Sáng sớm hôm sau, trời vừa hửng sáng, gió biển mang theo hơi lạnh mằn mặn từ xa thổi vào phòng.
Tối qua quên đóng cửa sổ.
Ôn Nùng ngáp một cái rồi thức dậy, cảm thấy cơn đau âm ỉ nơi bụng dưới gần như đã biến mất, tinh thần cũng tỉnh táo hơn hẳn.
Hôm nay trời rất đẹp, chắc sẽ có một buổi bình minh đáng ngắm. Cô rửa mặt đơn giản, thay đồ, khoác thêm chiếc áo cardigan mỏng rồi nhanh chóng ra khỏi nhà.
Vừa đi trên đường, cô đã thấy phía sau tầng mây nơi đường chân trời ven biển thấp thoáng quầng sáng màu vàng.
Làng chài thức giấc rất sớm, không khí trong lành, tiếng sóng đều đặn vỗ vào bờ khiến lòng người bất giác bình yên, chẳng mấy chốc cô đã tới bến tàu đầu làng. Cây cầu gỗ dài vươn ra mặt biển tĩnh lặng, vài con hải âu sà thấp lướt qua mặt nước.
Mặt trời đã lên.
Ánh sáng huy hoàng trải khắp vịnh Ba Lãng.
Cô lấy điện thoại ra định ghi lại khoảnh khắc ấy, nhưng ánh mắt bỗng khựng lại. Ở cuối cầu tàu, có một bóng lưng cô độc đang ngồi quay mặt về phía biển.
Chỉ nhìn bóng lưng thôi, Ôn Nùng cũng biết đó là ai.
Anh chỉ mặc chiếc áo phông đen đơn giản. Dưới ánh bình minh lờ mờ, bóng lưng ấy càng trở nên quạnh quẽ, lạnh lẽo như một mỏm đá ngầm.
Giữa những ngón tay anh còn kẹp một điếu thuốc.
Khoảng cách quá xa, cô chỉ nhìn thấy từng làn khói mỏng bay lên.
Bao nhiêu năm rồi, vẫn hút thuốc dữ như vậy.
Có lẽ anh cũng đang ngắm bình minh.
Mặt trời đã lên hẳn, anh lại ngồi thêm một lúc rồi mới đứng dậy.
Anh quay đầu lại, khoảnh khắc ấy, bốn mắt chạm nhau, giữa họ là một khoảng cách không gần cũng không xa.
Gió biển cuốn tung mái tóc và vạt áo của cô, đồng thời cũng thổi bay vài sợi tóc trước trán anh.
Trên gương mặt Chu Tây Lẫm không có biểu cảm gì, ánh mắt sâu thẳm như mặt biển chưa hoàn toàn sáng rõ lúc này, không thể nhìn ra cảm xúc. Ôn Nùng cũng chỉ nhìn anh, trên mặt cô cũng chẳng có gợn sóng nào, như thể chỉ vô tình nhìn thấy một người xa lạ không liên quan. Không có lời chào hỏi, không có vẻ ngạc nhiên, thậm chí đến cả sự ngượng ngùng của những người từng quen biết cũng chẳng buồn bộc lộ.
Chỉ có gió biển lặng lẽ xuyên qua khoảng không giữa hai người.
Vài giây hoặc có thể lâu hơn một chút.
Ôn Nùng là người dời mắt trước, cô xoay người, men theo con đường đã đi tới đây, chậm rãi bước về.
Chu Tây Lẫm không thu hồi ánh nhìn. Anh đưa điếu thuốc lên môi, hít một hơi thật sâu rồi mới lần nữa nhìn về mặt biển mênh mông vô tận.
Mãi đến khi chắc chắn mình đã hoàn toàn khuất khỏi tầm mắt anh, Ôn Nùng mới dừng bước. Cô hít sâu một hơi, theo bản năng muốn quay đầu nhìn lại, nhưng vừa hơi nghiêng người thì lập tức khựng lại.
Cô không thể quay đầu.
Dù là trước mặt người khác hay khi không có ai nhìn thấy đều không thể.
Ôn Nùng lại sải bước tiếp tục đi về phía trước.
Khi sắp tới cửa nhà, cô nhìn thấy Lâm Lỗi đang gõ cửa. Cô bước tới hỏi: “Có chuyện gì vậy? Tìm chị sao?”
Lâm Lỗi quay đầu lại, vừa nhìn thấy cô, mắt cậu ta lập tức sáng lên: “À, cũng không có gì đâu. Em chỉ muốn gọi chị sang nhà em ăn cơm thôi.”
Ôn Nùng bật cười: “Không cần đâu, ngày nào cũng làm phiền mọi người thì ngại lắm.”
Lâm Lỗi cũng cười: “Có gì đâu, chị đừng khách sáo.”
Ôn Nùng vẫn kiên quyết từ chối, cô chợt nhớ ra điều gì đó, quay vào nhà lấy một hộp cà phê đem ra mời cậu ta.
Thấy vậy, Lâm Lỗi không tiếp tục nài nỉ nữa. Cậu ta nhìn hộp cà phê trong tay, cười rồi rời đi.
Thế nhưng chưa đầy nửa tiếng sau, Lâm Lỗi lại tới gõ cửa.
Ôn Nùng bước ra, hỏi: “Lại có chuyện gì thế?”
Lâm Lỗi phấn khích đến mức hai mắt sáng rực: “Chị Ôn Nùng, A Phúc nhà Lam Hi sinh chó con rồi! Chị chưa từng thấy chó mới sinh đúng không? Có muốn đi xem không?”
Ôn Nùng có chút ấn tượng với Lam Hi.
Bố cô ấy cũng là một trong những ngư dân ra khơi đêm hôm đó. Có lần trò chuyện trên boong tàu, chú Lam nhắc tới con gái mình đang học đại học, nghỉ hè về nhà ngày nào cũng ngủ tới mười một giờ trưa. Nghe thì như trách móc, nhưng trong lời nói lại tràn đầy cưng chiều.
Hôm qua lúc ăn tiệc ở ủy ban thôn, Ôn Nùng đã gặp cô gái ấy. Đúng như tên gọi, cô ấy giống tia nắng xanh đầu tiên trên mặt biển lúc bình minh, rạng rỡ mà tươi mát.
“Đi không chị Ôn Nùng? Nếu chị không đi thì em đi trước đây.”
Lâm Lỗi lại hỏi.
So với động vật, Ôn Nùng thích thực vật hơn, nhưng quả thật cô chưa từng thấy chó con vừa mới sinh bao giờ, với lại cũng đang rảnh rỗi nên cô liền gật đầu: “Được, đi xem thử nào.”
Ôn Nùng theo Lâm Lỗi tới sân nhà Lam Hi.
Vừa bước vào cổng đã nghe thấy vài tiếng kêu yếu ớt. Lam Hi đang ngồi xổm bên chiếc thùng giấy lót chăn bông cũ, trên mặt vừa căng thẳng vừa vui mừng. Nhưng điều trớ trêu là… bên cạnh chiếc thùng còn có hai người khác.
Chu Tây Lẫm và Trình Hoắc.
“Ơ? Đội trưởng Chu, anh Trình, hai anh cũng ở đây à?”
Lâm Lỗi ngạc nhiên hỏi.
Lam Hi ngẩng đầu lên, gò má hơi ửng đỏ, có chút ngượng ngùng: “Trong nhà chỉ có mình em thôi. A Phúc lại sinh lứa đầu tiên, hình như còn bị khó sinh, con cuối cùng bị mắc lại. Em… em hơi hoảng, đúng lúc chạy ra ngoài tìm người thì gặp các anh đi ngang qua nên mời vào giúp.”
Mi mắt Ôn Nùng khẽ giật.
Cô rất giỏi nhìn thấu lòng người, chỉ trong nháy mắt đã nhận ra trong ánh mắt Lam Hi khi nhìn Chu Tây Lẫm có sự tin tưởng cùng cảm mến khó giấu.
Chu Tây Lẫm hoàn toàn không chú ý đến ánh mắt ấy. Anh chỉ tập trung nhìn chó mẹ A Phúc đang th* d*c trong thùng giấy.
Đó là một con chó ta lông vàng, lúc này trông nó vừa yếu ớt vừa bồn chồn.
Trình Hoắc đứng bên cạnh đưa nước ấm và khăn sạch, nhưng ánh mắt lại vô thức liếc nhìn Ôn Nùng vài lần.
Ôn Nùng đứng cách đó vài bước, nhìn Chu Tây Lẫm đang ngồi xổm bên thùng giấy.
Anh nghiêng người, động tác không hề dịu dàng, thậm chí còn mang theo sự dứt khoát quen thuộc của những người làm công tác cứu hộ, nhưng ánh mắt anh rất sạch sẽ, trong mắt chỉ có sự coi trọng đối với sinh mệnh sắp chào đời.
Sau khi kiểm tra một lượt, anh hơi nhíu mày rồi thấp giọng nói gì đó với Trình Hoắc.
Trình Hoắc lập tức đi chuẩn bị chậu nước ấm và chiếc kéo.
Anh cẩn thận nhận lấy chiếc kéo, đưa tay vào giúp con chó con bị mắc kẹt điều chỉnh lại tư thế.
Chó mẹ rên lên một tiếng, sau một lần dùng sức, cuối cùng một sinh linh bé nhỏ ướt đẫm, còn bọc trong màng thai cũng trượt ra ngoài.
“Ra rồi!” Lam Hi vui mừng reo khẽ.
Chu Tây Lẫm nhanh nhẹn xé lớp màng thai, dùng khăn sạch lau chất nhầy ở mũi và miệng chó con, rồi nhẹ nhàng vỗ lưng nó. Chó con phát ra một tiếng kêu yếu ớt nhưng tràn đầy sức sống.
Sau đó anh đặt con chó nhỏ cuối cùng ấy trở lại bên cạnh A Phúc, A Phúc lập tức l**m láp nó.
Cả ổ sáu con chó con chen chúc trong lòng mẹ, trông như những cục lông nhỏ biết cựa quậy, mắt còn chưa mở, chiếc mũi ướt liên tục ngửi ngửi khắp nơi, những chiếc chân bé xíu vô thức khua loạn xạ, trong miệng phát ra tiếng ư ử mềm mại.
Thật yếu ớt, nhưng cũng tràn đầy sinh lực.
“Đáng yêu thật.” Ôn Nùng không nhịn được khẽ nói, ánh mắt dịu dàng nhìn những sinh linh bé nhỏ ấy.
Chu Tây Lẫm đứng dậy, hàng mi khẽ động.
Lam Hi thở phào nhẹ nhõm, đầy cảm kích nhìn anh: “Anh Chu, cảm ơn anh nhiều. Nếu không có anh, A Phúc và lũ chó con có lẽ đã gặp nguy hiểm rồi.”
Cô nhìn ổ chó con, đôi mắt sáng lấp lánh: “Anh có thích chó không? Em tặng anh một con nhé. Coi như cảm ơn anh đã cứu bố em, rồi lại cứu A Phúc và lũ chó con nữa.”
Chu Tây Lẫm đang dùng khăn ướt lau tay Nghe vậy, động tác khựng lại, ánh mắt anh theo bản năng lướt sang phía Ôn Nùng.
Ôn Nùng vẫn đang cúi đầu nhìn lũ chó con, nghiêng mặt bình thản như thể chẳng nghe thấy gì.
Anh thu hồi ánh mắt, giọng điệu thản nhiên: “Không cần đâu, đội cứu hộ không thích hợp nuôi chó.”
Từ chối dứt khoát.
Trên mặt Lam Hi thoáng hiện vẻ thất vọng, nhưng rất nhanh cô ấy lại lấy lại tinh thần: “Trong đội không tiện nuôi thì anh tự nuôi cũng được mà. Đáng yêu thế này, còn có thể bầu bạn với anh nữa đó.”
Câu cuối còn chưa dứt thì Chu Tây Lẫm đã cười khẩy, mang theo chút giễu cợt: “Tôi lại càng không thích hợp.”
Lam Hi lập tức có chút lúng túng, ngược lại Lâm Lỗi lại rất hứng thú. Cậu ta ghé sát vào nhìn. “Lam Hi, cho anh xin một con được không? Nhà anh sân rộng, chắc chắn nuôi bé khỏe mạnh.”
Để giảm bớt bầu không khí ngượng ngùng, Lam Hi lập tức gật đầu: “Được chứ. Anh thích con nào?”
Lâm Lỗi gãi đầu, nhìn hồi lâu rồi chỉ vào con chó đực có bộ lông sẫm màu nhất, trông khỏe mạnh hơn hẳn những anh chị em khác: “Con này đi, nhìn chắc khỏe.”
“Có mắt nhìn đấy. Con này giống A Phúc hồi nhỏ nhất.” Lam Hi cười gật đầu.
Lâm Lỗi lại quay sang Ôn Nùng: “Chị Ôn Nùng, chị đặt tên cho nó đi.”
Ôn Nùng nhìn sinh vật bé xíu đang cọ tới cọ lui trong lòng bàn tay cậu ta, suy nghĩ một lát rồi nói: “Trông nó ngốc nghếch mà khỏe mạnh, hay gọi là Cục Đá nhé?”
“Cục Đá? Được, gọi là Cục Đá đi.”
Lâm Lỗi cười vui vẻ, cẩn thận ôm chú chó nhỏ như đang nâng niu bảo vật.
“Ơ? Anh Chu, anh định về à?”
Đúng lúc Ôn Nùng và Lâm Lỗi đang nói chuyện thì nghe Lam Hi gọi một tiếng.
Chu Tây Lẫm và Trình Hoắc đã đi gần tới cổng. Nghe vậy, anh quay đầu lại: “Xong rồi, không còn việc của tôi nữa.”
Lam Hi vội vàng chạy tới trước mặt anh: “Hay thế này nhé. Anh không nhận chó con thì để em mời anh ăn đồ nướng. Em nướng ngon lắm, đảm bảo anh ăn sẽ thích.”
Chu Tây Lẫm vừa định nói gì đó, Lam Hi bỗng kéo lấy cánh tay anh, lắc qua lắc lại rồi cười hồn nhiên: “Anh tốt bụng, anh cho em cơ hội báo đáp đi mà.”
Ôn Nùng bình thản nhìn động tác ấy.
Kiểu làm nũng thân mật như vậy, ngay cả khi còn yêu nhau, cô cũng hiếm khi làm với anh.
Thế nhưng Chu Tây Lẫm dường như rất hưởng thụ, anh mang vẻ mặt “đúng là bó tay với em”, khóe môi cong lên, đôi mắt nheo lại, dáng vẻ vừa bất cần vừa phong lưu: “Được thôi.”
Lam Hi lập tức nhảy cẫng lên, không hề che giấu niềm vui: “Yes!”
Ôn Nùng cảm thấy đồng tử mình như biến thành kính vạn hoa.
Một cô gái đáng yêu biết bao, một tình cảm ngưỡng mộ đẹp đẽ biết bao. Ngay cả cô cũng cảm thấy được người như thế thích là một điều tuyệt vời, tựa như cả thế giới đều trở nên rực rỡ.
Lại nhìn Chu Tây Lẫm, ý cười vẫn còn nguyên nơi khóe môi, mang vài phần ngông nghênh của thời niên thiếu.
Ôn Nùng im lặng một lúc.
“Chỉ mời mỗi anh Chu của em thôi à? Còn bọn anh thì sao?” Lâm Lỗi ôm chú chó trong lòng hỏi.
Lam Hi quay đầu cười đáp: “Có đâu, tất nhiên phải mời tất cả mọi người chứ!” Sau đó cô ấy nhìn sang Ôn Nùng: “Chị đẹp, chị cũng tới nhé.”
Ôn Nùng theo phản xạ lắc đầu: “Thôi, chị không đi đâu.”
Nhưng Lam Hi dường như không nghe thấy: “Đến lúc đó chị trang điểm cho em được không? Lần đầu tiên em gặp chị, chị mặc chiếc váy hai dây màu xanh Klein, kẻ eyeliner màu xanh nữa. Phong cách đó cực kỳ cá tính, vừa nghệ thuật vừa đặc biệt. Em thích lắm luôn!”
Cô ấy nói một tràng khiến Ôn Nùng bị đẩy vào thế khó, muốn từ chối cũng không thể từ chối được nữa.
“…”
Buổi tiệc nướng được tổ chức trên bãi biển.
Lam Hi đặc biệt mời vài thành viên đội cứu hộ, cùng với Lâm Lỗi và Ôn Nùng.
Chiều tối, ánh hoàng hôn nhuộm mặt biển thành một màu vàng ấm áp. Trên bãi cát mềm mịn, đống lửa đã được nhóm lên, bên cạnh là những chiếc vỉ nướng. Những tấm bạt chống nước lớn được trải ra, phía trên bày đầy hải sản, thịt, rau củ cùng mấy thùng bia ướp lạnh.
Rõ ràng Lam Hi đã chuẩn bị rất kỹ. Cô ấy mặc chiếc váy dài hai dây hoa nhí, lớp trang điểm trên mặt cũng rất đặc biệt, đuôi mắt còn đính một viên đá nhỏ lấp lánh. Dưới làn gió biển, cô ấy trông tràn đầy sức sống tuổi trẻ, giống như một chú bướm nhỏ vui vẻ không ngừng bay lượn giữa đám đông, đặc biệt là luôn quanh quẩn bên cạnh Chu Tây Lẫm.
“Anh Chu, thử món này đi. Mực em tự tay ướp đó.”
“Anh, bia không còn đủ lạnh nữa đúng không? Để em lấy cho anh lon khác nhé?”
“Anh à, em nghe nói đội cứu hộ của anh có rất nhiều câu chuyện thú vị. Kể cho bọn em nghe đi.”
Chu Tây Lẫm dựa vào một khúc gỗ mục bị chôn nửa dưới cát, một chân tùy ý co lên, tay anh xoay lon bia.
Đối mặt với sự nhiệt tình của Lam Hi, trên mặt anh không có biểu cảm gì đặc biệt, không quá thân thiết, cũng không cố ý lạnh nhạt.
Khi Lam Hi đưa tới xiên mực vừa nướng xong, anh hơi nhấc mắt lên, khóe môi cong thành một nụ cười rất nhạt, mang vẻ bất cần quen thuộc.
Anh đưa tay nhận lấy: “Cảm ơn.”
Nụ cười như có như không ấy khiến gò má Lam Hi càng đỏ hơn, niềm vui trong đôi mắt hoàn toàn không giấu nổi.
Trong khi đó, Lâm Lỗi luôn ở bên cạnh Ôn Nùng. Cậu ta vụng về nhưng nghiêm túc nướng hàu và sò điệp, vừa nướng xong liền dâng lên như khoe chiến lợi phẩm: “Chị Ôn Nùng, cái này chín rồi. Chị thử đi, cẩn thận nóng.”
Động tác của cậu ta có phần luống cuống, trên trán còn lấm tấm mồ hôi, nhưng đôi mắt lại sáng bừng.
Ôn Nùng từng làm việc ba năm ở quán nướng của Ôn Tinh Phương, chỉ cần nhìn là biết đồ Lâm Lỗi nướng không hề ngon. Thế nhưng cô vẫn mỉm cười nhận lấy: “Cảm ơn em. Em cũng ăn đi.”
Cô chậm rãi ăn từng miếng nhỏ, ánh mắt đôi lúc lướt qua đống lửa, nhìn về bóng người phía đối diện. Nhìn anh nhận đồ ăn Lam Hi đưa tới, nhìn anh thản nhiên đáp lại những câu hỏi của cô gái, nhìn nụ cười hờ hững nơi khóe môi anh.
Trong lòng cô giống như có một hạt cát nhỏ mắc lại. Không đau, nhưng cảm giác hiện diện lại vô cùng rõ ràng.
May mà mọi người đều còn trẻ, chẳng mấy chốc đã hòa nhập với nhau, bầu không khí cũng náo nhiệt hẳn lên, không còn thời gian cho Ôn Nùng ngồi đa sầu đa cảm nữa.
Có người đề nghị hát.
Lam Hi hào phóng đứng dậy, hắng giọng rồi hát bài “Thích anh”.
Giọng cô ấy trong trẻo, ngọt ngào đúng chất thiếu nữ. Mỗi khi hát đến đoạn tình cảm nhất, ánh mắt lại như vô tình mà hữu ý liếc về phía Chu Tây Lẫm.
Ôn Nùng nhìn mà lòng chua xót.
Cô thật sự thích cô gái tên Lam Hi này. Trên người cô ấy có sự dũng cảm, thẳng thắn và khả năng bộc lộ tình cảm mà từ thời thiếu nữ cô chưa từng có.
Nếu cô là con trai, có lẽ cô cũng sẽ rung động trước một cô gái như thế, chỉ cần ở gần thôi cũng sẽ cảm thấy được cô ấy thích chắc hẳn là một chuyện rất hạnh phúc.
Hát xong, lại có người đề nghị chơi “Nói thật hay thử thách”.
Chai bia xoay tròn trên cát, lần đầu tiên miệng chai chỉ đúng Trình Hoắc.
“Anh Trình! Nói thật hay thử thách?” Đại Tề la lên.
Trình Hoắc cười bất lực: “Nói thật đi.”
“Mau hỏi đi, mối tình đầu của anh Trình là ai?” Có người hét.
Mặt Trình Hoắc hơi đỏ, ấp úng nói ra một cái tên, khiến cả đám bật cười ầm lên.
Ôn Nùng cũng cười theo, khóe mắt lướt sang Chu Tây Lẫm, thấy anh đang ngửa đầu uống một ngụm bia, yết hầu khẽ chuyển động, gương mặt nghiêng dưới ánh lửa trông có phần lạnh lẽo cứng rắn.
Chai bia tiếp tục xoay.
Lần này, miệng chai chậm rãi dừng trước mặt Chu Tây Lẫm.
Mọi ánh mắt lập tức đổ dồn về phía anh.
Ôn Nùng im lặng nín thở.
Chu Tây Lẫm đặt lon bia xuống, ngước mắt lên, vẻ mặt bình thản: “Thử thách.”
“Ồ hô!” Đám đông càng phấn khích hơn.
Đại Tề đảo mắt, cười gian: “Trong số con gái ở đây, anh chọn một người rồi nói với cô ấy ‘Anh yêu em’!”
“Đệt!”
“Đỉnh đấy!”
Tiếng reo hò lập tức nổ tung. Mấy đội viên đã ngà ngà say đập đùi cười lớn, lon bia gõ chan chát. Ánh lửa bập bùng phản chiếu lên những gương mặt hưng phấn.
Lam Hi gần như lập tức ngồi thẳng người.
Dưới ánh lửa, làn da cô ấy ánh lên màu mật ong, đôi mắt sáng rực nhìn Chu Tây Lẫm, không hề che giấu sự mong đợi và chút căng thẳng e thẹn, đôi môi đỏ khẽ mím lại.
Còn Ôn Nùng vẫn cúi đầu, gương mặt nghiêng được ánh lửa phác nên đường nét lạnh nhạt. Hàng mi dài đổ bóng xuống mắt, khiến người khác không nhìn ra cảm xúc.
Còn Chu Tây Lẫm, người ở trung tâm câu chuyện, từ đầu đến cuối không nói một lời.
Anh chỉ thong thả cầm lon bia, đầu ngón tay miết qua những giọt nước lạnh đọng trên thân lon.
Không khí như đông cứng lại, nụ cười xấu xa trên mặt Đại Tề bắt đầu gượng gạo, ánh sáng trong mắt Lam Hi cũng dần dần tắt đi.
Đúng lúc sự im lặng ngột ngạt ấy sắp căng đến cực hạn, Chu Tây Lẫm cử động.
Anh không nhìn Lam Hi, càng không nhìn Ôn Nùng.
Không biết qua bao lâu, anh mới chậm rãi chuyển ánh mắt sang kẻ khởi xướng là Đại Tề.
Anh hơi nghiêng đầu, khóe môi nhếch lên một nụ cười cực nhạt.
“Muốn nghe à.” Giọng anh không cao, âm cuối còn vương ý cười: “Anh yêu em.”
Biểu cảm trên mặt Đại Tề lập tức cứng đờ.
“Phụt! Khụ khụ khụ.”
Lâm Lỗi bên cạnh đang uống bia thì phun thẳng ra, sặc đến đỏ bừng cả mặt.
Mặt Đại Tề dưới ánh lửa đỏ như gan heo, vừa tức vừa buồn cười, chỉ vào Chu Tây Lẫm hồi lâu không nói nên lời: “Em bảo anh chọn con gái cơ mà!”
“Cậu chính là công chúa nhỏ trong lòng tôi.” Chu Tây Lẫm đáp ngay, dáng vẻ lười biếng, biểu cảm gợi đòn đến mức khiến người ta muốn đấm.
Lam Hi đầu tiên là ngẩn người, sau đó bật cười thành tiếng. Những người khác cũng cười ầm lên, kẻ gọi “Công chúa Đại Tề”, người gọi “Công chúa Điện hạ bọn tôi yêu cậu”…
Đại Tề là kiểu đàn ông thẳng như thép, bị trêu đến mức này cuối cùng cũng sắp nổi nóng.
Trình Hoắc vội đứng ra hòa giải: “Không được, cái này chỉ tính là lách luật thôi. Thế này đi, thấy tảng đá cao nhất bên kia không? Cậu đứng lên đó rồi hét với biển một câu ‘Tôi đẹp trai nhất’ đi!”
Yêu cầu này không quá đáng nhưng cũng đủ để mọi người hò reo.
Chu Tây Lẫm chẳng biểu lộ gì, đứng dậy phủi cát trên quần, dưới ánh nhìn của mọi người sải chân đi về phía tảng đá.
Anh leo lên rất nhanh, vài động tác đã đứng vững trên điểm cao nhất.
Gió biển thổi tung vạt áo anh.
Anh hướng mặt ra biển rộng đang chìm trong hoàng hôn, im lặng vài giây.
Mọi người còn tưởng anh sắp hét lên, nào ngờ anh chỉ giơ tay lên, tùy tiện giơ ngón giữa về phía biển.
“Phụt!”
“Đệt!”
“Ha ha ha tôi biết ngay mà!”
Bãi biển lập tức nổ tung bởi tiếng cười và tiếng huýt sáo lớn hơn nữa.
Chỉ có Trình Hoắc và Đại Tề la lên: “Đệt, như vậy không tính nha!”
Chu Tây Lẫm nhảy xuống khỏi tảng đá, thong thả đi về, vẻ mặt vẫn bình thản như vừa đi dạo một vòng.
Anh cười: “Không tính? Ai nói?”
“Thế không được, trò chơi phải có luật chứ.”
“BBố đây chính là luật.”
“Nhưng mà…”
“Nói nữa là toi tặng luôn ngón giữa vừa rồi cho cậu đấy.”
“…”
Chai bia đành tiếp tục xoay.
Sau hai lượt, nó dừng trước mặt Ôn Nùng.
“Chị Ôn Nùng, nói thật hay thử thách?” Lâm Lỗi hỏi.
Ôn Nùng liếc nhìn quanh, trong mắt mọi người đều có đủ loại cảm xúc.
Cô biết không ít người ở đây đều biết chuyện cũ giữa mình và Chu Tây Lẫm, cô không dám đánh cược nên chọn: “Thử thách.”
“Ồ, quả nhiên.” Có người la lên.
“…” Ôn Nùng chỉ cười, không đáp.
Đại Tề liếc Chu Tây Lẫm một cái, đảo mắt: “Hay là cô chọn một người đàn ông ở đây rồi nói với…”
“Thế này đi, tảng đá cao nhất bên kia ấy, cậu cũng lên đó đứng rồi hét với biển một câu ‘Tôi đẹp nhất’!” Trình Hoắc thấy Đại Tề lại sắp gây chuyện, vội ngắt lời.
Ôn Nùng cụp mắt suy nghĩ đúng một giây rồi thoải mái đứng dậy đi về phía tảng đá.
Lúc này mặt trời đã lặn hẳn, trời tối dần, lửa trại cũng yếu đi.
Mé bãi cát hơi trơn, lẫn đầy vỏ sò và đá vụn. Cô đi cẩn thận nhưng không để ý dưới chân có một hòn đá bị nước biển ngâm đến nhẵn bóng bất thường. Chân trượt một cái, cơ thể lập tức mất thăng bằng. Cô khẽ kêu lên rồi ngã ngửa về sau.
Bịch.
Là tiếng cơ thể nặng nề rơi xuống cát.
Cơn đau buốt truyền tới, Ôn Nùng đau đến mấy giây không nói được.
Đầu óc trống rỗng vài nhịp, bỗng có một cánh tay mạnh mẽ vươn từ phía sau, siết chặt lấy cánh tay cô như gọng kìm rồi kéo cả người cô đứng dậy.
Mùi thuốc lá nhàn nhạt quen thuộc hòa lẫn hơi biển lập tức bao trùm lấy cô.
Ôn Nùng vẫn chưa hoàn hồn, tim đập loạn, theo bản năng ngẩng đầu lên.
Đập vào mắt là đôi mắt sâu không thấy đáy.
Gương mặt Chu Tây Lẫm trong bóng tối lạnh lẽo khác thường, mang theo một sự hung hăng nặng nề: “Em bao nhiêu tuổi rồi mà đi đường còn không biết nhìn thế?”
Giọng anh lạnh như băng, đầy bực bội và châm chọc không hề che giấu: “Dưới hàng lông mày có hai con mắt to để thở à?”
Miệng lưỡi độc địa thì Chu Tây Lẫm cũng chẳng kém ai, chỉ là bình thường anh ít nói nên không lộ ra thôi.
Ôn Nùng nghe vậy lập tức cứng người.
Bao nhiêu người đang nhìn kia kìa.
Cô đứng vững lại, sắc mặt cũng lạnh xuống, trong ngực nghẹn một cục tức.
“Không dám phiền đội trưởng Chu lo.” Giọng cô bình tĩnh: “Ngã cũng là chuyện của tôi.”
Cô giằng khỏi vòng tay anh, vừa động đậy đã thấy mông nóng rát đau nhói, khiến cô không nhịn được khẽ hít một hơi lạnh.
Mày Chu Tây Lẫm nhíu chặt. Anh chỉ khẽ giơ tay đã lại nắm lấy cổ tay mảnh khảnh của cô, kéo cả người cô vào lòng, chặn mất đường đi, bóng anh đổ xuống đầy áp lực.
Ôn Nùng buộc phải ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt vừa bướng bỉnh vừa xa cách.
Anh nhìn cô vài giây, thấy vẻ mặt ấy thì khóe môi hơi nhếch lên, hừ một tiếng.
Anh không nói thêm gì, bỗng ngồi xổm xuống, mượn ánh lửa yếu ớt phía xa để nhìn vùng cát đá nơi cô vừa suýt ngã.
Anh đưa tay mò tìm, rất nhanh đã moi ra mấy mảnh vỏ sò sắc nhọn trong lớp cát ướt trơn, chính là thủ phạm khiến Ôn Nùng gặp nạn.
Anh bình tĩnh gom chúng lại rồi đứng dậy, cánh tay vung mạnh ném thật xa.
Làm xong, anh phủi cát trên tay rồi bất ngờ bế ngang eo cô lên.
“Ê? Anh…” Ôn Nùng giật mình.
Chu Tây Lẫm lại chẳng thèm nhìn cô, chỉ ôm cô bước đi.
Trong lòng Ôn Nùng ngổn ngang trăm mối.
Họ đã không còn là mối quan hệ có thể ôm nhau, càng không phải quan hệ để anh đưa cô về nhà.
Cô còn đang không biết phải ngăn chuyện này thế nào thì anh đã dừng chân trước mặt Lâm Lỗi.
Anh đặt cô xuống, sau đó nói với Lâm Lỗi: “Trông chị Ôn Nùng của cậu cho kỹ vào, tốt nhất đưa cô ấy về nhà ngay đi, muốn lấy lòng thì chăm sóc người ta cho tử tế.”
Nói xong, anh xoay người trở lại bên đống lửa, cầm lon bia lên ngửa đầu uống một ngụm lớn.
Ôn Nùng đứng tại chỗ, gió biển thổi qua khiến cô thấy hơi lạnh. Trên cánh tay nơi anh vừa nắm vẫn còn lưu lại cảm giác đau rõ rệt và hơi nóng bỏng. Cô nhìn gương mặt nghiêng lúc sáng lúc tối của anh dưới ánh lửa, lòng càng thêm rối bời.
Việc anh giao cô cho Lâm Lỗi khiến cô bất ngờ, rồi ngay sau đó là chút bực bội vì cảm giác bị trêu đùa.
Nhưng câu “chị Ôn Nùng của cậu” lại khiến cảm xúc ấy dịu đi.
Anh luôn như vậy, nói những lời lẽ sắc nhọn, nhưng nếu nhìn kỹ những việc anh làm, vẫn thấy dấu vết của sự quan tâm.
Anh vẫn là Chu Tây Lẫm của ba năm trước.
Dù không còn mang dáng vẻ phong lưu tùy hứng, trở nên lạnh lùng và ít nói hơn, anh vẫn giống một con thú hoang bị mắc trong bụi gai. Rõ ràng muốn lại gần, nhưng chỉ biết dùng nanh vuốt đẩy người khác ra xa hơn, rồi ở nơi không ai nhìn thấy, lặng lẽ l**m vết thương do chính mình gây ra.
Lâm Lỗi nhặt túi của Ôn Nùng lên, dìu cô đi ra ngoài.
Trong lúc quay người, cô còn ngoái đầu nhìn anh, mãi đến khi đi được vài bước mới quay đi.
Lửa trại dần yếu, những cục than bọc tro phát ra ánh đỏ âm ỉ như những ngôi sao hấp hối.
Đêm càng lúc càng sâu, tiếng sóng biển vang lên như những tiếng thở dài không bao giờ dứt.
Có những thứ giống như những mảnh vỏ sò vương vãi khắp bãi cát, thoạt nhìn vô hại, nhưng luôn vô tình làm người ta bị thương.
Nếu anh là biển, cô là người đi nhặt hải sản thì những mảnh vỏ sò ấy chính là tình cảm của họ lúc này.
Đáng tiếc, chẳng có ai dọn đi cả.
*
Tác giả có lời muốn nói:
🥺
*
Cy: Được cả đôi overthinking luôn 👏