Bão Tố Giữa Đời Thường

Chương 7: Mẹ không chết

Thảo Nguyên ngồi thừ trên bậc thềm, ánh mắt dõi theo dòng người qua lại. Tâm trạng cô nặng trĩu, những hình ảnh về mẹ cứ hiện lên trong đầu. Cô đã từng nghĩ rằng mẹ mình đã mất, nhưng giờ đây, một sự thật chấn động vừa lướt qua tâm trí cô: mẹ không chết. Một thế lực bí ẩn đang giam giữ bà. Cô cảm thấy như có một ngọn lửa đang bùng cháy trong lòng, thôi thúc cô phải hành động.

“Thảo Nguyên!” Tiếng gọi của Minh Thiên kéo cô ra khỏi dòng suy nghĩ. Anh tiến lại gần, gương mặt nghiêm túc. “Có chuyện gì không ổn sao?”

“Minh Thiên,” Thảo Nguyên nói, giọng cô run rẩy. “Mẹ… mẹ không chết. Em cảm nhận được điều đó.”

Minh Thiên không nói gì, chỉ im lặng lắng nghe. Anh đã biết về nỗi đau của Thảo Nguyên, và giờ đây, khi cô nói ra sự thật này, anh cảm thấy có điều gì đó lớn lao hơn đang chờ đợi họ. “Em chắc chứ?” Anh hỏi, ánh mắt đầy nghi vấn.

“Chắc chắn,” cô khẳng định. “Có một thế lực nào đó đang giữ bà. Em phải tìm mẹ, không thể để bà ở trong tay kẻ xấu.”

“Một mình em không thể làm được,” Minh Thiên nói. “Chúng ta cần phải lên kế hoạch. Để cứu mẹ em, chúng ta phải tìm ra kẻ đứng sau tất cả.”

Thảo Nguyên gật đầu, ánh mắt kiên định. “Chúng ta sẽ không để họ thoát.” Cô đứng dậy, lấy lại sự tự tin. “Em sẽ không ngừng lại cho đến khi tìm thấy mẹ.”

“Chúng ta cần thêm thông tin,” Minh Thiên nói, quyết tâm trong giọng nói. “Có thể Lê Tùng Bách biết điều gì đó.”

Cả hai vội vã tìm đến nơi ở của Bách. Khi họ đến, Bách đang ngồi bên bàn, chăm chú vào một cuốn sách cổ. Thấy họ, ông ngẩng lên, ánh mắt đầy quan tâm. “Có chuyện gì vậy?”

“Mẹ của Thảo Nguyên không chết,” Minh Thiên nhanh chóng nói. “Chúng ta cần biết thêm về thế lực đang giam giữ bà.”

Bách nhíu mày, sự nghiêm trọng hiện rõ trên gương mặt. “Đó là một thông tin quan trọng. Nếu có thế lực đứng sau, chúng ta phải hành động cẩn thận.”

“Ông biết gì về thế lực này không?” Thảo Nguyên hỏi, sự lo lắng lộ rõ trong giọng nói.

“Có một nhóm bí ẩn đang hoạt động trong bóng tối,” Bách đáp, ánh mắt trầm tư. “Họ thường sử dụng những phương pháp tàn nhẫn để đạt được mục đích. Nếu họ đã bắt giữ mẹ em, có thể họ sẽ không ngần ngại làm hại bà.”

“Chúng ta không thể ngồi yên,” Thảo Nguyên nói, quyết tâm cháy bỏng. “Chúng ta phải tìm ra nơi họ giam giữ bà.”

Bách gật đầu. “Ta sẽ phải tìm kiếm thông tin từ những người trong giang hồ. Có thể có ai đó đã thấy dấu vết của họ.”

“Em sẽ đi cùng ông,” Thảo Nguyên nói, ánh mắt kiên định. “Chúng ta không thể để mẹ em ở lại trong tay kẻ xấu.”

“Được,” Bách đồng ý. “Nhưng em cần phải chuẩn bị tâm lý. Hành trình này sẽ không dễ dàng.”Cả ba bắt đầu chuẩn bị cho cuộc hành trình. Minh Thiên, với sức mạnh của “Thiên Vũ Quyền”, sẵn sàng đối mặt với bất cứ thử thách nào. Thảo Nguyên cầm chặt kiếm của mình, quyết tâm không để bất cứ ai cản đường. Bách, với kinh nghiệm và sự hiểu biết của mình, dẫn dắt họ đi qua những con đường nguy hiểm.

Khi trời sập tối, họ bắt đầu cuộc hành trình. Trên đường đi, Thảo Nguyên không ngừng nghĩ về mẹ. Cô tự hỏi liệu bà có an toàn không, liệu bà có còn nhớ đến cô không. Tâm trí cô tràn ngập những câu hỏi, nhưng một điều duy nhất cô biết là cô không thể từ bỏ.

“Em ổn không?” Minh Thiên hỏi, lo lắng khi thấy gương mặt cô có phần tái nhợt.

“Em sẽ ổn,” cô đáp, nắm chặt tay. “Mẹ đang chờ em.”

Cuộc hành trình không hề dễ dàng. Họ phải đối mặt với nhiều kẻ thù, những tên cướp và những kẻ xảo quyệt tìm cách cản đường. Nhưng mỗi lần như vậy, quyết tâm của Thảo Nguyên lại càng mạnh mẽ hơn. Cô không chỉ chiến đấu cho mẹ mình, mà còn cho những người đã mất mát vì thế lực ác độc này.

Cuối cùng, họ đến được một ngôi làng hẻo lánh, nơi có thể có thông tin về mẹ Thảo Nguyên. “Chúng ta phải hỏi thăm dân làng,” Bách đề nghị. “Có thể họ đã thấy điều gì khả nghi.”

Họ đi vào làng, hỏi thăm từng người một. Một bà lão, với ánh mắt sâu thẳm, đã tiết lộ một thông tin bất ngờ. “Có một nhóm người lạ đã xuất hiện gần đây,” bà nói, giọng run run. “Họ rất bí ẩn và thường di chuyển vào ban đêm.”

“Bà có biết họ đi đâu không?” Thảo Nguyên hỏi, lòng hồi hộp.

“Nghe nói có một khu rừng ở phía Bắc, nơi mà không ai dám vào,” bà lão đáp. “Có tin đồn rằng họ đang giam giữ những người họ bắt được ở đó.”

“Chúng ta phải đến đó,” Minh Thiên nói, quyết tâm trong giọng nói.

Bách gật đầu. “Nhưng cần phải cẩn trọng. Khu rừng đó rất nguy hiểm.”

Họ tiếp tục hành trình, lòng mỗi người tràn đầy quyết tâm. Thảo Nguyên cảm thấy như một sức mạnh vô hình đang dẫn dắt cô, khiến cô không thể quay lại. Mẹ cô cần cô, và cô sẽ không ngừng lại cho đến khi tìm thấy bà.

Khi bóng đêm buông xuống, họ tiến sâu vào khu rừng. Những âm thanh kỳ lạ văng vẳng quanh họ, khiến lòng người không khỏi lo lắng. Nhưng Thảo Nguyên biết, điều duy nhất có thể cứu mẹ cô là sự dũng cảm và quyết tâm.

“Chúng ta sẽ tìm thấy mẹ em,” Minh Thiên nói, ánh mắt sáng rực. “Chúng ta sẽ không để ai cản trở chúng ta.”

Thảo Nguyên gật đầu, lòng tràn đầy hy vọng. Cô cảm nhận được một cái gì đó đang đến gần, một sự thật đang chờ đợi họ. Cuộc chiến chưa kết thúc, và mẹ cô đang ở đâu đó, trong bóng tối chờ đợi cô trở về.

Khi họ tiến sâu hơn vào rừng, một bóng hình xuất hiện từ xa, khiến cả ba người nín thở. Họ đã đến gần hơn đến sự thật, nhưng điều gì đang chờ đợi họ phía trước? Những câu hỏi vẫn còn đó, và cuộc chiến với thế lực bí ẩn chưa bao giờ căng thẳng hơn thế.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn