Bày Sạp Bói Toán, Bậc Thầy Huyền Học Kiếm Bộn Tiền

Chương 613

Yến Thanh đứng ở cửa sổ hành lang, nhìn bóng anh rời đi rồi lặng lẽ cầm áo khoác về phòng.

Cao Lăng và Trương Tiêu vốn đang nghe Tiêu Trà kể chuyện phiếm về các đàn anh khóa trên, thấy Yến Thanh về thì chào một tiếng. Hào hứng định gọi cô qua nghe cùng, kết quả lại thấy vành mắt cô đỏ hoe, húp mí như vừa khóc, sợ đến mức nhảy dựng lên khỏi ghế.

"Thanh Thanh, cậu sao thế?"

Ba người vây quanh cô, hỏi tới tấp: "Cậu khóc đấy à?"

"Ai bắt nạt cậu vậy?"

"Cậu nói bọn tớ nghe đi, có phải mấy người kia lại nói linh tinh gì rồi không..."

"Tớ không sao." Yến Thanh lắc đầu, khóc suốt cả tối khiến đầu óc cô quay cuồng. Cô vắt áo khoác lên ghế, trèo lên giường, kéo chăn trùm kín đầu rồi ngủ thiếp đi.

Cao Lăng và Trương Tiêu vô cùng kinh ngạc, hai người thì thầm: "Thanh Thanh lạ quá nha, trước đây về ký túc xá là đi tắm ngay mà..."

Gà Mái Leo Núi

"Đúng đó... Bình thường cậu ấy khắt khe về vệ sinh cá nhân lắm cơ mà..."

"Quen nhau lâu như vậy, tớ chưa từng thấy cậu ấy khóc bao giờ."

Tiêu Trà đứng trước bàn học dưới giường Yến Thanh, nhìn chằm chằm chiếc áo khoác vắt trên ghế, tay sờ cằm, ra vẻ suy nghĩ. Trương Tiêu đứng cạnh nhìn cô ấy: "Sao, cậu nhìn ra gì rồi à?"

Tiêu Trà nheo mắt: "Các cậu không thấy chiếc áo khoác này trông hơi quen sao?"

Cao Lăng cũng lập tức nhìn chằm chằm: "Hình như đã thấy ở đâu đó rồi thì phải..."

Ba người nhìn chằm chằm vào chiếc áo khoác trên lưng ghế...

Nửa phút sau: "Á..."

Sáu mắt nhìn nhau... Cao Lăng chợt hiểu ra, tối nay ở quán lẩu, đàn anh Đỗ đã mặc chiếc áo này.

Sau đêm hôm đó, Cao Lăng, Trương Tiêu cùng mấy người bạn cứ liên tục dõi theo Yến Thanh. Cứ đến tiết của thầy Đỗ Phong Thanh, ánh mắt họ lại dán chặt vào hai người, dõi theo không rời nửa bước. Thậm chí khi anh khuất khỏi tầm mắt, họ còn muốn lẽo đẽo theo vào tận văn phòng.

Dù vậy, họ cũng chẳng nhận ra điều gì khác biệt so với trước đây. Hai người vẫn chạm mặt, vẫn chào hỏi nhau. Ánh mắt của Đỗ Phong Thanh vẫn như thường lệ, luôn dõi theo cô.

Anh vẫn giữ vẻ tình cảm ấy, nhưng ánh mắt dường như đã ẩn sâu hơn một chút, không còn lộ liễu và nồng nhiệt như trước.

Nếu nói trước đây tình cảm của anh dành cho Yến Thanh lúc nào cũng có thể nhìn thấy rõ qua đôi mắt tràn đầy dịu dàng, quyến luyến thì bây giờ, tình cảm ấy dường như đã chìm sâu xuống đáy lòng, không còn chút tiếng vọng nào.

Tình yêu đã lặng thinh.

Ngược lại, Yến Thanh lại tỏ ra như không có chuyện gì. Cô vẫn ăn uống bình thường, thậm chí còn tặng quà cho họ – những món đồ mà họ ao ước đã lâu nhưng không dám mua. Cô cùng họ đi xem phim, dạo trung tâm thương mại, ngay cả công viên giải trí cũng đi. Cô cư xử như bao người bình thường khác, nhưng chính điều đó lại càng khiến đám bạn lo lắng hơn, bởi vì Yến Thanh ngày thường vốn dĩ chẳng phải kiểu người “bình thường” như vậy.

Đêm đó, đôi mắt cô sưng húp vì khóc, hệt như nữ chính trong phim truyền hình vừa thất tình vậy. Điều này càng làm họ thêm khó hiểu. Bởi vì Thanh Thanh có chút khác biệt, cô không quá coi trọng chuyện tình cảm, đặc biệt là tình cảm nam nữ, cứ như thể cô hoàn toàn không cần đến nó vậy.

Vì vậy, dù họ có thể cảm nhận được rằng trong cách đối xử với những người khác giới xung quanh, Thanh Thanh chỉ riêng đối với anh Đỗ là có phần khác biệt – đoán chừng là có chút tình cảm, ít nhất là thiện cảm đặc biệt.

Nhưng nếu nói là thất tình, người đó phải là anh Đỗ mới đúng chứ? Mặc dù chưa từng nghe anh nói thích Thanh Thanh đến mức nào nhưng ai xung quanh cũng nhìn ra tình cảm anh dành cho cô sâu đậm đến nhường nào. Nhất là lần xảy ra vụ nổ, mọi người đều hoảng loạn bỏ chạy, không ai dám lại gần vì sợ nổ lần hai, chỉ mình anh lao thẳng vào tâm điểm vụ nổ, bất chấp hiểm nguy, chỉ vì cô gái anh yêu đang ở đó.

Một người như vậy, sao có thể để cô rơi nước mắt được chứ? Thậm chí chỉ cần cô muốn, anh còn chẳng tiếc cả trái tim mình.

Bỏ qua những điều đó, với tính cách của Yến Thanh, nếu thật sự bị ai đó bắt nạt, làm sao cô có thể cam chịu, chỉ biết cúi đầu thút thít?


 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn