Ngày hôm sau, Chu Tây Lẫm lại xuất hiện trước tiệm hoa, lúc ấy trời vừa nhá nhem tối.
Ôn Nùng vừa từ thư viện đi ra đã lập tức tới tiệm hoa, trên sống mũi còn đeo một cặp kính gọng mảnh, trông đúng kiểu nữ sinh ngoan ngoãn dịu dàng.
Từ xa cô đã nhìn thấy một chiếc xe đỗ ở vị trí đối diện hơi xéo với tiệm hoa.
Đến gần hơn, bước chân cô khẽ khựng lại.
Chu Tây Lẫm mặc nguyên một bộ đồ đen, giống như một mảnh được cắt thẳng ra từ màn đêm, lười nhác tựa vào cửa ghế lái. Những ngón tay linh hoạt xoay bật lửa, lớp vỏ kim loại phản chiếu tia sáng cuối cùng của hoàng hôn, trông vô cùng chói mắt.
Anh ngẩng đầu, ánh mắt chuẩn xác bắt được cô.
Lông mày trái khẽ nhướng lên, không một tiếng động, xem như chào hỏi.
Tim Ôn Nùng khẽ siết lại, hàng mi sau tròng kính cụp xuống.
Cô suy nghĩ một lát, sau đó mới quyết định bước tới, dừng lại cách anh một bước chân rồi hỏi: “Sao cậu lại tới nữa?”
Chiếc bật lửa ngừng xoay. Anh khép bàn tay lại, sắc mặt lẫn giọng điệu đều chẳng có gì dao động: “Tìm cậu đó.”
“Tìm tôi làm gì?” Cô hỏi như thế, ánh mắt nhẹ nhàng dừng trên quai hàm anh.
Anh im lặng hai giây, yết hầu dường như khẽ chuyển động. Ánh mắt từ chiếc dây buộc tóc lông mềm màu kem phía sau đầu cô dời về gương mặt cô: “Không biết.”
Ôn Nùng hơi ngạc nhiên, môi mím lại, không nói nữa.
Chu Tây Lẫm cũng không lên tiếng, cứ thế tựa vào cửa xe, ánh mắt nặng trĩu rơi trên gương mặt cô.
Hôm nay cô buộc nửa tóc, còn đeo kính. Gió chiều luồn qua phố xá, cuốn vài sợi tóc buông rơi bên má cô, mang theo cảm giác dịu dàng mềm mại rất riêng.
Cả hai im lặng thật lâu.
Lâu đến mức Ôn Nùng thực sự không chịu nổi bầu không khí yên lặng ấy nữa, mới ngẩng đầu nhìn thẳng vào anh, kiếm một chủ đề hết sức bình thường để mở lời: “Cậu ăn cơm chưa?”
Bây giờ mới hơn năm giờ chiều, ai lại ăn tối sớm vậy chứ.
Chu Tây Lẫm khẽ cười: “Chưa.”
“Vậy…” Ôn Nùng ngập ngừng một chút, dường như muốn khiến bản thân trông thản nhiên hơn: “Muốn cùng ăn một bữa không?”
Gió chiều lượn quanh giữa hai người.
Chu Tây Lẫm không nói gì, chỉ im lặng ba giây rồi đưa tay mở cửa ghế phụ.
Mười phút sau, chiếc G-Class màu đen chạy xuyên qua những con phố phủ đầy ánh hoàng hôn.
Ngoài cửa xe là ánh đèn rực rỡ lấp lánh, biển hiệu neon lần lượt sáng lên trong nền trời chạng vạng. Khi xe dừng chờ một đèn đỏ rất lâu, ánh mắt Ôn Nùng vô thức lướt qua góc phố, đồng tử chợt co lại.
Có đôi lúc thật khó nói rõ rốt cuộc là vì cô vô tình nhìn ra ngoài nên mới thấy Ô Nam, hay vốn dĩ đã định sẵn sẽ nhìn thấy Ô Nam vào khoảnh khắc này, nên cô mới chọn nhìn ra ngoài cửa sổ.
Ô Nam đang ngồi trong quán cà phê góc phố, vừa cúi đầu khuấy đồ uống vừa bấm điện thoại vài cái, sau đó đưa điện thoại lên tai.
Gần như cùng lúc, chiếc điện thoại đặt trên bảng điều khiển trung tâm của Chu Tây Lẫm bất ngờ vang lên, màn hình sáng đến chói mắt.
Tim Ôn Nùng chợt trĩu xuống.
Cô không động đậy, khóe mắt thấy Chu Tây Lẫm đưa tay tới, tùy ý vuốt mở màn hình rồi bật loa ngoài.
“Alo? Cậu đang làm gì đó?”
Giọng Ô Nam là kiểu âm điệu Ôn Nùng quá quen thuộc, không cố tình làm nũng, thậm chí còn có chút phóng khoáng thoải mái, nhưng ở mỗi đoạn cuối câu chuyển giọng lại vô thức lộ ra cảm giác thân mật.
Đáy mắt cô hiện lên sự khinh miệt.
Chu Tây Lẫm đặt một tay lên vô lăng, ánh mắt nhìn con số đỏ đang nhảy phía trước, giọng nhàn nhạt: “Lái xe.”
“Đi đâu vậy?” Ô Nam hỏi tiếp, trong âm thanh còn loáng thoáng tiếng thìa chạm vào thành cốc.
“Đi ăn.” Anh liếc nhìn Ôn Nùng ở ghế phụ, giọng vẫn không mấy dao động.
“À?” Ô Nam kéo dài âm cuối, cười nói: “Ăn sớm vậy à?”
“Đèn sắp chuyển rồi.”
Chu Tây Lẫm còn chưa trả lời, giọng Ôn Nùng đã nhàn nhạt vang lên bên cạnh, .
Chu Tây Lẫm hơi khựng lại, nhìn cô thật sâu.
Giọng Ô Nam ở đầu dây bên kia rõ ràng ngưng một nhịp, lúc mở miệng lần nữa vẫn cười rất nhiệt tình: “Cậu đó, ra là cậu đi ăn với con gái à.”
Đèn xanh bật sáng.
Chu Tây Lẫm xoay vô lăng cho xe chạy tiếp, sau đó ánh mắt anh lại rơi lên người Ôn Nùng, khóe môi ỳ khẽ cong lên một chút rồi mới nói: “Ừ, không nói nữa, cúp đây.”
Ôn Nùng nhìn thẳng phía trước, không nói gì.
Chu Tây Lẫm thấy thú vị. Anh dùng tay còn lại gãi nhẹ lông mày, hỏi: “Không phải cậu ta là chị họ cậu à? Sao không chào một tiếng?”
Ôn Nùng nhàn nhạt đáp: “Không cần đâu, quan hệ bình thường.”
Lông mày Chu Tây Lẫm khẽ nhướng lên, hơi bất ngờ. Anh lại nhìn cô thật sâu một lần nữa, thấy cô rõ ràng không có ý tiếp tục chủ đề này, anh cũng quay đầu đi, không nói thêm gì.
Chiếc xe cuối cùng dừng trước một quán thịt nướng Hàn Quốc ven biển.
Bên ngoài ô cửa kính trong veo sạch sẽ là mặt biển xanh đậm như mực, tiếng sóng mơ hồ vọng lại.
Ôn Nùng chọn chỗ ngồi cạnh cửa sổ, sau khi món ăn được mang lên đầy đủ, cô theo thói quen cầm kẹp và kéo lên chuẩn bị nướng thịt.
Nhưng tay cô vừa chạm vào cây kéo chưa tới ba giây, một bàn tay đã vươn ngang tới, không nói không rằng lấy mất dụng cụ khỏi tay cô.
Ôn Nùng hơi khựng lại.
Chu Tây Lẫm thậm chí không thèm ngẩng mắt, tự mình gắp vài lát ba chỉ đỏ trắng xen kẽ đặt lên vỉ nướng nóng hổi, mỡ lập tức phát ra tiếng xèo xèo nổ tanh tách.
Động tác nướng thịt của anh không thể gọi là thành thạo, thậm chí còn có chút vụng về. Những đường cơ trên cánh tay thấp thoáng dưới tay áo xắn lên, theo động tác lật thịt mà hơi căng ra.
Ôn Nùng không lên tiếng, cũng không giúp, chỉ yên lặng nhìn anh.
Thịt trên vỉ dần cong lại, mép thịt ánh lên màu caramel cháy xém. Chu Tây Lẫm gắp miếng giòn nhất bỏ vào đĩa trước mặt cô.
“Cảm ơn.” Giọng Ôn Nùng rất khẽ.
Sau đó cô cầm đũa, gắp miếng thịt ấy chấm chút sốt, đặt lên lá xà lách rồi cắn một miếng.
Cô cúi đầu nhai, mắt kính bị hơi nóng phủ lên một lớp sương mỏng, nhưng cô vẫn cảm nhận được ánh nhìn từ đối diện.
Chu Tây Lẫm giống như chưa từng thấy người khác ăn cơm bao giờ, cứ im lặng nhìn cô ăn hết nguyên một cuốn xà lách thịt nướng.
Ôn Nùng phải dùng chút lực mới có thể nuốt trôi đồ ăn một cách bình tĩnh.
Sau đó Chu Tây Lẫm lại gắp thêm mấy miếng thịt đã nướng chín, một hơi chất đầy đĩa cô, rồi tiếp tục đặt vài miếng thịt sống mới lên vỉ nướng. Làm xong mới buông kẹp xuống, tựa người ra sau ghế, cầm ly nước đá trên bàn ngửa đầu uống một ngụm.
Đĩa Ôn Nùng đã chất thành một ngọn núi nhỏ, trong khi đĩa của Chu Tây Lẫm lại trống trơn.
Ôn Nùng nghĩ ngợi một lát rồi cầm một lá xà lách lên, gói ba miếng thịt nướng vào trong, chấm sốt, cuộn gọn lại rồi đưa cho anh.
Đáy mắt Chu Tây Lẫm lướt qua tia kinh ngạc rất nhạt, dường như không ngờ cô lại có hành động này.
Anh khựng vài giây, đưa tay về phía cuốn xà lách trong tay Ôn Nùng. Đúng lúc cô nghĩ anh sẽ cầm lấy thì cơ thể anh đột nhiên nghiêng về phía trước.
Đầu ngón tay Ôn Nùng cảm nhận được một cảm giác mềm ẩm tê dại.
Anh… vậy mà lúc cúi đầu cắn cuốn xà lách lại để môi chạm vào ngón tay cô.
Đôi mắt sau tròng kính của Ôn Nùng chợt mở lớn.
Vỉ nướng vẫn cháy mỡ kêu xèo xèo, tiếng ồn ào từ bàn bên cạnh mơ hồ vọng lại, nhưng thế giới của Ôn Nùng lại như mất hết âm thanh.
Chu Tây Lẫm ngậm lấy cả cuốn xà lách trong tay cô rồi ăn luôn, sau đó chậm rãi ngồi thẳng người dậy.
Thật ra việc bất chợt cúi xuống ngậm cuốn xà lách chỉ là ý nghĩ nảy ra trong chớp mắt. Đầu óc anh trống rỗng vài giây, toàn nghĩ xem động tác cúi xuống cắn như vậy có đủ ngầu hay không, hoàn toàn không để ý tới va chạm vừa rồi.
Bàn tay Ôn Nùng siết chặt thành nắm đấm dưới gầm bàn.
Lúc lên tiếng lần nữa, giọng cô trong trẻo lạnh hơn bình thường vài phần: “Chu Tây Lẫm.”
Cô gọi tên anh: “Cậu thuộc giống chó à?”
Chu Tây Lẫm không hiểu gì, nhưng câu đã tới miệng thì không có lý nào không tiếp lời. Đáy mắt anh hiện lên ý cười xấu xa, hỏi ngược lại: “Cậu thích chó không?”
Ôn Nùng: “…”
Suốt phần còn lại của bữa ăn, cô không thèm để ý tới anh nữa.
Ban đầu anh còn chưa nhận ra, mãi sau mới dần hiểu được, phát hiện chút cảm xúc nhỏ của cô, bèn cười hỏi: “Hay là tôi cũng cuốn cho cậu một cái nhé?”
Cô ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt sâu kín, sau đó cúi xuống tiếp tục ăn, quyết tâm không nhìn người này nữa.
Chu Tây Lẫm nhìn cô, không nói thêm gì, chỉ là khóe mắt đuôi mày đều vô thức giãn ra đầy thư thái.
Ăn xong, Chu Tây Lẫm đưa Ôn Nùng về nhà.
Trên đường đi bộ tới bãi đỗ xe, thỉnh thoảng anh lại ghé sát tới trước mặt cô, cúi đầu nhìn cô một cái.
Cô vừa nghiêng đầu né đi, anh lập tức không tiếp tục dán mặt lại nữa, giả vờ như chẳng có chuyện gì mà đứng thẳng lên.
Nhưng chưa yên được ba giây, anh lại lặp lại động tác ấy, ghé tới, cúi đầu, từ dưới nhìn lên dò xét sắc mặt cô.
Ôn Nùng bị anh làm phiền đến nỗi bó tay, dứt khoát dừng bước, cứ thế im lặng nhìn anh.
Trong lồng ngực anh bật ra một tiếng cười: “Được được được, không chọc cậu nữa.”
Ôn Nùng không nói gì, nhấc chân bỏ đi.
Tới bên xe, anh bước nhanh lên trước hai bước, mở cửa xe cho cô. Chờ cô ngồi vững mới vòng qua đầu xe ngồi vào ghế lái.
Động cơ khởi động, Chu Tây Lẫm tiện tay mở bài “Die For You” của The Weeknd.
Giai điệu chậm rãi mê hoặc trôi trong khoang xe. Anh nhiều lần nghiêng đầu nhìn sang ghế phụ, nhưng thứ nhận lại chỉ là góc nghiêng im lặng của cô.
Ánh mắt anh hơi trầm xuống, chân đạp ga mạnh hơn. Màn đêm ngoài cửa sổ như mực nước loang dần vào trong xe.
Nửa tiếng sau, xe vững vàng dừng trước cổng khu dân cư nơi Ôn Nùng sống.
Trước cổng, các xe bán hàng rong nối thành một dãy dài, tụ lại thành biển đèn sáng rực, khói lửa dày đặc như một con phố ăn vặt, náo nhiệt vô cùng.
Ôn Nùng tháo dây an toàn, đẩy cửa bước xuống xe, xoay người chống tay lên cửa xe rồi cúi xuống nhìn Chu Tây Lẫm: “Cảm ơn, lái xe cẩn thận.”
Chu Tây Lẫm nhìn cô, dứt khoát tháo dây an toàn, xuống xe rồi lững thững đi tới cạnh cô. Anh chẳng nói gì, chỉ nhìn cô.
Cô cũng nhìn lại anh vài giây rồi mới xoay người.
Vừa bước được một bước, nào ngờ một chiếc xe bán bánh kếp bất ngờ lao vụt ra từ bên cạnh. Cô theo phản xạ né tránh, cả người loạng choạng.
Mắt thấy sắp ngã nhào xuống đất, một cánh tay mang theo sức lực không cho phép từ chối đã cực nhanh ôm lấy eo cô, sau lưng cô lập tức va vào một lồng ngực rắn chắc.
Mùi dầu gội thoang thoảng cùng xúc cảm mềm mại từ cơ thể người phụ nữ khiến ánh mắt Chu Tây Lẫm trở nên sâu thẳm khó đoán, còn tim Ôn Nùng thì như bị một bàn tay siết chặt rồi bất ngờ buông ra, đập loạn không ngừng.
Cô ngẩn người mấy giây mới miễn cưỡng bình tĩnh lại, giả vờ thản nhiên tách khỏi ngực anh.
Sau khi trở về khoảng cách bình thường, cô khẽ thở ra một hơi, nhìn vào mắt anh rồi cong khóe môi: “Cảm ơn.”
Chu Tây Lẫm nhìn cô, hơi nhếch môi, chẳng nói gì, dáng vẻ lười nhác tùy ý.
Ôn Nùng lại khẽ gật đầu rồi xoay người đi vào khu dân cư. Càng đi vào trong, mặt cô càng nóng lên.
Lồng ngực như bốc cháy, trái tim giống như đang liều mạng muốn thoát thân, đâm ngang húc dọc trong lồng ngực.
Ôn Nùng mơ màng đi vào tòa nhà, vừa cắm chìa khóa vào ổ thì điện thoại trong túi vang lên.
Là biên tập viên Triệu Tự: “Chị Nùng cứu mạng! Diễn đàn văn học ở thành phố Thanh khai mạc vào sáng ngày kia, anh Táo Sơn đột nhiên không đi được, bên tòa soạn cuống hết cả lên, chỉ đích danh muốn chị thay thế! Cứu nguy khẩn cấp chị ơi!”
Biên tập viên cố định đầu tiên trong đời Ôn Nùng chính là Triệu Tự, mà tác giả đầu tiên Triệu Tự phụ trách sau khi tốt nghiệp đại học cũng là Ôn Nùng. Hai người hợp tác nhiều năm, tuổi tác xấp xỉ nhau, thậm chí anh ấy còn lớn hơn cô ba tuổi, nhưng lúc nào cũng quen miệng kính trọng gọi cô một tiếng “chị”, đến giờ cô vẫn hơi không quen.
“Thành phố Thanh?” Ôn Nùng khẽ nhíu mày.
“Đúng vậy! Bao cả tiền vé máy bay và khách sạn, xem như đi du lịch công tác cho khuây khỏa thôi mà! À đúng rồi…” Triệu Tự như chợt nhớ ra chuyện gì: “Tác giả Tô Nham viết cuốn “Ký Sự Hoang Nguyên” lần này cũng xác nhận tham dự đó!”
Tô Nham là một trong những tác giả Ôn Nùng yêu thích nhất.
Vốn dĩ cô định từ chối, nhưng nghe tới cái tên ấy lại không thể nói nổi một chữ không.
Cô im lặng ngắn ngủi rồi gật đầu: “Được rồi.”
Ôn Nùng cúp điện thoại, vào nhà tắm rửa.
Một lúc sau, cô vừa lau mái tóc còn hơi ẩm vừa đi ra, ánh mắt dừng trên chiếc điện thoại đặt trên bàn. Cô do dự chốc lát, cuối cùng cô vẫn cầm lên.
Cô mở Wechat của Chu Tây Lẫm, gửi tin nhắn: “Về tới chưa?”
Ánh mắt cô chăm chú khóa chặt màn hình điện thoại, nhìn nó từ sáng chuyển thành tối, ngay lúc cô cười tự giễu, màn hình lại sáng lên.
Cô nín thở, bấm mở.
Không phải chữ viết, mà là một tấm ảnh.
Bức tường lạnh lẽo trong thang máy phản chiếu ánh đèn trắng nhợt trên đỉnh đầu, phía sau là dãy số tầng lầu mờ nhòe đang tăng lên. Anh giơ tay tạo hình chữ V che nửa dưới khuôn mặt, chỉ lộ sống mũi cao thẳng và một bên mắt hơi nhếch lên, mang theo vẻ lười biếng tùy hứng.
Đó là cách anh báo rằng mình đã về tới nơi.
Ánh sáng từ màn hình hắt lên gương mặt không mấy biểu cảm của Ôn Nùng. Cô lưu tấm ảnh lại, tắt màn hình, úp điện thoại xuống bàn rồi nhìn ra ngoài cửa sổ, im lặng thật lâu.
Hai ngày sau, thành phố Thanh.
Diễn đàn văn học được tổ chức tại một trung tâm hội nghị.
Ôn Nùng ngồi ở mép hàng ghế thứ hai, yên lặng nghe bài diễn thuyết của tác giả Tô Nham về “tự sự bên lề”.
Ánh mắt cô chăm chú, thỉnh thoảng lại ghi vài dòng lên sổ tay.
Cùng lúc đó, ở một đầu khác của thành phố Thanh, nhà cũ họ Chu.
Sự ồn ào của tiệc mừng thọ bị ngăn cách ngoài phòng sách. Một chiếc bình sứ men lam trắng vỡ tan dưới đất, Chu Tây Lẫm loạng choạng ngã bên tường, gò má bầm tím một mảng, khóe môi cũng rách da, rỉ máu.
“Cút!” Chu Thuận Thành chỉ tay ra cửa, lồng ngực phập phồng dữ dội.
Chu Tây Lẫm nhếch khóe môi đang rỉ máu, lộ ra nụ cười vừa khoái trá vừa điên cuồng. Anh không nói một lời, xoay người bỏ đi.
Phố bar nổi tiếng của thành phố Thanh ngập tràn ánh đèn neon và tiếng người nhộn nhịp.
Chu Tây Lẫm bước vào một quán bar yên tĩnh, ngồi trước quầy, đổ hết ly whisky này đến ly khác vào miệng. Vết bầm trên mặt dưới ánh đèn thay đổi liên tục trông cực kỳ dữ tợn, cả người toát ra hơi thở âm u khiến người khác không dám lại gần.
Ngay lúc anh ngửa đầu định uống thêm một ly nữa, khóe mắt bỗng liếc thấy người phụ nữ trên sofa chéo phía đối diện.
Ôn Nùng mặc một bộ váy vest đen cắt may gọn gàng, đi đôi bốt đen cao tới gối. Cả người mảnh mai thẳng tắp, mang theo vài phần lạnh lùng sắc sảo và xa cách.
Đôi mắt Chu Tây Lẫm lập tức sáng lên.
Anh vừa định đứng dậy thì thấy một người đàn ông phong thái nhã nhặn bước tới ngồi xuống trước mặt cô, hơi nghiêng đầu nói gì đó với cô.
Tia dữ dằn lạnh lùng bất giác cuộn trào trong đáy mắt anh.
*
Cy: TRỜI ƠIIIIIIII! Mấy bà có biết combo trai tồi cộng thêm nhạc của The Weeknd nó tuyệt vời cỡ nào không? Mặc dù câu từ bài hát của anh Tuấn Cùi nghe nó hơi râm nhưng chất tình vẫn có, điện thoại tui đang set nhạc chuông bài “I Feel It Coming” của ảnh nèeeeeeeeeeee.
Để cho mấy bà nghe thử nha: