Bay Thấp Qua Mùa Hè - Chu Vãn Dục

Chương 18

Ôn Nùng đứng ngoài cửa.

Cô ta rõ ràng là đã ăn diện vô cùng kỹ lưỡng, khoác trên mình chiếc áo lông chồn màu xám tro đắt đỏ, dù trong không gian mờ tối vẫn ánh lên lớp da bóng bẩy, sang trọng. Bên trong là chiếc áo giữ nhiệt dáng ôm màu đen với phần cổ khoét sâu lờ mờ lộ ra kh* ng*c quyến rũ, phối cùng váy da ngắn, tất lưới đen và bốt cổ ngắn gót nhọn, tạo nên một phong cách gợi cảm đầy tính công kích.

Tay cô ta xách một chiếc cặp lồng giữ nhiệt mới tinh. Thế nhưng, nét lo lắng trên gương mặt lập tức đóng băng thành tảng đá lạnh ngay khi nhìn thấy Ôn Nùng ra mở cửa: “Ôn Nùng?”

Khoảnh khắc cánh cửa mở ra, sự kinh ngạc của Ô Nam so với Ôn Nùng chỉ có nhiều hơn chứ không ít đi.

Đồng tử cô ta co lại, buột miệng thốt lên: “Sao mày lại ở đây?!”

Trái tim Ôn Nùng trong khoảnh khắc ấy như trải qua một sự chấn động chết chóc, giống như bị một bàn tay lạnh lẽo bóp nghẹt lấy tâm can, nghẹn ứ không thể thở nổi.

Nhưng sự bình tĩnh được mài giũa qua bao năm tháng đã lập tức quay trở lại. Cô hít sâu một hơi, ép bản thân phải nhìn thẳng vào đôi mắt tràn ngập sự ngỡ ngàng và ác ý của Ô Nam.

Cô không trả lời câu hỏi đó, chỉ im lặng né người sang một bên nhường đường: “Chị vào đi.”

Đôi lông mày thanh tú được kẻ vẽ tỉ mỉ của Ô Nam nhíu chặt lại. Cô ta mơ hồ cảm nhận được Ôn Nùng thoáng hiện ra dáng vẻ của một bà chủ nhà. Suy nghĩ này lập tức như một cây kim đâm mạnh vào dây thần kinh của cô ta, khiến đáy mắt cô ta xẹt qua một tia lạnh lẽo.

Ôn Nùng không nhìn cô ta nữa, quay người đi về phía nhà bếp. Đối diện với bóng lưng vừa rửa bát xong đang lau tay bên trong, cô nói với tông giọng vừa phải: “Có người đến thăm cậu này.”

Chu Tây Lẫm vừa ném mảnh khăn giấy lau tay vào thùng rác vừa bước ra: “Ai thế?”

Ngay khi dứt lời, anh đã nhìn thấy Ô Nam.

Bước chân anh hơi khựng lại, đáy mắt lướt qua một tia bất ngờ, nhưng ngay sau đó đã nhanh chóng khôi phục lại vẻ bình thản thường ngày: “Sao cậu lại đến đây?”

Ô Nam rõ ràng vẫn chưa hết bàng hoàng trước sự xuất hiện của Ôn Nùng, phải mất một lúc lâu sau khi chịu đả kích cô ta mới kéo nổi dòng suy nghĩ về.

Cô ta nhìn Chu Tây Lẫm vừa từ trong bếp đi ra, tay còn đang lau, lại ngửi thấy mùi thức ăn thoang thoảng trong nhà, không cần nghĩ cũng biết anh vừa mới rửa bát xong.

Chu Tây Lẫm mà lại chịu làm việc nhà ư?

Trong phút chốc, lòng ghen ghét đố kỵ trong tim cô ta như loài dây độc điên cuồng sinh trưởng, khiến cô ta gần như ngộp thở.

Cô ta hận đến mức suýt chút nữa nghiến nát răng, nhưng trên mặt lại phải nặn ra một nụ cười tỏ vẻ không bận tâm, thậm chí còn mang theo chút nũng nịu: “Tôi nghe nói cậu đi làm nhiệm vụ về rồi, lại nghe A Thái bảo cậu bị ốm, nghĩ bụng hôm nay tan làm sớm nên ghé qua thăm cậu.”

Cô ta giơ giơ chiếc cặp lồng giữ nhiệt trong tay: “Này, sủi cảo tự tay tôi gói đấy.”

Ánh mắt Chu Tây Lẫm dừng lại trên chiếc cặp lồng một giây, rồi rất nhanh lướt qua Ôn Nùng đang cúp mắt đứng bên cạnh, giọng điệu hờ hững: “Cảm ơn, tôi ăn rồi.”

Nụ cười của Ô Nam không đổi, thậm chí còn ra vẻ rất hiểu chuyện: “Không sao mà, dù gì cũng mang đến rồi, cứ cất vào tủ lạnh mai hâm nóng lại ăn sáng cũng được.” Cô ta tiến lên một bước, giọng nói dịu dàng hẳn đi: “Cậu thấy trong người thế nào rồi? Hạ sốt chưa? Họng còn đau không?”

“Đỡ nhiều rồi.” Câu trả lời của Chu Tây Lẫm vẫn ngắn gọn như cũ.

Ôn Nùng lặng lẽ đứng một bên, giống như một bức tượng gốm sứ không có nhiệt độ, nhưng cõi lòng cô lúc này lại đau đớn như bị dao cắt.

Chu Tây Lẫm là kiểu người thích trêu hoa ghẹo nguyệt, đối với tất cả phụ nữ đều giữ thái độ lười nhác, bất cần. Thế nhưng đối với Ô Nam, Ôn Nùng cảm nhận rõ ràng rằng anh đang tôn trọng cô ta.

Sự tôn trọng này có phải là sự thiên vị hay không thì không rõ, nhưng chắc chắn đại diện cho một sự đặc biệt nào đó.

Cô không thể chịu đựng nổi việc mình cứ trơ trọi đứng đây như một kẻ ngoài cuộc thêm một giây nào nữa. Cô lên tiếng, giọng nói trong trẻo lạnh lùng cắt ngang cuộc đối thoại giữa hai người bọn họ. Cô nhìn Chu Tây Lẫm rồi nói: “Nếu cậu có khách thì tôi về trước đây.”

Chu Tây Lẫm lập tức nhìn sang cô, lông mày khẽ nhíu lại.

Anh vừa định nói gì đó thì Ô Nam đã nhanh chân hơn một bước, cười nói: “À, suýt nữa thì quên hỏi, sao mày lại ở đây thế?”

Chẳng đợi Ôn Nùng trả lời, cô ta đã nhanh chóng quay sang Chu Tây Lẫm, dùng một giọng điệu có vẻ như vô tình nói: “Anh Lẫm à, cậu vẫn chưa biết đúng không? Đây là đứa em họ bên nhà dì tôi. Sau khi mẹ nó ngồi tù thì nó luôn sống ở nhà tôi đấy. Trước đây mọi người học cùng trường, chắc cậu cũng có chút ấn tượng chứ nhỉ?”

“Ngồi tù”.

Hai chữ này như cây dùi băng đâm mạnh vào màng nhĩ. Ánh mắt Chu Tây Lẫm bỗng chốc trầm xuống, anh vô thức nhìn về phía Ôn Nùng.

Ngón tay buông thõng bên hông của Ôn Nùng cuộn chặt lại, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay.

Trong đôi mắt rủ xuống, sự căm hận cuộn trào như sóng dữ.

Cô ép bản thân phải giữ tỉnh táo.

Cô chỉ đắn đo chừng một giây, đến khi ngước mắt lên, gương mặt cô đã khôi phục lại vẻ dịu dàng.

Cô nở một nụ cười cực kỳ nhạt, như thể sự bẽ bàng vừa rồi chưa từng xảy ra: “Bọn tôi cũng tình cờ gặp nhau ở bệnh viện thôi, đều đang ốm cả nên góp gạo thổi cơm chung một bữa.”

Câu nói này của cô thoạt nhìn thì bình thường, nhưng thực chất lại ẩn chứa rất nhiều hàm ý. Những từ ngữ như “tình cờ” và “góp gạo thổi cơm chung”, càng muốn tỏ ra không để tâm thì lại càng giống như giấu đầu hở đuôi, khiến người ta không thể không suy nghĩ khác đi.

Đáy mắt Ô Nam xẹt qua một tia lạnh lẽo và oán hận vì bị châm chọc.

Cô ta nhếch môi, nụ cười có chút gượng gạo: “Ồ, hóa ra là vậy à.”

Ôn Nùng biết đòn phản công của mình đã tung ra, kết quả thế nào không còn quan trọng nữa.

Cô không có tâm trạng cũng chẳng có nghĩa vụ phải tiếp tục diễn kịch cùng Ô Nam, bèn một lần nữa nhìn về phía Chu Tây Lẫm, giọng nói bình lặng không một gợn sóng: “Tôi về đây.”

“Tôi đưa cậu về.” Chu Tây Lẫm nói.

“Không cần đâu.” Ôn Nùng từ chối một cách dứt khoát, ánh mắt lướt qua Ô Nam: “Cậu tiếp chị ta đi.”

Dứt lời, cô không thèm liếc nhìn Chu Tây Lẫm lấy một cái, đi thẳng ra huyền quan, cúi người thay giày rồi cầm lấy túi xách của mình.

Chu Tây Lẫm không phải là khúc gỗ, cho dù là trận chiến không khói súng giữa hai người phụ nữ hay sự kháng cự lạnh lùng của Ôn Nùng lúc này, anh đều cảm nhận được vô cùng rõ ràng.

Một cơn bực bội xen lẫn nỗi xót xa không rõ lý do dâng lên trong lòng, anh sải bước đuổi theo, một tay giữ chặt lấy cánh tay mảnh khảnh của cô: “Đã bảo là tôi đưa cậu về rồi.”

Người Ôn Nùng cứng đờ, cô không quay đầu lại, chỉ dùng lực im lặng hòng thoát khỏi sự kìm kẹp của anh.

Cô không muốn, tuyệt đối khinh thường việc biến bản thân thành một đấu sĩ trong cuộc chiến tranh giành đàn ông, cứ như thể phải cần đến sự lựa chọn của đối phương mới chứng minh được giá trị của chính mình.

Giọng cô phẳng lặng: “Không cần.”

“Cần.” Tay Chu Tây Lẫm siết chặt hơn.

Cô cố chấp đáp lại: “Không cần.”

“Ngoan nào.” Anh nói.

Hai chữ trầm thấp khàn khàn như mang theo dòng điện, trong nháy mắt đã đánh tan phòng tuyến kiên cố mà Ôn Nùng vất vả dựng lên.

Một cảm giác cay xè mãnh liệt ập lên mũi mà không hề báo trước, hốc mắt cô bỗng chốc nóng rực.

Ô Nam đứng phía sau chứng kiến cảnh này, chỉ cảm thấy một luồng khí xông thẳng l*n đ*nh đầu, sự ghen tị và tức giận khiến toàn thân cô ta run rẩy nhẹ.

Trong lòng cô ta đột ngột dâng lên một cảm giác khủng hoảng.

Bí mật bị chôn giấu khiến lồng ngực cô ta nhói lên một cơn đau mang đầy mũi nhọn, lớp trang điểm tinh xảo suýt chút nữa không che giấu nổi biểu cảm chột dạ trên mặt.

Nhưng nghĩ lại, nếu Chu Tây Lẫm thực sự biết hết mọi chuyện, với tính cách của anh thì tuyệt đối không thể vẫn khách sáo với cô ta như vậy được.

Cô ta siết chặt nắm đấm, đè nén làn sóng cuộn trào trong lòng xuống.

Cô ta hít một hơi thật sâu, tiến lên phía trước, trên mặt lại hiện ra nụ cười: “Được rồi được rồi, hay là để tôi tiễn cho.”

Ô Nam nhìn Chu Tây Lẫm: “Bệnh của cậu còn chưa khỏi hẳn, bên ngoài lạnh như thế, đừng xuống dưới nữa, nhỡ bị nhiễm lạnh lại thì sao?” Sau đó cô ta lại nhìn sang Ôn Nùng, khóe miệng vẫn cong lên nhưng đáy mắt lại chẳng có lấy một chút nhiệt độ nào: “Chị em mình cũng lâu rồi không gặp nhau. Vừa hay tao có lái xe đến, tiện đường đưa mày về luôn, trên đường đi còn có thể ôn lại chuyện cũ.”

Chu Tây Lẫm nhíu chặt mày, theo bản năng định lên tiếng từ chối.

“Ok.” Giọng nói lạnh lùng của Ôn Nùng lại vang lên nhanh hơn anh một bước.

Cô đột ngột dùng lực, cuối cùng cũng giật phắt tay ra khỏi sự kìm kẹp của Chu Tây Lẫm.

Cô không nhìn bất cứ ai, cứ thế kéo cửa bước thẳng ra ngoài.

Thang máy đi xuống, không gian chật hẹp rơi vào một sự im lặng chết chóc.

Ô Nam, người đã kìm nén từ nãy đến giờ, vừa vào trong thang máy là không thể nhẫn nhịn được nữa. Cô ta đột ngột cao giọng chất vấn: “Ôn Nùng! Rốt cuộc mày quen Chu Tây Lẫm từ bao giờ?! Mày đã dùng thủ đoạn bỉ ổi gì để tiếp cận cậu ấy?!”

“Chuyện này hình như không liên quan đến chị .” Ôn Nùng nhìn bóng phản chiếu của Ô Nam trên vách thang máy.

“Tại sao mày lại qua lại gần gũi với cậu ấy như thế? Mày muốn làm gì hả?” Giọng nói của Ô Nam run lên vì tức giận, xả ra một tràng.

“Chuyện này hình như cũng không liên quan đến chị.” Ôn Nùng vẫn bình thản như cũ.

“Mày!” Ô Nam ghét nhất là cái dáng vẻ cạy miệng không nói nửa lời này của Ôn Nùng.

Cô ta cố gắng nhẫn nhịn, hít sâu một hơi rồi nói tiếp: “Tao không quan tâm mày quyến rũ cậu ấy bằng cách nào. Tao cảnh cáo mày đấy Ôn Nùng, Chu Tây Lẫm là của tao! Mày khôn hồn thì biết điều một chút, tránh xa cậu ấy ra! Nếu không thì đừng trách tao không nể tình chị em!”

Cửa thang máy “ting” một tiếng mở ra.

Nghe thấy lời này, bước chân Ôn Nùng khựng lại. Như thể vừa nghe thấy một câu chuyện đùa cực kỳ hoang đường, khóe miệng cô chậm rãi nhếch lên tạo thành độ cong, sau đó nhàn nhạt liếc nhìn Ô Nam một cái, trong ánh mắt mang theo sự thương hại của kẻ bề trên.

Sau đó cô nhấc chân bước ra khỏi thang máy trước.

Cô không nói gì cả, nhưng dường như đã nói lên tất cả.

Thái độ này hoàn toàn châm ngòi cho ngọn lửa giận dữ của Ô Nam. Cô ta giậm giày cao gót “cộp cộp cộp” đuổi theo, dùng mười phần sức lực thô bạo xoay bả vai Ôn Nùng lại: “Ôn Nùng, mày đủ lông đủ cánh rồi phải không? Dám dùng thái độ này đối xử với tao, mày thật sự coi mình là nhân vật máu mặt rồi hả?!”

Ôn Nùng bị cô ta kéo đến mức chiếc áo phao xô lệch sang một bên, bả vai truyền đến cảm giác đau đớn.

Thế nhưng, cô chỉ bình thản nhìn ngược lại khuôn mặt đang nhăn nhó của Ô Nam, giọng nói không chút gợn sóng: “Thái độ tôi thế nào?”

Ô Nam bị dáng vẻ chẳng quan tâm, ăn mềm không được ăn cứng không xong này của cô chọc cho tức đến mức suýt hộc máu. Từ nhỏ đến lớn cô ta đã ghét cay ghét đắng cái bản mặt chết trôi này của Ôn Nùng.

Cô ta nghiến răng, những lời cay nghiệt lập tức tuôn ra cửa miệng: “Tao nói cho mày biết, Chu Tây Lẫm không thích kiểu người như mày đâu, mày tốt nhất nên từ bỏ cái ý định đó đi.”

“Tôi là kiểu người thế nào?” Ôn Nùng nhướng mày vặn hỏi lại.

“…” Ô Nam bị cô hỏi ngược lại thì sững sờ. Lúc này cô ta mới chăm chú nhìn kỹ lại đứa em họ đã nhiều năm không gặp trước mặt này.

Trong ký ức của Ô Nam, Ôn Nùng luôn gầy gò, vàng vọt, giống như một cây giá đỗ thiếu ánh nắng và nguồn nước. Cô luôn mặc lại quần áo cũ của cô ta, trên người quanh năm suốt tháng đều ám một mùi dầu khói thịt nướng khó lòng tẩy sạch, là một tấm nền mờ nhạt đến mức bị người ta ngó lơ, thậm chí là chê bai trong đám đông.

Thế nhưng Ôn Nùng của hiện tại…

Cô mặc một chiếc áo phao màu đen bình thường nhất, nhưng vẫn có thể nhìn ra vóc dáng mảnh mai mà không hề yếu ớt. Toàn thân cô toát lên vẻ thon gọn nhưng dẻo dai. Mái tóc dài đen nhánh mềm mại xõa tung tự nhiên, càng làm nổi bật khuôn mặt nhỏ nhắn, trắng trẻo, làn da mịn màng như sứ trắng thượng hạng.

Đôi mắt từng rụt rè, trốn tránh năm xưa giờ đây trong vắt, tĩnh lặng như dòng nước đầm thấm đẫm ánh trăng, tự mang theo một chút thanh cao, xa cách. Dù để mặt mộc, nét nhợt nhạt do bị bệnh chưa tan hết, nhưng vẫn có thể thấy được khí chất sạch sẽ không nhuốm bụi trần, giống như một khối ngọc bích ấm áp.

Ô Nam bàng hoàng nhận ra người phụ nữ duyên dáng, yêu kiều trước mắt này từ lâu đã không còn là con bé gầy nua năm xưa để mặc cô ta nhào nặn, bắt nạt nữa rồi.

Một cảm giác khủng hoảng to lớn lập tức bóp nghẹt lấy cô ta. Theo bản năng, cô ta mang theo ý định xả giận, vươn tay vặn tai Ôn Nùng, giống như vô số lần cô ta đã làm với cô hồi nhỏ, sau đó chửi rủa: “Con đ*! Ăn mặc ra dáng con người một chút là thật sự nghĩ mình hóa thành phượng hoàng rồi đấy à? Mày tưởng tao không dám đánh mày chắc?!”

Ánh mắt Ôn Nùng bỗng chốc tối sầm, tia lạnh lẽo chợt hiện lên. Ngay khoảnh khắc tay Ô Nam vừa chạm vào tai mình, cô đột ngột giơ tay, dùng lực hất mạnh cổ tay Ô Nam ra, giây tiếp theo vung tay.

“Chát!” Một cái tát giòn giã vang lên.

Lòng bàn tay của Ôn Nùng giáng một cú tát nảy lửa vào thẳng mặt Ô Nam.

Lực đánh mạnh đến nỗi khiến khuôn mặt Ô Nam lập tức lệch sang một bên, những lọn tóc xoăn lòa xòa xõa rũ rượi trên mặt.

“Mày…” Ô Nam sững sờ. Cô ta quay đầu lại, trên má đã hằn lên năm dấu tay đỏ ửng, rõ mồn một.

Ôn Nùng thu tay về, dáng vẻ vẫn bình tĩnh y như lúc nãy: “Quạ đen với chả phượng hoàng, chị tưởng tôi không dám đánh trả chắc?”

Dứt lời, cô không thèm liếc nhìn Ô Nam lấy một cái, quay người bước đi.

Ô Nam ôm lấy một bên mặt, cảm giác đau rát như lửa đốt khiến cô ta nhục nhã đến mức toàn thân run rẩy.

Cô ta nhìn chằm chằm theo bóng lưng Ôn Nùng, ánh mắt hằn học như muốn rỉ máu, sự ác ý nơi đáy lòng rít lên như một con rắn độc.

Cái tát này khiến cô ta nhớ lại chuyện của nhiều năm về trước. Không lâu sau khi Ôn Nùng mới dọn đến nhà cô ta ở, cô ta làm mất áo đồng phục. Hôm đó là thứ hai, cô ta liền ngang nhiên mặc đồng phục của Ôn Nùng tham gia lễ chào cờ, còn Ôn Nùng vì không có đồng phục mà bị thầy chủ nhiệm phạt.

Buổi tối về đến nhà, Ôn Nùng đến gặp cô ta để chất vấn.

Cô ta liền hỏi vặn lại: “Mày ăn nhà tao, ở nhà tao, tao bảo mày giúp một chút việc vặt thì mày lại sưng sỉa cái mặt lên cho ai xem vậy?”

Câu này thì có gì sai?

Cô ta tự thấy mình nói hoàn toàn hợp tình hợp lý, thế nhưng Ôn Nùng lại cắn môi, cố chấp đáp: “Chưa được tôi cho phép thì chị không được đụng vào đồ của tôi.”

Cô ta có chút tức giận, nhưng vẫn kiềm chế tính khí, ra vẻ tử tế nói: “Mày còn dám nói chuyện với tao bằng cái giọng đấy nữa thì tin tao vả vỡ mồm mày không?”

Ôn Nùng im bặt, nhưng đôi mắt ấy vẫn lặng ngắt, lạnh lùng nhìn cô ta chằm chằm.

Ai cũng bảo tính tình Ôn Nùng mềm mỏng dễ bắt nạt, nhưng ngay khoảnh khắc đó, Ô Nam thật sự cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.

Cô ta xông lên, giáng một cái tát vào mặt Ôn Nùng: “Mày hếch mặt lên với tao nữa xem?!”

Thế nhưng điều cô ta không ngờ tới là, ngay giây tiếp theo, cái tát của Ôn Nùng lại mang theo luồng gió quất ngược trở lại, cũng giòn giã rơi bộp trên mặt cô ta: “Chị lấy tư cách gì mà đánh tôi!”

Ô Nam nổi trận lôi đình.

Từ nhỏ đến lớn chưa một ai dám động vào một sợi tóc của cô ta!

Cô ta như phát điên lao vào cấu xé, tiện tay vớ lấy chiếc kim khâu mà Ôn Nùng dùng để vá tất, điên cuồng đâm mạnh vào bụng cô.

Mấy phát đầu tiên, Ôn Nùng đau đến mức gào thét thảm thiết như heo bị chọc tiết. Nhưng về sau, cô không hé răng nửa lời, chỉ dùng đôi mắt đen ngòm, sâu hoắm ấy găm chặt lấy cô ta. Ánh mắt đó như muốn khắc sâu dáng vẻ của cô ta vào tận xương tủy.

Lúc ấy Ô Nam đã cảm thấy tâm địa con nhỏ này quá tàn nhẫn, tàn nhẫn với chính mình và tàn nhẫn với cả người khác.

Trong xương tủy nó có độc.

Bao nhiêu năm trôi qua, nó vẫn đáng ghét như ngày nào.

Không, còn đáng hận hơn xưa.

Ô Nam nhìn chằm chằm theo hướng chiếc xe của Ôn Nùng vừa rời đi, ánh mắt đầy dữ tợn.

Cô ta khẽ suy tính, nhanh chóng chạy về phía xe của mình, nổ máy và đuổi theo.

Nhưng Ôn Nùng không phải là không có sự đề phòng. Cô bảo tài xế lái xe đi vòng vèo vài vòng để cắt đuôi, khiến Ô Nam mất dấu.

Thế nhưng trước đó Ô Nam từng tình cờ gặp Ôn Tuyết Bình, vì vậy cô ta đã lái xe đến đợi sẵn ở cổng khu chung cư đó. Quả nhiên, mười phút sau, cô ta thấy Ôn Nùng bước xuống xe.

Ô Nam ngồi trong xe, cách một lớp kính cửa sổ, nhìn chằm chằm theo bóng lưng Ôn Nùng, ánh mắt lạnh lẽo như dao găm.

Ôn Nùng về đến nhà, cô đi đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm đậm đặc ngoài kia. Ánh đèn từ mấy chục nghìn căn nhà trong mắt cô nhòe đi thành một quầng sáng lạnh lẽo.

Nơi đáy lòng cô dâng lên sự ghê tởm và tức giận. Sau vài giây suy nghĩ, cô nhanh chóng bấm số gọi cho Tần Chân.

Cuộc gọi nhanh chóng được kết nối, Ôn Nùng nói ngắn gọn về chuyện tình cờ đụng độ Ô Nam tối nay.

Tần Chân ở đầu dây bên kia liền hoảng hồn: “Sao cơ?! Cô ta có làm gì cậu không?”

Nghe tiếng Tần Chân lo lắng hỏi han, vành tai vốn bị gió lạnh thổi đến buốt giá của Ôn Nùng dường như vẫn còn cảm nhận được sức lực từ đầu ngón tay của Ô Nam. Thế nhưng khi mở miệng, cô vẫn cố giữ giọng bình tĩnh: “Không sao, tớ ứng phó được.”

“Cậu tìm tớ là muốn hỏi…” Tần Chân lập tức phản ứng lại.

“Ừm.” Ánh mắt Ôn Nùng trầm xuống: “Chuyện lần trước nhờ cậu đã có manh mối gì chưa?”

Tần Chân thở dài một tiếng: “Phía bạn tớ vẫn luôn nhìn chằm chằm vào cô ta, nhưng chưa phát hiện ra động thái nào rõ ràng cả. Có lẽ… tạm thời chưa tóm được thóp của cô ta.”

Ôn Nùng im lặng vài giây.

“Không đợi nữa.” Cô ngẫm nghĩ rồi dứt khoát nói: “Nếu cô ta không phạm sai lầm, vậy thì dẫn dắt để cô ta tự phạm sai lầm.”

Ánh mắt cô trở nên sắc lẹm: “Sắp đến lúc chốt bản thiết kế cho trang phục Xuân Hè rồi, cô ta với tư cách là nhà thiết kế, áp lực thì lớn, công việc cũng nhiều. Với bản tính trước đây của cô ta, tuyệt đối không bao giờ chịu an phận đâu. Hôm nay gặp cô ta, tớ nhận ra cô ta còn nôn nóng, tham lam và ngông cuồng hơn trước rất nhiều. Cậu bảo xem liệu cô ta có đi đường vòng không?”

Tần Chân ở đầu dây bên kia lập tức hiểu ra ý của cô: “Tớ hiểu rồi. Nếu cô ta không có suy nghĩ gì xấu xa thì tất nhiên chẳng ai hại được cô ta. Nhưng nếu cô ta có bất kỳ suy nghĩ không đứng đắn nào…” Tần Chân khựng lại, giọng điệu cũng lạnh xuống: “Vậy thì chẳng trách ai được nữa. Cứ giao cho tớ đi, tớ biết phải làm thế nào rồi.”

Ôn Nùng gật đầu: “Cảm ơn cậu nhé.”

“Trời, chị em cây khế với nhau còn khách sáo thế.” Tần Chân sảng khoái cười một tiếng.

Ôn Nùng cúp điện thoại, vẫn đứng trước cửa sổ, nhìn bóng hình mờ ảo của chính mình phản chiếu trên tấm kính.

Chẳng mấy chốc, chiếc điện thoại nắm chặt trong lòng bàn tay đột ngột rung lên bần bật.

Cái tên đang nhảy nhót trên màn hình chính là Chu Tây Lẫm.

Ôn Nùng chằm chằm nhìn ba chữ này vài giây rồi mới bắt máy: “Alo?”

“Về đến nhà chưa?” Giọng nói của Chu Tây Lẫm truyền qua điện thoại.

“Ừm, về tới rồi.” Ôn Nùng khẽ đáp.

Anh dường như do dự một giây, lại dường như không, mở lời hỏi: “Giữa hai người bọn cậu có chuyện gì thế?”

Hỏi thật thẳng thắn, đúng là phong cách của anh.

Ngón tay cầm điện thoại của Ôn Nùng hơi siết chặt lại. Trên mặt kính cửa sổ phản chiếu độ cong của nụ cười cay đắng nơi khóe miệng cô.

Cô không muốn tự tay xé toạc vết thương đẫm máu của mình ra cho anh xem.

Cô cũng không muốn kéo anh vào vũng bùn nhơ nhớp giữa cô và Ô Nam.

Đầu óc cô xoay chuyển cực nhanh, cô dùng tông giọng nửa đùa nửa thật để thêu dệt nên một lý do: “Thì có chuyện gì được chứ, chẳng qua là vì trước đây bọn tôi cùng thích một người, thế là ghen tuông rồi ngứa mắt nhau thôi.”

Chu Tây Lẫm ở đầu dây bên kia im lặng.

Sự im lặng này kéo dài hơi lâu, một lúc sau, anh mới khẽ cười: “Không nhìn ra là cậu cũng từng rung động với người ta cơ đấy?”

Ôn Nùng khựng lại một hồi lâu, cười nói: “Phải đấy…”

“Cậu ta là người thế nào?” Chu Tây Lẫm gặng hỏi, giọng điệu nghe có vẻ tùy hứng, bâng quơ.

Ôn Nùng nhắm mắt lại, trong tâm trí không tự chủ được mà hiện lên hình ảnh của người thiếu niên luôn ngông cuồng, kiêu ngạo, luôn được bao bọc bởi một vầng hào quang trong ký ức. Cô để mặc cho giọng nói của mình chìm vào dòng sông hoài niệm, mang theo một sự dịu dàng xa xăm.

“Cậu ấy hả… cao lắm, gầy nữa, hình như sinh ra đã rất nổi bật rồi. Cứ hễ xuất hiện là sẽ trở thành tâm điểm của đám đông, ai nấy đều sẽ vô thức nhìn về phía cậu ấy, nhưng bản thân cậu ấy hình như chẳng bao giờ thèm bận tâm đến những điều đó.

Tính tình cậu ấy… nhiều người bảo cậu ấy không tốt, nhưng tôi lại thấy rất tốt. Thật sự rất tốt.

Tôi đã mấy lần nhìn thấy cậu ấy cho mèo hoang ăn. Vào những ngày mưa, cậu ấy thậm chí còn cởi cả áo khoác đồng phục ra để che lên chiếc thùng giấy cứng làm tổ cho mèo tránh mưa. Rõ ràng lúc đánh nhau thì hung dữ đến thế, vậy mà đối xử với mấy chú mèo con, ánh mắt lại trở nên vô cùng, vô cùng dịu dàng…”

Cô phác họa lại từng chi tiết trong ký ức, về người thiếu niên giấu đi sự dịu dàng bên dưới lớp vỏ bọc u ám và nổi loạn.

Ở đầu dây bên kia, Chu Tây Lẫm rơi vào sự im lặng sâu hơn.

Ôn Nùng chìm đắm trong dòng hồi tưởng của chính mình nên không hề hay biết, cô nói tiếp: “Cậu ấy chạy nhanh lắm, giống như một cơn gió vậy. Lúc cười lên, khóe môi bên trái sẽ nhếch lên trước một chút, trông hơi giống kiểu trai tồi, cậu ấy…”

“Người trường mình à?” Chu Tây Lẫm đột ngột ngắt lời cô.

Ôn Nùng ngẩn người ra một lúc, đáp: “Ừm.”

“Không đời nào.” Chu Tây Lẫm xì một tiếng, lười biếng nói: “Một người tốt như thế, sao tôi lại chưa từng gặp qua nhỉ?”

Trong lòng Ôn Nùng như lật đổ cả năm hũ gia vị chua ngọt đắng cay mặn, phức tạp khó tả.

Cô rất muốn nói rằng người đó chính là cậu mà, đồ ngốc.

Nhưng lại không thể thốt nên lời.

Cô đè nén cảm xúc đang cuộn trào xuống, đáp lại một cách bâng quơ: “Thế thì cậu tự xem lại mình đi, biết đâu là do mắt cậu dính ghèn nên không thấy được thì sao.”

Chu Tây Lẫm ở đầu dây bên kia dường như bị nghẹn họng, ngay sau đó, Ôn Nùng nghe thấy anh nghiến răng nghiến lợi cười hai tiếng, bảo: “Người tốt như thế chỉ có thể là tôi thôi.”

“…”

Người đàn ông ở đầu dây bên kia buông ra một câu tùy tiện, lại khiến trái tim Ôn Nùng đau nhói như muốn nổ tung, cổ họng cũng như bị thứ gì đó bóp chặt lấy.

Sau vài giây im lặng đến đáng sợ, cô mới rốt cuộc tìm lại được giọng nói của mình, cười khẽ: “Cậu nghĩ nhiều rồi.”

Nói xong, cô dập máy.

Ôn Nùng nắm chặt chiếc điện thoại, lồng ngực phập phồng kịch liệt.

Chưa đầy ba giây, màn hình điện thoại lại sáng lên, là Chu Tây Lẫm.

Tâm trí Ôn Nùng rối bời, cô không muốn nghe, cũng không dám nghe, liền dứt khoát cúp máy.

Anh lại nhanh chóng gọi lại.

Cô lại cúp.

Anh vẫn tiếp tục gọi, dai dẳng không tha.

Sau năm lần như vậy, Ôn Nùng trực tiếp đăng xuất khỏi Wechat, úp ngược điện thoại xuống bàn.

Thế giới cuối cùng cũng yên tĩnh trở lại.

Cô mệt mỏi ngồi bệt xuống sàn nhà lạnh ngắt, lưng tựa vào thành giường, giấu chặt khuôn mặt vào giữa hai đầu gối.

Những suy nghĩ hỗn độn dần lắng xuống, thay vào đó là những ký ức thanh xuân bị khơi dậy một cách mãnh liệt bởi câu nói “Người tốt như thế chỉ có thể là tôi thôi” của Chu Tây Lẫm.

Chẳng hạn như anh thường xuyên đi học muộn vào buổi sáng.

Tiếng chuông vào giờ tự học sớm đã vang lên từ lâu, anh mới hùng hục lao vào lớp học, mang theo luồng khí lạnh của buổi sớm mai, những lọn tóc lòa xòa trước trán bị gió thổi rối bời.

Lời khiển trách của giáo viên chủ nhiệm ra rả không ngớt, nhưng anh hoàn toàn chẳng để tâm, thậm chí còn quay đầu lại cười một cách bất cần, đầy tinh nghịch với mấy anh em đang nháy mắt ra hiệu ở bàn cuối, lộ ra hàm răng trắng đều tăm tắp.

Hay ví như anh thường xuyên mò về lớp khi tiết tự học buổi tối cuối cùng sắp kết thúc, không biết anh cùng đám chiến hữu đã đi tụ tập, quậy phá ở xó xỉnh nào, chiếc áo khoác đồng phục buông lơi, để lộ chiếc áo phông đen bên trong. Trên người anh dường như còn vương vất chút mùi khói thuốc nhàn nhạt hòa lẫn với mùi mồ hôi, đầy hoang dã, ngông nghênh và phóng khoáng.

Anh đánh nhau cũng vô cùng hung dữ.

Cô từng đứng từ xa nhìn thấy trong con hẻm nhỏ hẻo lánh sau cổng trường, anh đối đầu với mấy tên du côn trường khác, giống như một con mãnh thú bị chọc giận, động tác vừa nhanh vừa hiểm, nắm đấm giáng vào người đối phương khiến người ta nhìn mà thót tim.

Sau khi kết thúc, anh tựa vào tường, đưa tay quẹt đi vệt máu nơi khóe miệng, thản nhiên quay lại trường.

Cô đi theo sau anh, nhưng lại phát hiện anh không về lớp. Trong lòng cô cứ canh cánh mãi. Đến giờ nghỉ trưa, cô ôm chồng vở bài tập đi qua hành lang dãy nhà học, bề ngoài là muốn nộp bài tập cho giáo viên, nhưng thực chất là đang tìm anh.

Cô đi đường vòng, lúc đi ngang qua bồn hoa thì nhìn thấy anh.

Anh ngồi xổm ở đó, lưng quay về phía hành lang. Ánh nắng xuyên qua ô cửa sổ cũ nát trên cao, chiếu lên người anh thành những mảng sáng tối đan xen.

Tay anh cầm nửa khúc xúc xích vừa bẻ đôi, cẩn thận đặt trước chiếc tổ mèo thô sơ làm bằng thùng giấy cứng cũ, nhìn chú mèo con rụt rè ăn từng chút một. Vẻ hung tợn, bạo lực trên mặt anh biến mất sạch sành sanh, chỉ còn lại một sự mệt mỏi gần như là dịu dàng.

Cô từng có một khoảng thời gian lo lắng đến mức hơi buồn cười rằng anh sẽ lầm đường lạc lối.

Mãi cho đến khoảnh khắc đó, cô mới nhận ra bản chất của anh là lương thiện.

Thế nên cô mới nói anh là một người rất tốt, rất tốt.

Bây giờ khi nhớ lại những chuyện đó, Ôn Nùng vẫn không khỏi cảm thán một câu khoảng thời gian đó thật tốt đẹp biết bao.

Mối tình thầm kín của cô rất đau lòng, nhưng lại chẳng khiến cô đau lòng một chút nào.

Bởi vì người cô thầm thương trộm nhớ lại là một chàng trai như thế.

Anh là viên đạn lao vút qua, xuyên thủng những năm tháng thanh xuân mỏng manh của cô, để lại một lỗ đạn khoét sâu vào năm tháng, mà cho đến tận ngày hôm nay vẫn có tiếng gió rít qua.

Nhưng ngay cả sự đau đớn ấy, cũng khiến cô cảm thấy tự do.

*

Tác giả có lời muốn nói

“Viên đạn xuyên thủng những năm tháng thanh xuân mỏng manh, để lại một lỗ đạn khoét sâu vào năm tháng.” Trích từ trên mạng.

Chị họ mang thiết lập của nữ phụ trong mấy bộ phim truyền hình Thái Lan ngày xưa, một cô chị độc ác, xinh đẹp của Lọ Lem.