Linh, Huy và Thảo Nguyên tiếp tục chạy, lòng tràn đầy lo lắng nhưng cũng không kém phần quyết tâm. Cánh cửa thoát hiểm dần khép lại sau lưng họ, nhưng sự đe dọa từ Tùng Đăng vẫn rình rập. Một cảm giác bất an lướt qua trong lòng Linh. Họ đang ở gần điểm đến, nhưng mọi thứ vẫn chưa hoàn toàn an toàn.
“Chúng ta phải tìm ra cách ngăn chặn hắn!” Linh thốt lên, mắt nhìn về phía trước, nơi ánh sáng le lói từ một lối đi hẹp đang chờ đón họ.
“Có thể... chúng ta nên sử dụng thiết bị du hành thời gian để quay về và thay đổi mọi thứ từ đầu,” Thảo Nguyên đề nghị, giọng nói của cô đầy hoài nghi.
“Không! Nếu chúng ta làm vậy, vết nứt thời gian sẽ càng lớn hơn,” Huy phản bác, mặc dù sự lo lắng trong mắt anh không thể giấu nổi. “Chúng ta cần phải tìm cách đối phó với Tùng Đăng trước khi hắn kịp thực hiện kế hoạch của mình.”
Khi họ tiến vào một căn phòng tối om, một tiếng động bất ngờ vang lên. Linh dừng lại, cảm giác lạnh sống lưng chạy dọc sống lưng. “Huy, cậu có nghe thấy không?” cô thì thầm.
Huy gật đầu, ánh mắt chăm chú tìm kiếm nguồn âm thanh. “Có thể là... hắn đang theo dõi chúng ta.”
Một giọng nói quen thuộc vọng lại từ bóng tối. “Quá muộn rồi, Linh. Các người không thể trốn thoát khỏi số phận này.” Là Tùng Đăng, hắn xuất hiện từ một góc tối, ánh mắt lạnh lùng như đá.
“Đăng!” Linh thét lên, nhưng trước khi cô kịp phản ứng, hắn đã bước tới, một nụ cười tự mãn trên môi. “Chúng ta đã chuẩn bị cho cuộc gặp này. Các người không thể thay đổi quá khứ mà không trả giá.”
“Chúng tôi sẽ không để anh thực hiện kế hoạch điên rồ của mình!” Thảo Nguyên phản bác, nhưng giọng nói của cô không đủ mạnh mẽ.
“Thời gian là tài sản quý giá nhất,” Tùng Đăng nói, ánh mắt sáng rực. “Và tôi sẽ không để ai phá hủy nó.”
Huy đưa tay ra sau, sẵn sàng cho cuộc đối đầu. “Chúng ta không sợ anh! Chúng ta đã chuẩn bị cho điều này!”
“Chuẩn bị? Để làm gì?” Tùng Đăng cười nhạo. “Chỉ cần một cú chạm nhẹ, tôi có thể làm cho các người biến mất khỏi dòng thời gian này.”
Linh cảm thấy một cơn tức giận dâng trào trong lòng. “Không! Chúng tôi sẽ không để anh làm điều đó!”
Đột nhiên, một ánh sáng chói lòa xuất hiện từ thiết bị du hành thời gian mà họ đã mang theo. Linh nhận ra rằng, nếu không hành động ngay, họ sẽ bị cuốn vào một cái bẫy không lối thoát. “Huy, Thảo! Đến gần đây!” cô hét lên, kéo bạn bè vào gần thiết bị.
“Đi đâu?” Huy hỏi, vẻ mặt bối rối.
“Chúng ta phải kích hoạt thiết bị! Chúng ta có thể quay về thời điểm trước khi tất cả bắt đầu!” Linh quyết tâm.
“Nhưng nếu làm vậy, chúng ta có thể tạo ra vết nứt thời gian!” Thảo Nguyên lo lắng.“Không còn thời gian để lo lắng! Hãy làm theo tôi!” Linh hối thúc, nhấn mạnh vào từng từ.
Trong khi Tùng Đăng đang tiến lại gần, Linh nhanh chóng lập trình thiết bị. Huy và Thảo Nguyên đứng bên cạnh, lo lắng nhưng cũng đầy hy vọng. “Linh, cậu có chắc chắn không?” Huy hỏi, giọng đầy lo âu.
“Chỉ có một cách để biết thôi!” Linh đáp, mắt không rời khỏi màn hình thiết bị.
Và rồi, như một dấu hiệu của số phận, một âm thanh vang lên. “Chúng ta đã sẵn sàng!”
Khi thiết bị khởi động, một sức mạnh kỳ lạ vây quanh họ. Ánh sáng chói lòa đột ngột chói mắt, khiến mọi thứ xung quanh trở nên mờ mịt. Linh cảm thấy như mình đang rơi vào một khoảng không vô tận.
“Không!” Tùng Đăng thét lên, nhưng đã quá muộn. Họ đã bị cuốn vào dòng thời gian, và tất cả mọi thứ xung quanh trở nên hỗn loạn.
Cảm giác như tất cả mọi thứ đang sụp đổ. Linh nhắm chặt mắt, trong lòng cầu nguyện rằng họ sẽ không phải trả giá cho quyết định này. Khi ánh sáng dần tắt, họ cảm thấy như đang lơ lửng giữa không trung, rồi bỗng chốc, một cú va chạm mạnh mẽ khiến họ ngã xuống đất.
Khi mở mắt ra, họ thấy mình đang ở một nơi hoàn toàn khác. Mọi thứ xung quanh đều xa lạ. Linh đứng dậy, cảm giác như mình vừa trải qua một cơn ác mộng. “Chúng ta ở đâu?” cô thì thầm.
Huy nhìn xung quanh, vẻ mặt đầy bối rối. “Tôi không biết. Nhưng có vẻ như chúng ta đã quay về...”
“Quay về đâu?” Thảo Nguyên hỏi, lo lắng.
“Quá khứ,” Linh đáp, cảm giác hồi hộp dâng trào. “Nhưng là khi nào?”
Những hình ảnh mờ ảo dần rõ ràng hơn. Họ thấy mình đang đứng giữa một thành phố nhộn nhịp, nhưng không giống bất kỳ nơi nào mà họ từng biết. Những tòa nhà cao chọc trời, những chiếc xe bay lượn trên không trung, và một bầu không khí đầy căng thẳng.
“Chúng ta phải tìm hiểu ngay,” Linh nói, lòng tràn đầy quyết tâm. “Nếu không, Tùng Đăng có thể đã theo dõi chúng ta.”
Huy gật đầu, ánh mắt sáng lên một tia hy vọng. “Có thể chúng ta vẫn có thời gian để ngăn chặn hắn.”
Nhưng Linh không thể shake off được cảm giác bất an. Một vết nứt thời gian đã xuất hiện, và cô biết rằng mọi thứ sẽ không bao giờ như trước nữa. Họ phải tìm cách sửa chữa sai lầm của mình trước khi quá muộn.
“Đi nào!” Linh hối thúc, dẫn đầu, nhưng lòng cô đang dấy lên một lo lắng mà không thể diễn tả thành lời. Họ đã bước vào một cuộc phiêu lưu mới, nhưng điều gì đang chờ đón họ phía trước?
Ánh sáng rực rỡ của thành phố đang chào đón họ, nhưng cũng chứa đựng những bí mật mà họ chưa biết. Linh cảm thấy như thời gian đang trôi qua, và bất cứ điều gì cũng có thể xảy ra.