Mục Thuần đứng cạnh, lặng lẽ nhếch khóe môi cười khẩy. Chút diễn kịch vụng về này mà cũng đòi so tài với cô ta sao?...
Trong phòng sách, Yến Đình Chu nhìn Yến Thù: "Con lại giở chứng gì thế?"
Gà Mái Leo Núi
Yến Thù mím môi, liếc mắt nhìn Yến Trăn. Anh chàng lúc này vẫn đang ngơ ngác nhìn cô, trông chờ gì được chứ, cuối cùng vẫn phải tự mình giải quyết thôi.
"Bố thật sự đuổi chị ấy đi rồi ạ?"
Ông đoán được Yến Thù đột ngột chạy về nhà là vì chuyện này nhưng không ngờ con bé lại gây hấn thẳng thừng với Mục Thuần. Bình thường, tính cách Yến Thù đâu có bốc đồng đến thế. Thực tế thì chính Yến Thù cũng thấy mình không nên hành động l* m*ng như vậy, thế nhưng vừa nghe tin Yến Thanh bị bắt nạt là cô tức tốc chạy về ngay, hơi đâu mà nghĩ đến chuyện khác.
Yến Đình Chu: "Con bé tự đi."
Giọng ông bố thật bình thản, nghe mà Yến Thù tức đến giật giật thái dương: "Bố! Ban đầu chính bố mẹ đưa chị ấy về, nói chắc như đinh đóng cột chị ấy là con gái thất lạc, đến xét nghiệm ADN cũng không thèm làm. Bây giờ, chỉ vì một người lạ mặt xuất hiện, tự xưng là con ruột, bố mẹ liền vội vàng đẩy chị ấy đi? Bố mẹ không cảm thấy mình quá tàn nhẫn sao?”
"Rõ ràng là bố mẹ muốn nhận chị ấy làm con gái, giờ người không cần nữa cũng là bố mẹ. Nếu bố mẹ không có ý đuổi người, chị ấy có thể tự dưng bỏ đi sao?"
Yến Trăn đứng cạnh mắt trợn tròn xoe nhìn Yến Thù. Trời ạ, con bé này lại dám lớn tiếng chất vấn bố kiểu đó, giọng điệu toàn là trách móc và bất mãn.
Ở nhà họ Yến, đây là lần đầu tiên anh chứng kiến ai đó dám lớn tiếng chất vấn Yến Đình Chu như thế.
Thôi rồi, cha già chắc chắn sắp nổi trận lôi đình.
Hồi lâu sau, Yến Đình Chu không hề nổi giận như Yến Trăn dự đoán, ngược lại còn bình tĩnh nói: "Con bé đang ở nhà chú út con, sao lại là đuổi đi?"
Yến Thù sững sờ: "Chị ấy lại ở nhà chú út ư?" Cô quay phắt sang lườm Yến Trăn: "Sao anh không hề nhắc đến chuyện này với em?"
Nếu biết chuyện này, cô đã chẳng cần phải tức tốc chạy về, chưa chuẩn bị gì đã đối đầu với Mục Thuần rồi. Ít ra cũng phải đọc mấy cuốn tiểu thuyết chuẩn bị trước chứ.
Yến Trăn vội lắc đầu lia lịa. Anh ấy thật sự không biết Yến Thanh đến chỗ chú út, vì tình hình hôm đó trông chẳng khác nào cảnh bố con tuyệt tình cả.
Yến Thù bĩu môi: "Nhưng sao chị ấy lại phải dọn đi?"
Yến Đình Chu gõ gõ mấy ngón tay lên mặt bàn: "Con muốn biết thì tự đi mà hỏi con bé."
Thật ra ông cũng tò mò lắm chứ. Con gái ngoan hiền của ông tự dưng đòi dọn ra ngoài, thậm chí còn định tự tìm nhà. May mà ông ngăn lại kịp, nếu không thì đã mất hút rồi.
Đối mặt với đứa con gái này, ông luôn có cảm giác bất an, như thể mình có thể mất nó một lần nữa bất cứ lúc nào. ...
"Căn này giá bao nhiêu ạ?" Yến Thanh nhìn lướt qua một lượt rồi hỏi.
Cô môi giới mỉm cười đáp: "Căn này thực ra gần Vân Đại nên giá sẽ cao hơn một chút. Khu này thông thường đều từ năm mươi nghìn tệ một mét vuông trở lên, nhưng vì chủ nhà cần bán gấp nên hiện tại được chào bán với giá bốn mươi lăm nghìn tệ một mét vuông ạ."
Yến Thanh khẽ gật đầu. Theo giới thiệu, căn này rộng một trăm hai mươi mét vuông, vị chi tổng cộng là năm triệu bốn trăm nghìn tệ.
Hôm nay cô đã xem qua ba căn nhà, và hiện tại thì cô khá ưng ý căn này nhất. Chủ cũ bài trí rất tinh tế, ba phòng ngủ một phòng khách, bếp cũng rộng rãi, chỉ cần dọn dẹp sắp xếp lại một chút là có thể dọn vào ở ngay.
Cô môi giới nhìn Yến Thanh, thấy cô không hề diện hàng hiệu, trông không mấy khá giả, liền nói: "Nếu vay ngân hàng thì cần trả trước ba mươi phần trăm ạ."
Yến Thanh liếc nhìn cô môi giới, hỏi: "Chủ nhà có nói lý do gì khiến họ phải bán gấp không?”
Cô môi giới cười nói: "Chắc chắn là thiếu tiền rồi, còn lý do nào khác nữa chứ? Căn nhà này ở vị trí đắc địa thế này, sau này chắc chắn sẽ còn tăng giá mạnh. Giờ bán giá thấp như vậy thì không thể vì lý do nào khác được."
Yến Thanh khẽ cười, thốt lên: "Là nhà có ma đúng không?”
Trong phòng sách, Yến Đình Chu nhìn Yến Thù: "Con lại giở chứng gì thế?"
Gà Mái Leo Núi
Yến Thù mím môi, liếc mắt nhìn Yến Trăn. Anh chàng lúc này vẫn đang ngơ ngác nhìn cô, trông chờ gì được chứ, cuối cùng vẫn phải tự mình giải quyết thôi.
"Bố thật sự đuổi chị ấy đi rồi ạ?"
Ông đoán được Yến Thù đột ngột chạy về nhà là vì chuyện này nhưng không ngờ con bé lại gây hấn thẳng thừng với Mục Thuần. Bình thường, tính cách Yến Thù đâu có bốc đồng đến thế. Thực tế thì chính Yến Thù cũng thấy mình không nên hành động l* m*ng như vậy, thế nhưng vừa nghe tin Yến Thanh bị bắt nạt là cô tức tốc chạy về ngay, hơi đâu mà nghĩ đến chuyện khác.
Yến Đình Chu: "Con bé tự đi."
Giọng ông bố thật bình thản, nghe mà Yến Thù tức đến giật giật thái dương: "Bố! Ban đầu chính bố mẹ đưa chị ấy về, nói chắc như đinh đóng cột chị ấy là con gái thất lạc, đến xét nghiệm ADN cũng không thèm làm. Bây giờ, chỉ vì một người lạ mặt xuất hiện, tự xưng là con ruột, bố mẹ liền vội vàng đẩy chị ấy đi? Bố mẹ không cảm thấy mình quá tàn nhẫn sao?”
"Rõ ràng là bố mẹ muốn nhận chị ấy làm con gái, giờ người không cần nữa cũng là bố mẹ. Nếu bố mẹ không có ý đuổi người, chị ấy có thể tự dưng bỏ đi sao?"
Yến Trăn đứng cạnh mắt trợn tròn xoe nhìn Yến Thù. Trời ạ, con bé này lại dám lớn tiếng chất vấn bố kiểu đó, giọng điệu toàn là trách móc và bất mãn.
Ở nhà họ Yến, đây là lần đầu tiên anh chứng kiến ai đó dám lớn tiếng chất vấn Yến Đình Chu như thế.
Thôi rồi, cha già chắc chắn sắp nổi trận lôi đình.
Hồi lâu sau, Yến Đình Chu không hề nổi giận như Yến Trăn dự đoán, ngược lại còn bình tĩnh nói: "Con bé đang ở nhà chú út con, sao lại là đuổi đi?"
Yến Thù sững sờ: "Chị ấy lại ở nhà chú út ư?" Cô quay phắt sang lườm Yến Trăn: "Sao anh không hề nhắc đến chuyện này với em?"
Nếu biết chuyện này, cô đã chẳng cần phải tức tốc chạy về, chưa chuẩn bị gì đã đối đầu với Mục Thuần rồi. Ít ra cũng phải đọc mấy cuốn tiểu thuyết chuẩn bị trước chứ.
Yến Trăn vội lắc đầu lia lịa. Anh ấy thật sự không biết Yến Thanh đến chỗ chú út, vì tình hình hôm đó trông chẳng khác nào cảnh bố con tuyệt tình cả.
Yến Thù bĩu môi: "Nhưng sao chị ấy lại phải dọn đi?"
Yến Đình Chu gõ gõ mấy ngón tay lên mặt bàn: "Con muốn biết thì tự đi mà hỏi con bé."
Thật ra ông cũng tò mò lắm chứ. Con gái ngoan hiền của ông tự dưng đòi dọn ra ngoài, thậm chí còn định tự tìm nhà. May mà ông ngăn lại kịp, nếu không thì đã mất hút rồi.
Đối mặt với đứa con gái này, ông luôn có cảm giác bất an, như thể mình có thể mất nó một lần nữa bất cứ lúc nào. ...
"Căn này giá bao nhiêu ạ?" Yến Thanh nhìn lướt qua một lượt rồi hỏi.
Cô môi giới mỉm cười đáp: "Căn này thực ra gần Vân Đại nên giá sẽ cao hơn một chút. Khu này thông thường đều từ năm mươi nghìn tệ một mét vuông trở lên, nhưng vì chủ nhà cần bán gấp nên hiện tại được chào bán với giá bốn mươi lăm nghìn tệ một mét vuông ạ."
Yến Thanh khẽ gật đầu. Theo giới thiệu, căn này rộng một trăm hai mươi mét vuông, vị chi tổng cộng là năm triệu bốn trăm nghìn tệ.
Hôm nay cô đã xem qua ba căn nhà, và hiện tại thì cô khá ưng ý căn này nhất. Chủ cũ bài trí rất tinh tế, ba phòng ngủ một phòng khách, bếp cũng rộng rãi, chỉ cần dọn dẹp sắp xếp lại một chút là có thể dọn vào ở ngay.
Cô môi giới nhìn Yến Thanh, thấy cô không hề diện hàng hiệu, trông không mấy khá giả, liền nói: "Nếu vay ngân hàng thì cần trả trước ba mươi phần trăm ạ."
Yến Thanh liếc nhìn cô môi giới, hỏi: "Chủ nhà có nói lý do gì khiến họ phải bán gấp không?”
Cô môi giới cười nói: "Chắc chắn là thiếu tiền rồi, còn lý do nào khác nữa chứ? Căn nhà này ở vị trí đắc địa thế này, sau này chắc chắn sẽ còn tăng giá mạnh. Giờ bán giá thấp như vậy thì không thể vì lý do nào khác được."
Yến Thanh khẽ cười, thốt lên: "Là nhà có ma đúng không?”