Tin bà nội Yến qua đời, Yến Thanh không hề bất ngờ. Hôm cô rời đi, cô đã dự cảm đó là lần gặp mặt cuối cùng. Chỉ là lúc này nghe tin, trong lòng vẫn thấy khó chịu không sao tả xiết.
Còn về Yến Tu Văn, cô đoán có thể là do bị phản phệ, phần "Yến Tu Văn" nguyên bản trong cơ thể đã trỗi dậy, tình trạng không ổn định.
Yến Thanh nhìn Đỗ Phong Thanh vẫn còn đang bất tỉnh, hơi thở yếu ớt, lòng cô rối bời. Làm sao lại có người ngốc nghếch đến vậy, hết lần này đến lần khác đặt người khác lên trên cả bản thân mình.
Gà Mái Leo Núi
Yến Thù lo Yến Thanh đói, vội vàng đi chuẩn bị đồ ăn. Huyên Dương nhìn đồ đệ của mình, rõ ràng cảm nhận được cô gái này so với mấy năm trước đã thay đổi rõ rệt, trở nên giàu tình cảm hơn nhiều. Đặc biệt là lúc này, cô cứ nhìn chằm chằm vào cái tên ngốc kia, ánh mắt tràn đầy lo lắng.
Ông nhớ có lần năm đó, ông đ.á.n.h nhau với người ta xong về nhà, ngủ mê man mất hai ngày. Nửa đêm đói bụng tỉnh dậy tìm đồ ăn, vậy mà đứa đồ đệ này vẫn ngủ say như c.h.ế.t trong phòng. Đến khi tỉnh lại hoàn toàn, con bé này căn bản không hề hay biết sư phụ mình đã biến mất hai ngày.
Hồi đó còn tưởng con bé này vô tâm, giờ so sánh lại, đâu phải là vô tâm, mà là lão già này không xứng để nó bận tâm thôi. Huyên Dương nheo mắt: “Con bé kia, cứ nhìn chằm chằm thế, có ý gì hả?”
Yến Thanh ngước mắt nhìn ông một cái, vẫn không đáp lời.
Huyên Dương không hề lạ lẫm với phản ứng của đồ đệ. Tính cách của đứa đồ đệ này, ông nắm rõ như lòng bàn tay. Nhưng cũng chính vì rõ nên không khó để nhận ra Yến Thanh đã nảy sinh chút tình ý với Đỗ Phong Thanh.
Đều là người, sao có thể thật sự vô tình vô ái mãi được?
“Ta thấy cái thằng nhóc ngốc này vì con mà đến tính mạng cũng không màng. Nếu con đã thích người ta thì nên đáp lại một chút tình cảm, đừng để người ta chờ đợi vô ích. Dù sao lòng người cũng là m.á.u thịt, một khi đã nguội lạnh rồi thì muốn hâm nóng lại sẽ khó khăn lắm đấy.”
Ông khổ tâm khuyên nhủ, dù sao cũng là đứa đồ đệ nhỏ mình đã “nuôi nấng”, không nỡ nhìn con bé cứ thế mà bỏ lỡ.
Đời người có được bao nhiêu thời gian để lãng phí, mà mấy ai thật sự lãng phí nổi chứ.
Yến Thanh nhìn Huyên Dương, vẫn im lặng không đáp, nhưng ông hiểu rằng những lời ấy đã lọt vào tai cô.
Yến Thù bưng đồ ăn vào, đi lướt qua Huyên Dương đang tươi cười bước ra, cảm thấy khó hiểu: “Chị, đạo trưởng Huyên Dương nói gì với chị thế?”
Yến Thanh đáp: “Chỉ là vài câu triết lý nhân sinh thôi.”
Thấy Yến Thanh vừa ăn, ánh mắt vẫn không ngừng liếc về phía Đỗ Phong Thanh, rõ ràng tâm trí không đặt ở chuyện ăn uống, Yến Thù cũng không hỏi nữa, ngược lại chuyển sang kể về những chuyện xảy ra lúc Yến Thanh hôn mê.
“Chị, em thấy lúc chị hôn mê, chú út đã rất căng thẳng...”
“Hai người quen nhau từ trước ạ?”
Trong khoảng thời gian Yến Thanh gặp chuyện rồi hôn mê, phản ứng của Yến Tu Văn khiến Yến Thù cảm thấy rất kỳ lạ. Cộng thêm những lời Huyên Dương nói sau đó, những bản lĩnh của chị gái, khiến cô ấy cảm thấy có phải chú út đã quen biết chị từ rất lâu rồi, ngay cả trước khi mọi người biết không.
Và những chuyện đã xảy ra này nữa, rốt cuộc Yến Thanh đã gặp chuyện gì, đến giờ vẫn không ai hay biết.
“Ừm, đúng là quen biết từ trước.”
Yến Thanh ăn qua loa vài ba miếng, đặt bát đũa xuống, nhìn Yến Thù, biết cô ấy đang có rất nhiều điều muốn hỏi. Đến bây giờ, cô cũng không cần phải giấu giếm thêm nữa.
“Em biết chị đang làm những chuyện rất nguy hiểm. Em đã đi tìm Mục Thuần nhưng cô ta vẫn không chịu hé răng nửa lời.”
Yến Thù căng thẳng nhìn Yến Thanh. Cô ấy đoán được chuyện Yến Thanh làm rất nguy hiểm, nếu không với thân thủ cùng bản lĩnh của chị, làm sao có thể bị thương nặng đến mức này.
Dù sao cô ấy cũng không tin kẻ ngốc nghếch như Mục Thuần có thể khiến Yến Thanh bị thương nặng đến thế. Nếu không thì mấy ngày nay, mình đã đ.á.n.h Mục Thuần đến t.h.ả.m hại như vậy, mà cô ta vẫn không hề phản kháng.
Mặc dù không loại trừ khả năng đối phương đang âm mưu chuyện xấu xa nào đó.
Yến Thanh hơi sững sờ: “Em đã đi tìm cô ta à?”
Yến Thù: “Vâng, em đã đ.á.n.h cô ta một trận, nhưng vẫn thấy chưa hả giận nên lại đ.á.n.h thêm mấy trận nữa.”