Giờ đây, trên người cậu chủ nhỏ dường như lại thấy thấp thoáng bóng dáng của ông cụ ngày xưa.
Thời gian trôi nhanh thật, thoáng cái ông chủ đã lập gia đình, có cậu chủ nhỏ. Giờ cậu chủ nhỏ cũng đã có cô gái mình thích, sắp sửa có thể thành gia lập thất rồi.
"Tìm thấy rồi!" Đỗ Phong Thanh đột nhiên kêu lên.
Yến Thanh ngẩng đầu lên từ đống sách chất đầy trên bàn nhìn anh. Chỉ thấy Đỗ Phong Thanh gạt đống sách sang một bên, cẩn thận trải cuốn sách đang cầm trên tay ra trước mặt Yến Thanh: "Em xem chỗ này, có nhắc đến một loại ngọc, dùng m.á.u làm vật tế, có thể thông hiểu lòng người, có thể nhờ linh ngọc mà xuyên qua thời gian..."
Yến Thanh nhìn vào sách, đúng là viết như vậy, nhưng trong sách không có hình minh họa, cô cũng chẳng biết có phải là chiếc vòng ngọc này không.
"Ngọc này của anh lấy từ đâu ra vậy?" Yến Thanh hỏi.
"Anh cũng không rõ lắm." Đỗ Phong Thanh cũng mơ hồ. Chuyện này phải hỏi người nhà họ Đỗ, anh là người đến sau, chẳng biết gì sất.
Không biết từ lúc nào, quản gia, người vừa đến gọi mọi người dùng bữa sáng, đã lặng lẽ bước tới bên bàn. Nhìn thấy chiếc vòng ngọc trên bàn, nghe Yến Thanh hỏi vậy, ông giải thích: "Nhà họ Đỗ trước đây cũng kinh doanh một ít về ngọc thạch. Phu nhân lúc sinh thời rất mực yêu thích ngọc, đã sưu tầm không ít bảo ngọc quý hiếm, định bụng làm trang sức cho đứa con sắp chào đời. Tôi nhớ miếng ngọc dùng làm chiếc vòng tay này chính là một trong số những món ngọc quý đó."
Cụ thể nó đến từ đâu thì ông thực sự không nhớ nổi, dù sao cũng là chuyện của hơn hai mươi năm về trước rồi.
Phu nhân vốn tưởng là con gái, ai ngờ sinh ra con trai, nên cũng chẳng làm trang sức gì được. Sau khi phu nhân qua đời, những miếng ngọc đó vẫn được cất giữ trong kho ở sân sau của cậu chủ. Mới gần đây mới tìm thấy miếng ngọc này, sau đó làm thành một chiếc vòng tay.
Hai người ra khỏi phòng sách thì trời đã rạng sáng. Đỗ Phong Thanh vươn vai, cả đêm không ngủ nhưng giờ lại không thấy mảy may buồn ngủ.
Anh nhìn Yến Thanh: "Qua phòng khách ăn chút gì trước đã, lát nữa quay lại sau."
Yến Thanh gật đầu, đi theo sau Đỗ Phong Thanh, hướng về phía phòng khách.
Vừa bước vào phòng khách, cô ngay lập tức nhìn thấy một gương mặt quen thuộc: ông Đỗ Trường Thịnh.
Yến Thanh đột nhiên nhớ lại chuyện liên quan đến ông Đỗ. Trong ấn tượng của cô, vị ông Đỗ này luôn canh cánh nỗi lo cho con trai, cuối cùng mắc bệnh nặng, giấu tất cả mọi người, mãi cho đến khi qua đời vì bệnh, người nhà họ Đỗ ngoại trừ quản gia mới biết.
Đỗ Phong Thanh lúc đó đã suy sụp một thời gian dài, cũng từ đó mà thay đổi hoàn toàn tính nết, không còn lưu luyến những chốn ăn chơi trác táng, thậm chí còn vào làm việc ở cục cảnh sát.
Nhìn sắc mặt Đỗ Trường Thịnh lúc này, Yến Thanh đã biết ông đã bị bệnh, ông vẫn luôn phải dùng thuốc.
Đỗ Trường Thịnh hôm qua đã biết trong nhà có một cô gái đến ở nhờ. Bức chân dung người hầu điều tra mang về ông cũng đã xem. Người thật trông quả thực có linh khí hơn nhiều so với trong ảnh, chẳng trách cậu con trai này lại thích đến thế, vừa gặp đã ưng ý ngay.
Yến Thanh cất tiếng chào: "Chào bác Đỗ."
Đỗ Trường Thịnh gật đầu: "Đã đến thì là khách, mời cháu ngồi xuống dùng bữa cùng."
Đỗ Phong Thanh ngồi cạnh ông Đỗ, nhưng lại ngồi xích lại gần Yến Thanh, vừa múc cháo, vừa gắp thức ăn cho cô.
Quản gia đứng bên cạnh nhìn mà thấy vui mừng, có cô gái mình thích vào là khác hẳn, đã biết chăm sóc người ta chu đáo rồi.
Cảnh tượng này Đỗ Trường Thịnh đều nhìn thấy hết, tuy không nói gì nhưng trong lòng ông rõ ràng là rất hài lòng.
Ban đầu ông nghe những lời đồn đại ở thành Lăng Hà này, còn lo con trai có hồng nhan tri kỷ nào đó ở mấy phòng trà ca nhạc, sợ có ngày nó thật sự dẫn cô ca nữ đó về nhà gây nên sóng gió.
Gà Mái Leo Núi
Ông vốn không phải người cổ hủ, chỉ là thằng con này trước nay không đáng tin cậy. Bản thân ông cũng không còn sống được bao lâu nên phải sắp xếp cho nó một người vợ tốt, có thể quản được nó.
Thời gian trôi nhanh thật, thoáng cái ông chủ đã lập gia đình, có cậu chủ nhỏ. Giờ cậu chủ nhỏ cũng đã có cô gái mình thích, sắp sửa có thể thành gia lập thất rồi.
"Tìm thấy rồi!" Đỗ Phong Thanh đột nhiên kêu lên.
Yến Thanh ngẩng đầu lên từ đống sách chất đầy trên bàn nhìn anh. Chỉ thấy Đỗ Phong Thanh gạt đống sách sang một bên, cẩn thận trải cuốn sách đang cầm trên tay ra trước mặt Yến Thanh: "Em xem chỗ này, có nhắc đến một loại ngọc, dùng m.á.u làm vật tế, có thể thông hiểu lòng người, có thể nhờ linh ngọc mà xuyên qua thời gian..."
Yến Thanh nhìn vào sách, đúng là viết như vậy, nhưng trong sách không có hình minh họa, cô cũng chẳng biết có phải là chiếc vòng ngọc này không.
"Ngọc này của anh lấy từ đâu ra vậy?" Yến Thanh hỏi.
"Anh cũng không rõ lắm." Đỗ Phong Thanh cũng mơ hồ. Chuyện này phải hỏi người nhà họ Đỗ, anh là người đến sau, chẳng biết gì sất.
Không biết từ lúc nào, quản gia, người vừa đến gọi mọi người dùng bữa sáng, đã lặng lẽ bước tới bên bàn. Nhìn thấy chiếc vòng ngọc trên bàn, nghe Yến Thanh hỏi vậy, ông giải thích: "Nhà họ Đỗ trước đây cũng kinh doanh một ít về ngọc thạch. Phu nhân lúc sinh thời rất mực yêu thích ngọc, đã sưu tầm không ít bảo ngọc quý hiếm, định bụng làm trang sức cho đứa con sắp chào đời. Tôi nhớ miếng ngọc dùng làm chiếc vòng tay này chính là một trong số những món ngọc quý đó."
Cụ thể nó đến từ đâu thì ông thực sự không nhớ nổi, dù sao cũng là chuyện của hơn hai mươi năm về trước rồi.
Phu nhân vốn tưởng là con gái, ai ngờ sinh ra con trai, nên cũng chẳng làm trang sức gì được. Sau khi phu nhân qua đời, những miếng ngọc đó vẫn được cất giữ trong kho ở sân sau của cậu chủ. Mới gần đây mới tìm thấy miếng ngọc này, sau đó làm thành một chiếc vòng tay.
Hai người ra khỏi phòng sách thì trời đã rạng sáng. Đỗ Phong Thanh vươn vai, cả đêm không ngủ nhưng giờ lại không thấy mảy may buồn ngủ.
Anh nhìn Yến Thanh: "Qua phòng khách ăn chút gì trước đã, lát nữa quay lại sau."
Yến Thanh gật đầu, đi theo sau Đỗ Phong Thanh, hướng về phía phòng khách.
Vừa bước vào phòng khách, cô ngay lập tức nhìn thấy một gương mặt quen thuộc: ông Đỗ Trường Thịnh.
Yến Thanh đột nhiên nhớ lại chuyện liên quan đến ông Đỗ. Trong ấn tượng của cô, vị ông Đỗ này luôn canh cánh nỗi lo cho con trai, cuối cùng mắc bệnh nặng, giấu tất cả mọi người, mãi cho đến khi qua đời vì bệnh, người nhà họ Đỗ ngoại trừ quản gia mới biết.
Đỗ Phong Thanh lúc đó đã suy sụp một thời gian dài, cũng từ đó mà thay đổi hoàn toàn tính nết, không còn lưu luyến những chốn ăn chơi trác táng, thậm chí còn vào làm việc ở cục cảnh sát.
Nhìn sắc mặt Đỗ Trường Thịnh lúc này, Yến Thanh đã biết ông đã bị bệnh, ông vẫn luôn phải dùng thuốc.
Đỗ Trường Thịnh hôm qua đã biết trong nhà có một cô gái đến ở nhờ. Bức chân dung người hầu điều tra mang về ông cũng đã xem. Người thật trông quả thực có linh khí hơn nhiều so với trong ảnh, chẳng trách cậu con trai này lại thích đến thế, vừa gặp đã ưng ý ngay.
Yến Thanh cất tiếng chào: "Chào bác Đỗ."
Đỗ Trường Thịnh gật đầu: "Đã đến thì là khách, mời cháu ngồi xuống dùng bữa cùng."
Đỗ Phong Thanh ngồi cạnh ông Đỗ, nhưng lại ngồi xích lại gần Yến Thanh, vừa múc cháo, vừa gắp thức ăn cho cô.
Quản gia đứng bên cạnh nhìn mà thấy vui mừng, có cô gái mình thích vào là khác hẳn, đã biết chăm sóc người ta chu đáo rồi.
Cảnh tượng này Đỗ Trường Thịnh đều nhìn thấy hết, tuy không nói gì nhưng trong lòng ông rõ ràng là rất hài lòng.
Ban đầu ông nghe những lời đồn đại ở thành Lăng Hà này, còn lo con trai có hồng nhan tri kỷ nào đó ở mấy phòng trà ca nhạc, sợ có ngày nó thật sự dẫn cô ca nữ đó về nhà gây nên sóng gió.
Gà Mái Leo Núi
Ông vốn không phải người cổ hủ, chỉ là thằng con này trước nay không đáng tin cậy. Bản thân ông cũng không còn sống được bao lâu nên phải sắp xếp cho nó một người vợ tốt, có thể quản được nó.