Nam nữ đang trong thời kỳ yêu đương cuồng nhiệt vừa mới nếm trải hương vị của nhau, lúc nào cũng lưu luyến chẳng nỡ rời xa.
Tết năm ấy, Chu Tây Lẫm và Ôn Nùng gần như ru rú trong khách sạn suốt ba ngày liền. Từ lúc bình minh vừa hé cho đến khi màn đêm buông xuống, giường ngủ, thảm trải sàn, phòng tắm… tất cả đều lặng lẽ ghi lại mồ hôi của hai cơ thể trẻ tuổi quấn quýt lấy nhau, những nhịp thở gấp gáp cùng tiếng rên khe khẽ bị kìm nén.
Ôn Nùng đắm chìm trong vòng ôm nóng bỏng và những nụ hôn đầy chiếm hữu của anh. Thế giới dường như thu nhỏ lại, chỉ còn lại anh và cô trên chiếc giường ấy.
Sau khi buông thả quá đà, Ôn Nùng cảm thấy không thể tiếp tục như vậy nữa.
Ngày thứ tư, cô tựa vào lồng ngực còn đẫm mồ hôi của anh, khẽ nói rằng nên về thôi.
Cánh tay đang ôm ngang eo cô siết lại đôi chút. Anh cúi đầu cọ nhẹ cằm l*n đ*nh đầu cô, im lặng vài giây rồi mới khẽ “Ừ” một tiếng, xem như đồng ý.
Mùng bốn Tết, chuyến tàu lăn bánh trở về thành phố quen thuộc.
Cánh cửa nhà vừa mở ra, hương thơm ấm áp của thức ăn lập tức ùa tới.
Ôn Tuyết Bình đeo tạp dề, thò đầu từ trong bếp ra, trên môi là nụ cười dịu dàng: “Về rồi à? Đúng lúc sủi cảo cũng vừa chín xong.”
Trên chiếc bàn ăn nhỏ, đĩa sứ trắng bốc khói nghi ngút chất đầy những chiếc sủi cảo tròn mũm mĩm.
Ôn Tuyết Bình vừa ăn vừa kể những chuyện vụn vặt ngày Tết. Chu Tây Lẫm lắng nghe, tiện tay gắp một chiếc sủi cảo, thổi nguội rồi cho vào miệng.
Ôn Nùng nhìn gò má hơi phồng lên của anh khi nhai, lại nhìn những nếp nhăn nhỏ nơi khóe mắt mẹ mình. Một dòng ấm áp bất giác dâng lên trong lòng, xua tan cảm giác mệt mỏi sau hành trình dài và cả sự mơ hồ còn sót lại sau những ngày buông thả vừa qua.
Khóe môi cô khẽ cong lên. Đúng lúc ấy, Chu Tây Lẫm ngẩng đầu, ánh mắt chạm thẳng vào ánh nhìn của cô.
Sự lạnh lùng cứng rắn trên người anh dường như cũng bị bầu không khí đời thường này làm tan chảy. Anh cũng khẽ nhếch môi.
Cái lạnh mùa đông dường như đã hoàn toàn bị bữa sủi cảo này xua tan.
Những ngày tháng trôi đi như dòng suối vừa tan băng, từng ngày một cuồn cuộn chảy về phía trước.
Trên những cành cây xám xịt nơi góc phố, hoa nghênh xuân màu vàng no lặng lẽ nở rộ. Ôn Nùng trở lại trường học, lịch học dày đặc nối tiếp nhau, cuộc sống xoay quanh ba nơi là thư viện, lớp học và ký túc xá. Còn Chu Tây Lẫm thì xuất hiện nhiều hơn trên biển hoặc ở sân tập, gánh nặng trên vai anh dường như cũng ngày một lớn hơn.
Có lần sau khi hoàn thành bài tập ở quán cà phê, Ôn Nùng ôm một ly latte nóng, nhìn những cành cây ngoài cửa sổ đang dần xanh trở lại, vừa gọi điện cho Chu Tây Lẫm vừa bàn bạc với anh rằng khi hoa anh đào trong trường nở, hai người sẽ cùng nhau đi ngắm.
Cuối tháng ba, con đường hoa anh đào trong khuôn viên trường quả nhiên không phụ sự mong đợi, tất cả đồng loạt bung nở chỉ trong chớp mắt.
Những tán hoa hồng trắng xếp chồng lên nhau như mây như khói. Mỗi khi gió thổi qua, cánh hoa lại lả tả bay xuống.
Ngày hẹn cuối cùng cũng đến, nắng đẹp vừa vặn.
Dù ở bên nhau đã lâu, nhưng khi Chu Tây Lẫm xuất hiện dưới tán cây anh đào, trái tim Ôn Nùng vẫn lỡ mất một nhịp.
Anh mặc áo hoodie màu xám, bên dưới là quần cargo tối màu cùng một đôi Converse sạch sẽ. Trang phục đơn giản nhưng khiến anh trông vô cùng gọn gàng, trẻ trung, đầy khí chất thiếu niên.
Ôn Nùng mặc chiếc váy len mỏng màu kem nhạt phối cùng quần jean xanh bạc màu. Mái tóc mềm mại được búi lỏng sau đầu, để lộ chiếc cổ thon dài. Trên cổ cô là sợi dây chuyền bạc mảnh, mặt dây là chiếc mỏ neo nhỏ tinh xảo. Mỗi bước chân đều khiến nó khẽ lay động, phản chiếu những tia sáng lấp lánh.
Hai người sóng vai bước đi trên con đường phủ đầy hoa anh đào như tuyết, bản thân họ đã là một khung cảnh vô cùng nổi bật.
Anh cao lớn thẳng tắp, đường nét gương mặt phóng khoáng bất cần, mang theo khí chất khiến người lạ khó lòng đến gần. Cô thanh tú dịu dàng, khí chất trầm tĩnh, mang theo nét mềm mại như khói mưa Giang Nam.
Thỉnh thoảng có vài sinh viên quen biết Ôn Nùng đi ngang qua, trong ánh mắt họ là sự kinh ngạc và tò mò đầy thiện ý. Những lời thì thầm lọt vào tai:
“Wow, đó là bạn trai Ôn Nùng à? Đẹp trai quá đi!”
“Trông ngầu thật đấy, nhưng đứng cạnh Ôn Nùng lại cực kỳ xứng đôi.”
“Trước đây chưa gặp bao giờ, là sinh viên trường khác à?”
Hai má Ôn Nùng hơi nóng lên. Chu Tây Lẫm lại như chẳng nghe thấy gì, chỉ lặng lẽ bước bên cạnh cô, cánh tay anh vô tình chạm vào người cô. Đúng lúc có một nam sinh quen biết Ôn Nùng đi ngang qua, tay anh rất tự nhiên trượt xuống, nắm lấy những ngón tay cô.
Ôn Nùng ngẩng đầu nhìn anh, anh vẫn nhìn thẳng phía trước, biểu cảm chẳng hề thay đổi, như thể đó chỉ là một hành động hết sức bình thường.
Đúng lúc ấy, từ phía sân bóng rổ truyền đến những tiếng reo hò náo nhiệt.
Giữa đám đông, một chàng trai mặc áo bóng rổ trắng nổi bật hẳn lên. Cậu ta vừa ném vào một cú ba điểm đẹp mắt, đang cười nói đập tay với đồng đội thì ánh mắt chợt dừng lại nơi Ôn Nùng cùng người đàn ông xa lạ đang nắm tay cô.
Nụ cười trên môi Trần Chi Hành nhạt đi đôi chút. Cậu ta ôm quả bóng đi tới, trên trán vẫn còn lấm tấm mồ hôi
“Ôn Nùng.” Cậu ta chào cô trước, rồi đưa mắt nhìn Chu Tây Lẫm: “Đây là… bạn trai cậu à?”
Ôn Nùng còn chưa kịp mở miệng, Chu Tây Lẫm đã thản nhiên “Ừ” một tiếng, bàn tay đang nắm tay cô còn siết chặt thêm một chút.
Ánh mắt anh bình tĩnh nhìn thẳng Trần Chi Hành, chẳng để lộ cảm xúc gì.
Mí mắt Trần Chi Hành bất giác giật nhẹ. Vốn dĩ cậu ta đã có tình cảm đặc biệt với Ôn Nùng, nên càng dễ dàng cảm nhận được sự thù địch từ người đàn ông trước mặt.
Cậu ta nhếch môi, trong lòng ít nhiều có chút không phục, lại thêm sự hiếu thắng vốn có trên sân bóng nên lên tiếng: “Này người anh em, đã tới rồi thì làm vài hiệp chứ?”
Chu Tây Lẫm không trả lời, anh buông tay Ôn Nùng, xoay nhẹ cổ tay rồi đi thẳng về phía sân bóng.
Anh cởi áo hoodie ngoài, tiện tay ném lên băng ghế bên sân, bên trong là chiếc áo thun đen vừa vặn, làm nổi bật những đường cơ bắp săn chắc trên cánh tay cùng bờ vai rộng.
Anh đón lấy quả bóng được ném tới. Sau vài nhịp dẫn bóng khởi động, anh đứng ngoài vạch ba điểm, gần như chẳng cần ngắm, cổ tay khẽ nâng, “vèo” một cái, bóng đã hoàn hảo xuyên lưới.
Động tác dứt khoát, gọn gàng.
Trên sân lập tức vang lên vài tiếng kinh ngạc.
Sắc mặt Trần Chi Hành trở nên nghiêm túc.
Suốt hiệp đấu sau đó, cậu ta dốc hết sức mình, nhưng sân bóng vẫn trở thành màn trình diễn riêng của Chu Tây Lẫm. Những pha đột phá của anh nhanh như chớp đầy sức mạnh, động tác đánh lừa đối thủ đầy điêu luyện, phòng thủ chuẩn xác.
Mỗi lần bật nhảy chắn bóng đều cao đến đáng kinh ngạc, mang theo cảm giác áp bức hoang dã. Mỗi lần ghi điểm, ánh mắt anh đều bình tĩnh mà sắc bén. Mồ hôi thấm ướt chiếc áo thun đen, dính sát vào tấm lưng cơ bắp căng đầy.
Người xem bên sân ngày càng đông, tiếng bàn tán và reo hò liên tiếp vang lên.
Ôn Nùng đứng bên rìa đám đông, nhìn bóng dáng mạnh mẽ trên sân, ánh mắt dần trở nên sâu hơn.
Cuối cùng, Chu Tây Lẫm ghi được điểm quyết định.
Tiếng còi vang lên, Trần Chi Hành thẳng thắn nhận thua, vừa th* d*c vừa nhìn anh. Chu Tây Lẫm cũng hơi thở gấp, nhưng lập tức đi thẳng tới chỗ Ôn Nùng.
“Nước.” Anh nói ngắn gọn.
Mái tóc trước trán ướt đẫm mồ hôi rủ xuống vài sợi, đôi mắt nhìn cô vẫn còn nóng bỏng vì vận động.
Ôn Nùng vội vàng đưa chai nước khoáng đã cầm suốt từ nãy cho anh.
Anh mở nắp, ngửa đầu uống vài ngụm lớn, yết hầu liên tục chuyển động, những giọt nước men theo cổ trượt vào cổ áo.
Anh hạ chai nước xuống, đột nhiên hơi cúi người, hạ thấp đầu rồi đưa trán tới gần cô.
Xung quanh lập tức vang lên vài tiếng huýt sáo cùng tiếng cười đầy ẩn ý.
Ôn Nùng sững người, ngay sau đó cô hiểu ý.
Mặt cô nóng bừng, cô lấy khăn giấy từ trong túi, rút một tờ rồi nhẹ nhàng áp lên trán anh, lau sạch những giọt mồ hôi.
Ánh nắng xuyên qua kẽ lá anh đào rơi trên hàng mi đang cụp xuống của anh, để lại một vùng bóng nhỏ, mà hành động cúi đầu để cô lau mồ hôi ấy lại mang theo cảm giác dựa dẫm đầy trẻ con cùng sự thân mật không hề che giấu, trong một khoảnh khắc bỗng khiến Ôn Nùng cảm thấy ngẩn ngơ.
Người đàn ông trước mắt này dường như chồng lên rồi lại tách ra khỏi hình ảnh cậu thiếu niên kiêu ngạo năm nào trên sân bóng cấp ba, người từng được vô số nữ sinh vây quanh reo hò cổ vũ.
Khi ấy, cô chỉ là một khán giả vô danh trong góc khuất, những chuyện như đưa nước hay lau mồ hôi chẳng bao giờ đến lượt cô.
Một chút chua xót từ rất lâu trước đây thoáng lướt qua lòng cô, giống như quả mơ xanh đã chìm sâu dưới đáy nước bị vị ngọt của hiện tại khẽ khuấy động, gợn lên một vòng sóng nhỏ rồi nhanh chóng lắng xuống.
“Xong rồi.” Cô thu tay về, khẽ nói.
Chu Tây Lẫm đứng thẳng dậy, nhận lấy tờ khăn giấy đã dùng rồi ném vào thùng rác gần đó.
Anh cầm chiếc hoodie trên ghế lên, vắt hờ trên vai, vẫn chỉ mặc chiếc áo thun đen đẫm mồ hôi.
“Đi thôi.” Anh lại nắm lấy tay cô.
“Anh mặc thế này thôi à?” Ôn Nùng nhìn cánh tay để trần của anh: “Đầu xuân vẫn còn lạnh đấy, đừng để bị cảm.”
Chu Tây Lẫm nghiêng đầu nhìn cô, khóe môi cong lên thành nụ cười mang chút ngông nghênh: “Không sao, anh nóng trong người lắm.” Dừng một chút, anh ghé sát tai cô, hạ thấp giọng, mang theo ý trêu chọc: “Chuyện này em hiểu rõ nhất mà.”
Mặt Ôn Nùng lập tức đỏ bừng. Cô liếc anh một cái đầy trách móc, đổi lại chỉ là tiếng cười khẽ trầm thấp của anh.
Hai người nắm tay nhau rời khỏi sân bóng náo nhiệt, đi về phía siêu thị trong trường.
Ôn Nùng quen đường quen lối mở tủ kem, lấy một cây kem Chocliz. Chu Tây Lẫm đứng trước tủ lạnh, nhìn lướt qua những bao bì đủ màu sắc, cuối cùng cũng lấy đúng một cây giống hệt cô.
Ôn Nùng nhìn cây kem trong tay anh, không nhịn được bật cười: “Lúc không biết ăn gì, em thường chọn cái này.”
Chu Tây Lẫm đã bóc vỏ kem từ lâu, anh cắn một miếng lớn, lớp socola giòn tan cùng vị lạnh mát xen giữa kẽ răng. Anh đáp một tiếng mơ hồ: “Ừ, anh cũng thế.”
Ôn Nùng cảm thấy lúc này anh thật sự rất giống trẻ con.
Hai người sóng vai bước ra khỏi siêu thị, chậm rãi đi dọc con đường rợp bóng cây.
Cánh hoa anh đào vẫn lác đác bay xuống, có cánh hoa đậu trên tóc Ôn Nùng, có cánh hoa rơi trên vai Chu Tây Lẫm.
Họ vừa đi vừa trò chuyện., nhưng Chu Tây Lẫm nghiêm túc chẳng được bao lâu đã bắt đầu tranh ăn kem của cô. Rõ ràng là cùng một loại, vậy mà anh nhất quyết khẳng định cây của cô ngọt hơn.
Ôn Nùng chỉ đành giả vờ đánh anh vài cái cho hả giận.
…
Về sau, mỗi khi nhớ lại quãng thời gian ấy, Ôn Nùng luôn cảm thấy cái gọi là thời gian êm đềm, năm tháng bình yên, có lẽ cũng chỉ đến thế mà thôi.
Những ngày yêu đương cuồng nhiệt luôn trôi qua rất nhanh, giống như sau Tết chỉ chớp mắt một cái đã tới mùa anh đào nở rộ, lại chớp mắt thêm lần nữa, màu xanh non trên đầu cành đã bất giác chuyển thành sắc xanh thẫm.
Tiếng ve râm ran thay thế tiếng chim hót mùa xuân, những giọt nước đọng trên thành chai nước ngọt ướp lạnh lăn xuống nền xi măng nóng bỏng rồi nhanh chóng bốc hơi.
Bầu trời luôn cao và trong, những đám mây trắng lớn khi thì giống cún con, khi lại giống kẹo bông gòn.
Ngọn gió từ phía biển thổi tới cũng dần mang theo hơi ấm và vị mặn ẩm.
Chẳng mấy chốc, tờ lịch đã lật đến tiết Lập Hạ.
Ngày 6 tháng 5, tiết khí đầu tiên của mùa hè, cũng là sinh nhật của Chu Tây Lẫm.
Ôn Nùng đã chuẩn bị rất kỹ từ trước.
Cô thay chiếc váy màu xanh nhạt mới mua, làn da dưới lớp váy càng thêm trắng trẻo, mái tóc được tết cẩn thận buông xõa một bên vai. Sau khi soi gương xác nhận lớp trang điểm đã hoàn hảo, cô cầm túi xách chuẩn bị ra ngoài.
Cô đang ngồi ở lối ra vào thay giày, màn hình điện thoại bỗng sáng lên, là tin nhắn từ nhóm chat ba người mang tên “Lời Thì Thầm”.
Cô mở ra, ngón tay nhanh chóng lướt xuống.
Bên dưới bức ảnh sa mạc mà Tần Chân gửi từ Ai Cập là hàng loạt tin nhắn và ảnh chụp màn hình do Lưu Tinh Dao gửi tới.
Nội dung chính là Ô Nam lại bị bóc phốt đạo nhái có bằng chứng xác thực. Lần này cô ta đụng trúng một thương hiệu thời trang nội địa đang lên như diều gặp gió, mà nhà thiết kế của đối phương còn là một thế hệ ngôi sao thứ hai khá nổi tiếng và nhiều đề tài bàn tán.
Chuỗi bằng chứng vô cùng rõ ràng cộng thêm lưu lượng và sức ảnh hưởng của người kia, e rằng lần này Ô Nam rất khó xoay chuyển tình thế.
Tần Chân: [Tớ đang ở Ai Cập, hai cậu tranh thủ gặp nhau bàn bạc đi, nhất định phải đè chết cô ta.]
Lưu Tinh Dao: [@Ôn Nùng, gặp mặt nói nhé?]
Ôn Nùng nhìn thời gian, không hề do dự trả lời: [Được. Lát nữa tớ còn có việc, gặp ở chỗ tớ nói nhé?]
Ôn Nùng chọn một quán cà phê cách tiệm bánh không xa. Khi cô đẩy cửa bước vào, Lưu Tinh Dao đã tới trước.
Cậu ấy mặc chiếc sơ mi đen cắt may gọn gàng, đeo kính gọng đen, khí chất thời thượng. Thấy Ôn Nùng, cậu ấy giơ tay ra hiệu. Ôn Nùng liền đi tới ngồi xuống.
Hai người gọi cà phê riêng cho mình. Cô không vòng vo, đi thẳng vào vấn đề: “Cô ta quá ngông cuồng. Lần này đạo nhái thiết kế của một ngôi sao thế hệ thứ hai. Một khi dư luận bùng lên, e rằng sẽ rất khó tiếp tục tồn tại trong ngành.”
Lưu Tinh Dao nhấp một ngụm cà phê, ánh mắt sắc bén: “Đúng vậy. Điều tôi muốn làm là đảm bảo cô ta hoàn toàn không thể ngóc đầu dậy nổi, mãi mãi không có ngày lật ngược tình thế.”
Cậu ấy đặt tách xuống, nhìn Ôn Nùng. “Tôi quen một công ty truyền thông, bảo đảm có thể khiến cô ta nằm trên top tìm kiếm nóng suốt ba ngày ba đêm. Ít nhất cũng đủ để cô ta không thể tiếp tục lăn lộn trong giới này nữa.”
Ôn Nùng im lặng một lúc, ánh mắt hướng ra ngoài cửa sổ.
Ánh nắng buổi chiều xuyên qua lớp kính, chiếu những vệt sáng rực rỡ lên mặt bàn.
Cô nhìn dòng người vội vã trên phố, nhất thời có chút thất thần. Cô vừa tự hào vì sự quyết đoán tàn nhẫn của mình, lại vừa cảm thấy mơ hồ vì chính sự tàn nhẫn ấy.
“Sao thế?” Lưu Tinh Dao nhận ra cô đang mất tập trung: “Đang nghĩ gì vậy?”
Ôn Nùng hoàn hồn, lắc đầu: “Không có gì.”
Lưu Tinh Dao nhìn cô đầy dò xét, gương mặt nghiêng thanh tú của cô dưới ánh nắng trông đặc biệt điềm tĩnh, nhưng nơi đáy mắt dường như ẩn giấu một chút mệt mỏi.
“Cậu và cô ta…” Giọng cậu ấy trầm xuống: “Tôi vẫn luôn ngại hỏi. Rốt cuộc hai người có thù oán gì vậy?”
Ôn Nùng nâng tách cà phê lên, đầu ngón tay cảm nhận hơi ấm từ thành cốc, giọng cô rất nhẹ: “Không có thù hận gì đặc biệt cả, chỉ là… cô ta từng bắt nạt tôi suốt ba năm.” Cô chọn cách kể ngắn gọn nhất.
Trong đầu Lưu Tinh Dao lập tức hiện lên dáng vẻ của Ôn Nùng thời trung học gầy đến mức gần như chỉ còn da bọc xương, it nói đến mức giống như một cái bóng.
Thì ra là vậy.
Nhất thời cậu ấy cũng không biết nên nói gì.
Cùng lúc ấy.
Ở một góc khuất mà họ không nhìn thấy, gần chỗ đặt cây xanh, một cô gái trẻ lặng lẽ giơ điện thoại lên, chụp vài tấm ảnh của Lưu Tinh Dao và Ôn Nùng. Trong đó có một tấm được chọn góc rất khéo, nhìn qua giống như hai người ngồi rất gần nhau, trò chuyện vô cùng thân mật.
Cô gái nhanh chóng gửi ảnh vào một nhóm công việ, phấn khích gõ chữ: “Blake đang hẹn hò với người đẹp luôn hả trời??? Chẳng phải anh ấy là gay sao???”
…
Ôn Nùng nhìn đồng hồ: “Tôi phải đi rồi.” Cô cầm túi xách lên: “Còn có việc nữa.”
Lưu Tinh Dao gật đầu: “Ừ, tôi cũng phải về studio rồi. Có cần tôi đưa cậu đi không?”
“Không cần đâu, gần lắm.” Ôn Nùng đứng dậy.
Bước ra khỏi quán cà phê, ánh nắng hơi chói mắt.
Cô hít sâu một hơi, tạm thời đè nén những suy nghĩ u ám liên quan đến Ô Nam xuống.
Cô nhanh chân đi về phía tiệm bánh gần đó lấy chiếc bánh sinh nhật đã đặt trước. Chiếc hộp được làm rất tinh xảo, qua ô kính trong suốt bên hông hộp có thể nhìn thấy bên trong là chiếc bánh tạo hình hoa hướng dương vàng rực, những cánh hoa kem sống động như thật.
Vừa nhận bánh xong, điện thoại đã reo lên, là Chu Tây Lẫm.
“Em đi chưa?” Bên phía anh rất yên tĩnh.
“Rồi.” Trên gương mặt Ôn Nùng bất giác hiện lên nụ cười: “Em vừa lấy bánh xong, khoảng nửa tiếng nữa là tới.”
Địa điểm hẹn hò lần này là nhà thuyền quen thuộc bên bờ biển.
Khác với lần trước, nhà thuyền đã được sửa sang lại. Khoảng sân gỗ vốn đã cũ được quét lại lớp sơn bóng mới, bên trên đặt hai chiếc ghế mây thoải mái cùng một chiếc bàn tròn nhỏ.
Chủ nhân cũ của nhà thuyền đã nghỉ việc từ đầu năm, lúc này có lẽ đang ở bên cạnh vợ con trên một thị trấn ấm áp nào đó.
Chu Tây Lẫm đã mua lại nó, để nó neo đậu nơi đây, trở thành bến cảng bí mật của riêng hai người.
Khi Ôn Nùng ôm bánh sinh nhật đẩy cửa bước vào, Chu Tây Lẫm đang quay lưng về phía cô, sắp xếp đồ đạc trên chiếc bàn tròn nhỏ.
Nghe thấy tiếng động, anh quay người lại.
Ôn Nùng nhìn thấy bó hoa hướng dương cô tự tay gói ở tiệm “Bình Tụ” đã được giao tới từ trước. Hoa hướng dương là loài hoa đầu tiên anh từng tặng cô. Từ đó về sau, nó trở thành biểu tượng cho mỗi dịp quan trọng của hai người.
Chu Tây Lẫm hỏi: “Sao em lại chọn giao tận nơi thế?”
“Buổi sáng em tự tới tiệm hoa gói mà. Trưa về nhà sửa soạn một chút rồi đi lấy bánh, nên không ghé lại nữa.” Ôn Nùng giải thích rất chi tiết, đặt bánh xuống bàn,
Chu Tây Lẫm mở hộp ra, nhìn thấy lại là hoa hướng dương, anh bật cười: “Đâm đầu vào ổ hoa hướng dương rồi.”
Ôn Nùng không nhịn được liền cười theo.
Bữa tối bọn họ gọi đồ ăn bên ngoài giao tới. Hai phần bít tết được bày trong những chiếc đĩa sứ đẹp mắt, khiến bữa ăn trông đặc biệt trang trọng.
Trong không khí lan tỏa hương thơm của thức ăn cùng mùi hương nhè nhẹ của hoa hướng dương.
Ôn Nùng cắm nến lên bánh, Chu Tây Lẫm đã chuẩn bị sẵn bật lửa từ trước, nhanh chóng thắp sáng những ngọn nến.
Không có âm nhạc ồn ào, không có đám đông náo nhiệt, chỉ có tiếng sóng biển nhè nhẹ vỗ vào thân thuyền, vọng vào qua khung cửa sổ mở rộng, dịu dàng và đều đặn.
Ánh chiều tà xuyên qua ô cửa, phủ lên khoang thuyền nhỏ một lớp màu vàng ấm áp.
Ngọn lửa nhỏ nhảy nhót, soi sáng đôi mắt sâu thẳm của Chu Tây Lẫm.
Ôn Nùng lấy điện thoại ra, cười nói: “Em phải quay lại mới được! Anh mau ước đi!”
Ánh mắt Chu Tây Lẫm dừng trên chiếc bánh rồi chuyển sang nhìn cô, nơi đáy mắt dường như có ánh sáng đang lưu chuyển.
Một lúc rất lâu sau, anh mới nhắm mắt lại, hàng mi dày phủ xuống, để lại một vùng bóng nhỏ dưới mắt.
Ôn Nùng giơ điện thoại quay lại, ngoài khung hình là tiếng cô khẽ hát bài chúc mừng sinh nhật.
Điều ước này kéo dài rất lâu, mãi đến khi ngọn nến gần tàn, Chu Tây Lẫm mới mở mắt.
“Cùng thổi nhé.”
“Được.”
“Phù~”
Ngọn nến tắt đi, video cũng kết thúc ngay lúc đó.
Khoang thuyền lập tức tối đi đôi chút, chỉ còn ánh sáng ngoài cửa sổ và sắc hoàng hôn cuối ngày.
“Quà sinh nhật của anh.” Ôn Nùng lấy từ trong túi xách ra một chiếc hộp nhung màu xanh đậm, đưa tới trước mặt anh.
Chu Tây Lẫm nhận lấy rồi mở ra, bên trong là một miếng ngọc bình an.
Chất ngọc phỉ thúy mịn màng, sắc xanh dương và xanh lá đồng đều, độ trong rất tốt. Ngay cả dưới ánh sáng mờ tối cũng tỏa ra ánh sáng dịu dàng, chỉ cần nhìn qua cũng biết giá trị rất cao.
“Anh thường xuyên lênh đênh ngoài biển, hay gặp nguy hiểm.” Ôn Nùng nhìn anh, ánh mắt trong trẻo và nghiêm túc: “Em chỉ mong nó có thể phù hộ anh bình an.”
Đầu ngón tay Chu Tây Lẫm khẽ vuốt qua miếng ngọc phỉ thúy mang hơi ấm nơi lòng bàn tay.
Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt thâm trầm khóa chặt lấy Ôn Nùng.
Không khí trong thuyền như đông cứng lại, chỉ còn tiếng hít thở của biển cả qua từng đợt sóng.
Anh không nói lời cảm ơn, chỉ nhẹ nhàng đặt chiếc hộp xuống bàn rồi đưa tay nâng khuôn mặt cô lên.
Lòng bàn tay anh ấm áp, mang theo chút chai sần.
Nhịp tim Ôn Nùng bất chợt tăng tốc, còn chưa kịp phản ứng, anh đã cúi xuống đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên trán cô rồi đến chóp mũi, cuối cùng dừng lại trên đôi môi.
Nụ hôn ban đầu rất dịu dàng, như lông vũ khẽ lướt qua. Nhưng chẳng bao lâu sau, sự bá đạo và khao khát vốn thuộc về Chu Tây Lẫm đã hoàn toàn chiếm lấy mọi thứ. Vòng tay anh siết chặt hơn, ôm cô vào lòng, nụ hôn cũng ngày càng sâu.
Ôn Nùng không biết từ lúc nào đã đánh rơi chiếc hộp nhung trong tay.
Cô vừa mạnh dạn lại vừa ngượng ngùng đáp lại anh, cánh tay vòng qua cổ anh, những ngón tay len vào mái tóc đen.
Anh ôm cô, từng bước lùi về phía chiếc giường nhỏ trong khoang thuyền.
Khi lưng chạm vào tấm đệm mềm mại, Ôn Nùng khẽ phát ra một tiếng rên nhỏ.
Chu Tây Lẫm bật cười. Nụ hôn của anh lướt từ khóe môi xuống cằm, rồi dừng lại nơi chiếc mỏ neo nhỏ trên dây chuyền trước ngực cô.
Anh nhẹ nhàng ngậm lấy nó, dùng hơi ấm từ môi lưỡi mình v**t v* như muốn làm nóng từng đường nét trên đó.
Một cảm giác tê dại khe khẽ lan ra từ cổ, khiến Ôn Nùng run lên.
Quần áo lặng lẽ trượt xuống.
Ánh trăng như dòng nước dịu dàng chảy tràn trên hai cơ thể đang quấn quýt, phác họa những đường cong nhấp nhô mờ ảo.
Anh kiên nhẫn v**t v* từng tấc da thịt lộ ra của cô, thắp lên từng đốm lửa âm thầm kín đáo.
Cô chìm nổi trong vòng tay anh, như một con thuyền nhỏ lạc giữa cơn bão, cả thế giới dường như thu hẹp lại, chỉ còn vùng trời đất thuộc về anh trong khoảnh khắc ấy.
Theo từng đợt sóng biển vỗ bờ, mọi thứ cứ chòng chành đung đưa.