Sắc mặt Lâm Vũ lập tức tối sầm lại, cô ta kéo tay chú hai nhà họ Yến lại, lợi dụng ánh sáng ngoài sân, dí sát bản hợp đồng vào tận mặt ông ta, giọng đầy bực bội: "Anh tự xem kỹ đi, hợp đồng này viết cái quái quỷ gì thế này! Ba trăm triệu đấy, mẹ anh đã cho hết vợ con anh rồi!"
Vậy mà bà cụ còn nói không thiên vị ư?
Lâm Vũ tức đến mức chỉ muốn chửi thề ngay lập tức: "Tôi đã nói với anh rồi, phải xem cho rõ rồi hẵng ký, không được cho bọn họ cái gì hết, anh thì hay rồi, nói tai này, anh lại để lọt tai kia!"
Chú hai nhà họ Yến nhìn chằm chằm vào điều khoản Lâm Vũ chỉ trên hợp đồng, giấy trắng mực đen rõ ràng rành mạch ghi, cổ phần trị giá ba trăm triệu, đầu óc ông ta hoàn toàn trống rỗng, tai ù đi, cứ như có tiếng ong vỡ tổ trong đầu, ba trăm triệu... làm sao có thể được chứ.
Mấy vụ làm ăn lặt vặt của ông nội hồi trẻ toàn là cửa hàng lặt vặt linh tinh, làm gì mà có đến ba trăm triệu chứ!
Lâm Vũ chỉ cần nhìn thấy dáng vẻ của chú hai nhà họ Yến là đã biết ngay ông ta hoàn toàn mù tịt về khoản ba trăm triệu này, ngay lập tức kéo tay ông ta về phía phòng khách, giọng đầy bất bình: "Mẹ anh cũng thiên vị quá rồi đấy, tiền đều đã cho anh cả và chú ba rồi, giờ đến phần của anh cũng không cho anh nữa, anh có phải con ruột của bà không vậy?"
Sắc mặt chú hai nhà họ Yến lúc này vô cùng khó coi, ông ta hoàn toàn không ngờ được, mẹ ruột của mình lại đối xử với mình tệ bạc đến nhường này. Lúc này, trong phòng khách, bà cụ đưa bản hợp đồng khác đã nhờ luật sư chuẩn bị sẵn cho con trai cả: "Những gì Kiều Kiều có được, thì Thanh Nhi, Thù Nhi và cả Trăn Nhi cũng sẽ có phần tương ứng."
Trong hợp đồng, ghi rõ ràng chi tiết phân chia cổ phần của Yến Thị, cùng một số tài sản ông nội để lại lúc sinh thời đều đã được đăng ký cụ thể, một phần cho Yến Tu Văn, những phần khác ghi tên các cháu.
Gà Mái Leo Núi
Ngay cả nhà thờ tổ ở Lăng Hà, căn nhà cũ bên Vân Thành này cũng đều ghi rõ ràng, đợi bà qua đời, hai căn nhà này sẽ thuộc về cháu gái Yến Thanh.
Yến Đình Chu lật xem hợp đồng, ánh mắt chợt trở nên căng thẳng: "Mẹ, sao mẹ lại làm chuyện này vào lúc này chứ?”
Bà cụ vỗ nhẹ tay con trai cả: "Mẹ sống đến tuổi này rồi, nên nhân lúc còn đi lại được, thu xếp mọi thứ cho thật ổn thỏa. Thằng hai đầu óc không minh mẫn, nếu không sắp xếp rõ ràng những món này, sau này e là các con sẽ phải chịu thiệt thòi lớn."
Bà dù tuổi cao nhưng trí óc vẫn tinh tường. Con trai thứ vốn đã không được lanh lợi, nay lại bị Lâm Vũ mê hoặc đến nỗi vợ con cũng chẳng màng. Sau này, những lời ong ve bên gối thêu dệt thêm vài câu, e là nó sẽ tranh giành cả với anh cả, em út. Vậy nên, mấy món gia sản này, tốt nhất vẫn là phải ghi rõ ràng trên giấy trắng mực đen.
Trước đây, bà nghĩ chú hai tuy có hơi hồ đồ nhưng nhà họ Yến cũng dư sức nuôi. Dù có chi tiền cho nó tiêu xài, để nó hồ đồ cả đời, nhưng chí ít vợ con vẫn ở bên cạnh. Con dâu thứ dù tính tình không mấy tốt, lại chưa khéo léo trong việc dạy con, nhưng bản tính không hề tệ, chỉ là có phần nóng nảy, dễ nổi giận. Một lòng một dạ vì chú hai và Kiều Kiều, vậy nên gia đình nhỏ của họ coi như cũng hòa thuận êm ấm.
Nhưng bây giờ thì khác rồi, có thêm một Lâm Vũ khác một trời một vực so với con dâu thứ. Với kiểu người toan tính như vậy, nếu tiền đều cho chú hai, e rằng sau này, đứa con trai này lại hồ đồ, mơ mơ màng màng bị lừa gạt đến không còn một xu.
Dù không bị lừa đi nữa, với cái tính cách trọng nam khinh nữ ăn sâu vào m.á.u thịt của nó, thì đứa bé Kiều Kiều này liệu có được đối xử tử tế không đây?
Tiền vào tay Kiều Kiều, dù sao đi nữa, con bé cũng sẽ nuôi người cha này. Bà cụ nhìn người con trai cả tài giỏi nhất, giọng nói chất chứa nỗi niềm: "Thanh Nhi là đứa trẻ lương thiện giống con, chẳng màng danh lợi gì cả. Nhưng nó không tranh giành, không có nghĩa là con không nên cho nó gì cả."
"Đứa trẻ này trong lòng cất giấu bao nỗi niềm, lạc mất mười mấy năm, giờ tìm lại được là do ông trời thương xót nhà họ Yến chúng ta. Các con làm cha mẹ, phải quan tâm đến con bé nhiều hơn."
Tấm lòng nặng trĩu của bà cụ, Bà Yến làm sao có thể không hiểu? Trong lòng dâng lên chút chua xót, bà nắm c.h.ặ.t t.a.y mẹ chồng: "Cảm ơn mẹ."
Bản hợp đồng trong tay Yến Đình Chu lúc này nặng trĩu như ngàn cân.