Bão Tố Lịch Sử

Chương 8: Trận chiến đầu tiên

Tiếng súng vẫn vang vọng trong không gian, hòa quyện với tiếng hô hào của những người lính. Minh Tâm cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, như một sợi dây đang bị kéo căng đến mức tối đa. Mọi thứ xung quanh như đang diễn ra trong chậm rãi. Anh nhìn Nguyệt, ánh mắt cô ánh lên sự quyết tâm, nhưng cũng không giấu nổi sự lo lắng.

“Chúng ta không thể đứng đây mãi,” Nguyệt nói, giọng cô cứng rắn. “Hắn sẽ không để chúng ta thoát.”

Minh Đức đứng đó, cười nhếch mép, như thể đang thưởng thức một vở kịch mà hắn là nhân vật chính. “Thật đáng tiếc, không ai có thể giúp được các ngươi. Một khi đã sa vào cái bẫy này, chỉ có cái chết chờ đợi.”

“Chúng ta sẽ không để điều đó xảy ra,” Minh Tâm khẳng định, nắm chặt thanh kiếm trong tay. “Bảo đang dẫn dắt quân đội ra phía tây. Chúng ta chỉ cần tạo một lối thoát.”

“Lối thoát?” Minh Đức cười lớn, âm thanh của hắn như một lời nguyền rủa. “Ngươi thật sự nghĩ rằng chỉ cần chạy trốn là đủ? Hãy xem điều gì đang xảy ra xung quanh.”

Nguyệt quét mắt nhìn bốn phía. Những người lính của Quốc Khánh đang tiến lại gần, sự hung hãn và tàn bạo hiện rõ trên từng gương mặt. “Chúng ta cần phải chiến đấu. Nếu không, sẽ không còn cơ hội nào nữa.”

“Đúng vậy,” Minh Tâm gật đầu. “Chúng ta sẽ không lùi bước. Hãy cho họ thấy rằng chúng ta không dễ bị khuất phục.”

Một ánh sáng chợt lóe lên trong tâm trí Minh Tâm. “Nguyệt, em hãy quay lại với Bảo. Anh sẽ giữ chân Minh Đức. Còn em, hãy giúp những người khác thoát ra.”

“Không, anh không thể làm vậy!” Nguyệt phản đối, vẻ mặt kiên quyết. “Chúng ta là một đội, chúng ta không thể tách ra.”

“Đó là lệnh của tôi!” Minh Tâm quát lên, giọng anh tràn đầy quyết tâm. “Em là người duy nhất có thể giúp họ. Hãy tin anh!”

Nguyệt hesitated, nhưng ánh mắt kiên định của Minh Tâm khiến cô không thể cãi lại. “Được rồi, nhưng anh phải cẩn thận.”

“Yên tâm,” anh nói, rồi quay sang Minh Đức, “Còn ngươi, ta sẽ không để ngươi dễ dàng thực hiện âm mưu của mình.”

Hắn cười, nhưng trong ánh mắt có chút lo lắng. Minh Tâm đã quyết tâm, và đó là điều khiến hắn bối rối. “Ngươi sẽ phải trả giá cho sự ngạo mạn của mình.”

Minh Tâm lao về phía Minh Đức, thanh kiếm vung lên. Hắn cũng không ngần ngại, lùi lại một bước, rút ra vũ khí của mình. Cả hai bắt đầu giao chiến, những tiếng kim loại va chạm vang lên, mỗi nhát chém đều mang theo sức mạnh và lòng quyết tâm.Nguyệt nhìn họ, lòng đầy lo lắng. Cô quay lưng, chạy về phía đội quân đang bị vây. “Mọi người! Chúng ta phải rút lui ngay bây giờ!” Cô hô to, dẫn dắt những người lính theo mình.

Trong khi đó, Minh Tâm và Minh Đức tiếp tục đấu tranh. Hắn tấn công, nhưng Minh Tâm luôn phản ứng nhanh nhạy, né tránh và phản công. Đối mặt với một kẻ thù có đầu óc mưu mô, Minh Tâm không chỉ cần sức mạnh mà còn cả sự tỉnh táo.

“Ngươi không thể thắng!” Minh Đức gào lên, gương mặt hắn đỏ bừng vì tức giận. “Ta sẽ không để ngươi cướp đi mọi thứ!”

“Ta không muốn cướp đi bất cứ điều gì,” Minh Tâm đáp, ánh mắt không rời khỏi đối thủ. “Ta chỉ muốn lấy lại những gì đã mất!”

Cuộc chiến diễn ra ác liệt, mỗi nhát chém đều mang theo mồ hôi và máu. Minh Tâm có thể cảm nhận được sức mạnh của mình đang dần cạn kiệt, nhưng quyết tâm trong anh không cho phép anh ngừng lại. Anh nhớ về những người bạn đã ngã xuống, về những ước mơ chưa thành hình.

“Ngươi chỉ là một tên phản bội!” Minh Đức gầm lên, tấn công mạnh mẽ hơn. “Ngươi sẽ không bao giờ có được lòng dân!”

“Đó là điều ngươi không hiểu,” Minh Tâm đáp, cú chém của anh mạnh mẽ, đưa Minh Đức lùi lại. “Lòng dân là sức mạnh lớn nhất. Ta sẽ không để ai có thể khuất phục được nó!”

Minh Đức bất ngờ, nhưng sự tàn nhẫn trong hắn không cho phép hắn lùi bước. “Ta sẽ cho ngươi thấy sức mạnh của quyền lực!”

“Hãy thử xem!” Minh Tâm thét lên, dồn hết sức mạnh vào nhát chém tiếp theo.

Nhưng giữa lúc ấy, một tiếng nổ lớn vang lên từ phía sau, làm rung chuyển mặt đất. Cả hai dừng lại, ánh mắt chuyển về phía đó. Một ngọn lửa bùng lên, khói đen cuồn cuộn bay lên trời. Minh Đức cười, ánh mắt hắn lấp lánh sự thỏa mãn. “Đó là điều mà ngươi không thể ngăn cản!”

Minh Tâm cảm thấy một nỗi lo sợ bao trùm. “Nguyệt!” Anh gào lên, nhưng tiếng la của mình bị nuốt chửng bởi tiếng nổ.

Hắn không thể để điều này xảy ra. Anh phải hành động ngay lập tức.

“Ngươi sẽ phải trả giá!” Minh Tâm quát lên, lao về phía nguồn gốc của ngọn lửa, bỏ lại Minh Đức đang đứng đó, đối diện với sự tàn khốc của cuộc chiến.

Và như vậy, trong bão tố của trận chiến đầu tiên, Minh Tâm không chỉ phải đối mặt với kẻ thù bên ngoài, mà còn phải đối diện với những cơn bão trong lòng mình. Cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu, và những hy sinh sẽ không thể tránh khỏi.

truyenfull,truyenfull vn