây Lẫm nghe thấy, cậu quay đầu lại nhìn cô, khẽ cười một tiếng, mang theo chút giễu cợt lại vô cùng thấu hiểu.
Cậu tiện tay cầm một xiên bánh mì nướng chưa ai đụng vào, đưa đến trước mặt cô: “Này.”
Ôn Nùng nhìn xiên bánh mì nướng vàng ươm mềm xốp kia, cổ họng khẽ giật, nhưng vẫn kiên định lắc đầu.
Chu Tây Lẫm thuận theo ánh mắt lúc nãy của cô, liếc nhìn Ôn Tinh Phương ở cách đó không xa đang thỉnh thoảng ngó nghiêng sang như giám sát, đại khái đoán được tình cảnh của cô.
Cậu không ép buộc, thu tay về, đặt xiên bánh mì lại vào khay, giọng điệu vẫn không có chút nhiệt độ nào: “Được thôi, không ăn thì cứ nhịn đói đi.”
Ôn Nùng không nói gì, chỉ cuộn chặt các ngón tay hơn.
Bữa ăn này rôm rả mãi đến nửa đêm mới kết thúc.
Lúc thanh toán, số tiền rất lớn, Ôn Tinh Phương nhìn con số thì hớn hở ra mặt, thái độ nhiệt tình hết mức, liên tục bảo Ôn Nùng: “Mau, tiễn mấy cậu đẹp trai đi đi.”
Ôn Nùng đi theo bọn họ ra ngoài tiệm.
Đường phố về đêm đã yên tĩnh hơn nhiều, ánh đèn đường vàng vọt hắt xuống, phác họa nên bóng người đổ dài của mấy thiếu niên. Gió thu lướt qua, lá cây bên đường xào xạc, vầng trăng vẫn treo trên trời, cao hơn và xa hơn lúc trước.
Đám người kia khoác vai bá cổ nhau đi về phía trước, bàn bạc xem tăng hai đi đâu.
Chu Tây Lẫm tụt lại cuối cùng, thong thả bước đi.
Ôn Nùng rảo bước đi đến bên cạnh cậu, lấy hết can đảm rồi nói bằng giọng rất khẽ: “Cảm ơn cậu.”
Chu Tây Lẫm dừng bước, quay người nhìn cô.
Đèn đường ở phía sau cậu, khuôn mặt cậu chìm vào vùng giao thoa giữa ánh sáng và bóng tối, không nhìn rõ biểu cảm.
Cậu chỉ khẽ nhếch môi, không nói lời nào, sau đó quay người, đút hai tay vào túi áo khoác rồi đuổi theo đám bạn phía trước, bóng dáng nhanh chóng hòa vào màn đêm và bóng cây.
Ôn Nùng đứng ngoài cửa tiệm nhìn họ đi xa, mãi đến khi không còn thấy bóng dáng nữa mới quay người đi vào.
Khi trở về tòa chung cư nơi nhà Ôn Tinh Phương ở thì đã là đêm khuya.
Cô và chị họ Ô Nam ở chung một phòng ngủ, sát tường kê một chiếc giường đơn cũ kỹ sơ sài, bên trên chỉ trải một lớp đệm mỏng, chẳng rộng hơn ghế sofa là bao, đây là thứ duy nhất cô có quyền sử dụng trong căn phòng ngủ chật chội này.
Cô lặng lẽ lục tìm đồ dùng vệ sinh và đồ ngủ từ trong túi hành lý ở góc phòng rồi bước khẽ đi vào phòng tắm. Phòng tắm nhỏ hẹp, vòi hoa sen ch** n**c yếu ớt, nhiệt độ nước cũng không ổn định. Cô đứng dưới làn nước, dùng sức vò sạch mái tóc và cơ thể, cố gắng tẩy sạch cái mùi xiên nướng dường như đã thấm vào da thịt.
Cô nhanh chóng tắm rửa lau khô xong, sau đó thay bộ đồ ngủ sạch sẽ.
Đối mặt với tấm gương đã phủ một lớp sương mù trắng xóa, cô giơ tay lau đi, nhìn thấy khuôn mặt nhợt nhạt của chính mình trong gương.
Hốc mắt không tự chủ được mà dâng lên làn hơi nước, cô cắn chặt môi dưới, ngửa mặt lên nhìn chằm chằm vào ánh đèn vàng vọt trên trần nhà, kiên quyết ép ngược cái cảm giác chua xót cuộn trào kia vào trong.
Trước mắt lại hiện lên dáng vẻ của thiếu niên ở quán đồ nướng, đôi mắt lạnh lùng của cậu, đường xương hàm sắc bén của cậu, giọng điệu lười nhác khi nói chuyện của cậu, bàn tay đưa xiên bánh mì nướng của cậu… chỉ mới gặp một lần mà dường như đã khắc sâu vào trong trí óc.
Buổi sáng ngày hôm sau là thứ hai, là ngày cô đến báo danh tại ngôi trường mới – Trường THPT Số 3 Thành phố Thanh.
Tòa nhà dạy học của trường là những dãy nhà gạch đỏ cũ kỹ, trên tường đầy những dây thường xuân màu xanh đậm, gió thu thổi qua, những phiến lá dập dềnh như sóng vỗ. Vào giờ đọc bài buổi sáng, từ các lớp học vang ra tiếng đọc bài không đồng đều, hòa quyện với bầu không khí trong lành mát mẻ của buổi sớm mùa thu, một hơi thở học đường dành riêng cho lứa tuổi thanh xuân.
Thầy chủ nhiệm mới của Ôn Nùng đeo kính, trông rất nhã nhặn lịch sự, thầy dẫn Ôn Nùng đến cửa 10-7, ra hiệu bảo cô đi vào.
Ôn Nùng hít một hơi thật sâu, đi theo thầy Trần vào lớp học.
Tiếng đọc bài trong lớp nhỏ dần rồi tắt hẳn, mấy chục ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía cô. Cô đi đến cạnh bục giảng, cụp mắt xuống rồi lại ngước lên, khẽ nói với mọi người: “Chào mọi người, tôi tên là Ôn Nùng.”
“Chào mừng bạn Ôn Nhu nha~”
Lời cô còn chưa dứt hẳn, ở góc bàn cuối cùng của lớp học đột nhiên vang lên một giọng kéo dài đầy lười biếng lại mang theo vài phần bất cần đời.
Giọng nói đó quá đỗi quen thuộc, khiến tim Ôn Nùng đập thình thịch.
Cô nhìn theo nơi phát ra âm thanh.
Nam sinh đang nằm bò sau chồng sách xếp cao ngất, chỉ để lộ một chỏm đầu với mái tóc đen hỗn độn và nửa gương mặt nghiêng. Cậu dường như vừa bị đánh thức, chậm chạp ngẩng đầu lên, nơi khóe mắt vẫn còn vương nét ngái ngủ chưa tan và vẻ ngông nghênh bẩm sinh.
Ôn Nùng nhìn cậu, đáy mắt là sự kinh ngạc không thể che giấu, trái tim như bị thứ gì đó bóp nghẹt, sau đó lại đập liên hồi.
Cô hơi khựng lại cố gắng giữ giọng điệu bình thản, đính chính: “Là Nùng… Từ “tôi bạn anh ấy” trong tiếng Ngô ấy.”
Nhưng nam sinh kia chẳng thèm để ý xem cô bạn mới đến trên bục giảng nói gì, cậu đã sớm quay đầu sang hướng khác, dùng cùi chỏ huých người bạn cùng bàn, trầm giọng nói câu gì đó, hai người cùng cười đến mức bả vai run lên.
Một cô gái có ngoại hình rất xinh đẹp ở bàn phía trước quay người lại, vịn vào bàn của cậu nói năng gì đó, cậu cười đầy lười nhác, để lộ chút hàm răng trắng muốt.
Ôn Nùng nghĩ cô ấy chắc hẳn chính là Cơ Ngọc – cô bạn bàn trước mà tối qua họ nhắc tới.
Một cảm giác nhục nhã nhàn nhạt và buồn chán đột nhiên dâng trào.
Cô cụp mắt xuống, ánh mắt không biết đặt vào đâu liền rơi trên bảng sơ đồ chỗ ngồi dán ở mép bục giảng. Tầm mắt cô nhanh chóng lướt qua, cuối cùng định vị ở một cái tên ở hàng ghế áp chót – Chu Tây Lẫm.
Hóa ra cậu tên là Chu Tây Lẫm.
Cái tên rất hay, mang theo một cảm giác mâu thuẫn vừa lạnh lùng vừa khoa trương, giống như con người cậu vậy.
Thầy chủ nhiệm bất lực lên tiếng: “Được rồi đấy Chu Tây Lẫm, bạn mới tên là Ôn Nùng, chữ Nùng trong câu ‘Ngô nùng nhuyễn ngữ’. Em nghe không hiểu à? Bị lãng tai hay gì…”
Thầy Trần vừa nói vừa đảo mắt nhìn quanh lớp học một vòng, dường như đang suy nghĩ việc sắp xếp chỗ ngồi, cuối cùng tầm mắt lại nhìn về phía Ôn Nùng: “Vậy thế này đi, Ôn Nùng cứ xuống ngồi cạnh Chu Tây Lẫm trước đi, đỡ cho sau này khoảng cách xa, em ấy lại nghe không rõ tên em.”
Ôn Nùng ngẩng đầu, trong mắt ngập tràn vẻ không thể tin nổi.
Bảo cô… ngồi cùng bàn với Chu Tây Lẫm sao?
Trái tim giống như bị rắc một vốc kẹo nổ, từng sợi thần kinh của cô đều trở nên tê rần.
Cô có thể cảm nhận được những ánh mắt của các nữ sinh khác trong lớp phóng tới, ngạc nhiên có, dò xét có, thậm chí còn mang theo vài phần ngưỡng mộ.
Còn Chu Tây Lẫm ở trung tâm của chủ đề chỉ lười nhác nhấc mí mắt lên, liếc nhìn về phía bục giảng một cái, dường như đối với sự sắp xếp này chẳng sao cả, giống như tất cả những điều này đều không liên quan gì đến cậu.
Ôn Nùng ôm chiếc cặp sách của mình, ngón tay căng thẳng bấu chặt vào quai cặp, dưới sự ra hiệu của thầy giáo, cô từng bước một đi về phía chỗ ngồi trống bên cạnh Chu Tây Lẫm.
Mỗi một bước tiến lại gần, nhịp tim lại nhanh hơn một phần.
*
Tác giả có lời muốn nói:
Khi viết tuyến truyện if này, tôi có xem lại phần ngoại truyện trước đó. Thật ra tôi vô cùng thích phần ngoại truyện dưới góc nhìn của Ôn Nùng:
Cuối cùng tôi lựa chọn nói lời tạm biệt, thực chất về bản chất là bởi vì tôi không còn cần cậu nữa. Bởi vì tôi không còn cần cậu nữa, cho nên tôi không còn tiếp tục yêu thầm cậu nữa. Gặp lại sau nhiều năm, tình yêu xảy ra cần có sự thúc đẩy của vận mệnh, cần một chút không cam lòng của thời thiếu nữ, cũng như một chút thiên phú không biết cách yêu và cả sự bốc đồng rất muốn được yêu.
Tuyến truyện if vốn dĩ không định viết nhiều, nhưng có lẽ vẫn phải viết thêm rồi