Nghe Yến Thù nói, Yến Thanh khẽ cười: “Căn nhà này khá có duyên với chị."
Nhà 120 mét vuông thì nhiều vô kể, nhưng nhà có ma ám thì không phải lúc nào cũng gặp được.
Yến Thù bĩu môi: "Chị ơi, có phải tên Mục Thuân đó bắt nạt chị nên chị mới dọn ra ngoài sao?"
Đáng lẽ hôm qua mình phải cho tên Mục Thuân đó một bài học mới phải, đỡ cho anh ta có cơ hội bắt nạt chị như vậy.
Thấy Yến Thù ra vẻ muốn đòi công bằng cho mình, Yến Thanh bật cười: "Chỉ là có chút việc cần giải quyết thôi. Cô ta sao có thể bắt nạt được chị?" "À phải rồi, khi nào em về trường?”
Yến Thù đáp: "Vài ngày nữa ạ. Em xin nghỉ phép hai ngày, gộp chung với đợt nghỉ lễ Quốc Khánh luôn."
Yến Thanh mỉm cười: "Em thích mèo không?”
Đôi mắt Yến Thù sáng bừng, cô gật đầu lia lịa: “Thích chứ ạ, mèo đáng yêu thế cơ mà. Nếu không phải Yến Trăn bị dị ứng lông mèo thì em đã nuôi một con rồi."
Hồi nhỏ, trong khu nhà có một con mèo đi lạc vào nhà họ. Cô bé và Yến Trăn quý nó lắm, ăn cũng mang theo, ngủ cũng ôm theo. Mấy ngày đó, người Yến Trăn cứ ngứa ngáy mãi, cứ tưởng là tắm chưa sạch. Sau này người giúp việc mới phát hiện ra anh ấy bị dị ứng lông mèo.
Sau đó, tìm được chủ của con mèo đi lạc, họ đành trả nó về. Lúc Yến Trăn biết chuyện đã khóc một trận, nước mắt nước mũi tèm lem.
Nụ cười trên môi Yến Thanh càng đậm thêm: "Lát nữa ký hợp đồng xong, chị dẫn em đi xem mèo."
Yến Thù lập tức hào hứng: "Có cần mua ít thức ăn với đồ chơi cho mèo không ạ? Chị định nuôi mèo ở căn nhà mới mua hả? Em ở cùng nữa đúng không?”
Hai phòng ngủ, vậy là em có thể ở một phòng rồi.
Gà Mái Leo Núi
Đôi mắt Yến Thù long lanh như được thắp sáng, cô bé dán chặt vào Yến Thanh. Cô ấy quý chị gái mình lắm, chuyện gì chị cũng nghĩ đến mình. Ký hợp đồng xong, Yến Thanh nhận được chìa khóa. Chủ nhà là một người đàn ông trẻ tuổi, khá gầy, vẻ ngoài hiền lành. Lúc bước ra, anh ta cười với hai chị em: "Không ngờ khách mua nhà lại là một cô em gái xinh xắn đến vậy. Nếu biết sớm, tôi chắc chắn đã giảm giá thêm cho em rồi."
Anh ta cứ nhìn Yến Thanh chằm chằm. Xinh thật, trông hệt sinh viên, trắng trẻo, non nớt, nhìn còn hơi quen quen, hình như đã gặp ở đâu đó rồi.
Yến Thù nhìn bộ dạng của người đàn ông, trong lòng cô bỗng dâng lên sự khó chịu: “Chị ơi, khi nào mình đi xem mèo ạ?”
Cô bé thực sự không thích gã Hồng Tử, người bán nhà này. Hồng Tử nghe vậy liền bật cười: "Hai em định nuôi mèo à?”
Yến Thanh đáp: "Cũng có thể nói vậy. Anh Hồng cũng hứng thú với mèo sao?"
Hồng Tử khẽ nheo mắt: "Cá nhân tôi rất thích mèo nên cũng mở một công ty chuyên về thú cưng. Nếu hai em quan tâm thì có thể ghé xem thử. Hiện tại công ty tôi có hơn ba mươi chuỗi cửa hàng, riêng ở Vân Thành thì quận nào cũng có một cửa hàng."
Nói rồi, anh ta rút ví lấy danh thiếp đưa cho Yến Thanh.
Yến Thanh nhận lấy xem qua, khẽ nhướng mày: "Tổ chức nhận nuôi thú cưng ư?”
Hồng Tử cười: "Đúng vậy. Bây giờ có nhiều cửa hàng thú cưng chỉ chăm chăm mua bán nhưng tôi lại thấy việc mua bán thú cưng thật ra không tốt lắm. Vì vậy tôi mới mở tổ chức nhận nuôi này, dùng việc nhận nuôi thay thế mua bán. Tổ chức của chúng tôi có nhân viên chuyên nghiệp sẽ thẩm định các tiêu chí của người muốn nhận nuôi."
"Nếu hai em có hứng thú thì cứ đến xem. Tôi sẽ bảo người sắp xếp, hai em ưng con nào cứ nói một tiếng là được." Hồng Tử vừa nói vừa với tay lấy điện thoại, định bụng kết nối Wechat.
Yến Thanh lại nói: "Vậy cảm ơn anh Hồng nhé. Nếu có nhu cầu, chúng tôi sẽ liên lạc với anh sau.”
Yến Thù thầm kinh ngạc: "Không ngờ anh Hồng này trông không mấy thiện cảm nhưng lại có tấm lòng nhân ái đến không ngờ!"
Nhìn hai người đi xa, gã họ Hồng khẽ nheo mắt, trong lòng thầm thắc mắc không biết cô sinh viên này lấy đâu ra ngần ấy tiền, một căn nhà giá mấy triệu tệ mà cô ấy thanh toán một lần không chút do dự.
Mà phụ nữ ấy à, lòng tốt lúc nào cũng tràn ra, cứ thích nuôi mèo nuôi chó vớ vẩn.
Nhà 120 mét vuông thì nhiều vô kể, nhưng nhà có ma ám thì không phải lúc nào cũng gặp được.
Yến Thù bĩu môi: "Chị ơi, có phải tên Mục Thuân đó bắt nạt chị nên chị mới dọn ra ngoài sao?"
Đáng lẽ hôm qua mình phải cho tên Mục Thuân đó một bài học mới phải, đỡ cho anh ta có cơ hội bắt nạt chị như vậy.
Thấy Yến Thù ra vẻ muốn đòi công bằng cho mình, Yến Thanh bật cười: "Chỉ là có chút việc cần giải quyết thôi. Cô ta sao có thể bắt nạt được chị?" "À phải rồi, khi nào em về trường?”
Yến Thù đáp: "Vài ngày nữa ạ. Em xin nghỉ phép hai ngày, gộp chung với đợt nghỉ lễ Quốc Khánh luôn."
Yến Thanh mỉm cười: "Em thích mèo không?”
Đôi mắt Yến Thù sáng bừng, cô gật đầu lia lịa: “Thích chứ ạ, mèo đáng yêu thế cơ mà. Nếu không phải Yến Trăn bị dị ứng lông mèo thì em đã nuôi một con rồi."
Hồi nhỏ, trong khu nhà có một con mèo đi lạc vào nhà họ. Cô bé và Yến Trăn quý nó lắm, ăn cũng mang theo, ngủ cũng ôm theo. Mấy ngày đó, người Yến Trăn cứ ngứa ngáy mãi, cứ tưởng là tắm chưa sạch. Sau này người giúp việc mới phát hiện ra anh ấy bị dị ứng lông mèo.
Sau đó, tìm được chủ của con mèo đi lạc, họ đành trả nó về. Lúc Yến Trăn biết chuyện đã khóc một trận, nước mắt nước mũi tèm lem.
Nụ cười trên môi Yến Thanh càng đậm thêm: "Lát nữa ký hợp đồng xong, chị dẫn em đi xem mèo."
Yến Thù lập tức hào hứng: "Có cần mua ít thức ăn với đồ chơi cho mèo không ạ? Chị định nuôi mèo ở căn nhà mới mua hả? Em ở cùng nữa đúng không?”
Hai phòng ngủ, vậy là em có thể ở một phòng rồi.
Gà Mái Leo Núi
Đôi mắt Yến Thù long lanh như được thắp sáng, cô bé dán chặt vào Yến Thanh. Cô ấy quý chị gái mình lắm, chuyện gì chị cũng nghĩ đến mình. Ký hợp đồng xong, Yến Thanh nhận được chìa khóa. Chủ nhà là một người đàn ông trẻ tuổi, khá gầy, vẻ ngoài hiền lành. Lúc bước ra, anh ta cười với hai chị em: "Không ngờ khách mua nhà lại là một cô em gái xinh xắn đến vậy. Nếu biết sớm, tôi chắc chắn đã giảm giá thêm cho em rồi."
Anh ta cứ nhìn Yến Thanh chằm chằm. Xinh thật, trông hệt sinh viên, trắng trẻo, non nớt, nhìn còn hơi quen quen, hình như đã gặp ở đâu đó rồi.
Yến Thù nhìn bộ dạng của người đàn ông, trong lòng cô bỗng dâng lên sự khó chịu: “Chị ơi, khi nào mình đi xem mèo ạ?”
Cô bé thực sự không thích gã Hồng Tử, người bán nhà này. Hồng Tử nghe vậy liền bật cười: "Hai em định nuôi mèo à?”
Yến Thanh đáp: "Cũng có thể nói vậy. Anh Hồng cũng hứng thú với mèo sao?"
Hồng Tử khẽ nheo mắt: "Cá nhân tôi rất thích mèo nên cũng mở một công ty chuyên về thú cưng. Nếu hai em quan tâm thì có thể ghé xem thử. Hiện tại công ty tôi có hơn ba mươi chuỗi cửa hàng, riêng ở Vân Thành thì quận nào cũng có một cửa hàng."
Nói rồi, anh ta rút ví lấy danh thiếp đưa cho Yến Thanh.
Yến Thanh nhận lấy xem qua, khẽ nhướng mày: "Tổ chức nhận nuôi thú cưng ư?”
Hồng Tử cười: "Đúng vậy. Bây giờ có nhiều cửa hàng thú cưng chỉ chăm chăm mua bán nhưng tôi lại thấy việc mua bán thú cưng thật ra không tốt lắm. Vì vậy tôi mới mở tổ chức nhận nuôi này, dùng việc nhận nuôi thay thế mua bán. Tổ chức của chúng tôi có nhân viên chuyên nghiệp sẽ thẩm định các tiêu chí của người muốn nhận nuôi."
"Nếu hai em có hứng thú thì cứ đến xem. Tôi sẽ bảo người sắp xếp, hai em ưng con nào cứ nói một tiếng là được." Hồng Tử vừa nói vừa với tay lấy điện thoại, định bụng kết nối Wechat.
Yến Thanh lại nói: "Vậy cảm ơn anh Hồng nhé. Nếu có nhu cầu, chúng tôi sẽ liên lạc với anh sau.”
Yến Thù thầm kinh ngạc: "Không ngờ anh Hồng này trông không mấy thiện cảm nhưng lại có tấm lòng nhân ái đến không ngờ!"
Nhìn hai người đi xa, gã họ Hồng khẽ nheo mắt, trong lòng thầm thắc mắc không biết cô sinh viên này lấy đâu ra ngần ấy tiền, một căn nhà giá mấy triệu tệ mà cô ấy thanh toán một lần không chút do dự.
Mà phụ nữ ấy à, lòng tốt lúc nào cũng tràn ra, cứ thích nuôi mèo nuôi chó vớ vẩn.