Những điều Yến Thù và Yến Trăn chưa hiểu rõ, những người lớn còn lại trong nhà đều đã nghe tường tận. Không cứu Yến Thanh, có lẽ cô sẽ chỉ tiếp tục hôn mê như vậy, sớm muộn gì cũng có ngày tỉnh lại. Nhưng cứu cô lúc này đồng nghĩa với việc đặt bản thân vào chỗ nguy hiểm tột cùng.
Đúng lúc này, Đỗ Phong Thanh nãy giờ vẫn im lặng, đột nhiên lên tiếng: "Để tôi đi."
Gà Mái Leo Núi
Mọi người đều hơi sững sờ, không ai nói gì, chỉ đổ dồn ánh mắt về phía anh, cảm thấy rằng trong số những người có mặt, bất kỳ ai đi cũng được nhưng không nên là Đỗ Phong Thanh. Bà Yến dù rất cảm động cũng biết rõ hiểm nguy nhưng vẫn không thể để anh ra mặt: "Tiểu Đỗ à, tình cảm của cháu dành cho Thanh Nhi chúng ta đều hiểu. Nhưng nếu thật sự xảy ra chuyện gì, cháu bảo chúng ta biết ăn nói làm sao với gia đình cháu đây?" Bà lựa lời từ chối Đỗ Phong Thanh một cách khéo léo. Dù sao con gái bà và anh cũng chưa phải là quan hệ yêu đương, không nên kéo người ngoài cuộc vào vòng xoáy nguy hiểm này.
Ngay khi Đỗ Phong Thanh vừa định mở miệng nói thêm điều gì, Yến Tu Văn đã trầm giọng lên tiếng: "Để tôi đi."
Anh nhìn về phía đạo trưởng Huyền Dương: "Không có ai thích hợp hơn con." Người hiểu rõ Yến Thanh nhất, biết rõ quá khứ của cô nhất, chỉ có anh. Cho dù không thể thoát ra cũng chỉ là bị mắc kẹt giống như Yến Thanh, rồi sẽ có ngày tỉnh lại. Thay vì đứng nhìn cô hôn mê thế này, chi bằng cùng cô trải qua.
Tâm tư của Yến Tu Văn sao qua được mắt đạo trưởng Huyền Dương, nhưng quả thật ở đây chỉ có anh là người thích hợp nhất. Nếu không phải vì không còn ai tốt hơn, một người mang nặng tư tâm như vậy, ông ấy chắc chắn sẽ không chọn dùng bởi quá nguy hiểm. Ông gật đầu: "Cậu thì đúng là được."
Bà Yến đứng bên cạnh còn định nói thêm nhưng Yến Đình Chu đã ngăn bà lại: "Cứ để Tu Văn đi đi." Ông nói thêm: "Theo lời đạo trưởng Huyền Dương, e rằng ở đây không có ai thích hợp hơn nó đâu."
Đỗ Phong Thanh khẽ siết chặt tay. Xét về mặt quan hệ, anh là người ngoài. Theo lời của đạo trưởng, anh cũng chỉ là người bình thường, không phù hợp. Anh nhìn Yến Tu Văn, không hiểu sao trong lòng lại dấy lên một nỗi bất an mơ hồ, cuối cùng chỉ có thể chậm rãi nói: "Cậu nhất định phải đưa cô ấy trở về an toàn.
Yến Tu Văn liếc nhìn anh một cái, lạnh nhạt đáp: "Không cần cậu nói, tôi cũng sẽ làm."
Yến Thù nhìn hai người đàn ông, cứ cảm thấy chú út hôm nay có gì đó hơi lạ thường. Hơn nữa, không khí giữa hai người sao lại căng thẳng đến thế, cứ như có mùi thuốc s.ú.n.g vậy. Bộ dạng của chú út trông cứ như thể Đỗ Phong Thanh vừa cướp mất người phụ nữ của chú ấy không bằng.
Ngày hôm sau, theo sự sắp xếp của Yến Đình Chu, Yến Thanh được chuyển từ bệnh viện về nhà chính của họ Yến. Trong phòng ngủ của cô, người ta đặt thêm một chiếc giường nữa. Thoát khỏi đám máy móc y tế, Yến Thanh nằm đó trông không khác gì một người đang ngủ say. Vết thương bên trong đã được đạo trưởng Huyền Dương chữa lành, sắc mặt cô cũng khá hơn trước nhiều.
Theo chỉ dẫn của đạo trưởng Huyền Dương, Yến Tu Văn nằm xuống chiếc giường còn lại. Ánh mắt anh hướng về phía Yến Thanh, bất giác nhận ra đã rất lâu rồi anh không được ngắm nhìn cô kỹ càng như thế này.
Đạo trưởng Huyền Dương trầm giọng nhắc nhở: "Mê cảnh chỉ là ảo ảnh. Phần lớn nó được dựng nên từ ý thức của kẻ bày trận, nhưng cũng có thể đến từ chính ý thức của người bị giam cầm. Có thể con sẽ thấy mọi thứ rất quen thuộc và chân thực, nhưng tuyệt đối đừng để lạc lối. Tất cả đều là ảo ảnh, đều là giả dối. Hãy ghi nhớ kỹ, mọi thứ con thấy đều là giả."
Yến Tu Văn "ừm" một tiếng: "Tôi biết rồi."
Huyền Dương dặn thêm: "Nhớ kỹ, tuyệt đối không được dùng bất kỳ pháp thuật nào bên trong mê cảnh, nếu không sẽ gây ra hậu quả khôn lường."
Thấy Yến Tu Văn chậm rãi nhắm mắt, đạo trưởng Huyền Dương trầm giọng hỏi: "Đã chuẩn bị xong chưa?"