Bày Sạp Bói Toán, Bậc Thầy Huyền Học Kiếm Bộn Tiền

Chương 631

Cậu bé trai nhìn quanh phòng một lượt, rồi kéo nhẹ tay áo đạo trưởng Huyên Dương, giọng thắc mắc: "Sư phụ, sư phụ ơi, đâu có sư tỷ nào như người nói chứ?”

Mấy hôm trước, sư phụ nói sư tỷ gặp nạn, muốn dẫn cậu đến gặp vị sư tỷ xinh đẹp đó, nhân tiện giúp cô ấy hóa giải vận hạn. Nhưng lúc này, ở đây làm gì có sư tỷ nào đang gặp kiếp nạn đâu chứ.

Cậu nhóc ngước nhìn Huyên Dương đầy nghi ngờ, luôn có cảm giác sư phụ đang "lừa gà".

Huyên Dương gõ nhẹ vào đầu cậu: "Vội cái gì, lát nữa sẽ gặp được."

Bà Yến thoáng thấy tia hy vọng lóe lên. Lần trước, đạo trưởng Huyên Dương xuất hiện đã giúp bà tìm được con gái, chứng tỏ ông ấy quả thực có năng lực phi phàm, biết đâu lần này cũng có thể cứu được Yến Thanh.

Bà lập tức cầu xin: "Đạo trưởng, xin ngài hãy cứu lấy con gái tôi! Ngài có lòng đại từ bi, năm xưa đã giúp tôi tìm được con, chắc chắn có cách cứu con bé..."

Bà Yến vừa cầu xin, thậm chí còn định xuống giường quỳ sụp lạy. Lúc này, bà như người sắp c.h.ế.t đuối vớ được cọng rơm cứu mạng, cố sức níu giữ không buông cho con gái mình.

Huyên Dương vội vàng ngăn lại, lập tức nói rõ mục đích chuyến đi: "Lão đạo lần này đến chính là vì cô bé.

Thật không giấu gì, năm đó tôi đã tiên đoán được số phận Yến Thanh đã định trước phải đối mặt với kiếp nạn này."

Kiếp nạn năm ấy của con bé đã có Thái Thiện gánh vác thay, nhưng lần này chỉ có thể tự mình cô chống đỡ mà thôi.

Gà Mái Leo Núi

Vì vậy, ông ấy mới để đồ đệ đến Vân Thành này giải quyết dứt điểm mọi chuyện xưa cũ. Chỉ là xem ra tình hình hiện tại, mọi chuyện phức tạp hơn nhiều. Kẻ cần đối phó vẫn chưa ra mặt, mà con bé lại suýt chút nữa đẩy mình vào cửa tử.

Ông ấy nói rồi, bất giác đưa tay lên định vuốt râu nhưng tay vừa chạm đến cằm mới nhớ ra bộ râu của mình đã bị cậu nhóc ranh mãnh phía sau cắt mất mấy hôm trước.


Yến Tu Văn đánh giá vị đạo sĩ đột nhiên xuất hiện trước mắt nhưng lại không tài nào nhìn thấu được tu vi và thân thế của đối phương.

Cảm nhận được ánh mắt dò xét, Huyên Dương cũng đưa mắt nhìn về phía Yến Tu Văn, đôi mắt hơi nheo lại. Một thân xác, hai linh hồn, quả là hiếm thấy.

Thay một bộ đồ bảo hộ theo yêu cầu của bệnh viện, Huyên Dương mới bước vào phòng chăm sóc đặc biệt nơi Yến Thanh đang nằm. Tiếng các loại máy móc kêu tít tít không ngừng vang lên đều đặn. Người đệ tử ông không gặp mấy năm qua giờ trông như chỉ còn thoi thóp, ý thức gần như đã tan biến, nội thương trong người cũng chưa lành lặn. Ông ấy giơ tay lên, từ từ truyền chân khí vào người Yến Thanh đang nằm trên giường để chữa trị cho cô.

Bên ngoài, Yến Trăn có chút lo lắng: "Có được không vậy?"

Anh ấy không nhìn thấy thứ gọi là chân khí cũng không biết Huyên Dương đang làm gì. Trong mắt anh, vị đạo sĩ kia chỉ đang giơ một tay lên không trung, không biết đang "múa may quay cuồng" làm gì đó.

Cậu bé trai vỗ n.g.ự.c nói chắc nịch: "Sư phụ em bình thường hơi 'tưng tửng' thật, nhưng để cứu sư tỷ thì chắc chắn không thành vấn đề!"

Lúc này, vợ chồng ông Yến mới chợt nhớ ra Yến Thanh từng kể rằng cô được một vị đạo trưởng nhận nuôi trong đạo quán, chính là đạo trưởng Huyên Dương đang ở trước mắt đây.

Bà Yến vốn chỉ nghĩ con gái có duyên với đạo gia, không ngờ từ đầu đến cuối đều là cùng một vị đạo trưởng.

Yến Đình Chu cảm thấy vị đạo trưởng này chắc chắn không phải là một đạo sĩ tầm thường, lần này ông ấy đến đây, e rằng còn có chuyện khác.

Ông bất giác siết chặt nắm đấm, lo lắng Huyên Dương đến là để đưa con gái đi. Ông tất nhiên không nỡ nhưng nếu con gái có thể khỏe lại, vị đạo trưởng Huyên Dương này nếu đưa ra yêu cầu gì, muốn đưa con gái đi, ông làm sao có thể ngăn cản đây.

Nửa tiếng sau, Huyên Dương từ trong phòng bước ra, sắc mặt trầm trọng: "Nội thương đã được chữa trị, không còn nguy hiểm đến tính mạng, nhưng con bé vẫn chưa thể tỉnh lại."

Ông ấy nói vậy khiến mấy người không hiểu. Yến Trăn theo bản năng hỏi: "Tại sao vẫn chưa tỉnh lại ạ?"

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn