Báo Thù Thời Gian

Chương 1: Cái Chết Bí Ẩn

Sau

Linh Trần ngồi bên bàn làm việc, ánh đèn trắng lạnh lẽo hắt lên những tài liệu rải rác. Hình ảnh cha cô, một nhà vật lý nổi tiếng, luôn hiện hữu trong tâm trí. Cô nhớ rõ cái ngày định mệnh ấy, khi ông tham gia vào thí nghiệm về du hành thời gian. Những tiếng kêu cứu, những ánh mắt hoảng loạn, rồi sự im lặng bủa vây. Cha cô đã không trở về.

Mỗi lần nghĩ về cái chết của ông, lòng Linh lại quặn thắt. Cô không thể chấp nhận việc cha mình ra đi vì một thí nghiệm không thành công. Cô tự nhủ, không thể để sự thật này mãi là một bí mật. Phải có ai đó chịu trách nhiệm. Phải tìm ra nguyên nhân thực sự, kẻ đã đẩy cha cô vào cõi chết.

“Cô không sao chứ?” Huy Hoàng, bạn thân của Linh, bước vào, phá tan bầu không khí nặng nề. Với nụ cười tươi tắn và đôi mắt tinh nghịch, anh như một liều thuốc bổ giữa những hoài niệm u ám.

“Vẫn ổn,” Linh trả lời, cố gắng giữ giọng điềm tĩnh. “Chỉ là… tôi đang nghĩ về cha.”

Huy ngồi xuống, ánh mắt anh chuyển từ sự hài hước sang lo lắng. “Chúng ta đã thảo luận nhiều về việc du hành thời gian. Có thể, nếu tìm ra cách, cô có thể thay đổi mọi thứ.”

“Đó không chỉ là một thí nghiệm. Nó là cuộc sống của tôi,” Linh nói, giọng cô nhẹ nhàng nhưng đầy quyết đoán. “Tôi cần tìm ra sự thật, Huy. Tôi không thể sống mãi với nỗi đau này.”

Huy gật đầu, hiểu rõ sự nghiêm túc trong lời nói của Linh. “Vậy thì hãy tìm kiếm. Tôi sẽ giúp cô.” Anh luôn là người ủng hộ, không chỉ là bạn, mà còn là một phần không thể thiếu trong cuộc hành trình của Linh.

“Cần Thảo Nguyên.” Linh đứng dậy, quyết tâm hiện rõ trong từng bước đi. Cô biết rằng, với sự nhiệt huyết và thực tế của Thảo, họ có thể tìm ra hướng đi đúng đắn.

Căn phòng thí nghiệm của Thảo Nguyên là nơi tập trung những thiết bị hiện đại nhất. Cô nhỏ nhắn, nhưng tài năng của cô thì không hề thua kém ai. “Linh, Huy, các bạn đến rồi,” Thảo mỉm cười, nhưng ánh mắt cô ẩn chứa sự lo lắng.

“Chúng ta cần nói về thí nghiệm của cha tôi,” Linh bắt đầu, giọng cô nghiêm túc. “Tôi muốn tìm hiểu kỹ hơn về lý thuyết du hành thời gian. Có thể, chúng ta sẽ tìm ra điều gì đó.”

Thảo gật đầu, ánh mắt cô sáng lên với sự hứng khởi. “Tôi đã nghiên cứu rất nhiều tài liệu. Nhưng có một điều quan trọng: chúng ta cần thận trọng. Du hành thời gian không chỉ đơn thuần là một chuyến đi.”

“Cảnh báo không thể ngăn cản tôi,” Linh đáp, quyết tâm trong từng lời. “Tôi không thể để quá khứ tiếp tục đeo bám.”

“Cô muốn thay đổi quá khứ?” Thảo hỏi, vẻ nghi ngờ hiện rõ. “Có thể sẽ có những hậu quả không lường trước được.”

“Đúng. Nhưng tôi không thể chấp nhận việc để kẻ thủ ác thoát khỏi hình phạt,” Linh đáp, ánh mắt cô kiên định. “Chúng ta phải tìm ra kẻ đã khiến cha tôi chết.”

Huy đứng giữa hai cô gái, nhận thấy sự căng thẳng. “Chúng ta sẽ đi từng bước một. Đầu tiên, chúng ta cần một kế hoạch. Rồi sau đó là cách thực hiện.”

“Chúng ta nên gặp Minh Khánh,” Linh đề xuất. “Ông ấy có nhiều kinh nghiệm về du hành thời gian. Có thể ông sẽ có những lời khuyên hữu ích.”“Đúng, ông ấy sẽ biết cách giúp chúng ta,” Thảo đồng tình.

Khi Linh, Huy và Thảo rời khỏi phòng thí nghiệm, lòng Linh dấy lên một niềm hy vọng mới. Họ sẽ tìm ra sự thật, sẽ trả thù cho cha cô. Thời gian sẽ không còn là một kẻ thù, mà sẽ trở thành đồng minh của họ trong cuộc chiến này.

Vừa bước ra ngoài, Linh cảm thấy như có một điều gì đó đang chờ đợi họ. Một cảm giác hồi hộp, như thể những cánh cửa của quá khứ đang từ từ mở ra. Nhưng cô cũng biết rằng, phía sau những cánh cửa ấy có thể là những bí mật mà cô chưa sẵn sàng đối mặt.

Khi họ đến nơi, Minh Khánh đang đứng trước bảng vẽ, ánh mắt ông xa xăm. “Linh, Huy, Thảo. Các cháu đến để tìm kiếm điều gì?” Ông hỏi, giọng điềm tĩnh nhưng sắc bén.

“Chúng tôi muốn hiểu rõ hơn về du hành thời gian, về cái chết của cha tôi,” Linh đáp, không giấu diếm.

Minh Khánh ngẩng đầu, ánh mắt ông lướt qua Linh, như thể ông đang tìm kiếm điều gì đó trong sâu thẳm của cô. “Cái chết không bao giờ là điều đơn giản. Nó có thể là kết quả của nhiều yếu tố.”

“Nhưng không thể chỉ là một tai nạn,” Linh khăng khăng. “Có ai đó phải chịu trách nhiệm.”

“Chúng ta cần phải thận trọng,” ông nói, giọng ông trầm xuống. “Thay đổi quá khứ có thể dẫn đến những hậu quả không thể tưởng tượng nổi. Đôi khi, những điều chúng ta muốn thay đổi lại không phải là điều tốt nhất.”

“Nhưng tôi không thể sống với nỗi đau này,” Linh đáp, giọng cô mạnh mẽ. “Tôi cần phải biết sự thật.”

Minh Khánh nhìn cô, ánh mắt ông như có chút đồng cảm. “Nếu các cháu quyết định đi theo con đường này, hãy chuẩn bị tinh thần. Thời gian sẽ không dễ dàng như các cháu nghĩ.”

Linh gật đầu, quyết tâm trong lòng cô càng mạnh mẽ hơn. Họ sẽ không chỉ tìm kiếm công lý, mà còn phải đối mặt với những bí mật có thể thay đổi cả cuộc đời họ. Hành trình này sẽ không chỉ là một chuyến đi, mà còn là cuộc chiến giữa quá khứ và tương lai.

“Chúng ta sẽ bắt đầu từ đâu?” Huy hỏi, ánh mắt anh đầy hào hứng.

“Trước tiên, chúng ta cần tìm hiểu những thí nghiệm của cha Linh,” Thảo nói. “Có thể từ đó, chúng ta sẽ tìm ra manh mối.”

“Được rồi. Hãy làm điều đó,” Linh khẳng định. Cô cảm thấy như một ngọn lửa đang bùng cháy trong lòng. Không gì có thể ngăn cản họ.

Khi họ rời khỏi phòng, một cảm giác hồi hộp dâng trào. Đằng sau những bí mật thời gian, có những điều mà họ chưa hề lường trước. Nhưng Linh biết, bất cứ giá nào, cô cũng sẽ tìm ra sự thật. Không chỉ cho cha, mà cho cả chính mình.

Chương này chỉ mới bắt đầu, nhưng đã hứa hẹn những điều bất ngờ và nguy hiểm đang chờ đợi họ phía trước. Hành trình tìm kiếm công lý của Linh Trần chỉ vừa mới khởi đầu.

Sau