"Bà nội còn nhớ Đỗ Phong Thanh của nhà họ Đỗ không ạ? Trước đây con thấy anh ấy thích chị, con còn không vui, thậm chí định "tác hợp" cho Tô Triệt với chị ấy nữa chứ. Giờ nghĩ lại mới thấy mừng thầm, chị ấy tốt như vậy, có người như anh ấy thích thì thật tốt biết bao."
Huyên Dương trước đây từng nói, nếu người thường mà bước vào "mê cảnh" chị ấy đang ở thì sẽ gặp nguy hiểm đến tính mạng, vậy mà Đỗ Phong Thanh vẫn không hề do dự, dứt khoát bước vào.
Chỉ riêng chi tiết này thôi, mấy ai làm được như vậy. Qua đó đủ để thấy, Đỗ Phong Thanh quả thực là một người đàn ông đáng quý hiếm có.
Yến Thù đang miên man trong dòng suy nghĩ thì điện thoại trong túi áo cô rung liên hồi. Là Tạ Cảnh Thần gọi đến. Yến Thù đứng dậy, bước ra hành lang phòng bệnh, áp điện thoại vào tai: "Alo."
Gà Mái Leo Núi
Bên kia đầu dây, giọng nói trầm ấm của Tạ Cảnh Thần vang lên: "Yến Thù, anh xin lỗi em. Anh đã gây ảnh hưởng không tốt đến em rồi. Chuyện trên mạng anh sẽ giải quyết."
Anh đã luôn cẩn trọng, dè dặt, chính là vì sợ gây ra phiền phức thế này cho Yến Thù. Không ngờ dù anh trăm bề cẩn trọng, mọi chuyện vẫn thành ra thế này.
Tình cảm mà anh thậm chí còn chưa kịp tự mình thổ lộ cứ thế bị phơi bày trước mặt Yến Thù, lại còn liên lụy cô bị kéo vào tâm điểm chú ý trên mạng. Tâm trạng anh rối bời, phức tạp xen lẫn tự trách.
Cả ngày hôm nay, điện thoại của Yến Thù reo liên tục, tin nhắn nhảy lên không ngừng, nhưng cô ở bệnh viện hoàn toàn không có thời gian để mắt tới. Lúc này, cô hoàn toàn không biết chuyện gì đã xảy ra, nghe Tạ Cảnh Thần nói vậy cũng thấy hoang mang.
"Anh nói... là chuyện gì thế?"
Tạ Cảnh Thần sững người, bàn tay cầm điện thoại siết chặt hơn: "Yến Thù, em chưa xem tin tức trên mạng à?”
Yến Thù "Ừm" một tiếng: "Em chưa kịp xem. Có chuyện gì vậy anh?”
Cô đảo mắt nhìn quanh. Đã mười giờ tối, hành lang khu bệnh nhân vắng lặng, chỉ thỉnh thoảng có bóng y tá đẩy xe thuốc đi thay thuốc cho bệnh nhân.
Tạ Cảnh Thần im lặng. Một lúc lâu sau, ngay khi Yến Thù đã tưởng điện thoại đã cúp máy, vừa định đưa tay rời khỏi tai để kiểm tra màn hình, giọng nói từ đầu dây bên kia lại vang lên...
“Anh thích em.”
Động tác của Yến Thù khựng lại. Cô liếc nhìn màn hình điện thoại, rõ ràng hiển thị ba chữ "Tạ Cảnh Thần”.
Cô đưa ngón út lên ngoáy nhẹ tai, tưởng mình nghe nhầm. Tạ Cảnh Thần ở đầu dây bên kia như đoán được ý nghĩ của cô, lặp lại một lần nữa, rõ ràng và chân thành hơn: "Yến Thù, anh thích em. Từ lâu lắm rồi. Anh biết lúc này em không có tâm trạng nghĩ đến những chuyện này, anh chỉ muốn tự mình nói cho em biết, trước khi em tình cờ biết được từ những nguồn khác." Anh giải thích.
Yến Thù đứng ngây như phỗng tại chỗ, hồi lâu không biết phải phản ứng ra sao.
Yến Thù và Tạ Cảnh Thần xem như có quen biết, nhưng đối với cô, anh là một người rất xa vời. Cô chưa bao giờ quan tâm xem Tạ Cảnh Thần có bao nhiêu fan trên mạng, nhưng chỉ cần thỉnh thoảng điện thoại cũng tự động hiện lên vài tin tức liên quan đến anh là đủ biết lượng fan của anh đông đảo đến mức nào.
Họ biết nhau vì học cùng trường. Có số liên lạc của nhau cũng chỉ vì lần tụ tập ở quán karaoke đó, cô giúp Hách Mẫn xin WeChat của anh. Sau này, vì chị gái Yến Thanh tham gia show truyền hình kia, họ mới bắt đầu liên lạc nhiều hơn.
Cô có thể từng thoáng nghĩ Tạ Cảnh Thần có lẽ thích chị Yến Thanh, nhưng chưa bao giờ, dù chỉ một giây, nghĩ rằng người anh thích lại là mình.
Hồi cấp ba, cô rất thích đọc tiểu thuyết, trong đó cũng có những truyện lấy bối cảnh showbiz. Tạ Cảnh Thần giống hệt nam chính trong tiểu thuyết – một idol nổi tiếng, tỏa sáng rực rỡ. Nhưng chưa có nữ chính nào lại bình thường, giản dị như cô cả.
Yến Thù chưa bao giờ cảm thấy mình nên là nhân vật chính trong một câu chuyện tình yêu, lại càng không nghĩ sẽ được một người hoàn hảo như anh ấy thích. Cô luôn cảm thấy điều may mắn nhất trong đời mình là được bố mẹ Yến nhận nuôi, trở thành một phần của gia đình này, có những người thân yêu thương, cưng chiều cô hết mực.