Bay Thấp Qua Mùa Hè - Chu Vãn Dục

Chương 30

Đôi mắt của người mình yêu chính là hồ nước có diện tích nhỏ nhất trên thế giới.

Câu nói “Em đồng ý” của Ôn Nùng tựa như ba viên đá nhỏ ném vào mắt Chu Tây Lẫm, gợn lên những vòng sóng lăn tăn, vòng sau lại lớn hơn vòng trước.

Phải hình dung đôi mắt của Chu Tây Lẫm như thế nào đây?

Trầm uất, kiêu ngạo, bất kham, phóng túng…

Thế nhưng chưa từng có một khoảnh khắc nào mắt anh lại lấp lánh những tia sáng vụn vỡ, ngập tràn sự dịu dàng đến nhường này.

Anh phải mất một khoảng thời gian để thực sự kiểm chứng câu trả lời của cô, sau đó mới nhét bó hoa hướng dương vào lòng cô. Ngay sau đó, cánh tay mạnh mẽ đã siết chặt lấy vòng eo thon gọn của cô.

Ôn Nùng chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, hai chân trong nháy mắt đã rời khỏi mặt đất.

Anh cười, chưa bao giờ anh cười một cách thoải mái đến thế. Anh hét lên: “Nói ‘em đồng ý’ lại lần nữa đi!”

Ôn Nùng không kịp đề phòng, theo bản năng ôm chặt lấy bó hoa trong lòng. Cảm giác choáng váng do mất trọng lượng hòa quyện với niềm hạnh phúc to lớn ập đến, khiến cô không nhịn được mà bật cười thành tiếng.

Tiếng cười giòn giã như vậy là điều hiếm thấy ở một người có tính cách bình lặng và khép kín như cô.

Chu Tây Lẫm nghe thấy thế liền ôm cô chặt hơn, giống như một cậu thiếu niên vô tri, anh lại hét lên: “Nói em đồng ý đi chứ!”

“Em đồng ý!” Ôn Nùng cười khúc khích, trái tim như được ngâm trong hũ mật, đầu óc quay cuồng đến mức quên hết tất cả.

Chu Tây Lẫm khựng lại hai giây, khóe miệng nhếch lên thật cao, bế cô xoay vòng ngày một nhanh hơn.

Mái tóc dài và chiếc khăn quàng của Ôn Nùng tung bay y theo nhịp xoay tròn.

Vào khoảnh khắc này, đất trời vạn vật đều lùi lại phía sau thành một phông nền mờ ảo.

Gió mùa đông này, vầng trăng kia, bóng cây lấp loáng, ánh đèn đường, bầu trời và cả ánh đèn từ mọi nhà, tất cả đều đang chứng kiến giây phút này.

Thế giới bị thu nhỏ lại bằng đúng khoảng cách một cái ôm của hai người.

Tất cả những chua chát, chờ đợi, bất an trong quá khứ đều bị hất tung vào khoảng không vô tận của màn đêm vào lúc này.

Cô đã cùng anh bay thấp qua những giông bão ấy rồi.

Ôn Nùng từng vô số lần nghĩ rằng thanh xuân của cô đã hạ màn sau tiếng chuông kết thúc môn thi đại học cuối cùng.

Thế nhưng vào khoảnh khắc này cô mới hiểu ra, hóa ra cuốn sách thanh xuân của cô vẫn còn một chương ngoại truyện tuyệt vời và đây mới chính là cái kết sau cùng.

Cuối cùng, Chu Tây Lẫm cũng từ từ dừng lại, đặt Ôn Nùng trở lại mặt đất.

Hai chân Ôn Nùng bủn rủn, cô khẽ th* d*c, hai gò má đỏ lựng, nhưng đôi mắt lại sáng lên một cách kinh ngạc, bên trong chỉ phản chiếu bóng hình của một mình anh.

Chu Tây Lẫm cúi đầu chăm chú nhìn cô, trong mắt cuộn trào thứ tình cảm đậm sâu không thể hòa tan.

Sau đó ngay giây tiếp theo, một tay anh đỡ lấy sau gáy cô, tay kia ôm lấy eo cô, mang theo niềm khát khao cháy bỏng, anh cúi đầu trao cho cô một nụ hôn.

Nụ hôn này chôn giấu tình yêu cuộn trào như ngọn núi lửa phun trào.

Bờ môi anh ấm nóng và mềm mại, nhưng lực của nụ hôn lại hung hãn. Ôn Nùng không thể chống đỡ nổi, trái tim đập thình thịch như đánh trống, hàng mi khẽ run rẩy.

Cảm nhận được sự căng thẳng của cô, nụ hôn của Chu Tây Lẫm chẳng những không kiềm chế lại mà càng thêm cuồng nhiệt, thẳng tiến vào trong đoạt sạch hơi thở của cô.

Mùi hương trong trẻo lạnh lùng của Chu Tây Lẫm hoàn toàn bao bọc lấy Ôn Nùng.

Một cảm giác tê dại lạ lẫm lan tỏa từ bờ môi đi khắp tứ chi và xương sườn.

Đây chính là Chu Tây Lẫm.

Anh là kẻ đòi hỏi, cũng là kẻ xâm chiếm, anh xưa nay chẳng có lấy mấy phần kiên nhẫn và dịu dàng, mà phơi bày tất cả sự si mê cuồng dại ra cho cô thấy. Anh không che giấu sự ngang ngược của mình, càng không làm giảm đi sự mạnh mẽ ấy. Anh muốn cho cô biết rằng vào ngay lúc này, có một người đàn ông đang si mê người phụ nữ của anh ta một cách điên cuồng.

Ôn Nùng bỗng nhiên cũng bất chấp tất cả.

Cô không còn bị động đón nhận nữa, mà bắt đầu vụng về đáp lại nụ hôn của anh.

Ánh mắt Chu Tây Lẫm bỗng khựng lại.

Sự hưởng ứng của cô giống như một đốm lửa nhỏ ném vào đống củi khô, trong nháy mắt đã khiến ngọn lửa là Chu Tây Lẫm bùng cháy dữ dội hơn.

Nụ hôn của anh trở nên mạnh mẽ và quấn quýt, chiếm trọn thành trì.

Cô chỉ cảm thấy toàn thân nhũn ra, để mặc cho anh dẫn dắt chìm nổi trong biển giác quan xa lạ.

Ánh trăng lúc này tựa như dải lụa mềm mại, nhẹ nhàng khoác lên người họ.

Nụ hôn này kéo dài và sâu, tựa như muốn thắt chặt linh hồn của hai người lại thành một nút chết.

Chẳng biết đã qua bao lâu, Chu Tây Lẫm mới từ từ lùi lại, trán kề trán với cô, hơi thở của hai người đan xen vào nhau.

Gò má Ôn Nùng nóng bừng, gần như sắp bốc hỏa đến nơi.

Cô dần lấy lại bình tĩnh, khẽ cụp mắt xuống: “Em phải lên nhà rồi.”

Chu Tây Lẫm trầm giọng “Ừ” một tiếng, đầu ngón tay lưu luyến m*n tr*n bờ môi hơi sưng của cô, giọng khàn đặc: “Vậy ngày mai gặp nhé.”

“Ngày mai em phải đến văn phòng luật sư một chuyến để giải quyết chuyện của mẹ em và Ôn Tinh Phương.”

“Anh đưa em đi.” Chu Tây Lẫm lập tức nói: “Xong việc rồi mình cùng đi ăn nhé?”

Ôn Nùng bị anh nhìn đến mức tim lại lỡ mất một nhịp, cô khẽ gật đầu: “Ừm.”

Chu Tây Lẫm lúc này mới hài lòng buông cô ra: “Lên nhà đi, bên ngoài lạnh lắm.”

Ôn Nùng gật đầu, ôm bó hoa hướng dương, cứ đi được ba bước lại ngoảnh đầu nhìn lại một lần rồi mới bước vào trong khu tập thể.

Mãi cho đến khi bóng dáng cô biến mất hẳn, Chu Tây Lẫm mới từ từ thu hồi ánh mắt.

Anh không rời đi ngay.

Anh đi đến bên lề đường, tựa lưng vào cửa xe, rút từ trong túi ra một bao thuốc, lấy một điếu ra rồi châm lửa.

Đốm lửa đỏ rực le lói trong đêm tối lúc tỏ lúc mờ.

Cơn gió đêm đông lướt qua chiếc cổ áo hơi phanh của anh, anh rít một hơi thuốc thật sâu rồi chậm rãi nhả khói, làn khói tan ra dưới ánh trăng lạnh lẽo.

Lần đầu tiên anh cảm thấy chất nicotine chẳng có tác dụng gì.

Hồi tưởng lại nụ hôn quấn quýt vừa rồi, cảm xúc trong đáy mắt anh cuộn trào, từ từ hiện lên một tia h*m m**n chưa được thỏa mãn.

Sau khi về đến nhà, việc đầu tiên Ôn Nùng  là đi ra ngoài ban công.

Vừa vặn nhìn thấy ánh đèn xe của Chu Tây Lẫm sáng lên, rồi anh lái xe rời đi.

Cô khẽ nhếch môi, xoay người định đi vào phòng ngủ thì Ôn Tuyết Bình đi ra lấy nước, hai mẹ con đụng mặt nhau.

Ôn Tuyết Bình tinh mắt nhìn thấy ngay bó hoa hướng dương nổi bần bật trong lòng Ôn Nùng, theo bản năng hỏi: “Hoa này của con…”

Ôn Nùng có chút ngượng ngùng nói: “Chu Tây Lẫm tặng đấy ạ.”

Mắt Ôn Tuyết Bình lập tức sáng lên: “Cậu ấy chưa về à?”

“Về rồi ạ.” Ôn Nùng cười: “Xong lại quay lại.”

Ánh mắt Ôn Tuyết Bình bỗng chốc trở nên thâm trầm, nhìn chằm chằm vào Ôn Nùng.

Ôn Nùng nghĩ đến cảnh tượng anh trịnh trọng tỏ tình với mình, trong lòng ngập tràn sự ấm áp và vô cùng quyến luyến.

Cô nhìn Ôn Tuyết Bình, biết là chẳng còn gì để giấu giếm nữa, bèn nói: “Bọn con ở bên nhau rồi ạ.”

“…Thật sao?!” Ôn Tuyết Bình kinh ngạc thốt lên thành tiếng, suýt chút nữa thì cầm không vững cốc nước, ngay cả những nếp nhăn nơi khóe mắt cũng đong đầy niềm vui sướng: “Cho nên vừa rồi thằng bé đặc biệt quay lại để tỏ tình với con à? Xem ra  mẹ thật sự không nhìn lầm cậu thanh niên này rồi, tốt quá rồi, hòn đá trong lòng mẹ cuối cùng cũng bỏ xuống được rồi.”

Ôn Nùng nhìn dáng vẻ ngập tràn bong bóng màu hồng của mẹ mình, bất lực lắc đầu: “Được rồi, mẹ mau đi lấy nước đi, con về phòng đây.”

Nói xong, cô chẳng đợi Ôn Tuyết Bình kịp phản ứng, ôm lấy bó hoa, giống như một chú thỏ con thẹn thùng nhanh chân lủi thẳng vào phòng mình.

Vừa bước vào cửa, Ôn Nùng đã tựa lưng vào cánh cửa đứng thẫn thờ một lúc lâu.

Cô cúi đầu ngửi hương thơm của hoa hướng dương, rồi đi tìm chiếc bình thủy tinh sạch trong tủ ra để cắm hoa, việc cắt tỉa cành hoa cũng ngốn của cô không ít thời gian.

Cô đặt bình hoa ở vị trí bắt mắt nhất trên bàn làm việc, ngắm nhìn nó, tựa như có thể nhìn thấy dáng vẻ Chu Tây Lẫm ôm bó hoa đi về phía mình.

Làm xong xuôi tất cả những việc này, cô mới đi tắm.

Sấy tóc xong bước ra ngoài, nhìn những cánh hoa màu vàng rực rỡ đang nở rộ đầy mãnh liệt dưới ánh đèn bàn ấm áp, toát lên một sức sống bừng nở, cô lại vô cớ muốn mỉm cười.

Chiếc đèn bàn hiển thị thời gian đã sắp sửa bước sang góc không giờ.

Cô ngồi xuống trước bàn làm việc, ngẫm nghĩ một lát rồi mở bản ghi nhớ trên điện thoại ra, đầu ngón tay ngập ngừng trên màn hình một hồi, sau đó mang theo một tâm trạng gần như thành kính, gõ xuống từng chữ từng câu cảm nhận của bản thân vào lúc này.

[Rất lâu rất lâu về trước, em tự hỏi bản thân mình, tại sao lại thích anh.

Có một câu trong lời bài hát rất đúng với cảm xúc của em: Có những người chẳng thể nói rõ là tốt ở điểm nào, nhưng lại chẳng một ai có thể thay thế được.

Em đã từng tưởng tượng đến việc bản thân sẽ có sự giao nhau với anh, trở thành bạn bè với anh, tỏ tình với anh, được anh ôm hoặc hôn, thậm chí cả chuyện lên giường… Nhưng em chưa từng nghĩ rằng anh sẽ tỏ tình với em.

Trong những ảo tưởng của mình, em luôn là người nói câu “Em thích anh”, thế nhưng anh lại khiến em trở thành người đưa ra câu trả lời “Em đồng ý”.

Việc này đã vượt ra khỏi giới hạn tưởng tượng của em rồi.

Khoảnh khắc anh ôm bó hoa đứng trước mặt em, thanh xuân của em coi như có chết cũng không còn gì hối tiếc nữa rồi.

Chúc mừng năm mới, Chu Tây Lẫm.

Chúc mừng năm mới, bạn trai của em.]

Lúc Ôn Nùng gõ xuống chữ cuối cùng, trên màn hình điện thoại bỗng nhảy ra một thông báo tin nhắn mới.

Là Chu Tây Lẫm.

Cô bấm vào xem.

[Blue Hour: Chúc mừng năm mới.]

Ôn Nùng lúc này mới giật mình nhận ra thời gian đã bước sang không giờ rồi.

Một năm mới đã bắt đầu.

Cô mím môi mỉm cười, nhanh tay trả lời: [Chúc mừng năm mới.]

Tin nhắn vừa mới gửi đi, bên kia gần như đã trả lời lại ngay lập tức: [Còn gì nữa không?]

Ôn Nùng nhìn ba chữ này, hai gò má lại bắt đầu nóng bừng lên. Ngón tay cô do dự một hồi, cuối cùng chỉ gõ lại ba chữ: [Chúc ngủ ngon.]

Gửi xong, cô nắm chặt lấy chiếc điện thoại, tim đập hơi nhanh.

Bên kia im ắng mất vài giây, ngay lúc cô tưởng rằng anh sẽ không trả lời lại nữa thì điện thoại bỗng rung lên một cái. Là một tin nhắn thoại.

Ôn Nùng bấm mở, áp điện thoại lại gần tai.

Chất giọng trầm thấp, đầy nam tính của Chu Tây Lẫm mang theo một tia cười khẽ khàng khó lòng nhận ra lọt vào tai của cô: “Chúc ngủ ngon nhé cục cưng.”

Ôn Nùng cảm thấy có một luồng điện chạy từ vành tai khiến cô tê dại đến tận đầu ngón chân.

Cô lập tức úp mạnh chiếc điện thoại vào trước ngực, tựa như làm như vậy là có thể giữ chặt lấy trái tim đang muốn nhảy ra khỏi lồng ngực kia vậy.

Rất lâu sau vẫn khó lòng bình tĩnh lại được.

*

Ngày hôm sau, trời đã sáng hẳn.

Mặc dù hẹn với luật sư vào lúc hai giờ chiều, Ôn Nùng vẫn thức dậy từ rất sớm.

Ánh nắng của ngày đầu năm mới len lỏi qua khe hở của rèm cửa chiếu vào trong phòng, cô khẽ nheo mắt lại, cảm thấy bản thân mình giống như một chú mèo đầy thư thái.

Sau khi ăn cơm xong, cô bắt đầu nghiêm túc chọn lựa quần áo.

Thử qua vài bộ đều không ưng ý, cuối cùng cô vẫn chọn lại bộ đồ đầu tiên mà mình đã cầm lấy, đó là một chiếc áo len cao cổ màu trắng sữa phối với chiếc áo khoác dạ dáng dài màu cà phê nhạt, phía dưới là chân váy ngắn kết hợp với quần tất, đi đôi bốt màu nâu có cổ cao đến bắp chân, tổng thể trang phục vừa dịu dàng lại không kém phần thời thượng.

Chọn xong trang phục, cô ngồi trước bàn trang điểm, tỉ mỉ trang điểm cho bản thân hơn hẳn ngày thường. Phết nhẹ chút bột lông mày, thoa chút son môi hồng, thậm chí còn đeo một đôi kính áp tròng đã lâu không dùng tới.

Lúc cô xách túi đi xuống lầu, xe của Chu Tây Lẫm đã đứng đợi sẵn ở cổng khu tập thể từ bao giờ rồi.

Anh rõ ràng cũng đã sửa soạn một cách vô cùng kỹ càng, thay một chiếc áo khoác dạ dáng dài màu xám đậm cắt may vô cùng gọn gàng, tôn lên vóc dáng thẳng tắp, trông chẳng khác nào một nhân vật bước ra từ trong truyện tranh.

Nhìn thấy Ôn Nùng đi tới, anh khẽ nhướng mày: “Đến rồi đấy à.”

Anh đưa tay ra mở cửa xe cho cô.

“Ừm.” Ôn Nùng liếc nhìn anh một cái rồi cúi người bước vào trong xe.

Chiếc xe chạy theo tuyến đường định vị trên bản đồ hướng về phía văn phòng luật sư.

Trên đường đi, Chu Tây Lẫm đơn giản hỏi han qua tình hình của Ôn Tuyết Bình, biết được tinh thần của bà khá tốt mới yên tâm.

Suốt hơn hai tiếng đồng hồ ở văn phòng luật sư, Chu Tây Lẫm luôn im lặng ở bên cạnh Ôn Nùng, chỉ vào những thời điểm mấu chốt mới lên tiếng bổ sung vài câu. Thái độ chín chắn, đáng tin cậy của anh khiến vị luật sư kia cũng không tiếc lời khen ngợi.

Mọi việc diễn ra vô cùng thuận lợi. Lúc bước ra khỏi tòa nhà văn phòng luật sư thì vừa mới qua bốn giờ chiều, ánh nắng chan hòa, Ôn Nùng thở dài nhẹ nhõm, như vừa rũ bỏ được một gánh nặng ngàn cân.

“Đói bụng rồi phải không?” Chu Tây Lẫm rất tự nhiên nắm lấy tay cô: “Đưa em đến một nơi này.”

Lòng bàn tay Ôn Nùng rơm rớm mồ hôi, cô bẽn lẽn gật đầu.

Xe chạy được một lúc, Ôn Nùng phát hiện chiếc xe không hướng về phía trung tâm thành phố mà lại chạy về phía cảng biển, lúc này cô mới sực nhớ ra, hỏi: “Chúng ta đi đâu thế?”

“Đến nơi rồi em sẽ biết.” Chu Tây Lẫm úp úp mở mở.

Khoảng nửa tiếng sau, chiếc xe rẽ vào một khu vực bến cảng có phần hẻo lánh.

Nơi này không phải là những con tàu chở hàng khổng lồ neo đậu, mà là vài con tàu được sơn màu xanh trắng hoặc cam đỏ, trên thân tàu có in dòng chữ “Cứu hộ trên biển”.

“Nơi này là… bến tàu của đội các anh à?” Ôn Nùng có chút kinh ngạc.

“Ừ.” Chu Tây Lẫm đỗ xe gọn gàng rồi đi vòng qua mở cửa cho cô: “Đưa bạn gái của anh đến tham quan nơi chiến đấu của anh một chút.”

Bến cảng ngày đông, gió biển mang theo mùi tanh nồng và sự buốt giá đặc trưng.

Chu Tây Lẫm dắt tay cô đi trên bến tàu trống trải, chiếc cầu phao bằng thép khổng lồ dưới chân phát ra những tiếng động khẽ khàng, phía xa xa là mặt biển bao la ngút ngàn mang sắc xanh xám lờ mờ, những chú chim hải âu bay lượn quanh những cột buồm cất tiếng kêu vang.

Anh không dẫn cô lên tàu, cũng không giới thiệu gì nhiều, bởi vì anh biết con gái có lẽ sẽ không có hứng thú với mấy thứ này. Anh chỉ nắm tay cô đi dọc theo con đường nhỏ men theo bến tàu dẫn lên một mỏm đá ngầm ở trên cao.

Con đường nhỏ có hơi dốc, anh luôn nắm chặt lấy tay cô, đi ở phía bên ngoài để chắn bớt những cơn gió biển đang thổi ào ào cho cô.

Hai người cứ im lặng đi như thế cho đến khi đặt chân lên mỏm đá ngầm cao nhất.

Tầm nhìn bỗng chốc trở nên vô cùng khoáng đạt, toàn bộ bến cảng thu trọn vào trong tầm mắt, phía xa là biển lớn, biển trời hòa cùng một màu, bao la vô ngần.

“Nơi này…” Ôn Nùng bị cảnh tượng trước mắt làm cho choáng ngợp.

“Nơi này là nơi bọn anh thường lui tới vào những khoảng thời gian nghỉ ngơi giữa các buổi huấn luyện.” Chu Tây Lẫm đứng bên cạnh cô, đưa tay tém lại vạt áo bị gió thổi tung cho cô, ánh mắt phóng ra phía xa xăm: “Ngắm nhìn biển cả, hóng chút gió biển, mọi muộn phiền đều có thể tạm thời buông bỏ được hết.”

Ôn Nùng bỗng nhiên cảm thấy trái tim mình trở nên vô cùng an tĩnh.

Cô ngoảnh mặt lại nghiêm túc ngắm nhìn anh.

Anh quay đầu sang nhìn gò má bị gió biển thổi đến mức đỏ ửng của cô, nở một nụ cười nhạt đầy lười nhác, nói: “Ngày đầu tiên của năm mới đưa em đến đây là muốn nói cho em biết rằng nơi này chính là một phần vô cùng quan trọng trong cuộc đời của anh. Sự cuộn trào, sự bình lặng, sự nguy hiểm, hay sự hùng vĩ… tất cả đều ở nơi này.”

Chẳng biết vì sao, vành mắt Ôn Nùng bỗng có chút nóng lên.

Chu Tây Lẫm lại chỉ tay về phía đường chân trời nơi biển trời giao nhau, nơi có một con tàu chở hàng đang thong thả lướt qua: “Em nhìn xem, biển cả rất rộng lớn, nhưng cũng rất cô độc.”

Ôn Nùng nhìn con tàu kia, ngẫm nghĩ một lát rồi nói: “Nếu anh là biển cả, vậy em sẽ làm con thuyền nhỏ kia.”

Chu Tây Lẫm mỉm cười lắc đầu: “Trong cuộc đời của anh vốn đã có vô số những con thuyền nhỏ rồi. Trình Hoắc, các anh em trong đội, cả ông bà nội của anh nữa… Em đừng làm thuyền nhỏ nữa.”

Ôn Nùng không hiểu.

Cô nhìn lại anh, trong đôi mắt thâm trầm của anh phản chiếu bóng hình nhỏ bé của chính mình, ánh mắt cô ngập tràn sự thắc mắc.

Chu Tây Lẫm chăm chú nhìn cô: “Làm chú cá nhỏ đi, thỏa sức bơi lội trong cơ thể của anh, một cách tự do tự tại.”

Biển cả dù có sở hữu những con thuyền nhỏ thì vẫn cứ cô độc như vậy.

Thế nhưng biển cả có được chú cá nhỏ mới có được sức mạnh để nổi sóng.

Câu nói này của Chu Tây Lẫm giống như những đợt sóng biển, từng đợt từng đợt vỗ vào trái tim Ôn Nùng.

Cô dùng lực nắm chặt lấy tay anh, muôn vàn lời nói chẳng biết phải thốt ra sao, cuối cùng chỉ hóa thành một cái gật đầu thật mạnh.

Chu Tây Lẫm mỉm cười.

Nụ cười mang theo chút cô đơn.

Anh ngoảnh mặt đi, tiếp tục phóng tầm mắt ngắm nhìn biển cả bao la.

Ôn Nùng đứng bên cạnh, lặng lẽ cùng anh dõi mắt trông theo.

*

Tác giả có lời muốn nói:

Hu hu hu, trong cuộc đời anh có rất nhiều con thuyền nhỏ, nhưng anh lại mong em làm chú cá nhỏ của riêng mình.

Tim tôi thật sự mềm nhũn luôn rồi.