Tuyết phủ kín đầy đất, Vương Nhất quay đầu, nhìn Tô Trăn Trăn, thở phào nhẹ nhõm một hơi: "May mà Tô tiểu thư quay về kịp lúc, Đại soái chưa đi vào bãi mìn."
Trái tim đang treo lơ lửng của Tô Trăn Trăn đột ngột rơi xuống đất, "Không sao là tốt rồi, không sao là tốt rồi." Cô lẩm bẩm tự nói vài câu, rồi lại hỏi: "Vậy khi nào anh ấy về?"
Vương Nhất đáp: "Đại soái nói vừa hay nhân cơ hội này thu dọn đám tàn binh còn sót lại kia, có thể phải muộn vài ngày nữa mới về."
"Được......" Tô Trăn Trăn gật gật đầu, mạc danh kỳ diệu cảm thấy trong lòng có chút trống trải.
Mặc dù đã biết tin Lục Hòa Húc không sao, nhưng Tô Trăn Trăn lại vẫn không có cảm giác chân thực cho lắm, cô muốn đưa tay sờ anh.
Chạm vào trái tim mềm mại đang đập thình thịch của anh, mới có thể thật sự cảm nhận được anh đang sống.
Tô Trăn Trăn đột nhiên cảm thấy trên người lạnh lẽo vô cùng, đặc biệt là bàn chân.
Cô cúi đầu, nhìn thấy đôi chân trần của mình.
Quên đi giày rồi, lạnh quá.
Tô Trăn Trăn co rụt người lại trốn vào trong phòng ngủ.
Cô lau sạch bàn chân, một lần nữa rúc vào trong chăn.
Con mèo nhỏ bị cô làm phiền, chui ra vươn một cái vươn vai thật lớn, sau đó nhảy xuống bếp lò sưởi, cắm cúi bắt đầu ăn cá khô nhỏ đặt trong bát mèo. Ăn xong cá khô nhỏ, nó lại nhảy lên bàn, nhìn chiếc cốc không đậy nắp, cúi đầu đi uống nước bên trong.
Đó là chiếc cốc của Lục Hòa Húc.
Thôi bỏ đi, uống thì cũng uống rồi.
Bởi vì lo lắng cho Lục Hòa Húc, cho nên Tô Trăn Trăn ngủ không ngon giấc, bây giờ nhận được tin anh không sao, cơn buồn ngủ cuồn cuộn ập tới.
Tô Trăn Trăn ôm chăn, ngủ một giấc thật sâu.
Lúc tỉnh ngủ, trời đã tối.
Tô Trăn Trăn ngửi thấy mùi thơm của đồ ăn, cô ngồi dậy, nghe thấy tiếng Vương Nhất gọi ngoài cửa: "Tô tiểu thư?"
Tô Trăn Trăn đứng dậy đi mở cửa.
Vương Nhất đưa đồ ăn trong tay cho cô, "Tôi làm đại một chút đồ ăn."
"Cảm ơn Vương phó quan." Tô Trăn Trăn nói lời cảm ơn, đưa tay nhận lấy chiếc bát, sau đó lại hỏi: "Đại soái có tin tức gì truyền về không?"
Vương Nhất cười nói: "Không có."
Tô Trăn Trăn: ......
Đều không nhớ cô sao?
Tô Trăn Trăn ăn cơm xong, uống miếng nước, chải lông cho mèo con, rồi bắt đầu nhàm chán lật xem đồ đạc trong phòng ngủ.
Vừa mới chuyển đến đây không lâu, đồ đạc trong phòng ngủ này vẫn chưa được sắp xếp lại, phần lớn đều được cất trong một chiếc rương gỗ.
Trên chiếc rương gỗ có khóa, Tô Trăn Trăn tưởng bên trong là tài liệu quan trọng gì đó, lúc nhắc tới với Vương Nhất, Vương Nhất lại nói bên trong đều là một số vật dụng cá nhân của Lục Hòa Húc, sau đó trực tiếp đưa chìa khóa cho cô.
Tô Trăn Trăn cầm chìa khóa, nhìn chiếc rương gỗ trước mắt, có một loại cảm giác kích thích như đang chuẩn bị mở điện thoại của bạn trai vậy.
Cô hít sâu một hơi, mở chiếc rương gỗ ra, nhìn thấy một số món đồ cũ bên trong, phần lớn đều là một số món đồ nhỏ mà cô và Lục Hòa Húc mua lúc sống ở phương Nam.
Tô Trăn Trăn chê chiếc đèn nhỏ vốn dĩ ở đầu giường mình không đẹp, lúc kéo Lục Hòa Húc ra ngoài dạo phố nhìn trúng một chiếc đèn bàn nhỏ màu xanh ngọc bích, bên trên đính những hạt cườm thủy tinh xinh đẹp, lúc dùng ngón tay gảy sẽ phát ra âm thanh lanh lảnh.
Tô Trăn Trăn rất thích, mua nó về đặt ở đầu giường.
Chỉ là chiếc đèn này luôn bị hỏng.
Lục Hòa Húc sửa mấy lần, cũng không sửa được, cuối cùng biến thành một món đồ trang trí.
Bây giờ, bị đặt yên lặng trong chiếc rương gỗ này.
Ngoài chiếc đèn này ra, còn có tấm chăn lụa tơ tằm kia.
Tấm chăn lụa tơ tằm mỏng nhẹ bị đè dưới đáy rương, Tô Trăn Trăn đưa tay vuốt ve, nhớ tới lúc mình bị ốm người đàn ông túc trực bên giường, lau mồ hôi cho cô, đút thuốc, đút cháo.
Cô rất nhớ anh.
Tô Trăn Trăn lấy tấm chăn lụa tơ tằm ra, quấn quanh người.
Bởi vì bếp lò sưởi đốt quá nóng, cho nên đắp một lúc quả thực không đắp nổi nữa, đành phải toát mồ hôi hột chui ra, đổi sang dùng áo khoác của Lục Hòa Húc trùm lên người.
-
Nghe nói những thế lực tàn dư quân phiệt kia bị dọn dẹp rất nhanh, rất nhiều binh lính bắt đầu hối hả quay trở về.
Bọn họ từng xe từng xe quay về, Tô Trăn Trăn mỗi ngày đều có thể nghe thấy âm thanh vui mừng của bà con lối xóm, trong miệng lẩm nhẩm điều gì đó, "Đương gia, cuối cùng anh cũng về rồi."
"Em trai, cuối cùng em cũng về rồi."
Khi nào thì Lục Hòa Húc về?
Tô Trăn Trăn đếm từng ngày, ước chừng Lục Hòa Húc chắc cũng sắp về rồi.
Cô nói với Vương Nhất mình muốn ra phố mua chút sườn.
"Được, Tô tiểu thư chú ý an toàn."
Bây giờ bên ngoài rất an toàn.
Sau khi tàn dư thế lực bị dọn dẹp sạch sẽ, Nam Bắc chính thức dung hợp, bách tính không còn phải lo lắng chẳng may bất cẩn bị quân phiệt dùng súng bắn chết nữa. Cũng không phải lo lắng không nộp nổi thuế, cả nhà già trẻ lớn bé chết đói nữa.
Những tiệm hút thuốc phiện san sát nhau kia cũng biến mất, các nơi đều quản lý vô cùng nghiêm ngặt, chỉ cần bắt được, là chết.
Tô Trăn Trăn đến trước sạp thịt lợn, "Cho nửa cân sườn."
Thím bán thịt đã nhận ra Tô Trăn Trăn, có một khoảng thời gian, Tô Trăn Trăn luôn đi cùng Lục Hòa Húc tới mua sườn, hai người trai tài gái sắc, sau lưng là đề tài bàn tán của không ít người.
Có lúc Lục Hòa Húc trên người còn mặc quân phục, những người này cũng không nhận biết được cấp bậc quân phục gì, tưởng Lục Hòa Húc là một người lính bình thường, chỉ là dáng dấp trông đẹp trai mà thôi.
"Người nhà cháu về chưa?" Thím bán thịt vừa đưa sườn trong tay cho Tô Trăn Trăn, vừa hỏi.
Tô Trăn Trăn nói: "Chưa ạ."
Thím bán thịt nhíu nhíu mày, "Nghe nói lần này tuy đánh thắng trận, nhưng cũng chết không ít người...... Ôi, đánh trận mà, làm gì có chuyện không chết người, đều là số mệnh......"
Tô Trăn Trăn nghe vậy tim đập thót một nhịp.
"Ây da, thím nói xằng bậy, cháu xem cái miệng của thím này......" Thím bán thịt ý thức được không đúng, vội vàng xin lỗi, "Cô em, cháu đừng để bụng nhé."
Tô Trăn Trăn lắc đầu, sắc mặt lại có chút khó coi.
Lục Hòa Húc chưa về.
Vương Nhất sẽ không phải đang gạt cô đấy chứ?
Tô Trăn Trăn nắm chặt sườn trong tay, cô ngay cả đồ ăn kèm khác cũng không có tâm trạng mua nữa, món cá nhỏ đã hứa với mèo con trước khi ra khỏi cửa cũng nuốt lời rồi, cắm đầu một mình đi về hướng sân viện.
Sắp qua năm mới rồi, tuy vừa mới đánh xong trận, nhưng nhiệt tình đối với năm mới của mọi người không hề suy giảm, trái lại lại dâng cao chưa từng có.
Trước cửa mỗi nhà mỗi hộ đều treo đèn lồng đỏ, dán chữ "Phúc".
Có người đốt pháo trước.
Tô Trăn Trăn thất thần bước đi, không chú ý mấy đứa trẻ nghịch ngợm phía trước đang ném pháo về phía chân cô.
Cái pháo nổ kia cũng không lớn, "bụp" một tiếng nổ tung dưới chân Tô Trăn Trăn, cô giật nảy mình, theo bản năng né sang một bên, giẫm phải viên đá vỡ, cơ thể ngã ra phía sau.
Một đôi tay đột nhiên vươn ra, đỡ lấy cơ thể cô, nửa ôm cô vào trong lòng.
Tô Trăn Trăn ngửa đầu, nhìn thấy người đàn ông xuất hiện phía sau lưng, không biết tại sao, nước mắt lập tức rơi xuống.
Trên bức tường phòng ngủ vẽ mấy chữ "Chính", Tô Trăn Trăn mỗi ngày đều phải nhìn mấy lần.
Chiếc đèn bàn nhỏ bị hỏng kia cũng được cô lấy ra, ngày nào cũng dùng khăn lau.
Lục Hòa Húc rốt cuộc cũng về rồi.
"Sao bây giờ anh mới về." Khóe mắt Tô Trăn Trăn đỏ hoe, nước mắt "tí tách" rơi xuống.
Lục Hòa Húc ôm chặt lấy cô, đưa tay lau đi vệt nước mắt trên mặt cô, "Trăn Trăn, anh rất nhớ em."
Tô Trăn Trăn xoay người nhón chân đi ôm anh, cảm giác giống như đang nằm mơ vậy.
Thật ra ngày hôm qua cô thật sự nằm mơ rồi, cô mơ thấy Lục Hòa Húc trở về.
Sau đó bây giờ, anh thật sự trở về rồi.
Tô Trăn Trăn vươn tay ra, dùng sức nhéo một cái vào má Lục Hòa Húc, đau đến mức người đàn ông nhíu mày, thậm chí ngửa đầu đi né tránh tay cô.
【Không phải nằm mơ.】
Tô Trăn Trăn chớp chớp mắt, nhìn gò má người đàn ông bị mình nhéo đến mức ửng đỏ.
Trên mặt đọng lại nước mắt, vừa khóc vừa cười, "Lục Hòa Húc, anh thật sự về rồi......"
"Chị ơi, chị ơi, cháu không cố ý đâu." Mấy đứa trẻ nghịch ngợm ban nãy xin lỗi, "Đừng khóc nữa, xin lỗi chị."
Tâm trạng Tô Trăn Trăn rất tốt, không thèm tính toán với chúng, "Không sao, đi chơi đi."
Lũ trẻ nghịch ngợm vui vẻ chạy đi.
Tô Trăn Trăn nắm tay Lục Hòa Húc không chịu buông, cô khom lưng đi nhặt sườn trên mặt đất.
Sườn đựng trong giỏ rau, bên trong lót lớp vải sạch, không bị bẩn.
Buổi tối, Tô Trăn Trăn làm sườn xào chua ngọt, Lục Hòa Húc một mình ăn hết một đĩa.
Thời tiết quá lạnh, Tô Trăn Trăn tắm xong liền lên giường từ sớm.
Lục Hòa Húc thay đồ ngủ, từ trong phòng tắm bước ra, anh nhìn Tô Trăn Trăn đang nằm trên giường, nghiêng đầu ngồi xuống nhìn cô.
Bếp lò sưởi ấm áp, Tô Trăn Trăn đặt đầu lên đầu gối Lục Hòa Húc.
Cô ôm lấy eo anh.
【Sờ sờ cơ bụng.】
【Lại sờ sờ nhịp tim.】
【Lục Hòa Húc sống sờ sờ.】
Lục Hòa Húc vươn tay ra, đầu ngón tay vuốt ve mái tóc mềm mại của cô, mặc cho Tô Trăn Trăn trượt qua trượt lại trên cơ bụng và lồng ngực anh.
Tô Trăn Trăn chạm vào lỗ đạn trên cơ bụng Lục Hòa Húc.
Chỗ đó đóng vảy, đáng tiếc kỹ thuật trị sẹo thời dân quốc không tốt như hiện đại, cách một lớp áo ngủ mỏng tang, đầu ngón tay Tô Trăn Trăn có thể cảm nhận được sự gồ ghề ở đó.
"Lục Hòa Húc, sao anh lại cứu em?" Mặt Tô Trăn Trăn vùi vào cơ bụng người đàn ông, "Sao bọn họ bảo anh đi là anh đi? Đây là cái bẫy anh nhìn không ra sao?"
"Nhìn ra rồi," Giọng nói của người đàn ông truyền đến từ trên đỉnh đầu Tô Trăn Trăn, đầu ngón tay anh vuốt ve gò má cô, để lại một vệt nước ẩm ướt, mang theo hương xà phòng nhàn nhạt, "Anh lo cho em."
"Anh có thể sẽ mất mạng đấy......" Giọng của thiếu nữ trở nên nghẹn ngào.
"Ừm." Lục Hòa Húc gật đầu, không hề chậm trễ chút nào, khuôn mặt lạnh lùng xinh đẹp kia của anh dưới ánh đèn mờ ảo hiện lên sự dịu dàng tinh tế khó giấu, "Anh biết, trong những cuốn thoại bản em xem, nam chính chẳng phải đều nên vì nữ chính mà chết sao?"
Trong lòng Tô Trăn Trăn dâng lên một cảm giác vừa chua xót vừa ngọt ngào, "Sao anh biết anh là nam chính? Biết đâu anh là phản diện thì sao?"
"Vì em là nữ chính."
Tô Trăn Trăn sửng sốt.
"Em là nữ chính, vậy thì nam chính chỉ có thể là anh." Người đàn ông nghiêng người cúi nhìn cô, đầu ngón tay trắng bệch lạnh lẽo nhéo gò má cô đùa nghịch, "Em nói xem, đây là một cuốn sách."
Tô Trăn Trăn chớp chớp mắt, nửa ngày cũng chưa hoàn hồn.
"Trăn Trăn, anh có thể nghe được lời trong lòng người khác."
Tô Trăn Trăn cảm thấy Lục Hòa Húc là bị lừa đá hỏng đầu rồi.
"Vậy, bây giờ trong lòng em đang nghĩ gì?"
Tầm mắt người đàn ông rơi trên khuôn mặt Tô Trăn Trăn, anh trầm ngâm nửa ngày, cuối cùng cũng mở miệng, "Em nói, mông anh rất vểnh."