Anh vừa nói vừa rót cho Yến Thanh tách trà hoa mà cậu phục vụ vừa mang lên: "Đây là trà hoa, không biết có hợp khẩu vị của cô không? Cô thử một chút xem sao."
Yến Thanh gật đầu, khẽ nhấp một ngụm trà, rồi ăn một miếng bánh ngọt nhỏ. Vị ngọt thanh và hương hoa dịu nhẹ lan tỏa nơi đầu lưỡi, khóe mắt cô hơi cong lên, ý cười lấp lánh trong đáy mắt: "Ngon lắm ạ."
Nhìn cô cười rạng rỡ, Đỗ Phong Thanh cũng không kìm được, ánh cười lan tỏa sâu trong đáy mắt anh.
Xung quanh ồn ã tiếng nói cười, tiếng rao hàng tấp nập. Quán trà này nằm gần trường nữ sinh, nổi tiếng với đồ uống và bánh ngọt thơm ngon, nên bên trong lúc nào cũng kín chỗ. Chủ quán đành kê thêm bàn ghế ra vỉa hè bên ngoài. Ngồi nhâm nhi trà, thưởng thức bánh trong không khí náo nhiệt thế này lại mang một phong vị rất riêng.
Đỗ Phong Thanh mỉm cười, khẽ đẩy hai đĩa bánh thạch trong veo, óng ánh còn lại về phía Yến Thanh: "Mấy món này cũng ngon lắm, cô nếm thử đi."
Yến Thanh nhẹ nhàng nhấp từng miếng bánh nhỏ. Được ăn đồ ngọt, tâm trạng cô như được xoa dịu, tốt hẳn lên. Bình thường cô hiếm khi có dịp thưởng thức những món này, bởi gia đình không mấy khá giả, một ngày chỉ vỏn vẹn đủ ba bữa cơm đạm bạc. Số tiền ít ỏi anh trai Yến Tu Văn kiếm được từ việc viết lách để nuôi cả nhà đã là một gánh nặng không hề dễ dàng, dù cô có thể làm thêm vài việc lặt vặt cũng chẳng kiếm được bao nhiêu. Nhờ những món ngon xoa dịu dạ dày, gương mặt cô gái trẻ cũng giãn ra thành một nụ cười rạng rỡ: "Cảm ơn anh, anh Đỗ."
Đỗ Phong Thanh không rõ Yến Thanh đang nghĩ gì, chỉ cảm thấy khi cô gái nhỏ trước mặt nở nụ cười, đôi mắt cô ấy trở nên vô cùng đẹp đẽ, tựa như chứa đựng cả một bầu trời sao lấp lánh nhưng ánh nhìn lại trong trẻo đến lạ.
Anh nhìn cô, khóe mắt cũng bất giác cong lên đầy ý cười: "Cô Yến khách sáo quá. Chúng ta cũng coi như đã quen biết nhau rồi, sau này là bạn bè, cứ gọi tôi là Đỗ Phong Thanh là được."
Yến Thanh bật cười: "Anh nói tôi khách sáo, vậy mà chính anh cũng cứ "cô Yến, cô Yến" mãi đấy thôi?"
Hai người nhìn nhau cười rạng rỡ, tựa như đã là bạn bè thân thiết từ lâu, trò chuyện vô cùng hợp ý.
Thế nhưng đúng lúc này, Yến Tu Văn xách theo hộp điểm tâm vừa mua, định mang đến cho Yến Thanh thì lại tình cờ bắt gặp cảnh tượng thân mật này. Sắc mặt anh ta lập tức tối sầm lại.
Bàn tay đang xách giỏ điểm tâm của anh bất giác siết chặt lại, biến thành nắm đ.ấ.m cứng ngắc...
Một lúc sau, Yến Tu Văn cố nén cảm xúc đang trào dâng trong lòng, nở nụ cười gượng gạo rồi bước tới: "A Thanh à, anh vừa định đến trường tìm em. Vị này là...?"
Yến Thanh hoàn toàn không ngờ Yến Tu Văn lại xuất hiện ở đây. Bình thường vào giờ này, anh cô nếu không ở nhà viết lách thì cũng đang gặp gỡ những người bạn văn chương. "Đây là anh Đỗ, làm việc ở tòa soạn báo, đang thực hiện một buổi phỏng vấn." Yến Thanh giới thiệu xong, mới quay sang giới thiệu Yến Tu Văn với Đỗ Phong Thanh: "Còn đây là anh trai tôi, Yến Tu Văn."
Cuộc gặp gỡ này diễn ra sớm hơn nhiều so với trí nhớ của cô. Yến Tu Văn đặt giỏ điểm tâm xuống bàn, nở nụ cười xã giao rồi đưa tay ra với Đỗ Phong Thanh: "Anh Đỗ, rất hân hạnh được làm quen."
Đỗ Phong Thanh hơi bất ngờ khi biết Yến Thanh còn có anh trai. Anh cũng chậm rãi đứng dậy, đưa tay ra, nắm lấy tay đối phương: "Rất hân hạnh."
Mặc dù Đỗ Phong Thanh nở nụ cười hòa nhã, thân thiện, nhưng Yến Tu Văn lại mơ hồ cảm thấy đối phương không hề ưa mình, dường như còn có ác cảm rất lớn, dù rõ ràng đây là lần đầu gặp mặt.
Hai bàn tay đang nắm chặt lấy nhau, bất giác cùng ngầm dùng sức, như một cuộc đối đầu vô hình.
Yến Thanh dường như đã ngửi thấy mùi thuốc s.ú.n.g nồng nặc đang lan tỏa giữa hai người đàn ông.
Gà Mái Leo Núi
Tối hôm đó về đến nhà, sau khi Yến Tu Văn đóng chặt cửa phòng lại, anh ngồi xuống ghế, nhìn Yến Thanh với vẻ mặt sa sầm, rồi nghiêm giọng hỏi: "Không phải sáng nay anh vừa dặn em là dạo này thành phố Lăng Hà không yên ổn, bảo em đừng tiếp xúc với những người không rõ lai lịch sao? Em đã hứa với anh thế nào mà vừa quay lưng đã quên hết rồi?"
Yến Thanh chau chặt mày, nghe giọng điệu chất vấn của Yến Tu Văn như thể cô vừa gây ra chuyện tày đình. Tâm trạng tốt đẹp ban nãy bị câu hỏi vô lý của anh làm tiêu tan: "Anh ấy là người của tòa soạn, có tên tuổi, lai lịch rõ ràng, cũng là người Lăng Hà như chúng ta, đâu phải loại người vô danh tiểu tốt."
Yến Thanh gật đầu, khẽ nhấp một ngụm trà, rồi ăn một miếng bánh ngọt nhỏ. Vị ngọt thanh và hương hoa dịu nhẹ lan tỏa nơi đầu lưỡi, khóe mắt cô hơi cong lên, ý cười lấp lánh trong đáy mắt: "Ngon lắm ạ."
Nhìn cô cười rạng rỡ, Đỗ Phong Thanh cũng không kìm được, ánh cười lan tỏa sâu trong đáy mắt anh.
Xung quanh ồn ã tiếng nói cười, tiếng rao hàng tấp nập. Quán trà này nằm gần trường nữ sinh, nổi tiếng với đồ uống và bánh ngọt thơm ngon, nên bên trong lúc nào cũng kín chỗ. Chủ quán đành kê thêm bàn ghế ra vỉa hè bên ngoài. Ngồi nhâm nhi trà, thưởng thức bánh trong không khí náo nhiệt thế này lại mang một phong vị rất riêng.
Đỗ Phong Thanh mỉm cười, khẽ đẩy hai đĩa bánh thạch trong veo, óng ánh còn lại về phía Yến Thanh: "Mấy món này cũng ngon lắm, cô nếm thử đi."
Yến Thanh nhẹ nhàng nhấp từng miếng bánh nhỏ. Được ăn đồ ngọt, tâm trạng cô như được xoa dịu, tốt hẳn lên. Bình thường cô hiếm khi có dịp thưởng thức những món này, bởi gia đình không mấy khá giả, một ngày chỉ vỏn vẹn đủ ba bữa cơm đạm bạc. Số tiền ít ỏi anh trai Yến Tu Văn kiếm được từ việc viết lách để nuôi cả nhà đã là một gánh nặng không hề dễ dàng, dù cô có thể làm thêm vài việc lặt vặt cũng chẳng kiếm được bao nhiêu. Nhờ những món ngon xoa dịu dạ dày, gương mặt cô gái trẻ cũng giãn ra thành một nụ cười rạng rỡ: "Cảm ơn anh, anh Đỗ."
Đỗ Phong Thanh không rõ Yến Thanh đang nghĩ gì, chỉ cảm thấy khi cô gái nhỏ trước mặt nở nụ cười, đôi mắt cô ấy trở nên vô cùng đẹp đẽ, tựa như chứa đựng cả một bầu trời sao lấp lánh nhưng ánh nhìn lại trong trẻo đến lạ.
Anh nhìn cô, khóe mắt cũng bất giác cong lên đầy ý cười: "Cô Yến khách sáo quá. Chúng ta cũng coi như đã quen biết nhau rồi, sau này là bạn bè, cứ gọi tôi là Đỗ Phong Thanh là được."
Yến Thanh bật cười: "Anh nói tôi khách sáo, vậy mà chính anh cũng cứ "cô Yến, cô Yến" mãi đấy thôi?"
Hai người nhìn nhau cười rạng rỡ, tựa như đã là bạn bè thân thiết từ lâu, trò chuyện vô cùng hợp ý.
Thế nhưng đúng lúc này, Yến Tu Văn xách theo hộp điểm tâm vừa mua, định mang đến cho Yến Thanh thì lại tình cờ bắt gặp cảnh tượng thân mật này. Sắc mặt anh ta lập tức tối sầm lại.
Bàn tay đang xách giỏ điểm tâm của anh bất giác siết chặt lại, biến thành nắm đ.ấ.m cứng ngắc...
Một lúc sau, Yến Tu Văn cố nén cảm xúc đang trào dâng trong lòng, nở nụ cười gượng gạo rồi bước tới: "A Thanh à, anh vừa định đến trường tìm em. Vị này là...?"
Yến Thanh hoàn toàn không ngờ Yến Tu Văn lại xuất hiện ở đây. Bình thường vào giờ này, anh cô nếu không ở nhà viết lách thì cũng đang gặp gỡ những người bạn văn chương. "Đây là anh Đỗ, làm việc ở tòa soạn báo, đang thực hiện một buổi phỏng vấn." Yến Thanh giới thiệu xong, mới quay sang giới thiệu Yến Tu Văn với Đỗ Phong Thanh: "Còn đây là anh trai tôi, Yến Tu Văn."
Cuộc gặp gỡ này diễn ra sớm hơn nhiều so với trí nhớ của cô. Yến Tu Văn đặt giỏ điểm tâm xuống bàn, nở nụ cười xã giao rồi đưa tay ra với Đỗ Phong Thanh: "Anh Đỗ, rất hân hạnh được làm quen."
Đỗ Phong Thanh hơi bất ngờ khi biết Yến Thanh còn có anh trai. Anh cũng chậm rãi đứng dậy, đưa tay ra, nắm lấy tay đối phương: "Rất hân hạnh."
Mặc dù Đỗ Phong Thanh nở nụ cười hòa nhã, thân thiện, nhưng Yến Tu Văn lại mơ hồ cảm thấy đối phương không hề ưa mình, dường như còn có ác cảm rất lớn, dù rõ ràng đây là lần đầu gặp mặt.
Hai bàn tay đang nắm chặt lấy nhau, bất giác cùng ngầm dùng sức, như một cuộc đối đầu vô hình.
Yến Thanh dường như đã ngửi thấy mùi thuốc s.ú.n.g nồng nặc đang lan tỏa giữa hai người đàn ông.
Gà Mái Leo Núi
Tối hôm đó về đến nhà, sau khi Yến Tu Văn đóng chặt cửa phòng lại, anh ngồi xuống ghế, nhìn Yến Thanh với vẻ mặt sa sầm, rồi nghiêm giọng hỏi: "Không phải sáng nay anh vừa dặn em là dạo này thành phố Lăng Hà không yên ổn, bảo em đừng tiếp xúc với những người không rõ lai lịch sao? Em đã hứa với anh thế nào mà vừa quay lưng đã quên hết rồi?"
Yến Thanh chau chặt mày, nghe giọng điệu chất vấn của Yến Tu Văn như thể cô vừa gây ra chuyện tày đình. Tâm trạng tốt đẹp ban nãy bị câu hỏi vô lý của anh làm tiêu tan: "Anh ấy là người của tòa soạn, có tên tuổi, lai lịch rõ ràng, cũng là người Lăng Hà như chúng ta, đâu phải loại người vô danh tiểu tốt."