Bạo Quân Nghe Được Tiếng Lòng Của Ta

Chương 39: Cho là hắn sẽ mềm lòng sao? (1/2)

Tiết trời mùa thu chênh lệch nhiệt độ ngày đêm rất lớn, ban ngày chỉ cần mặc một chiếc trường bào, nhưng đến đêm lại cần khoác thêm áo ngoài dày dặn, nhất là ở nơi gần núi rừng như thế này.

Sáng sớm sương mù bao phủ, lớp sương mỏng manh tràn ngập trong cả khu Hoàng miếu.

Tô Trăn Trăn cầm chiếc đèn lồng lụa đi trên hành lang vắng vẻ không một bóng người.

Ánh sáng yếu ớt chiếu rọi hình ảnh chú chó nhỏ nghiêng đầu đáng yêu trên đèn lồng, tầm mắt nàng đảo quanh trong Hoàng miếu, nhìn thấy kho tế khí quen thuộc phía trước.

Một ngọn đèn leo lét treo trước cửa kho, Tô Trăn Trăn bước tới, ghé mắt qua khe cửa hẹp nhìn thiếu niên bị nhốt bên trong.

Thiếu niên ngẩng mặt nhìn nàng, trên mặt thế mà lại loang lổ vết máu.

Bên cạnh thiếu niên đứng một nam tử mặc phi ngư phục Cẩm y vệ, tay lăm lăm Tú Xuân đao, lưỡi đao sắc bén kề sát cổ họng thiếu niên.

"Bệ hạ có lệnh, hôm nay toàn bộ xử trảm."

"Đừng mà!"

Tô Trăn Trăn đột nhiên mở choàng mắt, phát hiện mình thế mà lại quỳ lạy rồi ngủ thiếp đi.

Khả năng thích ứng của con người quả nhiên siêu cường.

Người mà không ngủ thì sẽ chết mất.

Mà nàng không chỉ ngủ quên, còn nằm mơ nữa.

Đúng là ác mộng.

Cũng không biết hiện tại Mục Đán thế nào rồi.

Trong lều rất yên tĩnh, Tô Trăn Trăn không biết vị Bệ hạ kia đã đi chưa.

Chắc là đi rồi, nếu không phát hiện nàng quỳ mà ngủ gật, giờ này chắc nàng chẳng còn mạng mà sống.

Cả người Tô Trăn Trăn cứng đờ, cứng đến mức nàng cảm tưởng như mình quay lại ngày đầu đi tập yoga, vị giáo viên vốn thích chèo kéo bán khóa học nhìn nàng cũng không nhịn được mà muốn trả lại tiền.

Mặc dù cuối cùng nàng cũng không được trả tiền, nhưng số tiền đó chẳng lãng phí chút nào, đều để giáo viên kèm riêng cho nàng.

Tiếc thay, Tô Trăn Trăn không có thiên phú về yoga, giờ vào thân thể này rồi cũng vẫn không có thiên phú như cũ.

Nàng cử động đôi chân, đặt hai chân vắt chéo nhau, như vậy sẽ thoải mái hơn một chút.

Eo cũng không được dễ chịu cho lắm.

Nàng thử hạ thấp thắt lưng để giảm bớt cảm giác cứng nhắc.

Tô Trăn Trăn áp má lên mu bàn tay đang bắt chéo, thực hiện một động tác khiến giáo viên yoga phải rơi lệ.

Nàng áp sát vào lớp thảm trắng mềm mại, chậm rãi chớp mắt, rồi cảm nhận được cảm giác ướt át trên mu bàn tay.

Là mồ hôi sao?

Tô Trăn Trăn hơi nghiêng đầu, cọ má vào mu bàn tay.

Không phải mồ hôi, là nước mắt.

Nàng nằm mơ thế nào mà lại khóc sao?

Tấm rèm phía sau bị người vén lên, Tô Trăn Trăn quay đầu lại, vừa vặn thấy Ngụy Hằng đang ôm tấu chương đi vào.

"Cha nuôi."

Tô Trăn Trăn quỳ ngồi trên đất gọi hắn.

Thần sắc Ngụy Hằng khựng lại một chút, đặt tấu chương lên ngự án sau bình phong, lúc này mới lên tiếng: "Bệ hạ không có ở đây, ra ngoài dùng bữa trưa đi."

Hóa ra đã là giờ Ngọ ngày thứ hai rồi sao?

Tô Trăn Trăn chống người ngồi dậy, đi theo sau Ngụy Hằng ra khỏi lều.

Hôm nay nắng đẹp, Tô Trăn Trăn nghĩ, thời tiết tốt như vậy, tâm trạng của vị Bệ hạ kia thế nào nhỉ?

"Hôm nay nắng gắt, tâm trạng Bệ hạ chắc chắn không tốt." Ngụy Hằng liếc nhìn Tô Trăn Trăn một cái, lên tiếng nhắc nhở.

Tô Trăn Trăn: ......

"Cha nuôi, vụ án tế khí đã bắt đầu thẩm tra chưa ạ?"

"Chưa."

Ngụy Hằng dẫn Tô Trăn Trăn vào trong lều của mình.

Trong lều Ngụy Hằng đã bày sẵn bữa trưa, hắn vén bào ngồi xuống, nhìn Tô Trăn Trăn đang đứng bất động ở đó liền giơ tay bảo nàng: "Ngồi đi."

Tô Trăn Trăn mới ngồi xuống.

Ngụy Hằng tuy là người tâm phúc bên cạnh bạo quân, nhưng cơm nước ăn uống lại rất bình thường.

Tô Trăn Trăn cứ ngỡ sẽ được mở mang tầm mắt với những món "gan rồng chả phượng" trong truyền thuyết, nhưng xét theo thiết lập nhân vật của Ngụy Hằng, hắn quả thực không phải người hứng thú với những thứ đó, hắn chỉ hứng thú với cổ tịch, cổ họa, cổ tự mà thôi.

Ngụy Hằng, trưởng tử dòng chính Ngụy gia, từ nhỏ đã tài hoa tuyệt thế, Thu vi thứ nhất là Giải nguyên, Xuân vi thứ nhất là Hội nguyên... Nếu không gặp phải tai họa năm đó, tất nhiên sẽ liên trúng Tam nguyên, trở thành Trạng nguyên lang trẻ tuổi nhất đương triều, từng bước thăng tiến trở thành một đời danh thần, triển khai hoài bão, lưu danh sử sách, và cũng sẽ có một gia đình viên mãn hài hòa.

Tô Trăn Trăn cúi đầu giấu đi vẻ tiếc nuối trong mắt, tầm mắt rơi lên chiếc bàn tròn trước mặt.

Ngó sen xào thanh đạm, đậu phụ kho tộ, một bát canh rong biển trứng, cuối cùng là hai bát cơm trân châu.

Đều là món chay, không có một chút thịt thà nào.

Tô Trăn Trăn và Ngụy Hằng ngồi cùng một chỗ, mỗi người bưng một bát cơm dùng bữa.

Ngụy Hằng là người đọc sách, tin theo quy tắc "thực bất ngôn, tẩm bất ngữ" (ăn không nói, ngủ không lời).

"Cha nuôi, con có thể ăn thêm một bát nữa không ạ?"

Thế nên, Tô Trăn Trăn đợi ăn hết một bát rồi mới mở miệng.

Ngụy Hằng: ......

Ngụy Hằng vốn dưỡng sinh, tin rằng ăn ít sẽ sống thọ.

"Đi xới thêm một bát cơm nữa đi."

Dùng bữa xong, lại có tiểu thái giám dâng trà nước để súc miệng.

Tô Trăn Trăn không biết quy tắc này, cứ thế bưng lên uống.

Ngụy Hằng liếc nhìn nàng một cái.

Tô Trăn Trăn cúi đầu đưa trả chén trà cho tiểu thái giám.

Tiểu thái giám bưng khay đi, lát sau đưa tới một loại trà khác để uống.

Tô Trăn Trăn lại uống thêm một bát.

Nàng không thích uống trà, mấy thứ trà giá trị ngàn vàng, có tiền khó mua, một năm chỉ cho ra vài cân đối với nàng mà nói hương vị cũng đều na ná như nhau. Nếu bắt nàng giám định mấy loại trà này, chi bằng để nàng đi làm người giám định trà sữa, nàng có thể lập tức kể tên món "tủ" của mười mấy tiệm trà sữa trên thị trường, rồi tiến hành xếp hạng cho chúng.

Bên này dùng bữa xong, bên kia liền có tiểu thái giám lấy lò sưởi tay đưa cho Ngụy Hằng.

Thời tiết không lạnh, sao đã dùng đến lò sưởi tay rồi?

Tầm mắt Tô Trăn Trăn thuận theo tay Ngụy Hằng nhìn xuống, thấy hắn đặt lò sưởi lên đầu gối, rồi dùng trường bào che lại.

Đúng rồi, trong nguyên tác có nói Ngụy Hằng vì lúc trẻ làm việc nặng ở Dịch đình, ngày đông cũng không được nghỉ, mặc lại mỏng manh nên để lại bệnh khớp chân, hễ trời trở lạnh là bắt đầu phát tác.

"Cha nuôi, chân của ngài có phải luôn cảm thấy cứng nhắc, sưng đau không ạ? Nhất là sau khi vào đông, thường xuyên đau đớn khó nhịn, co duỗi khó khăn? Con có biết một chút y thuật, cha nuôi có thể để con thử xem sao không?"

Ngụy Hằng nhìn nàng một cái: "Thái y viện đều không chữa khỏi chân cho ta."

Tô Trăn Trăn biết y thuật của mình dĩ nhiên không bằng Thái y viện, nơi đó quy tụ những y sĩ hàng đầu của cả nước Đại Chu, tương đương với bệnh viện đa khoa đỉnh cấp thời hiện đại.

Nhưng nàng có một điểm khác biệt.

Nàng đến từ hiện đại, mang theo kiến thức y thuật tích lũy hàng nghìn năm và những phương thuốc dân gian hữu hiệu, quan trọng nhất là nhà nàng vốn là thế gia trung y có nền tảng vững chắc nhất.

Tô Trăn Trăn nói: "Y thuật của các thái y trong Thái y viện tuy cao, nhưng ở trong đó lâu ngày khó tránh khỏi tự phụ, bảo thủ."

Ngụy Hằng nhìn nàng, có chút lay động.

"Vậy thì thử xem sao."

Tô Trăn Trăn bảo Ngụy Hằng đặt tay lên bàn, nàng bắt mạch cho hắn trước.

Khí huyết lưỡng hư, ưu tư lo nghĩ quá nhiều.

Cả nhà chỉ còn lại một mình, lại còn là một người không vẹn toàn, chỉ là ưu tư lo nghĩ đã được coi là tốt lắm rồi.

Tô Trăn Trăn thu tay lại, lấy ra túi kim châm mang theo bên người, rồi bảo Ngụy Hằng ngồi xuống sập bên cạnh, kéo ống quần lên.

Ngụy Hằng thấy Tô Trăn Trăn ngồi xổm bên chân mình, mắt không nhìn liếc xéo, khuôn mặt thuần khiết lương thiện của nàng phút chốc trở nên nghiêm nghị.

Tô Trăn Trăn hạ kim, chuẩn xác nhập huyệt.

"Xong rồi ạ."

Nửa canh giờ sau, Tô Trăn Trăn rút kim châm từ trên chân Ngụy Hằng xuống.

Mười mấy cây kim bạc được nàng khử trùng xong lại cất vào túi kim.

Ngụy Hằng đứng dậy, cảm giác bế tắc ở chân lúc nãy đã biến mất, ánh mắt hắn nhìn Tô Trăn Trăn lập tức trở nên khác biệt.

"Y thuật này của con... học ở đâu?"

"Học trước khi vào cung ạ."

Là kỹ năng mang theo khi xuyên sách.

"Y thuật tốt như vậy, mà chỉ làm một cung nữ nhỏ nhoi sao?"

Tô Trăn Trăn nghe vậy liền rũ mắt: "Chỉ là một cung nữ nhỏ nhoi thôi mà đã phải sống như đi trên băng mỏng rồi."

Nghe câu này, Ngụy Hằng trầm mặc.

Giấu tài vào mình, chưa hẳn đã là chuyện xấu.

"Con đã viết cho cha nuôi thứ tự châm kim và các huyệt đạo, cha nuôi có thể nhờ người ở Thái y viện tiếp tục châm cứu. Châm cứu là liệu pháp chậm, chân của cha nuôi chắc cần khoảng nửa năm mới khỏi hẳn." Tô Trăn Trăn vừa nói vừa lấy giấy bút của Ngụy Hằng bắt đầu viết xuống liệu pháp châm cứu cho hắn.

Ngụy Hằng bước tới, nhìn chữ viết như "gà bới" của Tô Trăn Trăn, hơi thở trì trệ mất ba giây rồi quay đi chỗ khác.

Tô Trăn Trăn viết xong, cười híp mắt đưa cho Ngụy Hằng: "Mong cha nuôi nói tốt cho con vài câu trước mặt Bệ hạ."

Ngụy Hằng: ......

"Tô Trăn Trăn."

"Dạ, cha nuôi."

"Về quỳ tiếp đi."

Tô Trăn Trăn: ......

Trước khi đi, Tô Trăn Trăn "tiện tay" cầm luôn đĩa bánh quế hoa trong lều của Ngụy Hằng đi.

Ngụy Hằng nhìn bóng lưng Tô Trăn Trăn bước ra khỏi lều, ung dung nhấp một ngụm trà trước mặt.

Dù không biết cung nữ này làm sao chọc giận Bệ hạ, nhưng người chọc giận Bệ hạ thường không sống quá đêm đó, giờ đã là ngày thứ hai rồi.

Tô Trăn Trăn ăn hết bánh quế hoa, trước tiên đi giải quyết vấn đề sinh lý, sau đó mới tiếp tục quay về lều Đế vương quỳ.

Hai tên Cẩm y vệ canh cửa đã quen mặt nàng.

"Ngụy Hằng đại nhân bảo ta quay lại quỳ tiếp."

Hai tên Cẩm y vệ gật đầu.

Tô Trăn Trăn giơ tay vén rèm bước vào.

Trong lều yên tĩnh lạ thường, Tô Trăn Trăn thấy chậu than nhỏ kia đã được thay than mới, sưởi ấm cả căn lều ấm áp dễ chịu.

Nàng thích nóng, không thích lạnh.

Tô Trăn Trăn ngồi xổm bên chậu than sưởi tay, rồi nghiêng đầu đảo mắt nhìn một vòng quanh lều.

Bên trong lều khá đơn giản, ngoài bức bình phong khổng lồ trước mặt thì chỉ có một ngọn đèn lưu ly đứng.

Cao khoảng nửa người, là loại đèn không khung bằng lưu ly toàn phần, phía trên là chụp đèn thủy tinh hình trụ, trang trí hoa văn hoa sen quấn quýt bằng vàng ròng chạm rỗng, rìa đính một vòng chuỗi pha lê, phía dưới là đế đèn bằng thủy tinh tráng men pháp lam, sau khi thắp sáng có thể chiếu rọi cả nửa căn lều.

Tô Trăn Trăn ghé lại gần nhìn kỹ hơn một chút, ngón tay vuốt ve chuỗi pha lê bên dưới.

Ngọn đèn này hình như không bao giờ tắt.

Căn lều này cũng được che chắn kín mít không lọt gió.

Chẳng lẽ sợ bị ám sát?

Đúng vậy, nguyên tác có nói quanh vị bạo quân này tụ tập rất nhiều kẻ muốn hắn chết.

Thậm chí phần lớn là những tín đồ cuồng nhiệt do phía Thẩm Ngôn Từ bồi dưỡng.

Những tín đồ này sau khi bị tẩy não, trở thành công cụ phục quốc cho Thẩm Ngôn Từ, giống như tử sĩ vậy, hết lớp này đến lớp khác trở thành bàn đạp trên con đường đế vương của Thẩm Ngôn Từ.

Họ phân bố ở các tỉnh thành, các lĩnh vực khác nhau, cho dù hiện tại Thẩm Ngôn Từ vì một số lý do mà Tô Trăn Trăn không biết nên chưa nhận được sự ủng hộ của Chu Trường Phong, Vương Cát và những người khác theo đúng cốt truyện, nhưng tín đồ của hắn có mặt khắp Đại Chu, chỉ cần hắn ra lệnh một tiếng, nửa dải giang sơn Đại Chu chắc chắn sẽ gặp nạn.

Những tín đồ ẩn nấp trong dân chúng đó, ngày thường là những người nông dân lầm lũi cầm cuốc, hoặc là những kế toán khôn ngoan cầm bàn tính, nhưng vào khoảnh khắc tiếp theo, họ sẽ biến thành những chiến sĩ xung phong.

Tín ngưỡng của họ sẽ vượt qua nỗi đau thể xác và nỗi sợ cái chết, họ tin vào Thần và sẵn sàng cống hiến tất cả vì Người.

Ngụy Hằng uống trà, liếc nhìn sắc trời, đợi sau khi mặt trời lặn mới đứng dậy.

Hắn đi ra phía sau tẩm trướng, nhẹ chân nhẹ tay vén rèm phía sau bước vào.

Trong tẩm trướng, thiếu niên đang ngủ trên mặt đất, chiếc long sàng đặt bên cạnh đã bị ngó lơ.

Lục Hòa Húc chưa ngủ, trong tẩm trướng cũng đặt một ngọn đèn lưu ly đứng y hệt như cái ở lều Đế vương phía trước.

Hắn ngủ dưới ngọn đèn lưu ly đó, tay áo rộng che khuất đôi mắt, sau khi nghe thấy động động tĩnh, tay áo dài chậm rãi dời đi, lộ ra một đôi mắt, đen láy ngước nhìn Ngụy Hằng.

Mỗi khi Ngụy Hằng chạm vào ánh mắt của vị thiếu niên Hoàng đế này, đều có một cảm giác bị uy chấn.

Cái cảm giác khủng bố thấu tận tâm can luôn khiến người ta không rét mà run.

Không ai lại không sợ một người có thể nhìn thấu lòng người.

"Vào đi."

Ngụy Hằng khom người bước vào vài bước, che chắn sạch sẽ ánh nắng sau lưng.

"Bệ hạ, tấu chương đã được đưa tới tiền trướng rồi ạ."

"Ừ." Lục Hòa Húc nhắm mắt, giọng trầm thấp.

Hắn giơ tay phất tay áo một cái, tay áo đập trúng chuỗi pha lê trên ngọn đèn lưu ly bên cạnh.

Pha lê phát ra tiếng va chạm "leng keng", nghe cực kỳ ồn ào.

Ngụy Hằng lập tức tiến lên, giơ tay nâng lấy những chuỗi pha lê đó, ngăn chúng tiếp tục gây ra tiếng ồn.

Vị tổ tông này vốn không thích ồn ào, thường ngày Ngụy Hằng đến cả thở mạnh cũng không dám.