Bày Sạp Bói Toán, Bậc Thầy Huyền Học Kiếm Bộn Tiền

Chương 680

Đỗ Phong Thanh nhìn chiếc vòng trên cổ tay Yến Thanh, tuy không phải do chính tay mình chế tác nhưng dù sao cũng là "mình" ở kiếp trước. Nghĩ vậy, trong lòng anh bất giác cảm thấy dễ chịu đôi chút.

Anh đột nhiên nhớ tới có một năm nọ, anh đã tặng Yến Thanh một chiếc lắc tay cũng là lắc bạc, có treo một hạt ngọc, không biết cô có vứt nó đi rồi không.

Nhưng nghĩ lại, Yến Thanh không phải kiểu người đó, dù không nhận cũng sẽ trả lại, chứ không bao giờ tùy tiện vứt bỏ tấm lòng của người khác. Nghĩ đến đây, khóe miệng Đỗ Phong Thanh khẽ nhếch lên.

Càng cố không nghĩ đến ai đó thì lại càng dễ gặp phải.

Hai người lúc này vừa từ một tiệm ngọc đi ra, còn chưa vào con hẻm thì đã đụng mặt Yến Tu Văn.

Yến Tu Văn sau một ngày đấu tranh tư tưởng vẫn đi về hướng nhà họ Đỗ. Nghĩ đến giờ này chắc Yến Thanh đói rồi, anh định mua chút đồ ăn, ai ngờ chưa đến nơi đã gặp ở đây.

Nhìn thấy cô và Đỗ Phong Thanh nói cười vui vẻ, sự tức giận và ghen tuông dâng lên trong lòng anh ta, còn xen lẫn cả thất vọng. Anh ấy thậm chí không tài nào nhớ nổi đã bao lâu rồi cô không cười với mình thân mật đến vậy. Sau lần gặp lại ở Vân Thành, cô đặc biệt xa cách với anh. Lẽ ra anh đã không nên để "bản thân của kiếp trước" tiếp xúc quá nhiều với A Thanh, chính điều đó đã dẫn đến việc hắn giới thiệu Đỗ Phong Thanh cho Yến Thanh khi cô còn chưa khôi phục ký ức.

Gà Mái Leo Núi

Ba người đối mặt nhau. Đỗ Phong Thanh nhìn chằm chằm Yến Tu Văn, một mặt là đề phòng anh ta bắt Yến Thanh đi. Yến Tu Văn lúc này như một kẻ điên, thậm chí có thể ra tay với chính Yến Thanh, khó mà đảm bảo anh ta sẽ không vì muốn giữ Yến Thanh lại đây mà tìm cách xáo trộn ký ức của cô.

Một mặt khác, anh lại nhớ Yến Thanh từng có tình cảm với Yến Tu Văn. Tình cũ tái ngộ, bầu không khí này... Chỉ nghĩ đến thôi Đỗ Phong Thanh đã thấy lòng mình dâng lên vị chua chát. Ánh mắt thiếu thiện cảm của Yến Tu Văn lướt qua Đỗ Phong Thanh rồi dừng lại trên Yến Thanh, người vẫn giữ im lặng từ nãy đến giờ. Anh chất vấn: "Em không có gì muốn nói với anh sao?"

Yến Thanh lạnh lùng nhìn thẳng vào ánh mắt chất vấn của anh ta, dứt khoát đáp: "Những gì tôi cần nói, đã nói từ lâu rồi."

Không khí giữa họ căng như dây đàn, khiến Đỗ Phong Thanh có cảm giác nhiệt độ xung quanh như giảm xuống vài độ.

Sau một hồi giằng co không biết bao lâu, khi Yến Thanh định quay bước đi, Yến Tu Văn vội giữ chặt lấy tay cô. Anh ta vừa chạm vào, lời nói còn chưa kịp thốt ra đã bị Đỗ Phong Thanh, người nãy giờ vẫn đứng cạnh đầy cảnh giác, cắt ngang. Đỗ Phong Thanh mạnh mẽ gạt tay Yến Tu Văn ra khỏi tay Yến Thanh, kéo cô về phía sau lưng mình, trực diện đối mặt với Yến Tu Văn: "Muốn nói chuyện thì nói, đừng động tay động chân!"

Yến Tu Văn cười khẩy: "Đỗ thiếu gia đây quả là lắm chuyện. Chuyện giữa tôi và Thanh, chưa đến lượt người ngoài xen vào đâu."

Một kẻ chuyên sống trong quá khứ, lại còn trêu hoa ghẹo nguyệt, thật sự nghĩ có thể chiếm được trái tim Thanh sao?

Đỗ Phong Thanh không hề lép vế, khí thế đối chọi gay gắt với Yến Tu Văn: "Yến Tu Văn, lần trước ở Tân Thế Giới cậu dùng thủ đoạn bẩn thỉu đó, tưởng không ai biết à?"

"Cậu không thấy Thanh không muốn dính dáng đến cậu sao? Chuyện quá khứ đã qua thì hãy để nó qua đi, cậu cứ dây dưa mãi không dứt thế này, lẽ nào định dùng cả những thủ đoạn thấp kém đó với cô ấy?"

Có lẽ vì Yến Thanh đang ở đây, Đỗ Phong Thanh còn phải kiềm chế, dùng từ ngữ văn minh hơn nhiều so với sự độc miệng thường ngày của anh.

Ánh mắt Yến Tu Văn tràn đầy vẻ chế nhạo: "Nếu trong lòng cậu không có những ý nghĩ đen tối đó, thì dù tôi có trói cậu lại cũng vô dụng thôi."

Ý anh ta là, do Đỗ Phong Thanh vốn có lòng dạ không trong sạch nên mới trúng kế.

Đối diện với lời chế nhạo của Yến Tu Văn, Đỗ Phong Thanh cũng không còn giữ kẽ: "Chuyện tôi thích Thanh vốn dĩ ai cũng rõ. E rằng chính vì trong lòng cậu chất chứa những suy nghĩ đen tối nên mới nhìn ai cũng thấy như mình."

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn