Khi ánh chiều tà buông xuống, ánh hoàng hôn dát một lớp vàng hồng lộng lẫy lên cánh đồng tuyết bao la vô tận.
Mọi người chuyển địa điểm sang một vùng tuyết rộng rãi, thoáng đãng hơn ở phía sau núi của khu nghỉ dưỡng để tạm nghỉ ngơi.
Thế nhưng chân còn chưa kịp chạm đất, một trận hỗn chiến đã lập tức bùng nổ.
Chẳng biết là do ai khơi mào, không phân phe phái, cũng chẳng có luật lệ nào cả, những quả cầu tuyết cứ thế bay qua bay lại trên không trung như đạn pháo.
Các thành viên cậy mình có thân thủ nhanh nhẹn, liên tục nhào lộn né tránh trên nền tuyết, vừa né đòn vừa điên cuồng phản công. Tần Chân hét lên, trốn sau lưng Ôn Nùng, còn Ôn Nùng thì được Chu Tây Lẫm ôm chặt trong lòng.
Đúng lúc này, một quả cầu tuyết xé gió lao vút tới, mắt thấy sắp sửa găm thẳng vào vai anh, vậy mà anh cứ như thể có mắt sau lưng, chẳng thèm quay đầu lại, chỉ nghiêng người một cách vô cùng tùy ý, quả cầu tuyết sượt qua lớp áo phao của anh rồi bay mất.
“Chậc.”
Lúc đầu Chu Tây Lẫm cũng chẳng buồn động tay động chân, nhưng sau đó thấy đám nhóc này chơi hăng quá, anh mới hờ hững quay người lại, khóe môi nhếch lên một nụ cười bất cần đời.
Anh giơ tay phủi phủi ống tay áo khoác vốn chẳng dính lấy một hạt tuyết nào, ánh mắt lướt qua thành viên trong đội đang chực chờ ra tay. Anh hơi nâng cằm, toát lên vẻ kiêu ngạo như thể nhìn thấu vạn vật: “Có bấy nhiêu tài cán đó thôi à? Lên hết một lượt đi, chiến với các chú xong tôi còn phải ở bên vợ tôi nữa.”
Trái tim Ôn Nùng như bị một cái gì đó khẽ chọc vào.
Cô quay sang nhìn nét kiêu ngạo, phóng khoáng mà đầy chiều chuộng của anh, rồi như thể dư vị ngọt ngào quay về, cô lại nhớ đến nụ cười trêu ghẹo cùng cái hôn khẽ trên má khi nãy.
Trong một khoảnh khắc, cô chợt thẫn thờ suy nghĩ, không biết nếu được yêu một Chu Tây Lẫm của thời học sinh thì sẽ có mùi vị thế nào nhỉ.
“Đậu xanh rau muống! Anh em đâu, lên! Đứa nào không lên không phải con người!”
Phía bên kia, Đại Tề vừa nghe thấy lời khiêu khích này liền lao lên dẫn đầu.
Trong tích tắc, bảy tám quả cầu tuyết từ các hướng khác nhau xé toạc không khí, bay vèo vèo như mưa đá về phía Chu Tây Lẫm.
Tần Chân hét lên, kéo tay Ôn Nùng rồi lùi lại phía sau.
Chu Tây Lẫm thấy người mình bận tâm đã lùi ra xa an toàn, vẻ lười nhác trên mặt lập tức biến mất, thay vào đó là ánh mắt sắc lẹm như một thợ săn đang vào trận. Anh cũng vớ ngay nắm tuyết, vừa né đòn vừa ném một cú chuẩn xác găm thẳng vào sau gáy A Thái đang khom lưng định đánh úp. Cậu ta la “úi” lên một tiếng, ngay sau đó, anh xoay tay ném tiếp quả nữa, Đại Tề lập tức ôm mặt chửi thề om sòm.
Chu Tây Lẫm thừa biết muốn dẹp loạn đám này thì phải trị hai đứa cầm đầu là Đại Tề và A Thái trước, gọi là bắt giặc phải bắt vua trước.
Cuối cùng A Thái cũng nhìn ra bài của anh, cậu ta vừa chật vật né hai quả cầu tuyết vừa gào lên: “Anh chơi gian nhé!”
Nói rồi, cậu ta vò một cục tuyết ném mạnh về phía Chu Tây Lẫm, nhưng không ngờ dưới chân bị trượt một cái, quả cầu tuyết lập tức lệch hướng, lao thẳng về phía Ôn Nùng.
Ôn Nùng giật mình, theo bản năng nhắm nghiền mắt lại.
Thế nhưng, cảm giác đau đớn như mường tượng lại không xảy ra.
“Bộp!” Một tiếng động khẽ vang lên.
Phản xạ của Chu Tây Lẫm nhanh đến mức người thường không đỡ kịp. Anh không có thời gian để quay người hay lao ra chắn cho Ôn Nùng, thế là anh liền nhoài người sang bên, xòe lòng bàn tay ra bắt gọn quả cầu tuyết đang bay xé gió kia giống hệt như trong phim võ thuật.
Trước sự ngỡ ngàng của tất cả mọi người.
Năm ngón tay anh siết lại, quả cầu tuyết từ từ vỡ vụn thành những hạt bụi tuyết nhỏ li ti qua kẽ tay rồi rơi lả tả xuống đất.
Ôn Nùng nhìn đến ngây người.
Giữa những làn bụi tuyết rơi rụng, Chu Tây Lẫm cúi đầu nhìn Ôn Nùng vẫn còn chưa hoàn hồn.
Chóp mũi cô đỏ ửng vì lạnh, vài lọn tóc bị gió thổi dính trên má, hàng lông mi dài còn vương mấy hạt tuyết trong suốt, trông cô lúc này chẳng khác nào một tinh linh tuyết đi lạc vào chốn hồng trần, mang một vẻ mong manh đầy ngơ ngác.
Mà trong ánh mắt cô nhìn anh, rõ ràng là chứa đầy những ngôi sao ngưỡng mộ đầy lấp lánh.
Đàn ông ai mà chẳng có lòng hư vinh.
Chẳng có ai là không thích màn anh hùng cứu mỹ nhân và lại càng không có ai có thể từ chối ánh mắt sùng bái từ người con gái mình yêu.
Vẻ sắc lẹm và cái nét bất cần trên mặt Chu Tây Lẫm lập tức bay biến, chỉ còn lại sự dịu dàng đậm đặc không thể hòa tan cùng một chút đắc ý nho nhỏ.
Anh nghiêng nghiêng đầu cười với cô: “Anh trai đây ngầu không?”
Ôn Nùng nghe rõ mồn một tiếng tim mình đang đập thình thịch như đánh trống trận.
Lần này cô không thẹn thùng né tránh nữa, cô lấy hết can đảm nhìn thẳng vào mắt anh, gật đầu mỉm cười: “Ngầu lắm đó.”
Cô nói thêm từ cuối cùng: “Anh trai.”
Tuyết vẫn rơi lả tả, tiếng củi lửa bập bùng cùng tiếng cười đùa vang vọng của các anh em vẫn vây quanh.
Nhưng Chu Tây Lẫm lại cảm thấy như cả thế giới bỗng chốc tan biến đi đâu mất.
Ánh mắt anh sâu thẳm.
Vào khoảnh khắc này, dù thế giới ngoài kia có náo nhiệt đến đâu, anh cũng chỉ biết ngắm nhìn cô.
Sự dịu dàng như chốn không người này đã chính thức đặt dấu chấm hết cho trận nghịch tuyết ồn ào.
A Thái và Đại Tề trao nhau một ánh mắt kiểu “không thể nhìn nổi nữa”, còn Tần Chân thì che miệng cười thầm.
Phía xa xa, gió thoảng nhè nhẹ, tuyết bay bay.
Màn đêm buông xuống rất nhanh, mọi người quay trở về chỗ ở, cùng nhau cắm trại nướng thịt trên một bãi tuyết trống trải của khu nghỉ dưỡng.
Chủ tiệm đã chọn sẵn cho họ một vị trí khuất gió, dựng lều giữ ấm chuyên nghiệp và nhóm một đống lửa trại rực hồng.
Đống lửa cháy bập bùng, tiếng củi nổ lách tách, những ánh lửa nhảy múa soi rọi gương mặt rạng rỡ nụ cười của từng người.
Trên vỉ nướng, những xiên thịt bò, thịt cừu, cánh gà, khoai tây được tẩm ướp đậm đà… đang xèo xèo chảy mỡ. Mùi thơm của dầu mỡ quyện lẫn với mùi khói than củi lan tỏa khắp không gian lạnh giá.
Chu Tây Lẫm xắn ống tay áo lên để lộ cánh tay rắn rỏi, chăm chú lật đi lật lại các xiên thịt. Ánh lửa bập bùng chiếu lên góc mặt góc cạnh của anh, làm bớt đi vẻ lạnh lùng ngày thường, thêm vài phần ấm áp.
Ôn Nùng cũng phụ anh một tay.
Mặc dù các anh em trong đội cứ liên tục bảo “Chị dâu không cần giúp đâu, bọn em ngại lắm”, nhưng mấy việc bếp núc này cô còn thạo hơn anh nhiều.
“Ăn thử chiếc cánh gà anh nướng này xem nào.”
Người làm việc bao giờ cũng có đặc quyền được ăn miếng đầu tiên.
Ôn Nùng đón lấy xiên cánh gà nướng vàng ruộm, thơm phức từ tay Chu Tây Lẫm, cô khẽ thổi cho bớt nóng rồi cắn thử một miếng. Bên ngoài giòn rụm, bên trong thịt mềm mọng nước, quả thực cực kỳ ngon.
“Ừm, ngon thật.” Cô chân thành tán thưởng, đôi mắt híp lại thành hình vầng trăng khuyết.
Chu Tây Lẫm nghiêng đầu nhìn dáng vẻ ăn uống đầy mãn nguyện của cô, khóe môi khẽ cong lên.
Các anh em quây quần bên đống lửa, vừa uống trà gừng nóng từ bình giữ nhiệt, vừa gặm những miếng thịt nướng thơm lừng, rôm rả tán dóc đủ chuyện trên đời. Ánh lửa nhảy múa hắt bóng của mọi người lên nền tuyết trắng tinh, kéo dài thật dài.
Sau khi nướng hòm hòm, Chu Tây Lẫm quay lại chỗ ngồi, tay anh gác một cách tự nhiên lên thành ghế của Ôn Nùng, ôm trọn cô vào trong phạm vi lãnh thổ của riêng mình.
Ôn Nùng nhờ thế mà an tâm nép vào bên cạnh Chu Tây Lẫm, thong thả gặm bắp nướng, lặng lẽ lắng nghe tiếng cười nói vui vẻ của mọi người, trông vô cùng ngoan ngoãn.
A Thái đang khoanh chân ngồi cạnh đống lửa, một tay gặm cánh gà nướng, một tay lướt điện thoại, miệng thì vẫn huyên thuyên, quả đúng là một lúc làm tận ba việc.
Bỗng nhiên ngón tay cậu ta khựng lại, cậu ta ngồi bật dậy rồi xoay màn hình điện thoại về phía Chu Tây Lẫm ngồi cạnh, giọng điệu hóng hớt: “Anh Lẫm, anh Lẫm! Cô ấy cũng đang đi trượt tuyết đấy, trùng hợp chưa?”
Trên màn hình hiển thị rõ mồn một chín bức ảnh trượt tuyết đã qua chỉnh sửa kỹ càng của Ô Nam.
Chu Tây Lẫm theo bản năng liếc nhìn Ôn Nùng, sau đó đến mí mắt cũng chẳng buồn nhấc lên, giọng điệu dửng dưng không chút gợn sóng: “Không quen, đi ra chỗ khác đi, che hết ánh sáng rồi.”
A Thái cười hì hì thu điện thoại lại, rồi rón rén ghé sát vào Chu Tây Lẫm, vẻ mặt đầy gian xảo: “Anh Lẫm này, nếu anh đã là chậu có bông rồi thì mấy cô nàng trước đây có ý với anh, bọn em có thể… tự do theo đuổi được không?”
Câu này vừa thốt ra, bầu không khí bỗng trở nên hơi tế nhị.
Tần Chân đánh hơi thấy mùi hóng hớt, liền quay sang nhìn A Thái: “Cậu chấm trúng ai rồi à?”
Đại Tề ngồi bên cạnh đang gặm miếng thịt ba chỉ nướng vàng giòn, nghe vậy liền giơ tay phát biểu: “Câu này em biết này! Còn ai vào đây nữa, dĩ nhiên là Ô Nam rồi.”
Bị vạch trúng tim đen, gương mặt ngăm đen của A Thái bỗng ửng hồng một cách kỳ lạ. Cậu ta cười hì hì gãi sau gáy, không hề phủ nhận mà trái lại còn lộ vẻ mong chờ nhìn Chu Tây Lẫm.
Sắc mặt của Tần Chân và Ôn Nùng hơi thay đổi, hai người nhanh chóng nhìn nhau một cái.
Nơi đáy mắt Tần Chân là sự khinh bỉ không chút giấu giếm, còn ánh mắt của Ôn Nùng thì phức tạp hơn, mang theo một chút lạnh lẽo và thấu suốt, nhưng nhanh chóng bị hàng lông mi rủ xuống che khuất đi.
Màn tương tác nhỏ nhặt này đã bị Chu Tây Lẫm thu hết vào tầm mắt.
Ánh mắt anh trầm xuống, anh vớ lấy một quả quýt trên bàn ném thẳng về phía A Thái.
“Đậu má!” A Thái không kịp phòng bị, tay chân luống cuống mới chụp được quả quýt.
“Cầm lấy, nhét cho đầy mồm vào.” Giọng Chu Tây Lẫm lạnh tanh.
Xung quanh đống lửa trại lập tức im ắng khoảng một giây.
Đại Tề huých vai A Thái, hạ thấp giọng nhắc nhở: “Chị dâu đang ở đây, mày cứ nhắc đến người phụ nữ khác làm gì, ngu thế không biết.”
A Thái cười gượng gật đầu: “Phải phải phải, anh Lẫm em sai rồi, không nhắc nữa, không nhắc nữa.”
Tần Chân vốn là người có tính cách rất cởi mở nên đã sớm hòa nhập với đám con trai này.
Thấy không khí có chút sượng, cô ấy liền lảng sang chuyện khác, rủ mọi người buôn chuyện khác.
Thế là chủ đề câu chuyện nhanh chóng được mở ra, người thì kể về những vụ cứu hộ ly kỳ trên biển, người thì bóc phốt những chuyện dở khóc dở cười lúc huấn luyện ở trong đội.
“Anh Lẫm mà huấn luyện người thì đúng là ác mộng luôn ấy! Cái bài tập chống say sóng trên biển, khoang mô phỏng sóng lớn đó nó lắc cho một phát là có bao nhiêu mật xanh mật vàng nôn ra bằng sạch luôn!”
“Còn cả bài nhịn thở dưới nước, tuột dây tiếp cận nhanh, rồi bơi mang vật nặng nữa chứ…” Một thành viên khác xòe ngón tay ra đếm: “Có cái nào là không lột mất một tầng da đâu! Nhưng mà anh Lẫm là ác nhất, lúc nào anh ấy cũng tự đặt tiêu chuẩn cao nhất cho mình.”
Chủ đề câu chuyện tự nhiên lại hướng về Chu Tây Lẫm.
Đại Tề ngửa cổ uống một ngụm trà gừng nóng, vẻ mặt đầy sùng bái nhìn Chu Tây Lẫm: “Nếu nói về độ liều thì phải kể đến chuyến đi cuối năm ngoái kìa, một mạch đi biệt tăm ba tháng trời, cứu hộ quốc tế viễn dương, cái đó mới gọi là thực chiến đối đầu với tử thần!”
“Đúng đúng đúng!” A Thái cũng quên phắt mất sự ngượng ngùng lúc nãy, phấn khích nhảy vào: “Lần làm nhiệm vụ đó tiền thưởng hậu hĩnh lắm luôn, Tổ chức Hàng hải Quốc tế cộng với tiền cảm ơn của người ta nữa, là con số này này!”
Cậu ta ra vẻ bí hiểm, giơ hai ngón tay lên.
“Hai triệu tệ?” Tần Chân đoán thử.
“Tầm nhìn hạn hẹp quá chị ơi.”
“Hai mươi triệu tệ?!” Tần Chân hít vào một hơi khí lạnh, đến cả Ôn Nùng cũng kinh ngạc quay sang nhìn Chu Tây Lẫm.
Chu Tây Lẫm gắp một xiên sườn bò nướng ngon lành đặt vào đĩa của Ôn Nùng, giọng điệu vẫn thản nhiên như không: “Tiền nong chỉ là chuyện phụ thôi, chủ yếu là cứu được người về.”
“Đúng, cứu được người về mới là quan trọng nhất.” Một thành viên hùa theo, sau đó mắt sáng rực lên: “Nhưng mà có số tiền đó rồi, trang thiết bị của đội mình sắp được nâng cấp rồi đúng không anh?”
Câu nói này giống như một giọt nước rơi vào chảo dầu sôi, lập tức làm bầu không khí bùng nổ.
“Chắc chắn rồi, anh Lẫm à, bọn mình phải bắt kịp tiêu chuẩn quốc tế chứ!”
“Đúng vậy đó, tốt nhất là trang bị thêm trực thăng cứu hộ biển, phạm vi tìm kiếm cứu nạn sẽ tăng lên gấp mấy lần luôn.”
“Thêm cả robot dò tìm dưới biển sâu nữa, rồi nâng cấp luôn cả thiết bị định vị siêu âm luôn nha anh.”
“…”
Các thành viên tranh nhau nói, ai nấy đều hào hứng vẽ ra viễn cảnh tương lai, đống lửa trại soi rọi những gương mặt trẻ tuổi tràn đầy nhiệt huyết.
Chu Tây Lẫm lắng nghe đàn em thảo luận sôi nổi, ánh lửa nhảy múa trong đôi mắt sâu thẳm của anh.
Anh gật đầu, giọng nói không cao nhưng lại vô cùng chắc nịch: “Ừ, cả tiền thưởng của các cậu nữa, không thiếu phần đâu.”
“Anh Lẫm vạn tuế!”
Đám con trai hò reo vang trời.
Ôn Nùng nhìn góc nghiêng của Chu Tây Lẫm, sự sùng bái nơi đáy mắt cô lúc này càng nhiều hơn
Đêm đã về khuya, đống lửa trại cũng lụi dần, chỉ còn lại những ánh than hồng đỏ ửng đang tỏa ra chút hơi ấm cuối cùng.
Các thành viên đều biết ý lần lượt giải tán đi ngủ, nhường lại không gian riêng tư cho Chu Tây Lẫm và Ôn Nùng.
Sự ồn ào náo nhiệt qua đi, thế giới quay trở về với vẻ tĩnh lặng vốn có, chỉ còn tiếng gió lạnh rít qua những ngọn cây. Ngước đầu nhìn lên, bầu trời đêm ngập tràn những vì sao lấp lánh dày đặc.
Ở nơi đồng tuyết có độ cao so với mực nước biển và không bị ô nhiễm ánh sáng này, những ngôi sao hiện ra rõ mồn một như thể chỉ cần giơ tay ra là có thể chạm tới.
“Đẹp quá.” Ôn Nùng ngửa đầu nhìn lên, hơi thở cô phả ra ngưng tụ thành một làn khói trắng xóa trong không khí lạnh giá.
Chu Tây Lẫm thấy chóp mũi cô hơi đỏ lên, anh liền cởi chiếc khăn quàng cổ của mình ra rồi quấn lên vai cô. Chiếc khăn mang theo nhiệt độ cơ thể nóng hổi cùng mùi hương quen thuộc của anh, lập tức xua tan đi cái lạnh giá xung quanh.
Sau đó, anh quay người đi một lát.
Lúc quay lại, trên tay anh đã cầm một chiếc túi chườm nóng bằng cao su, anh nhét chiếc túi ấm áp ấy vào lòng Ôn Nùng.
Ôn Nùng ôm chiếc túi sưởi làm ấm cả người, nhìn gương mặt anh đang lúc tỏ lúc mờ dưới ánh than hồng còn sót lại.
Trong lòng cô dâng lên một niềm xúc động nghẹn ngào.
Người đàn ông này có thể không biết nói những lời đường mật hoa mỹ, nhưng hành động của anh bao giờ cũng thiết thực và rõ ràng hơn lời nói rất nhiều.
Cô bỗng nhiên vươn tay ra, chủ động ôm chầm lấy vòng eo săn chắc của anh, rúc khuôn mặt vào v*m ng*c mang theo chút khí lạnh trộn lẫn với mùi thuốc lá nhàn nhạt của anh.
Thân hình Chu Tây Lẫm hơi khựng lại, phải mất vài giây sau, anh mới siết chặt vòng tay, ôm cô vào lòng chặt hơn nữa, dùng chính nhiệt độ cơ thể của mình để bao bọc lấy cô.
Hai người cứ thế ôm nhau thật chặt giữa cánh đồng tuyết lặng ngắt như tờ, dưới bầu trời sao bao la rực rỡ.
Những đốm than hồng dưới chân họ khẽ lóe lên những tia sáng đỏ yếu ớt, trông giống như một trái tim đang đập rộn ràng trên nền tuyết trắng.
“Chu Tây Lẫm.” Ôn Nùng ở trong lồng ngực ấm áp khẽ gọi tên anh.
“Hửm?”
“Cảm ơn anh.” Cô ngẩng đầu lên, ánh sao rơi vào đáy mắt cô, sáng ngời một cách kỳ lạ: “Cảm ơn anh đã đưa em đến nơi này.”
Chu Tây Lẫm cúi đầu nhìn cô, trong đôi mắt anh phản chiếu bóng hình nhỏ nhắn của cô.
Anh giơ tay lên, dùng đầu ngón tay khẽ m*n tr*n gò má hơi lạnh của cô, giọng trầm xuống: “Ôn Nùng.”
“Hửm?”
Anh nhìn sâu vào mắt cô: “Anh muốn hôn em.”
Vào khoảnh khắc này, tim Ôn Nùng như ngừng đập.
Một cảm xúc không thể gọi tên ngay lập tức lấp đầy tâm trí cô. Cô không suy nghĩ quá lâu mà đứng bật dậy, sau đó kiễng gót chân, chủ động đặt một nụ hôn lên bờ môi hơi lạnh của anh.
Nụ hôn lần này không còn rụt rè nữa, mà đong đầy sự tin tưởng tuyệt đối, sự dâng hiến và cả những khát khao cuộn trào.
Chu Tây Lẫm vô cùng hạnh phúc trước sự chủ động của cô, anh hiểu rằng đây chính là lời bày tỏ tình cảm nồng nhiệt nhất. Anh chỉ khựng lại đúng một giây, ngay sau đó liền đáp lại một cách điên cuồng, như thể muốn khắc cô vào sâu trong xương tủy của mình.
Anh cúi người xuống để hôn thật sâu, mang theo mùi hương thanh khiết của gỗ thông tuyết. Với sức lực mạnh mẽ không thể kháng cự, anh không ngừng quấn quýt, m*t mát bờ môi cô.
Ngón tay Ôn Nùng theo bản năng siết chặt lấy vạt áo trước ngực anh.
Một tay anh đỡ lấy sau gáy cô, tay còn lại siết chặt eo cô kéo sát vào lòng, ôm cô chặt hơn nữa, điên cuồng tiến quân cướp đất, thỉnh thoảng lại khẽ cắn lên làn môi và đầu lưỡi cô. Cô hơi ngửa đầu đón nhận, khẽ nhắm mắt lại, hàng mi dài run rẩy.
Trên đỉnh núi Trường Bạch, tuyết rơi không một tiếng động.
Tình yêu tựa như nham thạch, giữa trời đông giá rét vẫn bùng cháy dữ dội, không chịu lụi tàn.
Cả hai đều hiểu rằng nụ hôn này sẽ giống như một dấu khắc sâu, tồn tại vĩnh viễn trong suốt cuộc đời họ.
…
Sáng sớm hôm sau, tại nhà hàng của khu nghỉ dưỡng, Ôn Nùng vừa ngắm nhìn khung cảnh tinh khôi ngoài cửa sổ, vừa nhấp từng ngụm sữa đậu nành nóng. Chu Tây Lẫm với dáng vẻ thư thái ngồi đối diện, anh bóc sẵn một quả trứng luộc rồi đặt vào bát của cô.
Ôn Nùng nhìn quanh một lượt rồi hỏi: “Sao những người khác vẫn chưa đến nữa?”
Chu Tây Lẫm rút một tờ khăn giấy, thong thả lau sạch các đầu ngón tay: “Hôm nay chỉ có hai chúng ta thôi.”
Ôn Nùng ngẩn ra, cô cúi đầu cắn một miếng trứng, lí nhí “ừm” một tiếng rồi không hỏi thêm gì nữa.
Chu Tây Lẫm rõ ràng là đã lên kế hoạch từ trước rồi.
Dùng xong bữa sáng, một chiếc xe mô-tô trượt tuyết màu đen đã đỗ sẵn ở cửa. Anh cầm một chiếc mũ bảo hiểm đưa cho cô, còn mình thì xách chiếc còn lại.
Sau đó, anh dứt khoát trèo lên xe, nổ máy. Tiếng động cơ gầm rú trầm thấp vang vọng khắp xung quanh, anh quay đầu lại: “Lên xe đi.”
Ôn Nùng gật đầu, bước tới ngồi vào phía sau anh.
Yên xe mô-tô khá hẹp, cô gần như dán chặt vào lưng anh. Đôi cánh tay cô ngập ngừng mất hai giây rồi mới vòng qua ôm lấy eo anh.
“Ôm chặt vào.” Giọng nói trầm thấp của anh truyền ra từ chiếc mũ bảo hiểm.
Giây tiếp theo, chiếc xe lao vút đi như một mũi tên rời cung, lực đẩy cực mạnh từ phía sau khiến Ôn Nùng thốt lên một tiếng kinh hãi, theo bản năng siết chặt vòng tay, áp sát mặt vào lưng anh.
Những rặng thông tuyết hai bên đường lùi lại vùn vụt, biến thành những vệt bóng trắng mờ ảo.
Chiếc xe mô-tô thỏa sức lao đi trên cánh đồng tuyết bao la.
Đến một đỉnh dốc tương đối bằng phẳng, anh dừng xe, hơi nghiêng đầu hỏi cô: “Sợ không?”
Tim Ôn Nùng vẫn còn đang đập thình thịch liên hồi, cô lắc đầu, giọng hơi đứt quãng: “Không sợ!”
Chu Tây Lẫm không nói gì, chỉ nắm lấy bàn tay đang vòng qua eo mình, sau đó vặn ga, tiếp tục phóng xe lao vun vút.
Điểm đến của hai người là một khu suối nước nóng.
Bể suối nước nóng ngoài trời khói bay nghi ngút, làn hơi nước bốc lên mù mịt giữa cái lạnh âm hai ba mươi độ, trông lung linh huyền ảo như chốn bồng lai tiên cảnh.
Chu Tây Lẫm bước vào bể trước, anh tựa lưng ngồi sát thành bể, làn nước ấm ngập qua lồng ngực. Anh hơi ngửa đầu, nhắm mắt thư giãn, yết hầu khẽ chuyển động. Làn hơi nước mờ ảo làm nhòe đi các đường nét trên gương mặt anh, càng tô điểm thêm vài phần lười nhác.
Ôn Nùng khoác chiếc áo choàng tắm bước ra thì bắt gặp ngay cảnh tượng này. Vốn dĩ lúc thay đồ cô đã vô cùng hồi hộp, giờ phút này lại đứng sững tại chỗ, không dám bước tới.
Nhưng Chu Tây Lẫm như thể cảm nhận được sự hiện diện của cô, anh mở mắt ra, xuyên qua làn sương nước mờ mịt mà nhìn về phía cô.
Ôn Nùng hít một hơi thật sâu, nhẹ nhàng c** th*t l*ng áo choàng tắm ra.
Cô diện một bộ đồ bơi liền thân hai dây màu trắng ngà, kiểu dáng đơn giản, kín đáo, không có bất kỳ họa tiết rườm rà nào. Đường cắt may tối giản ấy lại khéo léo tôn lên vòng eo thon thả cùng đường cong nuột nà sau lưng cô. Hai sợi dây mảnh mai vắt qua bờ vai tròn trịa, mịn màng càng tô điểm cho làn da cô thêm phần trắng ngần, cặp đùi thẳng tắp thon dài trắng đến mức làm chói mắt người nhìn.
Yết hầu của Chu Tây Lẫm khẽ chuyển động, anh trầm giọng: “Xuống đây nào.”
Ôn Nùng cụp mắt, cẩn thận bước chân xuống nước.
Làn nước suối ấm áp ngay lập tức bao bọc lấy làn da đang lạnh buốt, mang lại một cảm giác rùng mình đầy dễ chịu, các lỗ chân lông như được giãn nở ra hoàn toàn.
Cô đi đến vị trí đối diện với anh rồi ngồi xuống, nhìn anh qua làn khói nước mờ sương.
Hơi nóng bốc lên khiến hai gò má cô đỏ hồng lên trông thấy.
Chu Tây Lẫm bất chợt nở nụ cười. Vài giây sau, anh rẽ nước bước tơi, mặt nước dập dềnh gợn sóng theo từng bước chân anh tiến về phía cô.
Ôn Nùng theo bản năng muốn lùi lại, nhưng ngay sau lưng đã là thành bể rồi.
Anh dừng lại ngay trước mặt cô, khoảng cách gần đến mức cô có thể nhìn rõ những giọt nước đọng trên hàng lông mi của anh.
“Né cái gì mà né?” Anh cười khẽ, giọng nói bị hơi nước làm cho có chút khàn khàn đầy nam tính.
Nhịp tim của Ôn Nùng lại một lần nữa loạn nhịp, cô cố tỏ ra bình tĩnh: “Em có né đâu.”
Chu Tây Lẫm không ép tới nữa, anh chỉ tựa người ngồi xuống ngay bên cạnh cô, một tay gác tùy ý lên thành bể, duy trì một khoảng cách không xa không gần.
Đầu ngón tay anh vô thức gợn nhẹ dưới làn nước, thỉnh thoảng lại vô tình chạm phải mu bàn tay cô đang đặt ở đáy bể. Mỗi một cái chạm nhẹ nhàng ấy đều giống như mang theo luồng điện nhẹ, khẽ khuấy động từng lớp sóng trong tim Ôn Nùng.
Cô vờ như đang ngắm nhìn rặng thông tuyết ở đằng xa, nhưng các đầu ngón tay lại âm thầm co lại.
Anh thu hết mọi cử động nhỏ nhặt của cô vào tầm mắt. Khi ánh mắt lướt qua chiếc cổ trắng ngần xinh đẹp và vành tai nhỏ nhắn đang ửng lên sắc hồng nhạt của cô, ánh mắt anh lại càng thêm phần thâm trầm.
Anh vươn tay ra, nhẹ nhàng vén lọn tóc mai dính nước trước trán cô sang một bên.
Cô vừa định nói một tiếng cảm ơn thì ngay giây tiếp theo, ngón tay anh đã nhẹ nhàng véo lấy vành tai cô, đầu ngón tay chậm rãi m*n tr*n trên vùng da nhạy cảm ấy.
Toàn thân Ôn Nùng khẽ run lên: “… Chu Tây Lẫm.”
“Hửm?” Anh đáp một cách hờ hững, nhưng lực ở đầu ngón tay lại tăng thêm một chút.
“Đừng như vậy mà.” Giọng nói của cô mang theo chút nũng nịu, mềm mỏng mà chính cô cũng không nhận ra.
Động tác của Chu Tây Lẫm khựng lại, anh hơi lùi ra một chút, cụp mắt nhìn cô, cười bảo: “Đến đây rồi thì phải như vậy chứ.”
Ôn Nùng đột ngột ngẩng đầu lên, đâm sầm vào đôi mắt đang cười như không của anh.
Hai tay anh ôm lấy vòng eo cô, chỉ cần dùng chút lực là đã bế thốc cả người cô lên, ôm trọn cô vào lòng mình rồi siết chặt lấy.
Chẳng có một bước đệm nào cả, anh cúi đầu xuống, hơi thở nóng rực phả vào hõm cổ nhạy cảm của cô. Đầu lưỡi mang theo một lực m*n tr*n đầy trêu đùa, lướt qua vành tai nhỏ nhắn một cách cực kỳ quyến rũ, rồi không nhẹ không nặng mà c*n m*t một cái.
Cảm giác tê dại tột cùng giống như một luồng điện chạy dọc từ vành tai, ngay lập tức lan ra khắp người Ôn Nùng.
Hai chân cô bủn rủn, gần như không thể đứng vững được nữa, hai tay theo bản năng chống lên v*m ng*c r*n ch*c của anh. Tư thế này trông chẳng khác nào cô đang chủ động sà vào lòng anh vậy.
“Ngoan thật.” Anh trầm giọng thì thầm bên tai cô, hơi thở nóng bỏng lọt vào màng nhĩ, lực c*n m*t tăng thêm, đầu lưỡi lại một lần nữa hư hỏng lướt qua vùng da mềm mại ấy.
Toàn bộ sức lực của Ôn Nùng như bị rút cạn, cô chỉ biết yếu ớt bấu víu lấy anh.
Khói nước mờ mịt làm nhòe đi tầm nhìn và cũng làm mờ đi ranh giới của lý trí.
Mãi cho đến khi đã hôn cho đã đời, anh mới hơi rướn người lên, nhìn cô và bảo: “Em nói vài câu hay ho đi rồi anh buông ra.”
Lúc nói chuyện, ngón tay anh vẫn không chịu rời khỏi vành tai cô, ngược lại còn dùng đầu ngón tay khẽ gãi lên sụn tai cô.
Đầu óc Ôn Nùng trống rỗng, cô chỉ biết ngơ ngác xen lẫn thẹn thùng mà nhìn gương mặt đang cận kề của anh.
Thấy đôi môi đỏ mọng của cô hơi hé mở nhưng nửa ngày trời không rặn ra nổi một chữ, Chu Tây Lẫm bật cười thành tiếng: “Không biết nói gì à?”
Ôn Nùng mơ màng gật đầu.
Ánh sáng trong mắt anh càng thêm phần lấp lánh, anh chăm chú nhìn cô: “Gọi anh trai đi.”
Tiếng gọi “anh trai” trên nền tuyết hôm qua lại một lần nữa vang vọng trong tâm trí cô.
Gương mặt Ôn Nùng lập tức đỏ bừng như muốn nhỏ ra máu, đến cả các ngón chân nhỏ nhắn cũng phải co rúm lại vì thẹn.
“Anh…” Cô vừa ngượng vừa cuống, định lườm anh một cái.
“Hửm?” Anh nhướng mày, ngón tay đang vê vành tai cô khẽ sốt sắng nhấn nhẹ một cái như thúc giục: “Có gọi không nào?”
Nhiệt độ của suối nước nóng như thể lập tức tăng vọt lên mười độ.
Sự xấu hổ dâng lên như thủy triều nhấn chìm lấy cô.
Cô nhắm chặt mắt lại, hàng lông mi dài run rẩy dữ dội như cánh bướm đang bay.
Đến khi mở mắt ra, đáy mắt cô đã đong đầy một lớp nước long lanh, giọng nói nhỏ như tiếng muỗi kêu, vất vả lắm mới thốt ra được: “Anh… ơi.”
Hai chữ, nhẹ bẫng tựa một tiếng thở dài.
Ánh mắt Chu Tây Lẫm tối sầm lại, anh đột ngột giữ chặt lấy sau gáy cô. Trước ánh mắt kinh ngạc của cô, anh dứt khoát cúi đầu, bất chấp tất cả mà ngấu nghiến hôn xuống.
“Ưm…” Ôn Nùng khẽ rên lên một tiếng, cơ thể lập tức căng cứng.
Nụ hôn của anh vẫn luôn nóng bỏng, mạnh bạo và cuồng nhiệt như thế, lại pha thêm vài phần phóng túng.
Anh để mặc cho h*m m**n của bản thân bành trướng.
Mặc cho các giác quan cuốn theo làn sóng tình, cùng nhau chìm nổi, rơi rụng và thiêu đốt.
Đến lúc này Ôn Nùng mới muộn màng hiểu ra rằng chuyến đi du lịch tập thể lần này rõ ràng chính là một cái bẫy được anh bày ra từng bước một để ăn sạch cô.
Vậy mà cô lại ngốc nghếch, hớn hở tự biến mình thành chú cừu non chờ bị làm thịt…
Ngâm mình xua đi hết cái lạnh giá trên người, thay một bộ quần áo ấm áp, khô ráo thì trời đã chập choạng tối.
Chu Tây Lẫm đưa Ôn Nùng đi ăn món lẩu om nồi gang kiểu Đông Bắc.
Quán ăn không lớn nhưng lượng khách lại rất đông đúc, dưới ánh đèn vàng ấm áp ngập tràn không khí ấm cúng.
Họ chọn một góc yên tĩnh cạnh cửa sổ để ngồi xuống. Ngoài món lẩu om nồi gang ra, Chu Tây Lẫm cực kỳ sành sỏi gọi thêm một nồi gà hầm nấm hương, một phần lê tuyết đông lạnh và hai chai nước táo gai đặc sản địa phương.
Chiếc nồi gang được đặt ngay ngắn trên chiếc bếp ở giữa bàn, ngọn lửa than phía dưới đang cháy rất đượm, xung quanh nắp nồi bốc ra những làn khói nghi ngút cùng tiếng kêu “ục ục” vui tai.
Chu Tây Lẫm thỉnh thoảng lại bắt chuyện với Ôn Nùng.
Nhưng Ôn Nùng không thèm đáp lời.
Cô đang dỗi.
Ngoài cửa sổ là đêm đông tĩnh mịch, trong phòng là nồi lẩu nghi ngút khói, suốt cả bữa ăn hai người hoàn toàn không có sự giao lưu nào.
Lúc bước ra khỏi quán, Ôn Nùng vẫn cố tình đi cách Chu Tây Lẫm một khoảng khá xa, Chu Tây Lẫm liếc mắt nhìn cô một cái, trong lòng thầm buồn cười.
Đi được một lát, anh mặt dày sấn tới, tự nhiên nắm lấy bàn tay cô rồi nhét tọt vào trong chiếc túi áo khoác ấm áp của mình.
Ôn Nùng khẽ giãy giụa định rút tay ra, anh liền bảo: “Em còn động đậy là anh hôn em đấy.”
Thế là cô không thèm phản kháng nữa.
Hai người bước đi trên nền tuyết phát ra những tiếng “lạo xạo” vui tai, thong thả tản bộ quay trở về chỗ ở.
Dưới bầu trời sao, ánh đèn đường kéo dài chiếc bóng của hai người.
*
Tác giả có lời muốn nói:
“Em còn động đậy là anh hôn em đấy.”
Người ta không động đậy anh cũng hôn rồi còn gì, đồ tồi! 😏