Nhưng bây giờ ông ta không chỉ có đứa con gái này, mà còn có một đứa con trai, cũng phải tính toán cho cả đứa con trai nữa.
Con gái sớm muộn gì cũng gả đi, một khi đã lấy chồng, tài sản cũng sẽ theo đó mà ra ngoài. Nhưng con trai lại khác, nó còn phải phụng dưỡng mình khi về già, căn nhà và tài sản này mà giao cho con trai thì sẽ không sợ bị mất đi đâu cả.
Yến Kiều Kiều đứng bên cạnh chỉ lặng lẽ nhìn hai người tranh cãi. Thấy họ sắp cãi nhau to, bà cụ Yến lên tiếng.
"Thằng hai, ý con là con muốn căn nhà đó sao?"
Bà cụ nhìn đứa con trai trước mặt, những toan tính, mưu mô trong lòng nó, làm sao bà cụ lại không nhìn thấu được chứ, rõ ràng là đang tính toán cho đứa con riêng kia.
Bà thật sự không ngờ mình lại có thể sinh ra một đứa con khốn nạn đến thế.
Rõ ràng cùng một môi trường lớn lên, vậy mà người con cả dù là hôn nhân hay sự nghiệp, chuyện gì cũng không cần ai phải bận tâm.
Còn Tu Văn, ngoài chuyện tình cảm hơi khiến người ta lo lắng ra, những phương diện khác cũng chẳng có gì đáng để bận lòng.
Chỉ riêng thằng con thứ hai này, bà cụ Yến nghĩ mãi không ra rốt cuộc đã sai ở đâu, nó chẳng giống bà, lại càng không giống ông cụ. Nhà họ Yến từ trước đến nay chưa từng có loại người hồ đồ, thiếu suy nghĩ, lại còn ngoại tình, ruồng bỏ vợ con đến mức này.
Lúc này, ánh mắt bà cụ ánh lên vẻ chán ghét không hề che giấu đối với người con trai này.
Sợ làm bà cụ phật lòng, chú hai Yến giải thích: "Mẹ, căn nhà này là ba lúc trước để lại cho con, tuy đang đứng tên mẹ nhưng nếu đưa cho Kiều Kiều, con bé sẽ mất suất mua nhà đầu tiên, mà căn nhà cũng không lớn lắm. Sau này, nếu Kiều Kiều kết hôn muốn mua nhà nữa chẳng phải sẽ khó khăn hơn sao? Thôi thì cứ để tên con, Kiều Kiều là con gái tôi, con bé muốn ở lúc nào mà chẳng được."
Thím hai Yến đứng bên cạnh lặng lẽ đảo mắt một vòng. Nói thì hay lắm, vì Kiều Kiều ư, chẳng phải sợ nhà giao cho con gái rồi thì con trai mình sau này không đòi được đó sao.
Cái loại đàn ông này, ly hôn chỉ nghĩ cách chiếm đoạt thật nhiều tài sản, trong đầu chỉ toàn đứa con trai, còn đứa con gái nuôi nấng hơn hai mươi năm trời lại chẳng hề coi trọng.
Bà cụ Yến nghe con trai thứ dứt lời, liền quay sang nhìn Yến Kiều Kiều: "Kiều Kiều, bố con muốn căn nhà đó, con thấy thế nào?"
Rõ ràng là bà cụ muốn nghe ý kiến của Yến Kiều Kiều.
Yến Kiều Kiều hơi sững người, không ngờ lại có người hỏi ý kiến của mình.
Từ chuyện bố ngoại tình có con riêng, chuyện đi nước ngoài trị liệu hay du học, cho đến việc phân chia tài sản ly hôn bây giờ, chưa từng có ai hỏi ý kiến cô ta.
Một gia đình vốn đang yên ấm, giờ đây vì một căn nhà mà tranh giành đến sứt đầu mẻ trán, chẳng còn tình thân.
Chú hai Yến và thím hai Yến đứng bên cạnh đều nháy mắt ra hiệu với cô ta.
Yến Kiều Kiều im lặng một lát rồi nói: "Con không cần căn nhà đó, ai muốn thì cứ lấy."
Gà Mái Leo Núi
Căn nhà đó, cô ta ở cũng cảm thấy phát tởm.
Bà cụ Yến gật đầu: "Cứ nghe theo Kiều Kiều."
Chú hai Yến lập tức thầm mừng rỡ trong lòng, còn thím hai Yến đứng bên cạnh thì đứng ngồi không yên!
"Mẹ! Kiều Kiều còn nhỏ, nó biết gì đâu chứ? Con gái không có nhà cửa, đợi con ly hôn xong, nó biết ở đâu?"
"Sau này lấy chồng không có nhà, ai dám cưới nó chứ?”
Bà cụ Yến trầm giọng nói: "Con gái con đã hơn hai mươi tuổi rồi, chỉ có con là vẫn coi con bé như đứa trẻ thôi. Chẳng lẽ đến ý kiến của mình mà nó cũng không tự quyết định được sao?"
Thím hai Yến đúng là thương con gái thật, nhưng cứ kiểm soát con bé quá mức, không cho tự lập thì khác nào điều khiển con rối đâu.
Thím hai Yến tức giận, vốn tưởng bà cụ sẽ cho con gái căn nhà, nhưng giờ lại rơi vào tay chồng mình, sau này chẳng phải sẽ nghiễm nhiên thuộc về con tiện nhân và đứa con riêng kia sao?
Căn nhà đó ở vị trí trung tâm thành phố, giá nhà bây giờ nếu bán đi cũng được hàng chục triệu, huống hồ giá trị còn tiếp tục tăng cao. Cứ thế mà giao cho con hồ ly tinh kia, lòng bà ta khó chịu, bực bội khôn tả.