Bày Sạp Bói Toán, Bậc Thầy Huyền Học Kiếm Bộn Tiền

Chương 654

“Phong Thanh, anh mệt rồi phải không? Để em rót gì đó cho anh uống.”

Nguyệt Ca đưa tay định kéo Đỗ Phong Thanh lại, nhưng tay vừa đưa ra đã bị anh né tránh ngay lập tức.

Cô ta thoáng sững sờ, không hiểu tại sao anh lại phản ứng như vậy.

“Xin lỗi.” Đỗ Phong Thanh cũng hơi khựng lại. Vừa rồi chỉ là phản xạ né tránh theo tiềm thức, anh hoàn toàn không có ý định làm vậy. Rõ ràng người trước mắt là A Thanh, nhưng lòng anh cứ cảm thấy có gì đó không đúng. Thêm vào đó, mùi nước hoa nồng nặc gây khó chịu tỏa ra từ cô ta khiến anh không thể suy nghĩ kỹ càng. Nguyệt Ca nhanh chóng định thần lại, rụt tay về, đi đến bàn, nhấc ấm trà rót một tách trà. Ánh mắt tràn đầy tình ý của cô ta nhìn người đang đứng ngây người ở cửa: “Anh không qua đây sao?”

Đỗ Phong Thanh nhắm mắt lại, rồi mở ra nhìn kỹ. Người trước mắt đúng là Yến Thanh không sai, từ kiểu tóc, khuôn mặt, cho đến quần áo.

Dù trong lòng vẫn còn chút nghi ngờ, anh vẫn bước tới ngồi xuống, nhưng không ngồi cạnh Nguyệt Ca mà chọn ngồi ở phía đối diện.

“Sao em lại ở đây?”

Nguyệt Ca khẽ chớp mắt, giả vờ ngây thơ: “Em đến tìm anh mà. Vừa nãy ở ngoài thấy anh đi vào đây nên em đi theo.”

Thấy Đỗ Phong Thanh ngồi xa, cô ta có chút sốt ruột, liền bưng tách trà đứng dậy, đi đến bên cạnh anh, ngồi xuống, định đưa trà cho anh uống.

Đỗ Phong Thanh chỉ cảm thấy mùi hương trong phòng quá nồng. Hít phải, đầu óc anh trở nên mơ màng, toàn thân có chút rã rời, không thể suy nghĩ mạch lạc, thậm chí dạ dày còn hơi nhộn nhạo khó chịu.

Thấy người kia sắp sà vào lòng mình, phản ứng cơ thể anh còn nhanh hơn cả não bộ. Anh bất giác đứng phắt dậy, né tránh sự tiếp cận của Nguyệt Ca. Trực giác mách bảo “Yến Thanh” hôm nay thật kỳ lạ, tốt nhất anh nên rời khỏi đây sớm.
“Đây không phải là nơi một cô gái như em nên ở lại. Đi, anh đưa em ra ngoài!”

Nào ngờ, anh vừa dứt lời, cánh tay đã bị “Yến Thanh” – người đang hụt hẫng vì bị né tránh – níu lại.

Thấy Đỗ Phong Thanh định đi, Nguyệt Ca lòng nóng như lửa đốt, bất chấp chiếc cốc trong tay rơi loảng xoảng xuống đất. Cô ta vội ôm lấy cánh tay anh, cố níu kéo: “Phong Thanh, anh đừng đi, ở lại với em…”

Nhưng cô ta còn chưa nói dứt lời, cả người đã bị một lực mạnh đẩy bật ra, ngã vật xuống đất trông thật thảm hại!

Gà Mái Leo Núi

Chỉ thấy Đỗ Phong Thanh, người ban nãy còn ổn, giờ lại khuỵu một gối xuống sàn, tay chống lên bàn. Nguyệt Ca còn chưa kịp hiểu vì sao mình bị đẩy ra thì người trước mặt đã nôn thốc nôn tháo khắp sàn, chẳng khác gì một kẻ say rượu. Dạ dày Đỗ Phong Thanh quặn thắt, sắc mặt tái mét khó coi. Người phụ nữ này trông giống hệt Yến Thanh, nhưng giọng nói lại hoàn toàn khác. Với tính cách của Yến Thanh thật sự, cô tuyệt đối không bao giờ làm ra chuyện này.

Nguyệt Ca ở bên kia định bước tới đỡ Đỗ Phong Thanh, nhưng anh vội vàng đứng dậy lùi xa, loạng choạng lùi liền vài bước. Ánh mắt anh đầy cảnh giác nhìn chằm chằm người phụ nữ trước mặt, giọng nói lạnh lùng và xa cách hệt như ánh mắt sắc lạnh của anh: “Cô là ai?”

Lúc này, Đỗ Phong Thanh đã hoàn toàn tỉnh táo. Anh biết chắc người phụ nữ với khuôn mặt Yến Thanh trước mắt mình tuyệt đối không phải là cô ấy! Câu hỏi đó khiến Nguyệt Ca tức khắc luống cuống: "Phong Thanh, anh nói gì vậy? Anh nhìn kỹ em xem, em còn có thể là ai được chứ?"

Vừa mở miệng, cô ta đã quên che giấu giọng thật, khiến Đỗ Phong Thanh đang dần tỉnh táo lập tức nhận ra thân phận của ả: "... Nguyệt Ca?"

Đỗ Phong Thanh nhìn chằm chằm người phụ nữ đối diện. Giọng nói mà ban nãy cô ta cố tình che giấu, giờ đây nghe kỹ lại, giống hệt cô ca sĩ anh vừa gặp ngoài cửa.

Cơn nôn vừa rồi đã giúp anh giải bớt phần nào tác dụng của thuốc mê, đầu óc cũng vì thế mà tỉnh táo hơn nhiều. Tầm nhìn từ từ mờ đi rồi lại rõ dần. Khuôn mặt Yến Thanh phai mờ, người đứng trước mặt anh, không ai khác ngoài Nguyệt Ca.

Đối diện với Đỗ Phong Thanh, Nguyệt Ca hoảng hốt tột độ. Bị vạch trần, ả chỉ biết điên cuồng lắc đầu nguầy nguậy, không dám mở miệng thừa nhận thân phận.

 


 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn