Bày Sạp Bói Toán, Bậc Thầy Huyền Học Kiếm Bộn Tiền

Chương 690

Lúc này, Yến Tu Văn đã không còn nghĩ rằng Yến Thanh sẽ thay đổi ý định dù chỉ một chút. Anh ta giơ tay lên, ánh mắt lộ rõ một chút không nỡ và niềm áy náy. Anh ta quay mặt đi, không dám nhìn thẳng vào Yến Thanh, nhưng miệng vẫn thốt lên: "A Thanh, đừng trách anh, là em đã ép anh. Anh không thể để em tự hủy hoại bản thân mình."

Dứt lời, anh ta vung tay mạnh. Cùng lúc đó, Yến Thanh vừa gắng sức thoát khỏi sự cấm cố, thì Đỗ Phong Thanh đã lao tới đẩy mạnh cô ra!

Trong lồng n.g.ự.c Yến Thanh, một luồng khí huyết cuộn trào dữ dội, một ngụm m.á.u tươi trào ra khỏi miệng cô.

Tình thế thay đổi quá đỗi nhanh chóng. Mục tiêu ban đầu của Yến Tu Văn là Yến Thanh, giờ lại chuyển hướng sang Đỗ Phong Thanh. Anh ta cảm thấy đầu đau như búa bổ, như có thứ gì đó sắp nổ tung trong não, cứ va đập loạn xạ không ngừng.

Nhìn cảnh tượng đột ngột trước mắt, Yến Tu Văn sững sờ đến tột độ, vội vàng thu tay lại.

Thấy Yến Thanh phun ra m.á.u tươi, anh ta theo bản năng muốn giải thích cho hành động của mình, nhưng lời còn chưa kịp thốt ra đã cảm thấy một trận choáng váng rồi hoàn toàn mất đi ý thức.

Yến Thanh thu tay lại. Máu tươi như những hạt sương li ti, gần như nhuộm đỏ cả chiếc vòng tay cô đang đeo. Một vệt sáng xanh đỏ ẩn hiện đầy ma mị. Yến Thanh nhân cơ hội đó, làm theo những gì ghi trong cổ thư, gửi ý thức của Yến Tu Văn đi.

Cô cố nén cơn đau đớn kịch liệt do phản phệ làm đau thấu lục phủ ngũ tạng, gắng gượng bước đến bên Đỗ Phong Thanh, nắm c.h.ặ.t t.a.y anh. Cô vừa định đưa anh đi thì vệt sáng xanh đỏ kia đột nhiên lóe lên một cái chói mắt, và tất cả mọi thứ trước mắt đều biến mất... như chưa từng tồn tại.

Nhà họ Yến

Đang nằm trên giường, Yến Tu Văn bất chợt mở bừng mắt, ngồi bật dậy.

Gà Mái Leo Núi

Yến Thù, người đang ngủ gật cạnh đó, giật mình tỉnh giấc: “Chú út? Chú tỉnh rồi!”

Yến Tu Văn gật đầu nhẹ, khẽ nhíu chặt mày, không thốt một lời, chỉ đảo mắt quan sát khắp nơi. Anh đã trở lại thực tại, nhưng Yến Thanh và Đỗ Phong Thanh đâu rồi? Ánh mắt anh dừng lại trên hai chiếc giường trống còn lại. Cả hai vẫn nhắm nghiền mắt, hoàn toàn không có dấu hiệu cho thấy họ sẽ tỉnh dậy.

Yến Thù cứ nhìn chằm chằm Yến Tu Văn, trong lòng dâng lên một mối nghi hoặc khó tả: sao chú út có vẻ lạ lùng đến vậy...

Đúng lúc đó, Huyên Dương bước vào phòng. Nhận thấy Yến Tu Văn đã tỉnh nhưng hai người còn lại vẫn bất tỉnh, Huyên Dương liền hiểu rõ: người đồ đệ này lại cố chấp rồi.
Yến Tu Văn nhìn Huyên Dương, lập tức hỏi: "Đạo trưởng, tại sao hai người họ vẫn chưa tỉnh lại?"

Lúc này, Yến Thù mới sực nhớ ra: đúng rồi, sao chị cô vẫn còn mê man?

Cô bé lo lắng nhìn Huyên Dương, lẽ nào lại có chuyện gì ngoài dự liệu xảy ra?

“Hai người họ có lẽ vẫn còn một số vấn đề chưa được giải quyết.” Huyên Dương thoáng liếc qua Yến Tu Văn. Trong thâm tâm, ông đã rõ màng: Yến Tu Văn lúc này đã không còn là người ông quen biết trước kia.

Ông khẽ thở dài, mọi chuyện đều do nghiệt duyên mà thành.

Khi Yến Thanh tỉnh dậy lần nữa, cô thấy Đỗ Phong Thanh đang ngồi bên mép giường, ánh mắt anh dõi theo cô. Thấy cô mở mắt, anh theo bản năng đưa tay đỡ cô ngồi dậy. Chờ đến khi cô tựa lưng vào đầu giường, ngồi vững vàng, anh mới từ tốn rút tay về.

“Quản gia kể, người làm thấy chúng ta bất tỉnh trong sân, không rõ chuyện gì đã xảy ra. Quần áo của em là dì Trương giúp thay đó.” Đỗ Phong Thanh nhẹ nhàng giải thích, rồi anh đứng dậy rót một ly nước ấm đưa cho Yến Thanh.

Yến Thanh chăm chú nhìn Đỗ Phong Thanh. Thấy anh vẫn bình thường, không có gì khác lạ, cô mới thở phào nhẹ nhõm.

May mắn thay, cô đã đưa được Đỗ Phong Thanh đi cùng. Lúc đó, Đỗ Phong Thanh muốn ngăn cản Yến Tu Văn nhưng lại vô tình chịu đòn thay cô. Cô không biết liệu cơ thể anh có bị ảnh hưởng gì không.

“Anh không sao chứ?” Cô cất tiếng hỏi.

Đỗ Phong Thanh vừa bất lực vừa buồn cười: “Câu này đáng lẽ anh mới phải hỏi em chứ. Quản gia bảo khi em ngất đi, cả người toàn là máu, anh thì có làm sao được chứ?”

Sau khi tỉnh dậy, đầu óc anh tràn ngập những mảnh ký ức rời rạc, hỗn loạn đan xen vào nhau, cứ như thể hai kiếp người khác biệt đã được nối liền làm một. Điều anh nhớ rõ nhất là chuyện cùng Yến Thanh tìm tài liệu trong phòng sách, và Yến Thanh đã nói rằng cô tìm thấy cách xuyên không, chuẩn bị quay về tương lai.

Thế rồi, chỉ trong thoáng chốc, Yến Tu Văn lại định ra tay với cô. Sau đó, anh tỉnh dậy và thấy mình đang nằm trên giường.

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn