Báo Thù Thời Gian
Chương 20: Bước Tiến Mới
Linh đứng giữa phòng khách, nơi mà cô đã sống cùng cha từ thuở bé. Ánh sáng nhạt nhòa của buổi chiều chiếu qua cửa sổ, tạo nên những bóng đổ dài trên sàn nhà. Cô nhìn vào bức di ảnh của cha, gương mặt ông hiền từ nhưng đầy nghiêm nghị. Trong khoảnh khắc tĩnh lặng, những ký ức ùa về, như một cuốn phim quay chậm. Mỗi nụ cười, mỗi câu nói của ông như hiện lên rõ nét, khiến lòng cô trào dâng một nỗi nhớ thương vô hạn.
“Ông đã luôn tin tưởng vào tôi,” Linh thì thầm, giọng nói nghẹn ngào. “Nhưng tôi đã làm gì để ông tự hào chưa?” Cô tự hỏi. Mọi nỗ lực, mọi mồ hôi công sức đều chỉ nhằm một mục tiêu: tìm kiếm công lý cho cha, cho những sai lầm mà thời gian đã gây ra.
Huy và Thảo đứng gần đó, họ nhìn cô với ánh mắt đầy hiểu biết. Huy lên tiếng trước: “Linh, đôi khi, điều quan trọng không phải là thay đổi quá khứ, mà là cách chúng ta sống với nó.”
Thảo gật đầu đồng tình, “Đúng vậy. Chúng ta đã chiến đấu vì những điều tốt đẹp, nhưng không phải lúc nào cũng có thể thay đổi mọi thứ. Hãy để những kỷ niệm sống trong lòng, làm động lực cho tương lai.”
Linh cảm thấy như có một gánh nặng vừa được gỡ bỏ. Cô mỉm cười, ánh mắt rực sáng. “Tôi sẽ không làm ông thất vọng,” cô khẳng định, quyết tâm dâng trào. “Tôi sẽ sống một cuộc đời mà ông có thể tự hào.”
Cô chậm rãi tiến về phía bức di ảnh, tay đặt nhẹ lên khung hình. “Tôi sẽ không quên những gì ông đã dạy. Tình yêu và lòng kiên trì sẽ dẫn đường cho tôi.” Cô nhắm mắt lại, cảm nhận hơi thở của cha như đang vây quanh.
“Chúng ta cần phải tiếp tục,” Huy nói, phá tan sự tĩnh lặng. “Mục tiêu của chúng ta vẫn chưa hoàn thành. Tùng Đăng vẫn còn đó, và hắn sẽ không dễ dàng từ bỏ.”
Linh gật đầu, bước lùi lại một bước, để ánh nhìn của mình không còn bị cuốn vào quá khứ. “Đúng vậy, hắn sẽ không từ bỏ. Nhưng chúng ta cũng không thể dừng lại. Chúng ta phải tìm ra hắn, và chấm dứt mọi chuyện.”
Thảo nhìn Linh, ánh mắt của cô đầy quyết tâm. “Chúng ta đã cùng nhau vượt qua rất nhiều khó khăn. Tôi tin rằng, với sự đồng lòng, chúng ta sẽ tìm ra cách.”
Huy nhướng mày, một nụ cười tinh nghịch nở trên môi. “Chúng ta sẽ không chỉ tìm ra Tùng Đăng mà còn lập kế hoạch cho một cuộc phục thù thật hoành tráng. Hãy xem như đây là một cuộc phiêu lưu mới.”
“Đúng vậy,” Linh nói, cảm nhận được nguồn năng lượng mới trong lòng. “Cuộc sống không chỉ là những điều tồi tệ. Chúng ta có thể tạo ra những kỷ niệm mới, những thành công mới.”
Họ rời khỏi ngôi nhà, không khí bên ngoài trong lành và tươi mới hơn bao giờ hết. Những âm thanh của thành phố vang lên xung quanh, nhưng trong lòng Linh chỉ có một điều duy nhất: quyết tâm. Mỗi bước đi của cô đều hướng về tương lai, không còn nỗi đau của quá khứ đè nặng.
“Chúng ta sẽ cần một kế hoạch,” Thảo nói khi họ bước vào một quán cà phê gần đó. “Tùng Đăng có thể đang theo dõi chúng ta. Chúng ta không thể để hắn có cơ hội hành động trước.”“Đúng, và chúng ta cần phải tìm hiểu thêm về tổ chức của hắn,” Huy tiếp lời. “Chúng ta cần biết điểm yếu của họ.”
Linh ngồi xuống, ánh mắt sáng lên khi nghĩ về những gì họ có thể làm. “Chúng ta có thể sử dụng công nghệ để theo dõi hắn. Huy, cậu có thể hack vào các hệ thống của hắn không?”
“Để xem nào,” Huy nháy mắt, “Hắn không thể ngờ rằng có một hacker như tôi đang theo dõi từng động thái của hắn.”
Thảo cười, “Với kỹ năng của cậu, tôi không nghi ngờ gì cả.”
“Vậy thì, chúng ta đã có một kế hoạch,” Linh nói, lòng đầy hào hứng. “Bây giờ, chúng ta chỉ cần bắt đầu.”
Họ quyết định chia nhau ra để thu thập thông tin. Linh sẽ gặp Minh Khánh, thầy mentor của mình, để bàn về các phương pháp du hành thời gian an toàn hơn. Huy sẽ tìm hiểu về các hệ thống bảo mật mà Tùng Đăng đang sử dụng, còn Thảo sẽ làm việc với một vài đồng nghiệp để tìm hiểu về những hoạt động gần đây của tổ chức “Thời Gian Phục Hận”.
Cuộc trò chuyện nhanh chóng trở nên sôi nổi, mỗi người đều có những ý tưởng và kế hoạch riêng. Linh cảm thấy như mình đang sống trong một bộ phim hành động, nơi mà mọi thứ đều có thể xảy ra. Cô không thể ngăn mình mỉm cười khi nghĩ đến tương lai.
Sau khi chia tay, Linh bước vào một góc phố yên tĩnh, nơi mà cô thường đến để suy nghĩ. Cô ngồi xuống một chiếc ghế đá, hít thở sâu và cảm nhận không khí xung quanh. Mọi thứ dường như trở nên rõ ràng hơn. Cô không chỉ chiến đấu cho cha mà còn cho chính mình, cho những kỷ niệm, cho tình bạn và cho tương lai.
“Cố lên nào, Linh,” cô tự nhủ. “Bước tiếp nào.”
Ánh nắng chiều vàng ấm áp, chiếu rọi khắp con phố. Linh đứng dậy, quyết tâm trong lòng. Cô sẽ không để quá khứ làm lu mờ tương lai của mình. Cô sẽ sống một cuộc đời mà cha có thể tự hào, và sẽ không bao giờ quên những gì đã xảy ra. Bước đi, Linh cảm nhận được sức mạnh của những kỷ niệm, của tình yêu và sự quyết tâm.
Khi cô rời khỏi góc phố, trong lòng lại dấy lên một nỗi lo lắng. Tùng Đăng vẫn đang ở đó, chờ đợi. Nhưng giờ đây, Linh đã sẵn sàng. Cô sẽ không để những bóng ma trong quá khứ cản bước mình. Cuộc chiến mới đang chờ đợi, và cô sẽ không đơn độc.
Nhưng trong bóng tối, Tùng Đăng vẫn dõi theo từng bước đi của cô, với một nụ cười lạnh lùng trên môi. Hắn biết rằng cuộc chiến này chưa kết thúc.