Nói xong mấy chữ cuối cùng, hắn hơi lùi lại, đứng trong vùng bóng râm chưa được ánh mặt trời chiếu tới mà nhìn ta.
Trong khoảnh khắc ấy, vô số cảm xúc cuồn cuộn trong mắt hắn, cuối cùng vẫn lặng lẽ chìm xuống, như thể rốt cuộc đã cúi đầu trước phán quyết của số mệnh.
Ta im lặng một lát.
Sau đó nhìn về phía hắn, lạnh lùng nói: “Chẳng lẽ Tiêu tướng quân cho rằng trẫm sẽ vì vẫn còn tình cũ với Hoài An Vương thế t.ử mà bỏ qua chuyện xảy ra ba năm trước?”
Không thể phủ nhận, trong khoảnh khắc ấy trong lòng ta quả thực thoáng dâng lên một chút thất thố, nhưng rất nhanh đã bị nỗi hận ngập sắc m.á.u che lấp.
Sau đó, ta nhìn thấy trong ánh mắt Tiêu Vô Kỳ thậm chí còn thoáng hiện lên vài phần tủi hờn.
Thì ra từ trước đến nay… hắn vẫn nhìn ta như vậy sao?
Đã từng ta quả thực yêu Ninh Đồng, yêu đến mức bất chấp tất cả cũng muốn gả cho hắn.
Nhưng nếu Hoài An Vương phủ thật sự có liên quan đến chuyện ấy, thì dù tình cũ có sâu đậm đến đâu cũng không thể khiến lòng ta mềm xuống.
Ta và Tiêu Vô Kỳ tan rã trong không vui.
Sau khi hắn rời đi, ta vẫn nhớ đến vết m.á.u trên người hắn, nghĩ đến việc hắn từng giao chiến với đám sơn phỉ hung ác như vậy, khó tránh khỏi lo lắng.
Cuối cùng ta vẫn sai người đến Thái Y Viện lấy t.h.u.ố.c mỡ, lệnh họ đưa đến phủ tướng quân.
Sau đó, ta hạ chỉ, lệnh Hoài An Vương thế t.ử Ninh Đồng ba ngày sau đến hồ Nguyệt Không trong kinh thành, gặp ta trên thuyền hoa.
Ninh Đồng quả nhiên đúng hẹn đến phó ước.
Ta sửa sang thỏa đáng rồi đẩy cửa thuyền hoa bước vào, đuổi hết hạ nhân xuống thuyền, sau đó mới nói với Ninh Đồng: "Hôm nay ngươi và trẫm không cần nói đến quân thần chi lễ, chỉ luận chuyện cũ."
"……Hoàng thượng."
Ta giơ tay: "Ninh Đồng, ngươi còn nhớ hôm nay là ngày gì không?"
Hắn nghi hoặc nhìn ta, ta hơi mỉm cười: "Năm năm trước, phụ hoàng ban hôn cho ngươi và Úy Úy, chính là vào ngày này."
Trong mắt Ninh Đồng thoáng hiện vẻ thất thần.
Ta nâng chén rượu trước mặt lên, uống một hơi cạn sạch: "Thật ra ngay từ đầu, ta cũng không tán thành hôn sự của ngươi và Úy Úy, chỉ là Úy Úy nàng thật sự rất thích ngươi, ta và phụ hoàng cũng đành chiều theo nàng; nếu nàng không c.h.ế.t vào ba năm trước, hiện giờ các ngươi cũng nên thành thân được ba năm rồi nhỉ?"
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Nỗi đau chợt dâng lên trong mắt Ninh Đồng không thể nào là giả, nhưng ta lại vô cùng nhạy bén nhận ra, ẩn sâu dưới nỗi đau ấy còn có một thứ khác đang ngủ yên.
Vì vậy ta lại uống thêm hai chén rượu, giả vờ say khướt, đưa tay vỗ lên cánh tay hắn đang đặt trên bàn: "Ta thường xuyên nghĩ, trận t.h.ả.m án ở ngoại thành kinh đô ba năm trước, vì sao người cuối cùng sống sót lại là ta? Ta là Thái t.ử, Úy Úy nàng chỉ là một vị công chúa chẳng hiểu chuyện gì, cho dù những kẻ đó có lòng mưu nghịch, cũng nên nhằm vào ta mới đúng…… Để Úy Úy sống thì có thể thế nào chứ……"
Trên thực tế, sau khi Thư Ngư cứu ta, ta chống đỡ chút ý thức cuối cùng còn sót lại, bảo nàng phái tâm phúc đi thu dọn t.h.i t.h.ể của phụ hoàng, mẫu hậu và ca ca, không để lại chứng cứ cho những người đến sau.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Về sau, khi thương thế của ta hơi bình phục, ta liền cùng Thư Ngư dựng nên lời nói dối lớn này.
Thần sắc Ninh Đồng vô cùng phức tạp, có lẽ men say đã thôi thúc, hắn gần như buột miệng: "Lúc trước ta rõ ràng……"
Rõ ràng cái gì? Lúc trước rõ ràng cái gì?!
Như thể tự biết mình lỡ lời, hắn lập tức im bặt, trầm mặc một lát rồi làm ra vẻ đau buồn: "Hoàng thượng, người say rồi, ta không muốn nhắc lại chuyện Úy Úy đã mất, chỉ mong kiếp sau nàng có thể sống hạnh phúc bình an, không còn gặp phải kẻ ác."
Nỗi bi thương trong mắt hắn giả dối đến mức ta chỉ liếc một cái đã nhận ra sự hoảng loạn đang cuộn trào, gần như sắp sửa tràn ra ngoài.
Ninh Đồng liếc sắc trời dần âm u ngoài cửa sổ, rồi quay đầu chắp tay với ta: "Hoàng thượng, sắc trời đã không còn sớm, nội t.ử thần hiện đang mang thai, cần thần chăm sóc, hôm nay thần xin cáo từ trước."
Ta cúi đầu kéo nhẹ khóe môi, đến khi ngẩng đầu lên, thần sắc đã không còn chút sơ hở: "Đi đi, trẫm muốn ở đây một mình với Úy Úy thêm một lát."
Ninh Đồng chắp tay cáo từ, nhưng khi đi đến cửa lại dừng bước, quay đầu nhìn ta.
Nhận thấy hắn đứng hồi lâu không động tĩnh, ta ngước mắt nhìn sang, vừa lúc đối diện với đôi mắt chỉ còn sót lại vẻ kinh ngạc đang dần tan biến của hắn.
"Thế nào?"
"…… Không có gì, là thần đã thất lễ." Ninh Đồng lắc đầu, lại chắp tay, "Hoàng thượng, thần xin cáo lui trước."
Hắn đi rồi, gió dần mạnh hơn, thổi chiếc thuyền hoa nhẹ nhàng lay động.
Ta cứ thế nằm sấp trên bàn giữa những gợn sóng chập chờn, hết chén này đến chén khác uống rượu, tiếng mưa gấp gáp gõ lên cửa sổ, khiến người ta không khỏi nhớ đến rất nhiều chuyện đã qua.
Nguyệt Không Hồ là nơi khi ta còn là công chúa Đại Chu, thường cùng ca ca lén xuất cung đến chơi.
Khi ấy, người luôn ở bên cạnh ta là Ninh Đồng, còn ca ca cũng luôn mang theo Tiêu Vô Kỳ.
Chỉ là trong mắt ta khi ấy chỉ có Ninh Đồng, rất ít khi để ý đến Tiêu Vô Kỳ ít nói phía sau ca ca.
Hơn nữa, vì cho rằng hắn không thích ta nên trong tiềm thức ta có chút sợ hắn.
Có một lần, nghe nói giữa hồ có một đóa sen tịnh đế song đầu nở giữa đầm sen, ta vô cùng tò mò, muốn đến tận mắt nhìn xem.
Nhưng hôm ấy mưa gió dữ dội, thuyền hoa không tiện tiến vào giữa hồ, lại nghe nói sen tịnh đế vốn mỏng manh, trải qua trận mưa này e rằng chẳng còn gì.
Cuối cùng ta buồn bã trở về, nào ngờ sau khi hồi cung lại nhận được một hộp gấm do ca ca sai người đưa tới.
Mở ra, bên trong là một đóa sen tịnh đế song đầu vẫn còn vương những giọt nước.
Ta mừng rỡ vô cùng, lập tức sai cung nữ gọi thợ thủ công đến, lệnh cho họ dựa theo đóa sen này mà chế tạo cho ta một bộ trang sức hoàn chỉnh.
Sau khi mọi người rời đi, ta ngồi một mình dưới ánh nến, yêu thích không nỡ buông tay mà ngắm nghía mãi, cho đến khi đóa hoa trong tay đã trở nên héo úa.
Trong khoảnh khắc ấy, vô số cảm xúc cuồn cuộn trong mắt hắn, cuối cùng vẫn lặng lẽ chìm xuống, như thể rốt cuộc đã cúi đầu trước phán quyết của số mệnh.
Ta im lặng một lát.
Sau đó nhìn về phía hắn, lạnh lùng nói: “Chẳng lẽ Tiêu tướng quân cho rằng trẫm sẽ vì vẫn còn tình cũ với Hoài An Vương thế t.ử mà bỏ qua chuyện xảy ra ba năm trước?”
Không thể phủ nhận, trong khoảnh khắc ấy trong lòng ta quả thực thoáng dâng lên một chút thất thố, nhưng rất nhanh đã bị nỗi hận ngập sắc m.á.u che lấp.
Sau đó, ta nhìn thấy trong ánh mắt Tiêu Vô Kỳ thậm chí còn thoáng hiện lên vài phần tủi hờn.
Thì ra từ trước đến nay… hắn vẫn nhìn ta như vậy sao?
Đã từng ta quả thực yêu Ninh Đồng, yêu đến mức bất chấp tất cả cũng muốn gả cho hắn.
Nhưng nếu Hoài An Vương phủ thật sự có liên quan đến chuyện ấy, thì dù tình cũ có sâu đậm đến đâu cũng không thể khiến lòng ta mềm xuống.
Ta và Tiêu Vô Kỳ tan rã trong không vui.
Sau khi hắn rời đi, ta vẫn nhớ đến vết m.á.u trên người hắn, nghĩ đến việc hắn từng giao chiến với đám sơn phỉ hung ác như vậy, khó tránh khỏi lo lắng.
Cuối cùng ta vẫn sai người đến Thái Y Viện lấy t.h.u.ố.c mỡ, lệnh họ đưa đến phủ tướng quân.
Sau đó, ta hạ chỉ, lệnh Hoài An Vương thế t.ử Ninh Đồng ba ngày sau đến hồ Nguyệt Không trong kinh thành, gặp ta trên thuyền hoa.
Ninh Đồng quả nhiên đúng hẹn đến phó ước.
Ta sửa sang thỏa đáng rồi đẩy cửa thuyền hoa bước vào, đuổi hết hạ nhân xuống thuyền, sau đó mới nói với Ninh Đồng: "Hôm nay ngươi và trẫm không cần nói đến quân thần chi lễ, chỉ luận chuyện cũ."
"……Hoàng thượng."
Ta giơ tay: "Ninh Đồng, ngươi còn nhớ hôm nay là ngày gì không?"
Hắn nghi hoặc nhìn ta, ta hơi mỉm cười: "Năm năm trước, phụ hoàng ban hôn cho ngươi và Úy Úy, chính là vào ngày này."
Trong mắt Ninh Đồng thoáng hiện vẻ thất thần.
Ta nâng chén rượu trước mặt lên, uống một hơi cạn sạch: "Thật ra ngay từ đầu, ta cũng không tán thành hôn sự của ngươi và Úy Úy, chỉ là Úy Úy nàng thật sự rất thích ngươi, ta và phụ hoàng cũng đành chiều theo nàng; nếu nàng không c.h.ế.t vào ba năm trước, hiện giờ các ngươi cũng nên thành thân được ba năm rồi nhỉ?"
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Nỗi đau chợt dâng lên trong mắt Ninh Đồng không thể nào là giả, nhưng ta lại vô cùng nhạy bén nhận ra, ẩn sâu dưới nỗi đau ấy còn có một thứ khác đang ngủ yên.
Vì vậy ta lại uống thêm hai chén rượu, giả vờ say khướt, đưa tay vỗ lên cánh tay hắn đang đặt trên bàn: "Ta thường xuyên nghĩ, trận t.h.ả.m án ở ngoại thành kinh đô ba năm trước, vì sao người cuối cùng sống sót lại là ta? Ta là Thái t.ử, Úy Úy nàng chỉ là một vị công chúa chẳng hiểu chuyện gì, cho dù những kẻ đó có lòng mưu nghịch, cũng nên nhằm vào ta mới đúng…… Để Úy Úy sống thì có thể thế nào chứ……"
Trên thực tế, sau khi Thư Ngư cứu ta, ta chống đỡ chút ý thức cuối cùng còn sót lại, bảo nàng phái tâm phúc đi thu dọn t.h.i t.h.ể của phụ hoàng, mẫu hậu và ca ca, không để lại chứng cứ cho những người đến sau.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Về sau, khi thương thế của ta hơi bình phục, ta liền cùng Thư Ngư dựng nên lời nói dối lớn này.
Thần sắc Ninh Đồng vô cùng phức tạp, có lẽ men say đã thôi thúc, hắn gần như buột miệng: "Lúc trước ta rõ ràng……"
Rõ ràng cái gì? Lúc trước rõ ràng cái gì?!
Như thể tự biết mình lỡ lời, hắn lập tức im bặt, trầm mặc một lát rồi làm ra vẻ đau buồn: "Hoàng thượng, người say rồi, ta không muốn nhắc lại chuyện Úy Úy đã mất, chỉ mong kiếp sau nàng có thể sống hạnh phúc bình an, không còn gặp phải kẻ ác."
Nỗi bi thương trong mắt hắn giả dối đến mức ta chỉ liếc một cái đã nhận ra sự hoảng loạn đang cuộn trào, gần như sắp sửa tràn ra ngoài.
Ninh Đồng liếc sắc trời dần âm u ngoài cửa sổ, rồi quay đầu chắp tay với ta: "Hoàng thượng, sắc trời đã không còn sớm, nội t.ử thần hiện đang mang thai, cần thần chăm sóc, hôm nay thần xin cáo từ trước."
Ta cúi đầu kéo nhẹ khóe môi, đến khi ngẩng đầu lên, thần sắc đã không còn chút sơ hở: "Đi đi, trẫm muốn ở đây một mình với Úy Úy thêm một lát."
Ninh Đồng chắp tay cáo từ, nhưng khi đi đến cửa lại dừng bước, quay đầu nhìn ta.
Nhận thấy hắn đứng hồi lâu không động tĩnh, ta ngước mắt nhìn sang, vừa lúc đối diện với đôi mắt chỉ còn sót lại vẻ kinh ngạc đang dần tan biến của hắn.
"Thế nào?"
"…… Không có gì, là thần đã thất lễ." Ninh Đồng lắc đầu, lại chắp tay, "Hoàng thượng, thần xin cáo lui trước."
Hắn đi rồi, gió dần mạnh hơn, thổi chiếc thuyền hoa nhẹ nhàng lay động.
Ta cứ thế nằm sấp trên bàn giữa những gợn sóng chập chờn, hết chén này đến chén khác uống rượu, tiếng mưa gấp gáp gõ lên cửa sổ, khiến người ta không khỏi nhớ đến rất nhiều chuyện đã qua.
Nguyệt Không Hồ là nơi khi ta còn là công chúa Đại Chu, thường cùng ca ca lén xuất cung đến chơi.
Khi ấy, người luôn ở bên cạnh ta là Ninh Đồng, còn ca ca cũng luôn mang theo Tiêu Vô Kỳ.
Chỉ là trong mắt ta khi ấy chỉ có Ninh Đồng, rất ít khi để ý đến Tiêu Vô Kỳ ít nói phía sau ca ca.
Hơn nữa, vì cho rằng hắn không thích ta nên trong tiềm thức ta có chút sợ hắn.
Có một lần, nghe nói giữa hồ có một đóa sen tịnh đế song đầu nở giữa đầm sen, ta vô cùng tò mò, muốn đến tận mắt nhìn xem.
Nhưng hôm ấy mưa gió dữ dội, thuyền hoa không tiện tiến vào giữa hồ, lại nghe nói sen tịnh đế vốn mỏng manh, trải qua trận mưa này e rằng chẳng còn gì.
Cuối cùng ta buồn bã trở về, nào ngờ sau khi hồi cung lại nhận được một hộp gấm do ca ca sai người đưa tới.
Mở ra, bên trong là một đóa sen tịnh đế song đầu vẫn còn vương những giọt nước.
Ta mừng rỡ vô cùng, lập tức sai cung nữ gọi thợ thủ công đến, lệnh cho họ dựa theo đóa sen này mà chế tạo cho ta một bộ trang sức hoàn chỉnh.
Sau khi mọi người rời đi, ta ngồi một mình dưới ánh nến, yêu thích không nỡ buông tay mà ngắm nghía mãi, cho đến khi đóa hoa trong tay đã trở nên héo úa.