Nói đoạn, cô cúp máy, định đi dép lê ra cửa để xuống lầu.
Nhưng Tiêu Trà đã nhanh tay tóm lấy Yến Thanh, gương mặt không giấu nổi vẻ khó tin: "Tớ có nhìn nhầm không đấy? Cậu định diện bộ dạng này mà đi xuống gặp người ta à?"
Yến Thanh cúi đầu nhìn bộ đồ ngủ rộng thùng thình trên người, hoàn toàn không thấy có gì sai trái.
Tiêu Trà không nói hai lời, lập tức vớ lấy chiếc gương lớn trên bàn, kéo Yến Thanh ngồi phịch xuống trước gương, nghiêm giọng: "Cậu tự nhìn mình xem! Cả bộ đồ ngủ, dép lê loẹt quẹt, tóc tai thì bù xù như tổ quạ thế này mà định đi xuống à? Chị em tốt của tớ ơi, cho dù cậu không màng đến vẻ bề ngoài thì cũng không thể tự tay hủy hoại nhan sắc trời cho này được chứ!"
Vừa dứt lời, cô ấy đã nhanh chóng chỉ huy Cao Lăng và Trương Tiêu lấy đồ giúp mình.
Yến Thanh ngoan ngoãn ngồi im, trông chẳng khác gì một cô búp bê, mặc cho ba người bạn xoay sở, trang điểm, làm tóc.
Gà Mái Leo Núi
Tám phút sau, một Yến Thanh hoàn toàn khác biệt bước xuống lầu. Từ xa, cô đã nhìn thấy Đỗ Phong Thanh đứng đợi trên con đường nhỏ trước cổng ký túc xá, tay xách túi. Cô lập tức rảo bước về phía anh.
Trời đã chớm đông, gió đêm mang theo hơi lạnh căm căm, khiến bất cứ ai đi qua cũng phải rụt vai, kéo chặt áo khoác.
Yến Thanh vốn không phải người sợ lạnh, nhưng lại bị bạn cùng phòng "ép" mặc một chiếc váy liền thân dài tay màu be. Tà váy bay nhẹ nhàng trong gió, mái tóc dài được buộc cao thành đuôi ngựa gọn gàng, toát lên vẻ năng động nhưng không kém phần thanh thoát. Sắc son môi không quá rực rỡ mà chỉ tô điểm nhẹ nhàng, khiến gương mặt cô thêm phần tinh tế, màu be của váy lại bất ngờ tôn lên vài phần dịu dàng, ngoan ngoãn mà thường ngày cô ít khi thể hiện.
Khác hẳn hoàn toàn với Yến Thanh thường ngày, Đỗ Phong Thanh trong khoảnh khắc đó còn tưởng mình đã hoa mắt vì gió lạnh.
Mãi đến khi Yến Thanh đứng sừng sững trước mặt, anh mới có cảm giác mọi thứ chân thực hơn. Gió lạnh thổi qua, anh khẽ nhíu mày, rồi đưa túi trái cây trong tay cho cô: "Toàn là những loại em thích ăn cả đấy."
Yến Thanh nhận lấy túi, còn chưa kịp nhìn kỹ bên trong thì vai cô đã nặng trĩu. Một chiếc áo khoác dày, rộng rãi, mang hơi ấm của anh đã được khoác lên người cô, che kín hoàn toàn chiếc váy màu be thanh lịch. Giọng Đỗ Phong Thanh cất lên ấm áp: "Trời trở lạnh rồi, cẩn thận kẻo cảm đó em."
Yến Thanh định mở miệng nói mình không lạnh, nhưng khi bắt gặp ánh mắt đầy vẻ quan tâm của anh, cô lại nuốt lời định nói vào trong. Cô liếc nhìn túi trái cây trong tay, thấy chúng đều đã được gọt vỏ và cắt sẵn thành từng miếng nhỏ tiện lợi. "Hơi nhiều đấy, chúng ta cùng ăn nhé?" cô đề nghị.
Đỗ Phong Thanh vốn chỉ định đưa trái cây rồi sẽ rời đi, nhưng cuối cùng lại không nỡ, liền ở lại, theo Yến Thanh bước về phía chiếc chòi nghỉ mát trong khu rừng nhỏ cạnh ký túc xá.
Trên lầu, ba cô bạn cùng phòng tựa vào lan can ban công, nhìn xuống và không ngừng khúc khích cười, miệng lẩm bẩm: "Tớ đã bảo mà, nhất định phải mặc chiếc váy này!"
"Gió đêm thổi lạnh thế này, trông yếu đuối mong manh như vậy, anh Đỗ chẳng xót thì sao? Khoác chiếc áo ấm lên người là y như rằng bầu không khí lãng mạn sẽ ùa tới ngay thôi ấy mà!"
Tiêu Trà nheo mắt đầy đắc ý, thầm nghĩ, về khoản này, quả nhiên vẫn phải là mình ra tay mới được.
Cao Lăng và Trương Tiêu đồng loạt giơ ngón tay cái lên tán thưởng Tiêu Trà, đồng thanh: "Đúng là cao thủ có khác!"
Thảo nào, những chàng trai nào đã lọt vào mắt xanh của Tiêu Trà thì chưa một ai thoát khỏi lòng bàn tay của cô ấy cả. ...
Màn đêm buông xuống tĩnh mịch như dòng nước, trong chiếc chòi nghỉ mát, hai người ngồi đối diện nhau. Hộp trái cây chua ngọt đã vơi đi một nửa. Yến Thanh vẫn không ngẩng đầu nhìn anh, nhưng dựa vào những lời Đỗ Phong Thanh đã từng nói với mình hôm đó, cô chậm rãi cất tiếng: "Những điều anh nói hôm ấy, mấy ngày nay em đã suy nghĩ rất kỹ rồi..."
Bàn tay Đỗ Phong Thanh đang cầm chiếc nĩa nhựa bất chợt khựng lại giữa không trung.
Yến Thanh tiếp lời: "Có một số chuyện, em nghĩ hôm nay chúng ta nên nói rõ ràng với nhau thì hơn."
Vẫn là khu rừng nhỏ quen thuộc ấy, vẫn chiếc chòi nghỉ ấy, những ký ức về lời từ chối ngày nào dường như vẫn còn vẹn nguyên như mới hôm qua.
Đỗ Phong Thanh chăm chú nhìn Yến Thanh, trong lòng anh lúc này vừa dâng lên chút mong đợi le lói, lại vừa thấp thỏm không yên.
Sự mong đợi đến từ vẻ ngoài xinh đẹp bất ngờ của cô hôm nay, còn sự thấp thỏm lại vì anh hoàn toàn không nắm chắc được ý định của cô. Thế nhưng, đúng vào khoảnh khắc ấy, một luồng khí tức cực kỳ khó chịu bất ngờ vụt qua. Ánh mắt Yến Thanh chợt lóe lên vẻ lạnh lẽo, cô đột ngột đứng bật dậy!
Gió lạnh vẫn thổi qua hiu quạnh, trong chòi nghỉ giờ chỉ còn lại một mình Đỗ Phong Thanh. Anh nhìn hộp trái cây cắt sẵn đang đặt trên bàn, khẽ lắc đầu, rồi đứng dậy, bước nhanh theo hướng Yến Thanh vừa rời đi.
Yến Thanh nhanh chóng đuổi theo luồng sát khí vừa thoáng qua, lần dấu vết đến một góc khuất tối tăm, hẻo lánh trong khuôn viên trường, nơi gần như không có bóng người qua lại.
Nhìn bóng đen đang đứng khuất trước mặt, ánh mắt cô trầm xuống, khẽ gọi: "Mục Thuần?"