Đỗ Phong Thanh ngồi xuống cạnh cô, bàn tay ấm áp của anh nhẹ nhàng siết lấy bàn tay lạnh lẽo của Yến Thanh. Giọng nói trầm khàn của anh vang lên: "A Thanh... em cũng muốn ở lại nơi đó sao?"
Môi anh khẽ run lên: "Chấp niệm của em... có phải có liên quan đến anh ta không?"
Huyền Dương gỡ chiếc Kính Soi Tâm đang phát sáng khỏi n.g.ự.c Yến Tu Văn. Yến Trăn đứng cạnh, ánh mắt căng thẳng dõi theo, vội hỏi: "Đạo trưởng, tình hình bây giờ thế nào rồi ạ? Có điều gì bất trắc xảy ra sao?"
Lúc này, Đỗ Phong Thanh nhận thấy, khi trở lại tay đạo trưởng Huyền Dương, Kính Soi Tâm đã trở về hình dáng ban đầu, không còn phát ra ánh sáng đỏ nữa.
Huyền Dương trao chiếc Kính Soi Tâm cho tiểu đệ tử đứng cạnh, ánh mắt thoáng lướt qua Yến Tu Văn nằm trên giường rồi khẽ thở dài: "Xem ra, mọi chuyện rốt cuộc cũng đã đi đến bước đường này."
"Trước đây tôi đã nói rồi, Kính Soi Tâm chỉ dùng cho người tham gia vào trận pháp. Nếu người đó nảy sinh ý đồ khác, không muốn rời khỏi mê cảnh, thì chiếc kính sẽ phát sáng để cảnh báo."
Vẻ mặt Yến Trăn chùng xuống, giọng anh đầy hoang mang: "Vậy ý ngài là... chú út tôi thật sự muốn ở lại trong mê cảnh đó sao?"
Đúng lúc này, tiểu đệ tử cầm lấy Kính Soi Tâm, tò mò đặt thử lên n.g.ự.c mình, nhưng chiếc kính chẳng hề có bất kỳ phản ứng nào.
Huyền Dương ngồi xuống ghế bên cạnh. "Nếu không có gì ngoài dự đoán, thì đúng như cậu vừa nói đó."
Khi đưa Yến Tu Văn vào, ông đã lường trước được tình huống này. Dù sao thì, giữa Yến Tu Văn và đồ đệ của ông, Yến Thanh, có quá nhiều ràng buộc trong quá khứ, chấp niệm của anh ta đối với cô quá sâu đậm. Để Yến Tu Văn tiến vào đó, vốn dĩ đã là một canh bạc mạo hiểm.
Nếu không phải vì không còn ai thích hợp hơn, ông tuyệt đối sẽ không để anh ta đi. Giờ đây, canh bạc đã thua, tình hình xem ra còn tồi tệ hơn trước rất nhiều.
Yến Trăn vội vàng hỏi dồn: "Vậy bây giờ phải làm thế nào ạ? Còn có cách nào khác không?"
Chú út bây giờ muốn giữ A Thanh ở lại trong mê cảnh đó, nhưng còn A Thanh thì sao? Lẽ nào cô ấy cũng thật sự muốn ở lại đó sao?
Huyền Dương khoanh tay, khẽ nhún vai: "Chuyện này thì bây giờ tôi quả thực hết cách rồi. Vốn dĩ để cậu ta vào đã là biện pháp duy nhất. Giờ người ở trong không muốn ra, cậu ở ngoài thì làm được gì nữa đây?"
Nói đến đây, ánh mắt ông bất giác thoáng liếc nhìn sang Đỗ Phong Thanh.
Yến Trăn càng trở nên sốt ruột hơn: "Vậy có thể vào đó nữa không ạ? Tôi sẽ vào đưa em gái ra ngoài."
Nếu chú út vào được, chắc chắn anh cũng có thể vào được.
Huyền Dương xoa cằm, trầm ngâm nói: "Vào thì được, nhưng người thường tiến vào đó cực kỳ nguy hiểm. Không cẩn thận, tính mạng có thể mất đi bất cứ lúc nào."
"Hơn nữa, Yến Tu Văn vẫn còn ở bên trong. Chẳng biết sẽ có biến cố gì xảy ra, tiến vào đó lúc này càng thêm nguy hiểm khôn lường."
Đúng lúc này, Đỗ Phong Thanh – người nãy giờ vẫn giữ im lặng – bỗng cất tiếng: "Có thể đưa tôi vào được không?"
Ánh mắt anh nhìn thẳng vào Huyền Dương, chất chứa bao nỗi niềm. Anh có quá nhiều điều vẫn chưa nói được với Yến Thanh. Nếu biết sau ngày hôm đó sẽ xảy ra những chuyện thế này, thì hôm ấy, dù có thế nào đi nữa, anh cũng sẽ thổ lộ hết lòng mình.
Nếu Yến Thanh thật sự muốn ở lại đó, anh cũng chỉ mong được gặp cô lần cuối, nói chuyện với cô. Nếu đó là nguyện vọng của cô, anh nhất định sẽ tôn trọng.
Nhưng nếu đây chỉ là mong muốn đơn phương từ Yến Tu Văn, thì dù có ra sao đi nữa, anh cũng nhất quyết đưa cô ra ngoài.
Huyền Dương nheo mắt. Đây đã là lần thứ hai chàng trai trẻ trước mặt ông đề nghị được tiến vào: "Cậu không sợ c.h.ế.t sao?"
Gà Mái Leo Núi
"Tiến vào đó là có thể mất mạng đấy. Cậu và hai người kia không hề giống nhau."
Dù có bất cứ chuyện gì xảy ra trong mê cảnh, họ sẽ không chết. Nhưng Đỗ Phong Thanh chỉ là người phàm mắt thịt, sự nguy hiểm không hề là lời nói suông.
"Sợ c.h.ế.t chứ, nhưng giờ khắc này thì không." Ánh mắt Đỗ Phong Thanh dịu dàng dừng lại trên người Yến Thanh đang nằm bất động. Đã từ rất lâu rồi anh không thấy cô cười. Cô cứ nằm đó như vậy, khiến anh thậm chí chưa bao giờ biết cô đang nghĩ gì, cũng chẳng thể nào hiểu thấu được cô. Quá khứ của cô, mọi chuyện giữa cô và Yến Tu Văn, tất cả đều giống như một màn sương mù mờ ảo.
Và bây giờ, anh khao khát được tìm hiểu về Yến Thanh. Nếu trong mê cảnh đó có quá khứ của cô, thì dù có phải đối mặt với bất cứ điều gì, anh cũng nhất định phải tiến vào, để tự mình chứng kiến quá khứ của cô, để hiểu rõ cô là người như thế nào, và để đích thân hỏi cô về lựa chọn của mình.