Nguyệt Ca hiểu rõ ý đồ của bà Lâm. Hôm nay, bất kể phải dùng thủ đoạn gì, cô ta cũng phải giữ chặt Đỗ Phong Thanh.
Thấy thế, người tài xế mới lái xe đi tìm chỗ đậu khác. Quả nhiên thiếu gia vẫn thích nơi này nhất, nhìn cái bước chân vội vã kia kìa, anh ấy cứ thế đi thẳng vào trong.
Bước vào Tân Thế Giới, tiếng nhạc inh ỏi dội thẳng vào màng nhĩ. Những người đàn ông, phụ nữ qua lại, mùi nước hoa nồng nặc trộn lẫn khiến dạ dày Đỗ Phong Thanh lại cuộn lên từng đợt khó chịu.
Anh cố nén sự khó chịu trong lòng, đảo mắt nhìn quanh tìm kiếm bóng dáng Yến Tu Văn.
Rõ ràng vừa mới vào đây, thế mà giờ đã biến mất tăm.
Nguyệt Ca theo sát phía sau, nói mấy câu liền mà không thấy Đỗ Phong Thanh đáp lại, anh cứ chạy khắp nơi như đang tìm kiếm ai đó.
Cô ta không cam lòng: "Phong Thanh, anh đang tìm ai vậy?"
Đỗ Phong Thanh nhíu mày: "Vừa nãy có một người đàn ông mặc áo trường sam màu xám, đeo kính đi vào, cô có thấy không?”
Gà Mái Leo Núi
Nguyệt Ca ngẩn người, lắc đầu.
Cô ta đi theo Đỗ Phong Thanh suốt, làm gì có thời gian mà để ý đến người đàn ông nào khác.
"Để em hỏi người khác giúp anh..."
Lời cô ta còn chưa dứt, đã có người từ trên lầu đi xuống, vội vàng đến gần, ghé vào tai Nguyệt Ca nói nhỏ vài câu.
Sắc mặt Nguyệt Ca sững lại, kinh ngạc nhìn người đó: “Anh ta thật sự nói vậy sao?”
Người kia gật đầu xác nhận.
Nguyệt Ca lập tức do dự, cuối cùng quay sang nhìn Đỗ Phong Thanh: "Phong Thanh, em có chút việc riêng, anh đợi em ở đây một lát nhé... Em sẽ nhờ người khác hỏi giúp về người anh đang tìm."
Sợ Đỗ Phong Thanh bỏ đi, Nguyệt Ca vội vàng nói thêm nửa câu sau.
Cô ta đi theo người đó lên tầng hai. Cũng không biết là ai, lại chỉ đích danh muốn gặp cô ta, và còn rất hào phóng.
Những điều này chưa đủ để cô ta bỏ mặc Đỗ Phong Thanh. Điều khiến cô ta để tâm hơn cả là câu nói mà người đó nhờ chuyển lời.
Đẩy cửa phòng ra, chỉ thấy bên trong có một người đàn ông mặc áo trường sam màu xám đang ngồi, đeo kính gọng trên sống mũi.
Nguyệt Ca hơi sững sờ. Người này không phải là người Đỗ Phong Thanh đang tìm sao?
“Là ngài tìm tôi ạ?”
Nghe tiếng, Yến Tu Văn ngẩng đầu, ánh mắt dừng lại trên người Nguyệt Ca. Dung mạo cô ta cũng chỉ tạm được, nhưng so với Yến Thanh của anh thì kém xa một trời một vực.
Giọng anh ta lạnh lùng: “Cô là Nguyệt Ca?” Bên ngoài ca múa tưng bừng, trong phòng lại thoang thoảng một mùi hương như có như không.
Nguyệt Ca ngồi xuống ghế, ngửi mùi hương ấy, cảm thấy nó thật đặc biệt, dễ chịu lạ thường. Lúc này, nhìn người đàn ông mặc áo trường sam màu xám trước mặt, cô ta mơ hồ cảm thấy đối phương có nét gì đó giống Đỗ Phong Thanh nhưng lại không thể nói rõ là giống ở điểm nào.
Nguyệt Ca hỏi: "Lúc nãy... lời anh cho người nhắn với tôi... có ý gì?"
Yến Tu Văn đặt chiếc hộp bên cạnh lên bàn, ánh mắt sắc lạnh lướt qua Nguyệt Ca, dường như nhìn thấu tâm tư cô ta. Anh ta nhếch môi: "Muốn làm phu nhân nhà họ Đỗ sao?"
Nguyệt Ca sững sờ. Người này... sao lại biết? Rõ ràng cô ta chưa từng gặp anh ta bao giờ.
Lúc nãy ở bên ngoài, người đàn ông này đã cho người nhắn lời với cô, nói rằng mình biết một vài chuyện nội bộ nhà họ Đỗ và có thể giúp cô ta có được Đỗ Phong Thanh.
Vốn dĩ cô ta còn hoài nghi, nhưng nghĩ đến người trước mắt chính là người đàn ông mặc áo trường sam màu xám mà Đỗ Phong Thanh dưới lầu đang tìm kiếm, xem ra lời nói của anh ta cũng có phần đáng tin cậy.
"Anh có thể giúp tôi sao?"
Yến Tu Văn nhếch môi: "Có thể."
Ánh mắt anh ta dừng trên chiếc hộp trên bàn, ra hiệu cho Nguyệt Ca mở ra: "Thay bộ đồ trong hộp, ăn mặc giống người trong ảnh, tìm cách gọi anh ta vào phòng này. Chuyện sau đó, không cần tôi nói cô cũng hiểu. Chỉ xem cô có nắm bắt được cơ hội này hay không thôi."
Nguyệt Ca nghi ngờ nhìn chằm chằm Yến Tu Văn: "Tại sao anh lại giúp tôi? Anh được lợi gì?"
Cô ta đoán rằng làm vậy chắc chắn đối phương sẽ có lợi ích nào đó, dù sao trên người cô ta cũng chẳng có gì đáng để người khác thèm muốn.