Bay Thấp Qua Mùa Hè - Chu Vãn Dục

Chương 27

Sau khi rời khỏi bệnh viện, Chu Tây Lẫm không về nhà mà đánh lái chạy thẳng ra bờ biển.

Anh hạ cửa kính xe xuống, châm một điếu thuốc rồi rít một hơi thật sâu. Chất nicotine tạm thời đè nén được ngọn lửa bực dọc đang vô cớ bủa vây. Gió biển đêm đông như chiếc roi da bọc đá quất thẳng vào mặt, nhưng lại khiến đầu óc con người ta tỉnh táo hơn vài phần.

Bóng tối mỗi lúc một dày thêm, cho đến khi mặt biển chìm hẳn vào một màu đen kịt.

Màn hình điện thoại trong lòng bàn tay cứ sáng lên rồi lại tắt ngấm. Chu Tây Lẫm bực bội vò đầu bứt tai, cuối cùng lật tìm một số điện thoại rồi bấm gọi.

Tiếng chuông đổ một hồi lâu mới có người nhấc máy. Đầu dây bên kia cực kỳ ồn ào, rõ ràng là đang ở một buổi tiệc tùng: “c* Lẫm đấy à, ngọn gió nào thôi thúc cậu gọi cho tôi thế này…”

“Có việc nhờ cậu đây.” Giọng Chu Tây Lẫm mang theo cái lạnh thấu của gió biển, dứt khoát và đi thẳng vào vấn đề.

“Biết ngay mà, không có việc gì là cậu chẳng thèm call tôi đâu. Thôi được rồi, anh Lẫm có gì dặn dò, thằng em này nguyện nhảy vào nước sôi lửa bỏng!” Đầu dây bên kia trêu chọc.

Người đang nói chuyện tên là Trương Thanh, một trong những người anh em chí cốt nhất thời cấp ba của Chu Tây Lẫm, địa vị trong nhóm chỉ xếp sau Trình Hoắc. Sau khi tốt nghiệp, cậu ta được gia đình gọi về thành phố Thanh để tiếp quản công việc kinh doanh. Dù khoảng cách địa lý có xa xôi nhưng tình nghĩa anh em vẫn không hề phai nhạt.

Chu Tây Lẫm cũng chẳng khách sáo, nói luôn: “Điều tra giúp tôi hai người, dân gốc thành phố Thanh.”

Chu Tây Lẫm đọc tên của Ôn Tinh Phương và Ô Chí Quốc, đơn giản kể qua việc họ mở quán nướng và hoàn cảnh gia đình có một con trai một con gái.

Anh nói tiếp: “Càng chi tiết càng tốt, đặc biệt là xem họ có cái đuôi hay phốt nào mờ ám không thể đưa ra ánh sáng không.”

Trương Thanh ở đầu dây bên kia im lặng mất vài giây, có vẻ như đang tiếp nhận thông tin: “Hai người này là ai thế?”

Cậu ta thừa hiểu tính khí của Chu Tây Lẫm, rõ ràng là đã cảm nhận được luồng áp lực qua điện thoại.

Chu Tây Lẫm nhìn mặt biển đen ngòm đang cuộn sóng ngoài cửa sổ, chậm rãi nhả ra hai chữ: “Kẻ thù.”

Đầu dây bên kia vang lên tiếng Trương Thanh hít một hơi khí lạnh, ngay sau đó cậu ta đáp lại một cách dứt khoát: “Hiểu rồi, đợi tin của tôi.”

Chu Tây Lẫm cúp máy, gạt mạnh tàn thuốc vào gạt tàn rồi dụi tắt.

Anh nổ máy xe, quay đầu chạy về nhà.

Vừa vào đến cửa, anh cởi phăng chiếc áo khoác vứt sang một bên, đi thẳng vào phòng tắm. Nhưng dường như ngay cả dòng nước lạnh cũng chẳng thể gột rửa nổi đống hỗn độn trong đầu anh lúc này.

Anh tắm rất nhanh, tay còn ướt đẫm đã cầm điện thoại lên, ngón tay chần chừ trên số của Ôn Nùng một lát rồi dứt khoát bấm gọi.

Tiếng tút dài dằng dặc vang lên.

Không có người nghe máy.

Anh nhíu chặt lông mày, gọi lại lần nữa.

Vẫn là tiếng báo máy bận lạnh ngắt.

Lại gọi.

Kết quả vẫn y như vậy.

Mẹ bà nó.

Một ngọn lửa vô cớ bùng lên trong lòng. Anh vội vàng thay quần áo, chộp lấy chìa khóa xe rồi lao ra khỏi cửa.

Đường phố đêm đông vắng vẻ, chiếc xe lao vun vút trong đêm, một lần nữa quay trở lại bệnh viện.

Anh quen đường cũ đi thẳng lên tầng phòng bệnh.

Hành lang đèn điện lờ mờ, bốn bề tĩnh lặng.

Vừa đi đến trước cửa phòng bệnh của Ôn Tuyết Bình, cánh cửa từ bên trong đã nhẹ nhàng mở ra, trong nháy mắt Ôn Nùng liền bước ra ngoài.

Cô cúi đầu, dường như đang mải suy nghĩ điều gì đó nên không chú ý có người đang đứng ở cửa.

Cho đến khi vóc dáng cao lớn của Chu Tây Lẫm chắn hoàn toàn lối đi, cô mới giật mình ngẩng đầu lên.

Bốn mắt nhìn nhau.

Sự ngạc nhiên trong mắt Ôn Nùng xẹt qua rất nhanh, ngay sau đó đã bị một lớp sương xa cách từ chối người ngoài lại gần bao phủ lấy.

Cô không nói một lời, thậm chí không thèm khựng lại một nhịp nào mà trực tiếp nghiêng người lách qua anh, đi thẳng về phía phòng lấy nước ở cuối hành lang.

Chu Tây Lẫm bị thái độ này của cô làm cho đầu óc rối mù.

Anh sải vài bước đuổi theo, dứt khoát chặn đứng cô lại: “Chơi trò lật mặt với tôi đấy à?”

Bước chân Ôn Nùng khựng lại, nhưng cô vẫn cúi đầu, cơ thể khẽ gồng lên như một con nhím đang dựng ngược hết gai nhọn trên người để phòng thủ.

Nhìn dáng vẻ từ chối giao tiếp này của cô, trong lòng Chu Tây Lẫm bỗng bốc lên một ngọn lửa bực dọc. Anh đưa tay ra, bóp lấy cằm cô, ép cô phải ngẩng mặt lên nhìn mình.

Đôi mắt vốn dĩ luôn trong trẻo lạnh lùng của cô lúc này đang phủ một lớp màn nước lấp lánh. Cô bị ép phải nhìn anh, đôi môi mím chặt đến trắng bệch, vẫn cứng đầu không chịu nói nửa lời.

“Nói chuyện.” Chu Tây Lẫm tiến lên một bước, giam cầm cô trong bầu không khí của riêng mình.

Anh hỏi: “Mẹ bà nó, tôi đã chọc gì cậu rồi? Điện thoại không nghe, gặp tôi thì né, thế này là có ý gì?”

Ôn Nùng bị anh ép đến mức không còn đường lui, cằm bị anh bóp đau nhói. Cô giãy giụa muốn quay mặt đi nhưng lại bị anh dùng lực cố định chặt hơn. Cơn giận cuộn trào trong đáy mắt anh khiến tim cô khẽ run lên, sự tủi thân và vị chua chát như loài dây leo điên cuồng quấn chặt lấy tâm trí. Cô cắn chặt môi dưới, lồng ngực vì thở gấp mà phập phồng nhè nhẹ.

Chu Tây Lẫm nhìn vành mắt đỏ hoe và đôi môi đang bị cắn chặt của cô, tim như bị một thứ gì đó tông mạnh vào. Ngơ ra vài giây, anh buông bàn tay đang bóp cằm cô ra, chuyển sang chống hai tay lên bức tường hai bên đầu cô, hoàn toàn bao vây cô vào lòng. Anh cúi người thấp hơn, gần như ghé sát vào tai cô, giọng trầm thấp khàn khàn: “Ôn Nùng, nhìn tôi này.”

Chu Tây Lẫm lúc này không nghi ngờ gì nữa, đang mang một cảm giác áp bức đầy tính xâm chiếm.

Tim Ôn Nùng đập thình thịch như đánh trống, máu trong người như chảy ngược. Cô nhắm chặt mắt lại, hàng mi dài run rẩy dữ dội, từ chối giao tiếp.

Chu Tây Lẫm nhíu chặt mày. Vài giây sau, anh lại đưa tay ra, lần này là nâng lấy mặt cô, các đầu ngón tay chai sần cọ xát qua mí mắt cô, ép cô phải mở mắt: “Tôi bảo cậu nhìn tôi.”

Ôn Nùng bị ép đến mức không thể trốn tránh, nghĩ đến cảnh tượng Ô Nam ngồi lên ghế phụ của anh là cô lại cảm thấy nghẹt thở. Cô mở mắt ra như ý anh muốn, cùng lúc đó, những giọt nước mắt cũng mất kiểm soát mà lã chã rơi xuống.

Cô nghẹn ngào nói: “Cậu đi mà tìm Ô Nam của cậu đi.”

Chu Tây Lẫm lập tức sững sờ.

Bàn tay đang chống trên tường của anh vô thức lỏng lực ra, ngọn lửa giận trong mắt bị sự ngỡ ngàng thay thế.

Ba giây sau, anh đã hiểu ra mọi chuyện, cô đã nhìn thấy Ô Nam lên xe của anh.

“Má nó chứ…” Chu Tây Lẫm chửi thề một tiếng, bực bội vò đầu bứt tai: “Mẹ bà nó, cậu chỉ vì chuyện này thôi à?”

Ôn Nùng cắn môi, trợn mắt lườm anh.

Nhìn đôi mắt khóc đến đỏ hoe của cô, một cảm giác bất lực dâng lên trong lòng anh: “Tôi là sợ cô ta lên đây làm cậu ngứa mắt nên mới giữ cô ta lại để chặn người đấy chứ. Cậu hay thật, quay sang đổ oan cho tôi luôn à?”

Nước mắt Ôn Nùng vẫn không ngừng rơi, nhưng nghe thấy lời giải thích của anh, trong ánh mắt cô đã thoáng qua một tia dao động.

Cô vội quay mặt đi hướng khác, giọng nói mang theo tiếng sụt sịt nghẹn ngào: “…Ai biết được hai người ở trên xe đã nói những gì.”

“Tôi nói gì?” Chu Tây Lẫm tức đến mức suýt bật cười, anh chống nạnh đi qua đi lại hai bước đầy bực bội: “Tôi thì nói được gì cơ chứ?”

Anh đột ngột dừng lại, quay đầu nhìn cô: “Nhà Ô Nam đối xử với cậu như thế, bắt cậu chịu bao nhiêu uất ức. Chu Tây Lẫm tôi đây nếu mà còn có thứ dính dáng mập mờ không rõ ràng gì với cô ta thì tôi thề tôi không phải là con người nữa!”

Giọng anh không cao, nhưng từng chữ đều đanh thép nện thẳng vào lòng Ôn Nùng.

Ôn Nùng nhìn bờ môi đang mím chặt vì tức giận của anh. Rõ ràng là một chuyện bế tắc như vậy, nhưng chỉ cần một giây, giống như được thông suốt mọi chuyện, cô bỗng nhiên có một trực giác rằng người đàn ông này sẽ không lừa dối cô.

Và anh cũng chẳng việc gì phải lừa cô cả.

Chu Tây Lẫm thấy cô im lặng thì hoàn toàn bó tay, bèn quay người đứng im.

Sau vài giây im lặng đến kỳ lạ.

Một giọng nam trầm thấp, vang lên cực kỳ khẽ khàng trong hành lang vắng lặng.

“Là em đã trách lầm anh.

Màn sương mờ che đôi mắt

Hoa rơi trong khoảnh khắc dẫu đẹp đến mấy

Giây tiếp theo lại chẳng thấy tăm hơi …”

Chu Tây Lẫm hát chẳng có chút kỹ thuật nào, hoàn toàn là dùng cảm xúc mà hát.

Anh quay lưng về phía cô, bờ vai khẽ buông thõng, vóc dáng cao lớn đổ dài thành một bóng hình cô độc dưới ánh đèn hành lang.

Ôn Nùng hoàn toàn đờ người ra.

Nước mắt vẫn còn rơi trên mặt, nhưng cảm xúc chua chát lại mang theo chút ấm áp giống như mầm non đâm chồi nảy lộc từ tận sâu trong tim cô.

“Phụt.”

Một tiếng cười khúc khích cực kỳ khẽ bật ra từ bờ môi đang mím chặt của cô.

Tiếng hát đột ngột dừng lại.

Chu Tây Lẫm quay người lại, hơi cúi đầu xuống, nhìn thẳng vào mắt cô: “Ồ, chịu cười rồi đấy à?”

Ôn Nùng bị anh nhìn đến mức có chút không tự nhiên, vội thu lại nụ cười, giơ tay đấm nhẹ một cái vào cánh tay anh: “Đồ đáng ghét.”

Chu Tây Lẫm không né, đứng im chịu một đấm của cô, khóe miệng cũng nhếch lên một độ cong cực nhạt. Anh nhìn cô, giọng điệu trở nên nghiêm túc hơn đôi chút: “Sau này có chuyện gì thì cứ trực tiếp nói với tôi, đừng tự mình suy diễn lung tung, cũng đừng để ở trong lòng. Chuyện gì cũng có thể nói rõ ràng được mà.”

Ôn Nùng nhìn gương mặt gần kề trong gang tấc của anh, nhìn thấy sự dịu dàng và nghiêm túc hiếm hoi đã rũ bỏ sạch vẻ hung hãn trong mắt anh, mọi nếp nhăn trong lòng cô dường như đều được vuốt phẳng phiu.

Cô hít mũi, khẽ “Ừm” một tiếng.

Sau đó, dường như để tìm một cái cớ để bước xuống, cô ngẫm nghĩ một giây rồi lý nhí nói: “Tôi đói rồi.”

Chu Tây Lẫm nhướng mày: “Bác gái ngủ rồi à?”

“Ừm, mẹ ngủ ngon lắm.” Ôn Nùng gật đầu.

“Được.” Chu Tây Lẫm rất dứt khoát: “Đưa cậu đi ăn, muốn ăn gì?”

Ôn Nùng nói: “Muốn uống chút rượu, ăn xiên que.”

Chu Tây Lẫm liếc nhìn cô, không nói gì thêm, chỉ nói: “Đi.”

Hai người cùng bước ra khỏi tòa nhà bệnh viện. Cái lạnh thấu xương của đêm muộn ập vào mặt, Ôn Nùng vô thức rụt cổ lại. Chu Tây Lẫm liếc thấy, bèn cởi chiếc áo khoác mỏng của mình ra, không nói không rằng liền khoác lên người cô.

Chiếc áo khoác mang theo hơi ấm cơ thể anh cùng mùi thuốc lá nhàn nhạt, trong nháy mắt đã xua tan đi cái lạnh giá. Ôn Nùng kéo lại vạt áo, không từ chối.

Đi bộ vài phút, họ rẽ vào một con phố tương đối nhộn nhịp. Cả dãy phố đó toàn là quán nướng, không khí ngập tràn mùi thơm nồng của than củi, bột thì là hòa quyện với mùi thịt nướng.

Trong số đó có một quán là đông khách nhất, trước cửa bày mấy chiếc bàn xếp đơn sơ, dù đã mười giờ đêm nhưng khách khứa vẫn ngồi kín chỗ.

Chu Tây Lẫm tìm một chỗ ngồi lùi vào phía trong, cầm lấy cuốn menu trên bàn.

Ôn Nùng nói: “Cậu gọi món đi, tôi ăn gì cũng được.”

Anh liếc cô một cái, gật đầu rồi hướng về phía ông chủ gọi với ra: “Thịt cừu, thịt bò, ba chỉ, sụn gà, cánh gà, khoai tây và cà tím mỗi thứ mười xiên, cho thêm một két bia ướp lạnh nữa.”

Trong lúc anh gọi món, Ôn Nùng tranh thủ quan sát nơi ngập tràn hơi thở cuộc sống này. Tiếng người nói chuyện ồn ào, tiếng than củi nổ lách tách, hình ảnh đồ ăn mỡ dính xèo xèo trên vỉ nướng… dường như quán nướng ở nơi nào cũng đều như vậy cả.

Rất nhanh sau đó, những xiên nướng thơm phức, cháy cạnh vàng ươm đã được xếp đầy một bàn, những chai bia ướp đá bên cạnh lấm tấm những giọt nước đọng nhỏ li ti.

Chu Tây Lẫm cầm một xiên thịt cừu đang chảy mỡ xèo xèo lên, cắn một miếng thật to, nóng đến mức anh phải liên tục hà hơi, vừa nhai vừa nói một cách không rõ: “Ngon thật, bảo sao quán lại đông khách thế.”

Ôn Nùng cầm một xiên thịt ba chỉ lên, cắn một miếng nhỏ, nhai chậm rãi. Sau khi nuốt xuống, cô mới nhàn nhạt buông một câu: “Không ngon bằng tôi nướng.”

Động tác nhai của Chu Tây Lẫm khựng lại.

Anh ngẩng đầu lên nhìn Ôn Nùng.

Cô đang cụp mắt xuống, hàng mi dài đổ một bóng râm nhỏ dưới mắt.

Chu Tây Lẫm chợt nhớ lại những lời tố cáo của cô ở đồn cảnh sát, một cảm giác xót xa khó tả bỗng chốc chẹn ngang cuống họng anh.

Suy nghĩ một lát, anh cầm lấy một chai bia, dứt khoát bật nắp rồi đẩy đến trước mặt Ôn Nùng.

Ôn Nùng không nhìn anh, cô cầm chai bia ướp lạnh lên, ngửa đầu nốc một ngụm thật lớn. Chất lỏng lạnh buốt mang theo những bong bóng khí đắng chát tràn vào cuống họng, khiến cô khẽ nhíu mày.

Chu Tây Lẫm không ngăn cản, chỉ im lặng nhìn cô.

Uống xong vài ngụm rượu, Ôn Nùng lại cầm một xiên sụn gà lên nhai rau rẩu, rồi tiếp tục bồi thêm một ngụm bia lớn. Đây là lần đầu tiên cô không màng đến hình tượng trước mặt anh, ăn uống chẳng ra dáng thục nữ chút nào.

Rất nhanh sau đó, chai bia đầu tiên đã cạn đáy. Cô đưa tay định lấy chai thứ hai thì Chu Tây Lẫm đã mở sẵn nắp chai cho cô từ bao giờ.

Uống liền hai chai, cồn bắt đầu phát huy tác dụng, hai gò má Ôn Nùng ửng hồng thấy rõ, ánh mắt cũng trở nên hơi mơ màng. Thế nhưng cô vẫn cầm lấy chai bia thứ ba.

Ngay lúc định uống, cô liếc thấy Chu Tây Lẫm từ nãy đến giờ vẫn im lặng uống nước trà. Ánh mắt cô thoáng vẻ bối rối, giọng nói cũng mang theo chút nũng nịu: “Cậu không khuyên tôi à?”

“Người khác khuyên cũng chẳng có ích gì, tự mình nghĩ thông suốt mới được.” Chu Tây Lẫm gắp xiên cà tím nướng trên bàn, dùng đũa lấy ra rồi bỏ vào đĩa trước mặt cô, giọng điệu rất bình thản: “Hơn nữa, cậu có giết người phóng hỏa đâu, chỉ là uống chút rượu thôi mà, sợ gì chứ?”

Nghe những lời này, Ôn Nùng chỉ cảm thấy một tầng sương mờ dâng đầy trong mắt.

Chu Tây Lẫm nâng chiếc cốc của mình lên, khẽ cụng vào chai bia trong tay cô, cười nói: “Uống đi, say thì tôi cõng cậu về.”

Ôn Nùng nhìn anh, cứ chăm chăm nhìn anh như thế, sau đó cô bỗng nhiên bật cười. Một nụ cười thực sự sảng khoái và thả lỏng, đôi mắt cong cong như vầng trăng khuyết, gương mặt ửng hồng, giống như một bông hoa đột ngột nở rộ giữa đêm tối.

“Ok.” Cô đáp lời, cầm chai rượu lên, nhăn mặt nhíu mày cố nuốt thêm hai ngụm lớn.

Chu Tây Lẫm nhìn cô chăm chú. Nhìn cô khóc, nhìn cô cười, nhìn cô vừa say khướt vừa ngấu nghiến ăn đồ ăn. Anh không an ủi, cũng không ngắt lời, chỉ lặng lẽ ở bên cạnh cô, để cô được yên tâm trút bỏ hết nỗi lòng.

Dưới sự dung túng thầm lặng ấy, Ôn Nùng uống cạn chai thứ ba, rồi lại mở tiếp chai thứ tư.

Chỉ tiếc là chai thứ tư mới uống được một nửa thì ánh mắt cô đã hoàn toàn mất đi tiêu cự.

Cô cầm một xiên cánh gà, gặm nửa ngày trời mà chẳng trúng miếng thịt nào, cái đầu nhỏ cứ gật gù, mấy bận suýt chút nữa là đập vào cạnh bàn, trông chẳng khác nào một chú mèo đang ngủ gật.

Nhìn dáng vẻ này của cô, Chu Tây Lẫm bất lực thở dài, anh vẫy tay gọi nhân viên phục vụ đến tính tiền. Quét mã thanh toán xong xuôi, quay lại nhìn Ôn Nùng thì cô đã gục xuống bàn, tiếng thở đều đặn, ngủ thiếp đi từ lúc nào.

Anh cúi người, cẩn thận đỡ cô dậy, để mặc cô mềm nhũn tựa vào lồng ngực mình. Sau đó, một tay anh đỡ lấy khuỷu chân cô, tay kia nhẹ nhàng giữ lưng cô để cô thoải mái  nằm áp vào người mình, rồi cứ thế cõng cô.

Cô gái trên lưng nhẹ bẫng, hơi thở ấm áp phả vào bên cổ anh, mang theo mùi hương ngà ngà sau cơn say. Anh cứ cõng cô đi như thế trên con phố đêm muộn vắng vẻ, ánh đèn đường kéo bóng của hai người ra thật dài.

Cô như thế này, quay về bệnh viện chắc chắn là không được rồi.

Anh suy nghĩ một lát, bèn cõng cô đi về phía chiếc xe của mình đang đỗ bên lề đường, cẩn thận đặt cô ngồi vào ghế phụ. Lúc thẳng người dậy, anh thấy cô ngoẹo đầu sang một bên, đôi mắt nhắm nghiền, hai má đỏ mọng như một trái táo chín.

Chẳng hiểu sao anh lại đứng chôn chân tại chỗ, ngắm cô rất lâu, rất lâu.

Ngay khi định đi vòng qua ghế lái, bên cạnh bỗng vang lên một tiếng lầm bầm mang theo chất giọng mũi nồng đặc: “…Ừm?”

Ôn Nùng tỉnh rồi, hoặc có thể nói là cô đang nửa tỉnh nửa mơ.

Cô mơ màng mở mắt ra, ánh mắt không có tiêu cự: “Chu Tây Lẫm…” Cô dịu dàng gọi tên anh, giọng kéo dài ra.

“Ừ, tôi đây.” Chu Tây Lẫm đáp.

Ôn Nùng nghiêng đầu, lại chăm chú nhìn anh một lượt, rồi vươn ngón tay thon dài ra, run rẩy chỉ vào anh: “Cậu… Cậu có anh trai sinh đôi không?”

Chu Tây Lẫm sững người: “Hả?”

“Không có à?” Cái đầu nhỏ của Ôn Nùng lắc lư, cố gắng tập trung thị lực: “Thế sao tôi lại nhìn thấy tận hai Chu Tây Lẫm nhỉ?”

Cô giơ hai ngón tay lên quơ quơ trước mắt anh, biểu cảm vô cùng nghiêm túc.

Chu Tây Lẫm ngẩn người vì kinh ngạc, anh giơ tay quệt nhẹ lên sống mũi cô: “Cậu nhìn nhầm rồi, đồ mèo say xỉn.”

Ôn Nùng không thèm chấp anh, lại quay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ xe.

Màn đêm buông xuống, một vầng trăng lạnh lẽo treo lơ lửng trên nền trời màu đen như mực.

“Ơ? Trăng cũng có hai vầng kìa, là sao thế nhỉ?” Cô hoang mang chớp chớp mắt, rồi lại quay đầu nhìn anh: “Tôi đang nằm mơ hả Chu Tây Lẫm?”

Chu Tây Lẫm rốt cuộc không nhịn nổi nữa, anh bật cười, lồng ngực khẽ chấn động. Anh đưa tay ra, nhẹ nhàng xoa mái tóc mềm mại của cô: “Ngoan, đã uống đến ngốc nghếch thế này rồi thì nhắm mắt lại nghỉ ngơi một lát đi.”

Ôn Nùng chớp mắt, bị mắng nhưng cô cũng chỉ ngoan ngoãn “Ừm” một tiếng, nghe lời nhắm hai mắt lại.

Chu Tây Lẫm lắc đầu, đi vòng ra cốp sau lấy chai nước khoáng muốn cho cô uống thấm giọng. Vừa lấy nước xong thì bên trước đã truyền đến tiếng nói mang theo vài phần bất an: “Chu Tây Lẫm… Tôi có thể mở mắt ra không?”

Chu Tây Lẫm đóng cốp xe lại, đi tới hỏi: “Sao thế?”

Ôn Nùng vẫn nhắm nghiền mắt, khuôn miệng nhỏ hơi chu lên, giọng nói mềm mại như kẹo bông gòn: “Thì… cứ hễ tôi nhắm mắt lại là các ngôi sao lại cứ xoay vòng vòng trong đầu… nhiều lắm luôn ấy, xoay đến mức tôi chóng mặt quá…” Cô vừa nói vừa lấy tay hoa chân múa tay làm động tác xoay tròn.

Trái tim Chu Tây Lẫm thực sự mềm nhũn ra thành một vũng nước, yết hầu anh chuyển động, giọng nói vô thức ghìm xuống thấp hơn, dịu dàng hơn: “Được rồi, thế thì mở mắt ra đi.”

Anh vặn mở nắp chai, đưa đến trước mặt cô: “Uống chút nước đi.”

Ôn Nùng nghe lời mở mắt ra, ánh mắt vẫn mơ màng như cũ nhưng lại rất sáng.

Cô đón lấy chai nước, uống từng ngụm từng ngụm nhỏ, dòng nước mát lạnh dường như khiến cô dễ chịu hơn đôi chút.

Cô uống vài ngụm rồi ôm khư khư chai nước vào lòng, ngước mắt nhìn Chu Tây Lẫm, đôi mắt híp lại thành vầng trăng khuyết: “Cảm ơn cậu nha!”

Tim Chu Tây Lẫm khẽ run lên. Nhìn nụ cười rạng rỡ ở ngay trong gang tấc của cô, một niềm thôi thúc mãnh liệt bỗng dâng trào trong lòng.

Anh nhoài người sang, ghé lại gần cô, hơi thở nóng rực gần như lướt qua gò má cô. Anh nói bằng chất giọng nửa đùa nửa dọa dẫm: “Tôi cực kỳ muốn cưỡng hôn cậu, nhưng mà…”

Ôn Nùng chớp đôi mắt to tròn, dường như không hiểu lắm câu nói đầy nguy hiểm này, cô hỏi ngược lại: “Nhưng mà cái gì? Cậu sợ tôi đánh cậu à?” Cô giơ nắm đấm nhỏ xíu lên quơ quơ trước mắt anh.

Ánh mắt anh vừa si mê lại vừa tràn đầy nguy hiểm: “Không. Tay cậu yếu xìu, đánh chỉ có nước làm cho ông đây thấy sướng thôi.”

Ôn Nùng chớp mắt.

Anh lại nói: “Tôi là cảm thấy cậu trong sạch quá, tôi không xứng.”

Câu nói này chính là suy nghĩ chân thật nhất mà anh chưa từng bộc lộ ra ngoài.

Ở trước mặt cô, anh luôn cảm thấy bản thân mình mình đầy bùn đất, là kẻ chìm sâu dưới vực thẳm, không xứng với sự thuần khiết và rực rỡ như vầng trăng sáng của cô.

Ôn Nùng bình tĩnh lại rồi nhìn sâu vào mắt anh.

Có lẽ là do chất cồn đã làm tê liệt các dây thần kinh, cũng có lẽ là vì cảm xúc đêm nay quá đỗi thăng trầm, cô bỗng hành xử khác hẳn ngày thường. Không hề im lặng, cũng chẳng thèm ngượng ngùng, ngược lại cô còn khẽ hếch cằm lên: “Đúng thế, cậu không xứng, còn lâu mới cho cậu hôn.”

Chu Tây Lẫm bị câu nói của cô làm cho nghẹn họng.

Anh vừa tức vừa buồn cười, giọng trầm xuống, mang theo tiếng nghiến răng ken két: “Cậu nói lại lần nữa xem, tin là tôi thịt cậu ngay tại đây luôn không? Còn dám khiêu khích tôi…”

Chẳng ngờ Ôn Nùng chẳng sợ hãi một chút nào, cô bắt chước dáng vẻ của anh mà nheo mắt lại. Dù vì cơn say mà hiệu quả uy h**p bị giảm đi đáng kể, nhưng trông cô vẫn hung dữ hơn ngày thường rất nhiều: “Cậu tin là tôi thịt cậu trước không?”

Chu Tây Lẫm: “???”

“Ha.” Anh thực sự bị chọc cho bật cười, đưa tay ra dùng lực véo vào đôi má hồng hào của cô: “Để tôi xem cậu thịt tôi kiểu gì nào? Cái đồ nát rượu này, bị tôi đem đi bán chắc cũng…”

Lời của Chu Tây Lẫm đột ngột nghẹn lại trong cổ họng.

Bởi vì Ôn Nùng đã đưa tay ôm lấy gương mặt đang ở ngay sát sạt của anh, rồi đôi môi mềm mại của cô đã vụng về trực dán lên môi anh.

*

Tác giả có lời muốn nói:

😘😘😘💗💗💗

Mọi người thấy hay thì giới thiệu giúp nha, hu hu hu. Mấy cục cưng có Douyin hay Xiaohongshu thì thương mùa hè của tụi mình đi mà. Tôi thật sự sắp toi luôn rồi 🥺

*

Cy: Chu Tây Lẫm thế mà lại hay 😌. Bảo sao có một cái câu như thế này: Bad boy ain’t good but good boy ain’t fun. Nghĩ đến cảnh ngồi ở quán nướng vừa ăn vừa nốc bia còn anh bad boy mập mờ với mình ngồi uống nước trà để tí còn tỉnh táo cõng mình về… Ta nói nghĩ thôi đã thấy rạo rực cả người rồi các bà ạ 🤭 =))))