Báo Thù Thời Gian

Chương 13: Cuộc Chiến Giữa Hai Thế Giới

Linh, Huy và Thảo bước vào tòa nhà lớn, những bước chân của họ vang lên trong không gian tĩnh lặng, tạo nên một cảm giác hồi hộp. Ánh sáng từ những bóng đèn neon chiếu rọi, nhưng không đủ để xua tan cái lạnh lẽo của nơi này. Họ đứng trước một cánh cửa lớn, nơi có những ký hiệu kỳ lạ mà Linh chưa từng thấy.

“Đây là nơi họ giấu bí mật,” Linh thì thầm, cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí.

Huy ngẩng đầu, ánh mắt sáng rực. “Để tôi thử xem.” Anh tiến lại gần, tay lướt trên màn hình cảm ứng của một thiết bị điều khiển. “Nếu tôi có thể hack vào hệ thống, chúng ta sẽ biết được những gì đang diễn ra bên trong.”

“Cẩn thận,” Thảo nhắc nhở, mắt không rời khỏi xung quanh. “Chúng ta không biết có ai đang theo dõi.”

Huy gật đầu, lòng đầy quyết tâm. “Chỉ cần cho tôi vài phút.” Anh tập trung vào công việc, gõ nhanh trên bàn phím ảo.

Trong khi Huy làm việc, Linh cảm thấy bồn chồn. Những phiên bản khác của cô, những người đã từng đối đầu với Tùng Đăng, hiện lên trong tâm trí. Họ đã phải chịu đựng nhiều điều tồi tệ, và cô không thể để điều đó xảy ra một lần nữa.

“Linh, có gì không ổn?” Thảo hỏi, nhìn thấy nét lo lắng trên mặt bạn mình.

“Chỉ là tôi đang nghĩ về những gì có thể xảy ra nếu chúng ta không cẩn thận,” Linh thừa nhận, giọng nói thấp. “Chúng ta có thể thay đổi mọi thứ, nhưng cái giá phải trả có thể rất đắt.”

“Đừng lo quá,” Huy nói, không ngẩng đầu lên. “Chúng ta sẽ tìm thấy cách. Tôi đã hack vào nhiều hệ thống an ninh rồi, cái này cũng không khác gì.”

Bỗng, một tiếng bíp vang lên, làm cả ba người giật mình. Huy nhìn vào màn hình, khuôn mặt anh đột ngột trở nên căng thẳng. “Có ai đó đang vào đây!”

“Chạy!” Linh quát, không kịp nghĩ ngợi. Họ lập tức lùi lại, tìm nơi ẩn nấp trong góc tối của hành lang. Tim Linh đập thình thịch khi nghe thấy tiếng bước chân ngày càng gần.

“Chúng ta cần phải tìm một cách để thoát ra,” Thảo thì thầm, ánh mắt hoảng loạn.

“Đợi đã,” Huy nói, vẫn nhìn vào màn hình. “Tôi đã tìm ra thông tin về kế hoạch của Tùng Đăng. Hắn có một bản sao của thiết bị du hành thời gian, và hắn dự định sử dụng nó để thay đổi lịch sử.”

“Cái gì?” Linh thốt lên, lòng tràn đầy lo lắng. “Nếu hắn thành công, mọi thứ sẽ trở nên hỗn loạn.”

“Chúng ta phải ngăn hắn lại,” Thảo nói, quyết tâm hiện rõ trong giọng nói.

“Nhưng làm thế nào?” Huy hỏi, trán nhăn lại. “Nếu chúng ta không có thời gian, chúng ta sẽ bị phát hiện.”

“Chúng ta có thể tạo một phân tán,” Linh gợi ý. “Một trong chúng ta sẽ thu hút sự chú ý, trong khi hai người còn lại tìm cách vào phòng điều khiển.”

“Rất mạo hiểm,” Huy nói, nhưng Linh có thể thấy anh đã đồng ý.

“Chúng ta không còn lựa chọn nào khác,” Linh khẳng định. “Ai sẽ là người ra ngoài?”

Thảo và Huy nhìn nhau. “Tôi sẽ làm,” Thảo nói. “Tôi có thể sử dụng kỹ năng chiến đấu của mình để gây ra một chút hỗn loạn.”

“Cẩn thận nhé,” Huy nói, ánh mắt lo lắng. “Nếu không, chúng ta sẽ không thể cứu được nhau.”

“Được rồi, tôi sẽ đi. Hai người hãy chuẩn bị sẵn sàng,” Thảo nói, hít một hơi sâu trước khi bước ra khỏi chỗ ẩn nấp. Cô khẽ lén lút di chuyển về phía cửa, trong khi Linh và Huy đứng yên, chờ đợi.Thời gian như ngừng lại, chỉ có âm thanh của tiếng bước chân ngày càng gần. Linh cảm thấy tim mình đập mạnh, cô tự nhủ rằng họ phải thành công.

Thảo đột ngột nhảy ra, tạo ra một tiếng động lớn. “Này!” Cô kêu lên, thu hút sự chú ý của những người ở bên ngoài. Linh thấy một nhóm người trong bộ vest đen, mắt họ lộ rõ sự ngạc nhiên.

“Hãy bắt cô ta!” Một giọng nói lạnh lùng ra lệnh.

Linh và Huy không còn thời gian để nghĩ ngợi. “Đi thôi!” Huy nói, và họ lao về phía cửa phòng điều khiển, nơi mà Huy đã chỉ ra.

Khi họ bước vào, không khí bên trong ngột ngạt hơn cả bên ngoài. Những màn hình lớn hiển thị các dữ liệu và bản đồ, nhưng không có thời gian để dừng lại. Huy nhanh chóng bắt đầu làm việc trên hệ thống.

“Phải tìm cách ngăn chặn Tùng Đăng!” Linh kêu lên, lòng đầy quyết tâm. Huy gật đầu, và họ cùng nhau tìm kiếm thông tin.

“Đây rồi!” Huy nói, tay chỉ vào một hình ảnh trên màn hình. “Đây là kế hoạch của hắn. Hắn sẽ kích hoạt thiết bị vào lúc nửa đêm!”

“Chúng ta cần phải ngăn hắn trước khi quá muộn,” Linh nói, cảm giác căng thẳng dâng trào.

Nhưng trước khi họ kịp hành động, cánh cửa bị đẩy ra. Một nhóm người trong bộ vest đen tràn vào, ánh mắt sắc lạnh.

“Đứng lại!” Một người trong số họ quát lên.

Linh cảm thấy tim mình thắt lại. Họ đã bị phát hiện. Nhưng không thể lùi bước, cô hét lên: “Chúng ta không thể để các người thực hiện kế hoạch này!”

“Các người không có quyền ngăn cản chúng tôi!” Một người khác nói, tiến về phía họ.

“Chạy!” Huy gào lên, và ngay lập tức, cả ba lao ra khỏi phòng, chạy trong hành lang tối tăm. Tiếng bước chân đuổi theo vang vọng, càng lúc càng gần.

Linh cảm thấy nỗi sợ hãi nhưng cũng tràn đầy quyết tâm. Họ phải thoát ra, phải ngăn chặn Tùng Đăng. Mọi thứ đang diễn ra như một cơn ác mộng, nhưng cô biết rằng không thể từ bỏ.

“Chúng ta phải tìm đường ra khỏi đây!” Thảo hô lên, và Linh thấy một lối đi nhỏ bên cạnh.

“Đi theo tôi!” Cô dẫn đầu, lao vào lối đi hẹp. Tim đập thình thịch, họ chạy như điên, cố gắng không để bị bắt.

“Ở đây!” Huy chỉ vào một cánh cửa khác. Họ lao vào trong, hy vọng sẽ tìm thấy lối thoát.

Khi cánh cửa khép lại, Linh thở hổn hển, mồ hôi đổ xuống mặt. Họ đã tạm thời thoát khỏi sự truy đuổi, nhưng không biết điều gì đang chờ đón họ phía trước.

“Chúng ta phải lên kế hoạch,” Linh nói, nhìn vào mắt Huy và Thảo. “Tùng Đăng sẽ không dừng lại.”

“Nhưng chúng ta cần thời gian,” Thảo nói, thở hổn hển. “Chúng ta phải tìm cách ngăn hắn trước khi quá muộn.”

“Đúng vậy,” Linh đồng ý, cảm thấy quyết tâm trong lòng. “Chúng ta sẽ không để hắn thắng.”

Nhưng khi họ đang thảo luận, một âm thanh vang lên từ cánh cửa. Linh và nhóm của cô nhìn nhau, nhận ra rằng cuộc chiến giữa hai thế giới chỉ mới bắt đầu.